Mục lục
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

CHƯƠNG 41: BIẾN HÌNH – MẠO HIỂM

Tối hôm nay, Harry lại đến văn phòng Snape, Snape vừa mới ăn tối xong, đang uống café, thấy hắn bước vào, không khỏi nhíu mày: “Ngươi hôm nay không giống như bị cấm túc đi?”

“Không bị cấm túc thì không thể đến tìm ngươi?” Harry ngồi xuống đối diện y.

“Ngươi đến tìm ta chắc chắn không phải là chuyện tốt!” Snape hiểu rất rõ tiểu hỗn đản này, “Nhân lúc tâm tình của ta còn tốt, nói mau, có chuyện gì?”

“Ân… Ta gần đây có học Hóa Thú thuật…”

Harry vừa mới mở lời, Snape liền rống lên: “Lại là con chó ngu ngốc kia! Y nghĩ ngươi bao nhiêu tuổi, an? Cư nhiên dám dạy ngươi cái này? Với trình độ của y cũng không nghĩ qua sẽ khiến ngươi đi gặp Merlin! Y…”

Harry cố tình chờ y nói xong, mới tiếp tục: “Chuyện kia… Ta đang tìm hình thái hóa thú nhưng có một chút khó khăn, ta nghe nói, có một loại ma dược có thể…”

“Ta đã hiểu.” Snape đánh gãy lời hắn, đi đến trước kệ ma dược tìm kiếm một trận, lấy ra một bình thủy tinh nhỏ đưa cho hắn, “Cầm lấy, có cái này tối thiểu cũng giúp ngươi không để bị giết chết.”

“Cám ơn ngươi Severus!” Harry ngượng ngùng cười.

Hắn cố tình chờ đến cuối tuần, đem cây chổi Tia Chớp cho mấy người trong ký túc xá mượn, những người khác cũng hưng phấn chạy theo đến sân Quidditch. Còn lại một mình Harry, hắn lấy chai ma dược Snape đưa, một hơi uống cạn, sau đó im lặng nằm trên giường chờ đợi dược phát huy tác dụng.

Ước chừng mười phút trôi qua, Harry bắt đầu cảm thấy toàn thân nóng lên, cả người vô lực, tầm mắt dần dần trở nên mơ hồ, xương cốt trong người gần như từng chút từng chút tan biến… Hắn ghé vào trên giường giãy giụa, từng ngụm từng ngụm thở phì phì, bàn tay gắt gao nắm lấy drap giường… Xương cốt, đau quá! Đau quá! Đồng tử màu đen của hắn chợt mở rộng, sau đó thu nhỏ lại, đôi mắt xanh biếc trở nên hẹp và dài… Hai tay đang bắt lấy drap giường thành hai bàn chân có lông đen… Lỗ tai hắn dài và nhọn lên, toàn thân thu nhỏ lại, lông đen mọc dài ra…

Ân… Nguyên lai mình ở cái dạng này… Harry đã hoàn toàn biến hình ghé vào trên bệ rửa mặt, nhìn qua gương mà đánh giá bộ dáng mới hiện tại của mình: thân cao chỉ bằng một phần năm thân thể ban đầu của mình, lớp lông đen bóng mượt bao toàn thân, đôi mắt thú xanh biếc hẹp dài mang theo một tia giảo hoạt, hai cái lỗ tai nhỏ dựng thẳng trên đầu, thỉnh thoảng lại run run một chút, tứ chi mặc dù không tính là thon dài nhưng không ngắn ngủn, hắn giơ bàn chân nhỏ mập mạp lên nhìn nhìn, bàn chân không tệ lắm, lại vẫy vẫy đằng sau, một cái đuôi xù lông ở phía sau – đây là một ấu hắc hồ.

Harry đứng lên, đi lại trước gương vài bước, tự đánh giá mình từ mọi góc cạnh, hóa thú rất thành công, không tồn tại trên người cái gì bất thường. Bất quá… Harry rất buồn bực: Tiểu Hắc hồ này đích xác thực hảo đáng yêu, nhưng, vì cái gì mình lại biến thành một con vật đáng yêu như vậy a a a! Phụ thân hắn là một con hươu, cha nuôi hắn là một đại hắc cẩu, là loại động vật có lực sát thương cỡ nào a! Vì cái gì đến phiên hắn lại biến thành một vật nhỏ như vậy? Bộ dáng hoàn toàn yếu đuối muốn được người khác bảo hộ a a a! Harry buồn bực dùng cái chân nhỏ mập mạp che mặt lại.

Harry lại lần nữa ghé vào trên gương mà đánh giá mình, cái này… hắn chú ý đến nhúm lông trắng như tuyết hình tia chớp trên trán mình – người khác vừa nhìn thấy đã biết là ta sao? Tiểu hắc hồ ủ rũ xuống khỏi bệ rửa mặt, nhảy lên bàn học của mình, có rồi! Bàn chân nhỏ hình hoa mai với vào trong bình mực thấm thấm, ‘Ba’ một cái đập vào trán mình, như vậy là tốt rồi.

[Tiểu gia hỏa, ngươi lại mang hình dáng này ] Heleba mấy ngày nay đã có xu hướng ngủ đông từ trong chăn ở chân giường ló ra, nó ngửi mùi trên người hắn.

[Thấy thế nào?] Harry thấy maym mắn vì mình còn có thể nói Xà ngữ.

[Thực đáng yêu! Lại đây chơi với ta đi ] hai mắt Heleba bốc lên hồng tâm.

[Ta muốn ra ngoài xem.] Harry từ chối lời mời của nó, [Chuyện ngủ của ngươi thế nào?]

[Bây giờ vẫn hảo, đầu tháng mười hai ta sẽ ngủ ba tháng.] Heleba cũng không giận, ư hử nói, [Ta muốn ngủ thêm một chút, tiểu gia hỏa ngươi ra ngoài ngoạn đi. Nhớ rõ mang cho ta bữa tối, ta muốn ăn thịt bò ] Nó lùi về trong đám chăn nơi chân giường.

[Được rồi ] lắc lắc cái đuôi, tiểu hắc hồ quyết định thám hiểm một chuyến, dùng góc độ của thú mà quan sát toàn bộ Hogwarts thực ra là như thế nào a? Hắn đưa bàn chân nhỏ múp míp gãi gãi cái lỗ tai nhỏ, chui ra khỏi tháp Gryffindor.

A… thật đáng sợ! Harry đối mặt với đám người đi tới đi lui trên hành lang, vì là cuối tuần, nên người đi lại cũng không ít. Theo góc độ thị giác của một con hồ ly nhỏ mà nói, những người cao lớn kia thật đáng sợ a a a! Harry cố lấy dũng khí, thật cẩn thận len qua đám người kia đi ra ngoài, hắn muốn đến rừng Cấm chơi. Hảo… đáng sợ… Mấy cái chân đi qua đi lại thật nhanh như muốn giẫm lên mình, oa oa oa, chậm một chút. Ta sẽ bị giẫm lên dẹp lép. Hắn khó khăn mà tránh né những bàn chân cứ bước qua bước lại…

“Ô ?” Một bàn tay bỗng nhiên bế hắn lên! Oa oa oa! Không cần, không cần! Cao như vây, thật đáng sợ a! Bốn bàn chân nhỏ của Tiểu Hắc Hồ khua loạn xạ trong không trung, để ta xuống! Di, là Hermione? Harry lập tức im lặng, ghé vào trong lòng nàng.

Hermione vuốt bộ lông của hắn, nét mặt nghi hoặc: “Trong lâu đài sao lại có hồ ly?”

“Chắc là từ trong rừng Cấm chạy vào đi.” Nữ sinh bên cạnh – Harry nhận ra nàng chính là cô gái mình cùng khiêu vũ vào năm thứ tư – Parvati Patil trả lời, “Vẫn còn nhỏ? Hảo đáng yêu nga”

Ai nha vì cái gì nữ sinh đều thích rờ lông của ta a? Tiểu Hắc hồ có điểm rất không tình nguyện mà tránh né tay hai người, tuy rằng như thế rất thoải mái, nhưng các ngươi không cần lộng loạn xạ bộ lông của ta Tiểu Hắc hồ có chút cự tuyệt, từ trong lòng Hermione nhảy ra, tung chân chạy đi.

“Ai nha, nó chạy trốn!” Phía sau tuyền đến tiếng cô gái kinh hô.

Băng qua mấy hành lang và cầu thang, Harry ngẩng đầu nhìn lên bức họa trên tường, những nhân vật động đậy trong đó thỉnh thoảng nói chuyện với hắn.

“Hắc! Tiểu gia hỏa kia ”

“Ngươi từ đâu đến?”

“A, ngươi thật đáng yêu ”

Tiểu Hắc Hồ phe phẩy cái đuôi xù, đông lắc lắc tây lắc lắc, thoạt nhìn, Hogwarts trở nên thật lớn như vậy nga!

Lại một bàn tay xách hắn lên. Này này này, ngươi là tên không lễ phép, không biết làm vậy sẽ đau sao. Tiểu Hắc Hồ căm tức mà trừng mắt lại, ân, là một tên Slytherin a. Hắn nhận ra huy hiệu nhà của y. Y hình như gọi là… là gì ta? Nga, đúng rồi, Blaise Zabini.

“Draco, là một tiểu hồ ly a.” Blaise nhắc đến Harry.

“Hồ ly?” Draco tiếp nhận hắn từ trong tay Blaise, “Hảo nhỏ a, bất quá thực đáng yêu!” Y sờ sờ đầu hắn, “Chắc là lạc đường, lòng vòng trong lâu đài rồi đến đây.”

A, Draco, ngươi thật ra là người tốt, không bắt nạt động vật nhỏ Harry lưu lại trong ngực hảo bằng hữu. 

***** Ta là giáo sư đã đến phân cách tuyến *****

“Các ngươi đang làm cái gì?” Thanh âm quen thuộc từ phía sau hai người truyền đến.

Hai người họ quay đầu lại: “Giáo sư Snape.”

Draco giải thích: “Chúng ta phát hiện ra một tiểu hồ ly.” Y giơ Harry trong tay lên chứng minh.

Draco, đừng giơ ta cao như vậy! Ta sẽ sợ! Tiểu Hắc Hồ giãy dụa, không ngừng hướng về phía Snape, a Severus, cứu ta với! Hảo cao a! Thật đáng sợ!

“Hồ ly?” Snape liếc mắt nhìn tiểu hồ ly đang giãy dụa, “Chắc từ trong rừng Cấm lạc đến, đưa cho ta.” Y tiếp nhận vật nhỏ nước mắt đang lưng tròng.

“Giáo sư…” Draco có chút lo lắng mà kêu lên.

“Yên tâm, ta sẽ không bắt nó đem đi nấu.” Snape hiểu tâm tư của y, ôm Harry đi.

Nấu? Severus ngươi sẽ không tàn nhẫn ngược đãi tiểu động vật như vậy đi! Harry đối với tin vừa nghe được có chút tiêu hóa không được.

Vào trong hầm, Snape đem tiểu Hắc hồ kia đặt lên bàn, cẩn thận quan sát một chút, cuối cùng sờ sờ đầu hắn: “Ngươi có một đôi mắt giống y như đôi mắt của tiểu hỗn đản kia!”

Tiểu hỗn đản? Ngươi là đang nói đến ta?

Snape đứng dậy rót một chén nước lạnh cùng một dĩa thịt tươi đặt trước mắt hắn. Harry hôm nay đi chơi lâu như vậy, tiêu hao không ít thể lực (nhất là hắn hiện tại chỉ là một ấu hồ), đích thực có chút đói bụng, nhưng… Hắn ngửi ngửi đĩa thịt tươi, cái này hắn ăn không vô a! hắn lui qua một bên, vẫn là uống nước đi.

“Không ăn? Hay là không đói bụng?” Snape vỗ xuống đầu của hắn, lần này lực đạo quá lớn, cả đầu Harry đều bị chúi vào trong chén nước.

“Ô… khụ khụ… Ô!” Harry ngẩng đầu ho khan, ngươi muốn mưu sát ta a, Severus!

Hắn vừa nhấc đầu lên, đã bị Snape đè lại: “Ngươi…” Y thấy trên trán hắn lộ ra nhúm lông trắng kia, “Ngươi là Harry?”

“Ô?” Harry lúc này mới hiểu, y thấy dấu hiệu kia, vội liều mạng gật đầu, đúng vậy, đúng vậy, là ta là ta, Severus ngươi nhận ra ta!

Snape có chút dở khóc dở cười: “Hình thái hóa thú của ngươi là một vật nhỏ như vậy?”

Cũng không phải ta nguyện ý! Harry biểu tình tức giận, bất quá biểu tình như vậy theo sắc mặt của tiểu hồ ly xem ra… Snape nhịn không được ‘Xuy’ cười một tiếng.

Không cho phép ngươi cười ta. Bàn chân múp míp ‘Ba’ đánh vào mặt hắn, đáng tiếc không có lực sát thương, Snape ngược lại thấy thực thoải mái: “Xem ra, lực công kích của ngươi không được tốt lắm…”

“Ô ” Harry chán nản mà tiến vào trong lòng y.

Xem ra vật nhỏ này lại rất khả ái như vậy, Snape không thể không thừa nhận, Harry khi biến thành tiểu hồ ly rất thú vị. Y ôm lấy hắn ngồi vào trong ghế dựa, thỉnh thoảng lại vuốt bộ lông hắn.

“Xem ra ngươi hôm nay đã ngoạn rất vui vẻ.” Snape nói.

Đúng vậy đúng vậy! Tiểu Hắc hồ vẻ mặt hưng phấn, khẽ kêu mấy tiếng, cái chân nhỏ cũng không ngừng khoa tay múa chân. Đáng tiếc… đối phương nghe không hiểu. Tiểu Hắc Hồ chán nản lùi về trong lòng y.

Vật nhỏ! Snape vuốt lưng hắn, thỉnh thoảng lại cọ cọ bụng và cằm hắn, Harry phát ra tiếng ngáy thoải mái, hắn hôm nay thực sự mệt muốn chết đi, hắn ngáp một cái, ghé vào trong ngực y, dần dần chìm vào mộng đẹp…

Nửa tiếng sau, một tiếng ‘Đùng’ nhỏ vang lên, thiếu niên tóc đen xuất hiện. Snape nhìn thiếu niên đang dựa vào trong lòng mình, hắn im lặng hít thở, thỉnh thoảng lại cọ vào trường bào của mình một chút, không hề nghi ngại mà dựa vào mình… Snape cảm thấy tâm của mình trở nên nhu hòa, y nhẹ nhàng vuốt mái tóc đen của thiếu niên…

Khi Harry tỉnh lại, hắn đang dựa vào thành ghế, Snape đang ngồi cạnh mình đọc sách, lò sưởi phát ra những tiếng lách tách nhỏ. Ta…biến trở lại rồi? Harry giơ tay lên đánh giá.

“Tỉnh?” Snape ngẩng đầu.

“A? Ân! Bây giờ là mấy giờ?” Harry có chút mơ màng.

“Vừa qua sáu giờ.”

“A.” Đã trễ thế này.

“A cái gì a, chuyến mạo hiểm của ngươi đã kết thúc, tiểu hồ ly!” Snape hừ lạnh, “Ngươi điên cả một ngày vẫn cảm thấy chưa đủ?”

“Ân, đúng rồi, bữa tối…” Harry cảm thấy có chút đói bụng, “Ngươi…”

“Ta đã ăn xong, ngươi nếu nhanh lên còn có thể thu được một chút còn sót lại của bọn gia tinh!” Snape nhắc hắn.

“A a a, không phải đi!” Tiểu hắc hồ nhảy dựng lên, “Severus ngươi cư nhiên không gọi ta! A a a , bữa tối của ta! Ta đã đáp ứng Heleba sẽ mang thịt bò cho nó!” Thiếu niên gấp gáp rống lên, lao ra khỏi cửa, chạy thẳng đến lễ đường.

Snape nhìn bóng dáng vội vàng của hắn, lộ một nụ cười ngay cả y cũng không nhận ra.  Đăng bởi: admin



Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK