Mục lục
Nạp Thiếp Ký I
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

A Lý Tây Tạng nằm trong dãy Hy Mã Lạp Sơn hiểm trở, quanh năm tuyết đóng dày như tơ tằm, từng đám từng đám bay loạn đất trời. Trên sơn lộ đóng đầy tuyết trắng, một chiếc xe đa dụng di chuyển chậm chạm như con trâu già, đơn độc nhúc nhích trong trời đất gian nan đầy tuyết trắng.

Trong tạp xa, Dương Thu Trì ngồi ở ghế phụ lái, một tay bám chặt tay vịnh, đưa mắt nhìn sơn lộ đầy tuyết trắng hiểm trở. Lòng hắn có chút khẩn trương, nhìn hai bên vực núi cho đến trời cao, thiên không âm trầm phiêu phất hoa tuyết, ầm ì đổ xuống công lộ ở rìa vực núi. Gã miễn cưỡng cười nói: “Hôm nay có dự báo thời tiết không nhỉ? Sao trời đang êm đềm chợt đỗ tuyết lớn thế kia, mới đó đã nửa ngày.”

Lái xe là một thanh niên người Tạng nói tiếng Hán rất lưu loát: “Cái này mà anh không biết sao? Trời đất trên thảo nguyên giống như gương mặt của một đứa bé vậy, nói biến là biến, nói đổi là đổi. Lời cô nàng dự báo thời tiết trên tivi đó làm sao mà đúng được?” Y quay sang, vẻ mặt đầy hưng phấn bảo: “À! Giờ anh kể lại mấy chuyện cười lúc trước còn hay hơn.”

Dương Thu Trì chính là một chuyên viên pháp y trong đội hình cảnh của công an, vừa tốt nghiệp và công tác được một năm. Làm pháp y thì suốt ngày phải sống cùng và mổ xẻ đủ loại thi thể kỳ hình quái trạng. Thực tại khiến Dương Thu Trì chán ngấy đến tận cổ. Điều phiền muộn nhất là khi nói chuyện với bạn gái, người ta vừa nghe nghề nghiệp của gã, hầu hết đều ra vẻ giống như gặp phải quái vật, miễn cưỡng cười nói mấy câu đại loại như: “Anh dũng cảm quá, em kính phục anh lắm…. bất quá, em nghĩ rằng chúng ta không làm bạn với nhau được!” Do đó, đến tận bây giờ, gã vẫn còn là gã trai trinh trắng chưa biết mùi yêu đương. Nhiều lần gã đã xin lãnh đạo cho chuyển sang công tác khác, nhưng vẫn chưa hề được phê chuẩn.

Ngày trước, khi sơ khảo chọn chuyên khoa, có trời mới biết lúc đó đầu óc gã suy tính thế nào mà chọn ngay ngành pháp y. Nhìn lại các bạn đồng học cùng thi vào y khoa một đợt với gã, hiện tại hầu hết đã là những bác sĩ lâm sang ít nhiều có chút danh tiếng. Chỉ có mình gã, tay trắng vẫn hoàn trắng tay, ngày ngày cầm dao cầm kéo miệt mài với những xác chết. Nghĩ đi nghĩ lại thấy mà hối hận quá!

Lần này đơn vị có một nhiệm vụ tăng viện, trợ giúp cho Công an của Địa khu A Lý ở Tây Tạng thiết lập một phòng pháp y đúng tiêu chuẩn nhằm bồi dưỡng nâng cao tay nghề cho đội ngũ pháp y của địa phương. Những người khác đều sợ lên vùng cao nên trù trừ thoái thoát, Dương Thu Trì thì lại muốn đi đâu đó thay đổi không khí, lại thấy Tây Tạng thần bí suốt ngày trời xanh mây trắng, bèn chủ động xin đi, lập tức được phê duyệt. Thế rồi gã áp tải toàn bộ trang bị pháp y tăng viện đến phi trường Lạp Tát Cống ở Tây Tạng. Công an của địa khu A Lý phái ra một chiếc xe chuyên dụng cực lớn sớm đã ở phi trường Lạp Tát đợi sẳn. Sau khi sắp xếp gọn gàng mọi trang bị lên xe, chiếc tạp xa cứ một mực tiến về phía Tây, đi vào thảo nguyên A Lý mênh mông.

Xe đã đi trên thảo nguyên hơn hai ngày, trên đường dường như không gặp chiếc xe nhỏ xe to nào khác. Thực tại buồn chán khiến cho vị tài xế người Tạng được công an A Lý phái đến ấy buột miệng kể vài chuyện tiếu lâm mặn. Dương Thu Trì cũng theo đó kể vài chuyện vui, khiến cho bác tài cười ha hả không ngớt, cứ một mực đòi gã kể thêm. Những truyện cười như thế này Dương Thu Trì có hàng đống. Hàng ngày gã thường lên các trang web dành cho người lớn, không biết là đã xem qua bao nhiêu chuyện tiếu lăm mặn ngọt, dần dần kết hợp lại thành một kho chứa vô số thứ không thể nào kể hết được. Chẳng những mấy thứ lẻ tẻ đó, hàng ngày Dương Thu Trì còn chui lên mạng tải về không biết cơ man nào là phim ảnh, tiểu thuyết…. Nếu như bác tài này có thể nhìn sơ qua một lượt cái bộ sưu tập của gã, không chừng con mắt y nhìn đứng cả tròng luôn.

Chẳng qua là hiện tại Dương Thu Trì không có chút tâm tư nào để kể mấy chuyện tiếu lâm mặn đại loại như thế, con lộ phức tạp như thế này, trời càng lúc càng âm trầm, tuyết càng lúc càng lớn, thì làm sao có lòng kể mấy chuyện đó chứ!?

Thấy vẻ mặt của Dương Thu Trì khẩn trương như thế, viên tài xế tuy cười cợt chọc quê, nhưng cũng không dám khinh thường, tập trung tinh thần đi tiếp một đoạn đường, sau đó cảm thấy trong bụng khó chịu, bèn với tay lấy cái la bàn, sau đó một tay xoa bụng, hàm hồ lầm bầm mấy tiếng không rõ nghĩa, rồi từ từ cho xe dừng lại ven lộ, nhăn mặt nhíu mày cười khổ nói: “Đau bụng quá, con mẹ nó, nhất định là ăn phải thịt nấu không kỹ ở cái lữ quán nhỏ xíu ấy rồi.” Nói rồi bèn đưa tay cởi thắt lưng vũ trang có gắn súng để lên ghế ngồi, xé lấy mấy tấm giấy vệ sinh, mở cửa bước ra ngoài, đi ra phía sau xe.

Dương Thu Trì nhìn khẩu sung ngắn trong thắt lưng vũ trang ở cạnh bên, trên ấy lộ ra mấy bộ phận gã nhận biết được. Cái này chính là súng ngắn 77 do Trung Quốc đại lục chế tạo. Thứ súng lục này chỉ cần sử dụng một tay, khi muốn dùng chỉ cần bấm ngón tay như bấm bút bi là được. Nó rất hữu ích cho tình huống đang bị thương. Trên đai vũ trang còn có một con dao quân dụng rất đẹp, xem ra thì nó được vị sư phụ người Tạng này thường dùng để ăn thịt trâu thịt dê hàng ngày đây.

Tuy trong xe có máy điều hòa, nhưng Dương Thu Trì vẫn cảm thấy lạnh. Gã lấy từ trong túi đạn ra một băng đạn nhỏ, nạp vào súng, chuẩn bị bắn vào đống tuyết cản đường. Tuy nhiên, trời đất âm trầm cùng với gió tuyết cuồng loạn khiến gã không nói ra được vẻ đẹp như thế nào.

Đột nhiên, Dương Thu Trì nghe được một tiếng kêu rít tê liệt rất chói tai, bèn nhìn ra ngoài, thấy thế gió bên ngoài đột nhiên gia tăng gấp bội, kéo theo tuyết đục ngầu, hình thành một thứ di chuyển dài ngoắc như mãng xà quái dị xuyên qua miệng núi phía xa, gầm rú cuốn về phía tạp xa.

Toàn bộ tạp xa rung rinh lúc lắc như một con thuyền nhỏ đang lạc giữa trùng dương.

Dương Thu Trì bỏ băng đạn xuống, khẩn trương nhoài ra ngoài cửa xe, cố đẩy cửa thò đầu ra nói: “Ê! Mau lên xe, nguy hiểm!”

Thanh niên người Tạng vốn đã đứng lên, một tay kéo quần, tay còn lại giơ ra phía trước, vô cùng khó nhọc cố lần bước về chiếc tạp xa. Khi y sắp chạm vào đuôi của tạp xa, cơn cuồng phong đột nhiên tăng cường, kéo đầu tạp xa nhỏng lên giống như chiến mã, rồi kéo lùi về phía sau. Cuồng phong mãnh liệt như thể khiến cửa xe giống như có một bàn tay vô hình đập mạnh vào, đóng ầm một cái, thiếu chút nữa đập mạnh vào đầu Dương Thu Trì.

Trong lúc Dương Thu Trì rụt đầu vào trong, thì thanh niên người Tạng đã bị cuốn bay lên không, giống như tro tàn trên mặt bàn bị gió thổi lên, hai tay khua loạn, nhanh chóng biến thành một chấm đem nhỏ xíu, rớt xuống vực thẩm ở phía dưới xa.

Y bị cuồng phong thổi bay mất rồi! Vực sâu như vậy, y nhất định sẽ biến thành đám thịt rồi! Dươg Thu Trì cuồng loạn nghĩ, vừa rồi mới còn nói nói cười cười, hiện giờ đã trở thành thây ma nơi đáy vực! Ta sẽ chết hay không chết? Cuồng phong rú rít, tạp xa rung lắc liên tục, từ từ nhích gần đến bờ vực, vực sâu đen thẫm giờ đã hiện ra trước mắt. Dương Thu Trì chưa bao giờ cảm thấy sợ hãi như lúc này, tay nắm chặt lại, nhìn quanh: “Tiêu rồi, xui thiệt, lão tử còn chưa lấy vợ thế mà phải chết rồi!”

Đột nhiên, tạp xa ngừng trượt xuống, cuồng phong đột nhiên biến mất, khung cảnh bên ngoài chợt yên tĩnh hẳn đi. Thứ yên tĩnh này khiến Dương Thu Trì khủng khiếp, gã tốt nghiệp đại học y khoa, chuyên khoa lâm sàng, lúc thực tập tốt nghiệp đã chứng kiến rất nhiều trường hợp “hồi quang phản chiếu” của bệnh nhân trước khi chết. Lúc ấy, thần trí của họ chợt thanh tĩnh, nhưng đó cũng chính là lúc tử thần đang đến gần.

Một đạo hào quang lóe lên, chiếu sáng cả bảy dặm quanh đó. Nơi xa xa, trên miệng núi trắng xám, một lốc xoáy ngũ sắc chợt xuất hiện. Trong chớp mặt, nó chợt biến thành một vòng xoáy, giống như vòm miệng đen thui của một người khổng lồ, mãnh liệt hút sạch mọi thứ trên mặt đất.

Cuồn phong lại nổi lên, chiếc tạp xa to lớn chợt như vật không trọng lượng, bốc thẳng lên trời, xoay mấy cái trên không trung, rồi cuốn thẳng vào cái miệng to lớn đó.

Một cột xoáy màu đen, xám, trắng quay quanh thân Dương Thu Trì, bông tuyết, đất đá đều xoay. Dương Thu Trì cảm giác được không biết từ lúc nào mình đã rời khỏi tạp xa, phiêu đãng xung quang nó. Gã kỳ quái nhân ra trong đó có một người, đầu bị đập loạn khắp khung xe, máu huyết văng đầy.

Đầu người đó xoay về phía này, Dương Thu Trì nhờ thế nhìn rõ hơn, phát hiện người trong cái xe đó chính là mình!

Chẳng phải là linh hồn mình ly khai thân thể rồi sao? Chẳng phải mình đã chết rồi sao? Thì ra, cái chết đến lại giản đơn như vậy, không có thống khổ gì. Nếu biết tử vong lại đến nhẹ nhàng như vậy, gã sẽ không cần phải sợ nữa.

Lốc xoáy càng lúc càng nha, Dương Thu Trì thấy mình trong xe chợt đập vào kính, phá vỡ bay ra ngoài, rồi nhanh chóng bay lên, tiêu biết trong xoáy sâu vần vũ.

Dương Thu Trì vẫn còn phiêu đang ở gần tạp xa, giống như một cái lông chim hồng . Lúc này, vòi rồng chợt xoay đầu chuyển hướng, đem những thứ trong bụng nó phun ra. Dương Thu Trì và tạp xa vốn đang bay thẳng lên trời, giờ đổi lại bị dập xuống đất. Hai tay gã múa loạn, ý thức từ từ tiêu táng.

Trong khi ý thức của Dương Thu Trì từ từ tiêu biến, gã chợt thấy một người nằm trong một ngọc đái sáng trưng, toàn thân đầy máu tươi. Dương Thu Trì cảm giác mình nhẹ rơi về phía người ấy, sau đó, mọi thứ đều rơi vào trong hắc ám.…

(Hết chương 1)

鴻 hồng [Giản thể: 鸿] Chim hồng. Một loài chim ở ven nước, to hơn con mòng, lưng và cổ màu tro, cánh đen bụng trắng, mỏ dẹp, chân ngắn, khi bay sắp thành hàng. Hồng là con nhạn lớn. Tô Đông Pha 蘇東坡 : Nhân sinh đáo xứ tri hà tự, Ưng tự phi hồng đạp tuyết nê 人生到處知何似, 應似飛鴻踏雪泥 (Hoài cựu 懷舊) Cuộc nhân sinh, rồi đây biết nó sẽ như thế nào? (Có lẽ) hãy nên coi như một cánh chim hồng dẫm chân lên bãi tuyết.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK
Chương trước
Chương trước
Chương sau
Chương sau
Về đầu trang
Về đầu trang