• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giọng nói rất nhẹ nhàng, nhưng lại giống như có ai đó gõ mạnh một cái trong lòng cô, trái tim Ôn Noãn bất ngờ nhảy mạnh một.

Thuận theo mà đến là một ngọn lửa, hừng hực thiêu đốt, nóng đến cả người chỗ nào cúng đau đớn.

Mấy năm nay, qua những gì nhìn thấy, nghe được, gặp qua, cô cuối cùng cũng dần dần hiểu ra, người mười mấy tuổi, dù nhìn trưởng thành đi chăng nữa, vẫn chỉ là đứa trẻ, cũng chưa biết làm như nào để duy trì tốt một mối tình. Có đôi khi cho dù làm việc xấu, chưa chắc trong tâm thật có ý xấu, có lẽ chỉ là không biết cách xử lý.

Suy cho cùng, anh sẽ vì một người không quen biết mà ra tay bênh vực, ít nhất chứng minh tâm anh không xấu.

Cô dùng thời gian năm năm, cuối cùng hiểu được anh không níu kéo, không từ mà biệt, không liên lạc, để cô không còn oán hận trong lòng, có thể bình tĩnh mà đối đãi với anh như bây giờ.

Kết quả bây giờ anh trở về, hắn hiện tại trở về, cứ nhẹ nhàng như vậy hỏi một câu "Còn yêu anh không"?

Yêu thì sao? Không yêu thì thế nào?

Ôn Noãn đột nhiên rút tay về, đứng lên, từ trên cao mà nhìn xuống người trên giường. Ngọn lửa đè nén trong lòng sắp bùng lên, lại trong nháy mắt bị lý trí đánh úp lại dập tắt.

Chẳng lẽ thật sự là càng sống càng thụt lùi?

Phong độ mấy năm nay rèn dũa với tu dưỡng đâu?

Cô hít sâu một hơi, chậm rãi thở ra, cuối cùng khiến mình bình tĩnh trở lại.

"Làm sao, lại muốn theo đuổi tôi?" Cô vén sợi tóc rơi trước trán ra sau tai, chớp chớp mắt nhìn về phía anh, "Ngoan, ra sau xếp hàng đi."

Hướng Đồ Nam duỗi dài cánh tay, muốn nắm tay cô, với không tới, lại muốn chống lên.

Ôn Noãn sợ anh sẽ độn đến miệng vết thương, trong lòng muốn ngăn cản, người lại lùi về sau một bước.

"Anh nháo đủ chưa? Còn tưởng mình 18 tuổi đúng không?!"

Lúc 18 tuổi, còn có thể tùy hứng, bừa bãi, nhưng đã 23 tuổi rồi, thành một người trưởng thành thực sự, còn có tư cách gì mà thích gì làm nấy như vậy?

Cửa phòng bị ai đó gõ mạnh hai cái, ngay sau đó có hai người mở cửa đi vào.

Một người gấp gáp đi đầu, vài bước liền đến mép giường.

"Sao lại thế này, sao lại nằm trên giường. Không phải bảo sắp khỏe rồi sao?" Nghiêng đầu nhìn thấy Ôn Noãn, hai mắt người đó liền trợn tròn, "Chị dâu?"

Ôn Noãn lạnh mặt: "Đừng gọi bậy."

Hướng Mộc Dương cười mỉa mai.

Cậu không khác lắm so với hai năm trước lúc vô tình gặp được ở trung tâm thương mại, có hơi giống một tên Lăng Đầu Thanh (1).

(1) Lăng Đầu Thanh (愣头青): là một thuật ngữ của Trung Quốc dùng trong đời sống hàng ngày để chỉ một người không có đầu óc và hành động một cách mù quáng, không suy nghĩ khiến tình hình trở nên nghiêm trọng hơn, chuyện bé xé ra to, chuyện tốt thành chuyện xấu.

"Chị Noãn Noãn đừng giận, đây không phải là vì trước kia gọi thành quen sao? Nhất thời không sửa ngay được."

Ôn Noãn không để ý đến cậu.

Đã qua 5 năm rồi, còn con khỉ gì mà thói quen?

Hướng Mộc Dương vẫn cười gượng, nhưng người đi theo sau cậu bước vào gọi Ôn Noãn một tiếng: "Ôn Noãn? Là cậu thật sao? Ôi, cũng đã... hơn năm năm rồi không gặp rồi nhỉ? Không phải tôi nói chứ, cậu mấy năm nay thật sự không hòa đồng gì cả, tụ tập nhiều lần như vậy, cậu đây là lần thứ... lần thứ hai tham gia đúng không? Dù sao tôi cũng chưa gặp lần nào. Sao nào, Thượng Hải này có mị lực lớn như vậy à, khiến cậu đến nhà cũng không muốn về?

Ôn Noãn kéo khóe miệng, lặng lẽ cười cười.

Cảm giác của cô với người tên Ngô Hưng Ba này rất phức tạp.

Anh ta lớn hơn bon ho một tuổi, nhưng lại vì ở cùng một đại viện với Hướng Mộc Dương, quan hệ với Hướng Đồ Nam vẫn luôn không tồi.

Lúc trước khi Ôn Noãn và Hướng Đồ Nam sẽ chia tay, không, chính xác mà nói, nguyên nhân khiến hai người bọn họ chia tay, chính là do Ngô Hưng Ba. Khi đó Ngô Hưng Ba và bạn gái anh ta cãi nhau, kết quả là bạn gái anh ta đã bị một tên nam sinh khác nhân cơ hội cướp cạy lấy. Hướng Đồ Nam muốn đi giúp Ngô Hưng Ba, Ôn Noãn không cho, hai người cãi nhau to một trận. Cả hai đều là người tính tình không tốt, hơn nữa tuổi trẻ nhiệt huyết, không ai thuyết phục được ai, hai người càng cãi càng lớn, cuối cùng cãi đến chia tay luôn.

Kết quả quanh đi quẩn lại qua năm năm, hai tháng trước Ngô Hưng Ba lại cùng vị bạn gái cũ kia tái hợp.

Mà cô và Hướng Đồ Nam, lại chia tay triệt để như vậy.

Hiện tại Ôn Noãn đương nhiên hiểu rõ, cô cùng Hướng Đồ Nam sẽ chia tay, chủ yếu là do tính cách của hai người, nhưng mà nếu chuyện kia không xảy ra, bọn họ ít nhất cũng không chia tay ngay tại lúc mấu chốt ấy.

Mùa hè năm 18 tuổi, cho tới nay, là khoảng thời gian đen tối nhất mà Ôn Noãn đã trải qua.

Cô vừa thành niên, lần đầu hiểu được vận mệnh không thể nắm lấy cũng không thể kháng cự.

Suy nghĩ trước đó của cô về tình yêu, tình thân, tiền bạc, tại mùa hè đó, tất cả bị đảo lộn.

Ngô Hưng Ba cũng không nhìn ra sắc mặt Ôn Noãn, vẫn đang lải nhải ở đó: "Làm sao lại bị thương thành như vậy? Cũng may Ôn Noãn chịu chăm sóc cậu. Xem ra Ôn Noãn vẫn rất quan tâm cậu đấy, Đồ Nam, cậu..."

"Không phải!" Ôn Noãn lạnh lùng ngắt lời anh ta, "Tôi chăm sóc anh ấy là bởi vì, tôi làm anh ấy bị thương."

Hai người kia đều ngẩn ra, cùng nhau nhìn về phía giường.

Hướng Đồ Nam vẻ mặt bất đắc dĩ cười.

Ngô Hưng ba cười gượng hai tiếng, một lúc sau mới nói một câu: "Ôn Noãn cậu vẫn giống hệt trước đây."

Ôn Noãn tự giễu mà cười, nhìn về phía Hướng Mộc Dương: "Thời gian không còn sớm, các cậu nói chuyện thêm một lát, rồi để cho anh hai cậu ngủ. Tôi không được thoải mái lắm, không ở cùng các cậu nữa." Quay đầu lại nhìn Hướng Đồ Nam một cái, "Có việc gì gọi điện cho tôi."

Ôn Noãn vội vàng rời đi, để lại ba người đàn ông mắt to trừng mắt nhỏ.

Hướng Mộc Dương thiếu kiên nhẫn nhất: "Anh hai, anh lại làm gì chị dâu của em... Không phải, là chị Noãn Noãn?" Hướng Mộc Dương rất thích Ôn Noãn, lúc trước khi làm tùy tùng của Hướng Đồ Nam, cả ngày chị dâu dài chị dâu ngắn, thân thiết không ấm áp, lúc trước làm hướng Đồ Nam tuỳ tùng khi, cả ngày nhị tẩu trường nhị tẩu đoản kêu, thân thiết vô cùng. Sau khi Hướng Đồ Nam và Ôn Noãn chia tay, cậu còn đã từng buồn bã một thời gian rất dài.

"Anh chọc cô ấy còn thiếu sao?" Hướng Đồ Nam vẫn là bộ dạng như cũ, một khi mở miệng là có thể làm người ta nghẹn chết.

Hướng Mộc Dương chần chừ một chút, gật đầu: "Cũng đúng. Anh hai, tính tình anh trước kia cũng thật sự không được tốt lắm."

Lúc này Ngô Hưng Ba chen vào nói: "Nhưng mà Ôn Noãn tính tính thật sự cũng không phải nhỏ. Kiểu người như cậu ấy chỉ cần một lời không đúng ý liền ra tay, cũng chỉ có Đồ Nam cậu ngày trước mới chịu đựng được."

Anh ta không hề biết một đôi này chia tay, có "công lao" rát lớn của mình.

Mặc dù Ôn Noãn và Hướng Đồ Nam đều nói rằng, hai người bọn họ chia tay là bởi vì Ôn Noãn không cho Hướng Đồ Nam đánh nhau, nhưng đám người bọn họ không hề tin lời giải thích này.

Hai năm đó Hướng Đồ Nam gây không ít chuyện, nếu Ôn Noãn thật sự không chịu được, hai người đã sớm chia tay từ 800 năm trước.

Không phải, là hai người bọn họ căn bản sẽ không ở bên nhau.

Ôn Noãn trước nay đều không phải là loại cô gái nhỏ dịu dàng yên tĩnh, bản thân cô cũng rất thích động thủ.

Cho nên bọn họ chỉ cảm thấy hai người này đang bao biện.

Nhưng một câu này của Ngô Hưng Ba, thật ra lại gợi lại một chút hồi ức của Hướng Đồ Nam về chuyện cũ.

Ôn Noãn thực sự không phải bộ dạng chim nhỏ dựa người (2), lúc dịu dàng thực sự cũng có thể nhu tình như nước, có điều khi nổi nóng cũng thật sự có thể lấy mạng người, lại còn có khuynh hướng bạo lực, thường xuyên cãi lộn, cô có thể từ đông sang tây đánh đến bạn.

(2)Chim nhỏ dựa người - Tiểu điểu y nhân (小鸟依人): Thành ngữ ý chỉ cô gái hoặc đứa trẻ với dáng vẻ nhỏ nhắn và dễ thương, dựa dẫm vào người khác.

Cuối cùng chia tay lần đó hai người không gặp mặt, chỉ nói qua điện thoại, ngay cả qua điện thoại, Ôn Noãn mắng Hướng Đồ Nam đến chỉ thiếu chút lên cơn đau tim, cái gì khó nghe là mắng cái đó, cái gì thô tục đều tuôn hết ra.

Khi đó anh cũng là lúc tính tình thất thường nhất, làm sao chịu được loại kích thích này, cho nên anh lúc ấy cũng lựa không ít lời tàn nhẫn, cái gì có thể làm tổn thương đến cô nhất liền nói cái đó.

Đầu óc anh lúc ấy cũng rất mờ mịt, hoàn toàn quên mất không lâu trước đây, bọn họ đã từng như rất thân mật như vậy.

Cứ thế như vậy, người có thể thực sự làm tổn thương bạn thường là người bên cạnh bạn.

Bởi vì yêu sâu đậm, quá hiểu nhau, biết nói điều gì có lực sát thương nhất, có thể xúc phạm đến đối phương nhất.

Anh còn nhớ rõ sau khi anh đáp trả, Ôn Noãn nói: "Anh con mẹ nó bây giờ hung dữ như vậy, còn không phải là vì tôi đã cho anh ngủ qua sao? Không hiếm lạ nữa đúng không?"

Lúc ấy anh nói như thế nào?

Lúc ấy anh nói: "Đúng vậy! Thế thì sao? Tôi lại không cưỡng hiếp cô, không phải cô cam tâm tình nguyện à. Cô tức giận như vậy, là vì tôi không lau khô (3) cô?"

(3) Các bạn hiểu mà đúng không! ????

Cô ở bên kia yên lặng vài giây, sau đó nói: "Cút đi Hướng Đồ Nam, bà đây không hiếm lạ cái hiếm lạ của anh, tôi coi như bị heo đùn. Tôi về sau mà quay đầu lại, tôi sẽ không được chết tử tế! Anh nếu mà trở về tìm tôi, cả nhà anh đều là cháu tôi."

Mãi cho đến mùa đông năm đó, anh mới biết được lúc ấy trong nhà cô đã xảy ra chuyện gì.

Ôn Noãn khắc nghiệt với anh, những lời mắng nhiếc anh đó, thật ra phần lớn là đang mắng chính bố cố.

Anh lập tức về nước, muốn tìm cô, lại thấy cô đang ở bên một người con trai khác.

"Mộc Dương." Anh áp xuống những chua xót trong lòng, "Giúp anh làm một chuyện. Bây giờ đi ngay."

Hướng Mộc Dương kêu rên một tiếng: "Anh hai, anh cũng đau lòng cho em một chút được không? Em mới từ nước ngoài gấp gáp trở về, ngay cả miếng nước cũng chưa uống đâu..." Cậu giơ hai tay lên, "Được rồi, anh nói đi, chuyện gì?"

"Giúp anh mua một thứ." Anh trầm mặc một chút, đáy mắt dần dần lộ ra một chút dịu dàng, "Đưa cho chị dâu cậu."

--

Ôn Noãn trở về phòng, cũng không lên giường đi ngủ ngay.

Cô vào nhà vệ sinh rửa tay, lấy giấy và bút ra, ngồi ngay ngắn trước bàn trà nhỏ bên cửa sổ, nắn nắn nót nót mà chép kinh Phật.

Một lần cuối cùng, đây là mong muốn của cô lúc trước.

Lúc sắp chép xong, Chúc Yến Phi bê chén nước chạy vào.

Ôn Noãn đầu cũng không ngẩng, cười hỏi: "Không phải ở dưới chơi mạt chược à, sao lại chạy lên đây?"

"Vận may quá kém, sắp thua đến mất cả quần lót. Uống miếng nước nghỉ một chút, đi đổi vận."

Ôn Noãn: "Cái này tao không giúp được mày, tao vừa rồi cũng thua liên tục."

Chúc Yến Phi uống một ngụm nước, tiến trước mặt cô, nhìn thứ cô đang chép, không nhịn được lắc đầu: "Mày thật đúng là thành kính. Tiểu Noãn Noãn, mày dù sao cũng là người học cao, sao lại dính vài thứ mê tín phong kiến này thế?"

Ôn Noãn nhất cổ tác khí (4), đem mấy chữ cuối cùng viết xong, lúc này mới đóng nắp bút lại.

(4) Nhất cổ tác khí (一鼓作气) - Một tiếng trống làm tinh thần hăng hái thêm: Tập trung kết thúc công việc khôn ngừng, hoàn thành công việc bằng nỗ lực mạnh mẽ.

("Tả Truyện" Trang Công thập niên: 'phu chiến, dũng khí dã. Nhất cổ tác khí, tái nhi suy, tam nhi kiệt'. Khi đánh trận dựa vào dũng khí, đánh một tiếng trống, dũng khí tăng lên, đánh hai tiếng trống, dũng khí suy giảm, đánh ba tiếng trống, dũng khí không còn. Sau này ví với nhân lúc đang hăng hái làm một mạch cho xong việc.)

"Tâm thành tắc linh (5)." Cô cầm lấy tờ giấy kia, cẩn thận gấp lại, cười nói, "Huống chi con người vẫn nên có một chút kính sợ trong lòng thì tốt hơn."

(5) Tâm thành tắc linh (心诚则灵): Khi tận tâm và chân thành làm gì đó, bạn sẽ nhận được thành quả, mong muốn sẽ được thực hiện.

Chúc Yến Phi rõ ràng không để bụng, nhưng cũng không có cùng cô cãi cọ tính toán. Cô ấy chỉ quan tâm chuyện vừa rồi Ôn Noãn và Hướng Đồ Nam ở cùng nhau.

"Tao còn tưởng rằng mày ở chỗ Hướng Đồ Nam bên kia, sao lại về nhanh như vậy?"

"Em họ anh ấy đến, tao liền về."

"Cậu ta có nói chuyện xã xảy ra với Lưu Nghi Mẫn không?" Cô ấy vẻ mặt bát quái.

Ôn Noãn do dự một chút, nhún vai: "Quên hỏi rồi. Tao bây giờ không nói với anh ấy được đến một khối."

Chúc Yến Phi hiển nhiên có chút không hiểu tình hình: "Chúng mày làm sao lại nói không được đến một khối?"

Chỉ hai người bọn họ, mới có thể ngay cả người dưng cũng không bằng. Bởi vì có quá nhiều ký ức chung, quá nhiều chuyện không thể động tới, hơi vừa lơ đãng, ngay lập tức có thể động tới điểm sấm, cho nên không có cách nào thản nhiên mà nói chuyện.

Có điều loại cảm giác này...

Ôn Noãn nhìn đôi mắt to ngây thơ mơ màng của cô ấy, nhịn không được ở thở dài trong lòng.

Sao lại có người không hiểu chuyện như vậy?

Lận Lân đối với cô nàng mũi tên mỏng manh cũng sắp thô to bằng cái đùi rồi, còn con nhóc này vậy mà chỉ coi anh ta như anh em.

Cô bất lực mà vẫy vẫy tay, nắm lấy vai Chúc Yến Phi hướng về phía cửa đẩy: "Mau đi xuống gỡ vốn đi. Tao cũng bệnh thành như vậy, mày để tao nghỉ ngơi một chút đi?"

Chúc Yến Phi lúc này mới không tình nguyện mà quay trở lại dưới tầng.

Cưỡng chế Chúc Yến Phi đi khỏi, Ôn Noãn lên giường ngủ.

Mới vừa thiu thiu ngủ, nghe thấy điện thoại reo lên một tiếng.

Cô vốn dĩ không muốn cử động, lại đột nhiên nghĩ đến Hướng Đồ Nam.

Chẳng lẽ anh có chuyện gì?

Ôn Noãn duỗi tay, từ đèn trên tủ sờ đến điện thoại.

Một tin WeChat từ Hướng Đồ Nam nhảy ra.

Hướng nhị: Mấy năm nay, vẫn luôn muốn làm một chuyện: Cùng em nói một câu, ngủ ngon!

5/12/2020

Tan

Hu hu tôi vẫn bận quá nay mới bớt được mấy tiếng edit được một chương, mai cố gắng thêm một chương nữa (TT-TT)

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK