• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Toàn bộ thế giới đều là im lặng.

Trong mắt Ôn Noãn đã ướt át, chỉ có thể nhắm chặt lại. Cô có thể cảm thấy cơ bắp trên người anh căng chặt.

Người anh đang cứng đờ, giọng nói cũng cứng ngắc, như không dám tin hỏi: "Em nói cái gì?"

Giọng nói của anh cũng khàn.

Ôn Noãn nói không nên lời, cô thở hổn hển không ngừng, hết sức kìm nén xúc động muốn khóc.

Cơ thể cô còn run rẩy mạnh hơn so với vừa rồi, gần như sắp không đứng được.

Anh bỗng nhiên ở trong lồng ngực cô xoay người, hai tay nắm lấy vai cô.

Anh thật ra nghe thấy, nghe rõ, chỉ là không thể tin được. Anh muốn hỏi lại một lần, nhưng một chữ cũng nói không nên lời.

Ôn Noãn đã sớm khóc đến nước mắt đầy mặt.

Nhưng anh vẫn một chữ cũng nói không nên lời, chỉ có thể không ngừng giúp cô lau nước mắt, cuối cùng nặng nề mà ấn cái ót cô, áp cô đến trước ngực mình.

Ôn Noãn cuối cùng khóc thành tiếng.

Cái trán của cô để ở cần cổ anh, khóc đến tê tâm liệt phế, khóc đến kinh thiên động địa, khóc đến không chút che dấu.

"Đều tại anh... Đều tại anh... Em hận anh chết đi được..."

Trận khóc lớn này, cô đã nghẹn suốt 5 năm.

Mỗi một lần nghĩ đến, bề ngoài sẽ nhiều hơn một lớp vỏ bảo vệ, thoạt nhìn càng thêm kiên cố không thể phá vỡ, lại không biết vết thương bên trong thật ra lại lớn thêm một phần.

Nhưng vận mệnh đều do ý trời định, dù sao đi nữa, vẫn là dừng ở trước mặt anh, bị anh ôm vào trong ngực, mới chân chính khóc ra được.

Bọn họ gặp nhau, cuộc đời anh bỗng nhiên rẽ ngoặt, vốn là một đường thẳng tắp, phát sinh thêm một đường cong.

Cô là người trên đường cong ấy, bị anh mang theo, đi vào con đường thẳng tắp này.

Thế rồi con đường này bị chặt đứt, cô một mình lẻ loi trải qua 5 năm.

Mà hiện tại, tựa như có một chiếc rìu sắc bén, chém vào hơn 5 năm thời gian đó, rồi nối liền các đoạn cắt, bọn họ trở thành như chưa từng chia tay.

Ôn Noãn khóc đến thở không nổi, cơ thể mềm nhũn không thể đứng vững.

Anh muốn ôm cô vào phòng ngủ, thật sự không ôm được, chỉ có thể ôm cô lên tủ giày, rồi ôm chặt lấy cô.

Đã quá muộn rồi.

Bên cạnh Ôn Noãn không có con, khẳng định con không giữ được, tính toán thời gian, mùa đông đó khi anh nhìn thấy cô, cơ thể cô cũng không phải dáng vẻ đang mang thai.

Với điều kiện lúc ấy của cô, quả thực không cách nào giữ lại.

Nhưng nếu lúc trước anh biết, nếu anh khi ấy được biết, anh chắc chắn sẽ lựa chọn giữ lại con.

Cô có thể sinh con trước rồi lên đại học, hoặc là hai bọn họ dứt khoát cùng nhau ra nước ngoài. Với điều kiện gia đình anh như thế, anh sẽ an bài thỏa đáng tất cả, không cần cô phải lo lắng.

Nhưng đã qua 5 năm, nói cái gì đi nữa cũng đã muộn rồi.

Cằm anh đè trên đỉnh đầu cô, cắn mạnh môi, lại không thể ngăn cản nước mắt trào ra.

Cuối cùng, Ôn Noãn rốt cuộc khóc mệt rồi, dựa trong lồng ngực anh, thì thầm mà nói: "Em cho anh xem thứ này."

Cô từ trên tủ giày nhảy xuống, bước chân Nàng từ tủ giày thượng nhảy xuống, bước chân phù phiếm mà đi về phía phòng ngủ.

Hướng Đồ Nam theo cô đi vào, nhìn cô mở ngăn kéo tủ đầu giường ra, rút ra một cái phong bì từ lớp trên cùng, rồi từ bên trong rút ra một tờ giấy được gấp lại mấy lần.

Mũi và đôi mắt cô đều hồng hồng, giọng nói khàn khàn: "Anh là bố, nên nhìn xem."

Anh từ từ mở tờ giấy kia ra.

Đó là phiếu siêu âm từ một bệnh viện mà anh chưa từng nghe qua. Dòng tên họ, viết: Hướng Noãn.

Hướng Đồ Nam Ôn Noãn.

"Chỉ còn lại tờ phiếu siêu âm này thôi." Giọng cô trầm khàn, vẻ mặt dịu dàng hồi tưởng, "Em thật sự không có cách nào giữ lại thằng bé. Em cảm thấy nó chắc là con trai, bởi vì có một đêm em đã nằm mơ thấy thằng bé."

Anh đứng khóc, lớn tiếng mà khóc, nhìn cô suốt, giương hai tay về phía cô.

Cô muốn đến ôm anh một cái, nhưng thế nào cũng không đến cạnh anh.

Cho tới bây giờ cô vẫn nhớ rõ dáng vẻ của con, mắt một mí, giống bố như đúc.

Cô một tay che miệng, nghẹn ngào, trong mắt nước mắt lại rơi, rồi lại hàm chứa ý cười.

"Em vì thằng bé chép《 Vãng Sinh Chú 》một tháng, em cảm thấy thằng bé chắc chắn đã đầu thai vào một gia đình tốt hơn." Cô hít một hơi, cười nói, "Việc này trước kia chỉ có em biết, bây giờ thêm một người là anh. Anh là bố thằng bé, nên nhìn thằng bé."

Nhưng anh hoàn toàn xem không hiểu những thuật ngữ chuyên ngành đó, còn cả tấm ảnh đen trắng ki, cũng hoàn toàn nhìn không hiểu.

Đầu ngón tay cô chỉ vào một chỗ, nói nhỏ: "Em đã hỏi bác sĩ, chính là chỗ này. Chỗ này chính là thằng bé."

Anh quả thật vẫn xem không hiểu, chỉ biết chỗ này đã từng là một sinh mệnh nhỏ, là của anh và Ôn Noãn.

Cô dùng tay lau mặt, nặng nề mà thở dài.

"Anh biết em đấy, em vừa mới khóc vì thằng bé như vậy, sau này em sẽ không nhớ về thằng bé nữa." Tay cô xoa mặt anh, nhẹ giọng nói, "Em nói cho anh chuyện này, không phải để nhìn anh áy náy. Anh là đàn ông, khóc gì mà khóc? Anh trước kia đâu có như vậy đâu."

Anh cuối cùng cũng không che dấu nước mắt của mình.

Anh đau lòng con đã vĩnh viễn chỉ còn lại trên một tấm ảnh, càng muốn trở về 5 năm trước, ôm một Ôn Noãn mới 18 tuổi mà lại phải một mình gánh chịu tất cả kia.

Cô hít mũi, nhón chân lên, rồi hôn anh.

"Được rồi mà, còn đau lòng hơn cả em. Anh còn không phải từng đau." Cô kéo một tay của anh, ấn xuống bụng dưới của mình, "Được rồi, cho anh sờ một chút. Ngay chỗ này, trước kia đã từng từng có con, của anh." Cô mếu máo, "Hướng Đồ Nam, anh phải nhớ kỹ đấy, em vì anh đã chịu tội lớn, nên sau này anh phải đối với em tốt một chút." Nghĩ nghĩ, rồi rất không biết xấu hổ mà nói thêm một câu, "Anh mà đối tốt với em, em sẽ lại sinh một đứa cho anh."

Cô người này.

Anh hết cách nhìn cô, cũng không biết nên khóc hay nên cười.

Nhưng anh không biết rằng, Ôn Noãn nhìn thấy anh khóc, trong lòng bỗng liền thấy dễ chịu, liền cảm thấy nỗi tủi thân mình phải chịu đựng mấy năm nay không phải vô ích. Vốn dĩ cũng không phải dạng tính cách nhu nhược này, rất dễ để bỏ xuống, vừa rồi đã khóc lớn như vậy, nỗi tủi thân trong lòng cô đã được trút bỏ. Đã nói không nhớ thương, là không còn canh cánh trong lòng về những chuyện không vui đó nữa.

Đứa bé đó, đương nhiên vẫn luôn là một điều tiếc nuối, nhưng con người mà, dù sao cũng vẫn phải luôn nhìn về phía trước phải không.

--

Lăn lộn như vậy mãi, thời gian thật sự không còn sớm rồi.

Hướng Đồ Nam là trực tiếp từ bệnh viện đến đây, trên người mặc áo bệnh nhân, chân thậm chí còn kéo lê dép lê, vô cùng lôi thôi lếch thếch.

Lúc Ôn Noãn đi tắm, anh cũng không chịu lên giường, mà canh ở cạnh cửa chờ cô.

Chờ Ôn Noãn đi ra rồi, anh lại vội vàng giúp nàng sấy tóc.

Bận rộn xong tất cả, cuối cùng lên giường, Ôn Noãn nhìn thời gian.

Ba giờ rồi.

Vì thế cô rất vui vẻ mà hủy đồng hồ báo thức: "Sáng mai em phải xin nghỉ, ngủ bù, nếu không thì sẽ không xinh đẹp."

Anh bây giờ nhìn ngắm như nào cũng không đủ, hai mắt còn không muốn chớp.

"Được. Nếu không muốn đi làm, anh nuôi em."

Ôn Noãn như chú chuột nhỏ vụng trộm híp mắt cười, rồi lập tức lắc đầu: "Như vậy không được. Anh đừng khinh thường em nhé, em chính là tinh anh xã hội, có thể kiếm tiền đấy."

Anh chỉ cười, muốn duỗi tay ôm cô vào lòng, Ôn Noãn nhanh nhẹn trườn sang bên cạnh như một con cá chình nhỏ.

"Không được, cẩn thận đụng vào vết thương của anh." Vừa mới nói xong, lại đột nhiên lăn lại, nhanh chóng hôn một cái lên mặt anh.

Hôn xong rồi, liền thấy anh cười ngây ngô cười.

Vận mệnh thật là kỳ diệu.

Vừa rồi hai người còn cùng đau lòng như vậy, giờ lại nằm mặt đối mặt nhau như vậy, nhìn nhau ngây ngô cười.

Nhưng vẫn là bởi vì người đó trong lòng mình, nhìn thế nào cũng thấy tốt.

Tim Hướng Đồ Nam bị hành động của cô làm cho mềm nhũn, đến khi cô lại muốn lăn đến mép giường, anh nhéo nàng một cái, mạnh mẽ mà ôm vào trong ngực.

"Cứ như vậy ngủ đi. Anh cảnh giác một chút, sẽ không để em làm anh bị thương."

Đôi mắt vừa đỏ vừa sưng, mũi cũng đỏ, khi cười nhìn qua rất buồn cười.

"Vậy anh tự chú ý một chút, bị thương nữa, em không chịu trách nhiệm đâu."

Anh cười, mổ xuống môi cô: "Sao lại có thể không chịu trách nhiệm. Là vì gặp em, anh đời này ai cũng thấy chướng mắt. Tất nhiên, trước khi gặp em, cũng là ai cũng thấy chướng mắt."

Đây cũng không phải chỉ là một câu nói vui đùa.

Trước khi gặp Ôn Noãn, anh quả thực rất mắt cao hơn đỉnh đầu, cho dù có bao nhiêu bạn học nữ xinh đẹp, anh cũng lười để ý.

Sau khi gặp Ôn Noãn, trong mắt anh càng không thấy ai ngoài cô.

Anh đời này không hối hận nhất, chính là vì một bạn học nữ không quen biết kia mà đánh nhau.

Nếu không có một trận đó, anh sẽ không thể đụng phải Noãn Noãn rồi.

Ôn Noãn thì thích nghe những lời này, đặc biệt vẫn là kiểu thẳng thắn này.

Cô dẩu môi, nũng nịu, một tay vẫn luôn nắm lấy quần áo anh, nắm thật nhiều nếp gấp: "Sau này anh phải đối xử với em thật tốt đấy. Phải nghe em nói, chiều chuộng em, phải thường xuyên khen em. Không phải loại vòng vô như trước kia đâu, phải thẳng thắn, giống như vừa rồi vậy. Lúc nói thích em, cũng phải nói thẳng, ngoài mặt không được như giễu cợt người ta. Còn phải..." Trong khoảng thời gian ngắn không thể nghĩ được nhiều như vậy, cô rất rộng lượng mà gật đầu một cái, "Tạm thời nhiêu đó, đợi nghĩ ra lại bổ sung. Dù sao quyền giải thích đều thuộc về em."

Anh nghe xong rồi cười rộ lên, vừa sáp lại gần hôn cô, vừa khẽ nói: "Còn có tiền cũng để em quản, con anh dạy."

Chữ con khiến cô ngẩn ra một chút, nhưng lập tức liền khôi phục lại.

Chờ nụ hôn này kết thúc, cô lại bắt đầu nắm quần áo anh, thấp giọng hỏi anh: "Nếu lúc ấy anh biết, anh có sẵn lòng lưu lại con hay không?"

Trong lòng anh luôn tiếc nuối: "Chủ yếu vẫn là suy nghĩ của em. Nhưng mà anh sẵn lòng."

Ôn Noãn thật cẩn thận mà suy nghĩ, cũng không xác định nếu lúc ấy anh ở bên cạnh, cô có dũng khí nhỏ như vậy mà sinh con hay không.

Khả năng rất lớn là không.

Cho nên xem ra so với kết quả trước đó cũng không có gì khác biệt, dù sao cũng là thiếu chút duyên phận cùng đứa bé kia.

Cô lại nghĩ đến nước mắt của anh vừa rồi, rồi liên hệ với lời đồn Chúc Yến Phi nói trước đó, vì thế thần bí hề hề mà nhìn chằm chằm anh: "Này, lúc hai chúng mình vừa chia tay, anh thật sự đã khóc vì em hả?"

Đây đã là lần hỏi thứ hai rồi, sao cô lại chấp nhất với vấn đề này như vậy?

Anh suy nghĩ, nói: "Uống say, không nhớ nữa."

Thật ra nhớ rõ, bởi vì say rượu tâm minh, kể cả lần ở Mỹ đó, anh cũng đều nhớ rõ.

Cả hai lần đều là thật sự không nhịn được, có chút ý mượn rượu giả điên.

Ôn Noãn lại giống như rất phấn khích, cười đắc ý, uốn éo ở trong lồng ngực anh, chỉnh một tư thế thoải mái, hai mắt đỏ rực thành mắt thỏ con, cười hỏi anh: "Vậy anh còn nhớ lần thứ ba hai chúng ta gặp nhau không? Lần ở ngõ Ngũ Đạo Doanh ấy."

Anh cười.

Nhớ rõ, đương nhiên nhớ rõ. Từng li từng tí về cô, anh đều ghi tạc trong lòng, nhớ rõ rành mạch, trước giờ chưa từng dám quên.

--

Trước kia, ngày hôm sau khi hai người lần đầu tiên cùng chung chăn gối, chú Hướng và thím Hướng vừa ra khỏi cửa, Hướng Mộc Dương liền chạy đến đây. Ôn Noãn có thể chạy thoát, miễn cho lại trai đơn gái chiếc, dù sao cũng có hơi xấu hổ.

Tuần sau đó Hướng Đồ Nam cũng không đi học, cũng may thi cuối kỳ có đến tham gia.

Hai ngày thi, Ôn Noãn vẫn luôn không tìm được cơ hội gặp anh, chờ thi xong rồi, đám người bọn họ đã không thích học tập, lại càng như con ngựa hoang được cởi cương, điên vô cùng.

Thành tích của Ôn Noãn vẫn là trung bình, không tiến bộ, cũng không thụt lùi. Ôn Uyển vẫn trong top năm của khối, khiến người ta hâm mộ.

Xuất phát từ lòng hiếu kỳ, Ôn Noãn đã âm thầm hỏi thăm thành tích của Hướng Đồ Nam.

Tên nhóc ngoan, anh chỉ vừa mới chuyển trường không bao lâu, lại không đi học gần một tuần, thế mà cũng thi được top 20 của khối.

Tâm lý Ôn Noãn không cân bằng.

May thay, còn có chị có thể đè bẹp anh.

Hừ!

Nghỉ hè là thứ đứa nhỏ Ôn Noãn nghịch ngợm kia yêu nhất, có con của cô ở quê bố Ôn đến chơi.

Một ngày trời đầy mây, rất thích hợp đi dạo phố, đáng tiếc Ôn Uyển muốn đi học đàn, không rảnh, chỉ có Ôn Noãn bồi cô em họ ra ngoài chơi.

Bắc Kinh rất nhiều địa điểm, bởi vì thương mại hóa quá mức, nên sắp bị khách du lịch chiếm lĩnh. Để không nhìn quá nhiều đầu người, Ôn Noãn chọn trái chọn phải, lựa chọn ngõ Ngũ Đạo Doanh.

Hai người vừa đến không bao lâu, đang dạo lung tung, ngõ nhỏ trước mặt, bỗng nhiên có hai người đi đến.

Một là người đẹp mặc váy ngắn màu trắng, trời rất nóng, mà không buộc tóc, tóc dài bồng bềnh, thoạt nhìn vô cùng trẻ trung trong sáng.

Khóe miệng người đẹp luôn nhếch lên, hai mắt ư, thì nhìn chằm chằm vào chàng trai cao lớn bên cạnh. . Ngôn Tình Hay

Chàng trai mặc áo phông trắng cùng quần jean, một ngón tay cái cắm ở túi quần, cũng khẽ mỉm cười, có điều trong mắt lại không dành cho người đẹp, nhìn dáng vẻ nhàn nhã lười biếng này, nhìn đông nhìn tây, cũng không biết đang nhìn cái gì.

Khoảng cách giữa hai người khoảng nửa người. Người đẹp đến gần chàng trai một chút, chàng trai liền sẽ dịch sang một bên.

Đi tới đi lui, hai người đã sắp đến chỗ Ôn Noãn.

Khóe mắt Ôn Noãn cong lên, không nhịn được cười.

Ấy, đây không phải Hướng Đồ Nam sao?

Ôn Noãn khi đó là người thích gây chuyện, mắt thấy quan hệ giữa có chút ý vị sâu xa, cô làm bộ không nhìn thấy người đối diện, lôi kéo em họ đi lách qua cạnh hai người đó.

Trong nháy mắt sắp chạm nhau, cô ném một anh mắt mờ ám cùng chế giễu cho Hướng Đồ Nam.

Tiểu dạng nhi, tán gái đúng không?

Hướng Đồ Nam rõ ràng cũng nhận ra cô, lại cũng làm bộ không quen biết như cô, chỉ trong nháy mắt này, nhếch miệng lên, cười xấu xa với cô.

Ôn Noãn "Ọe" một tiếng ở trong lòng.

Tất cả xảy ra ngay lúc cô "Ọe" một tiếng này.

Lúc ấy hai người đã sắp va qua nhau, lực chú ý của Ôn Noãn còn đang ở trên người Hướng Đồ Nam, nên không để ý đến phía trước bỗng nhiên xuất hiện một cái chân.

Cô bị vấp một cái, cả người lao thật mạnh về phía trước, mắt thấy sắp ngã chó gặm bùn, đột nhiên nửa người trên bị kéo chặt, trong chớp nhoáng, người đã rơi vào trong lồng ngực Hướng Đồ Nam.

Cơ thể hai người kề sát bên nhau, cánh tay anh đã ở trên người cô, bờ môi của anh, càng gần như sắp chạm đến mặt cô.

Anh nói mang theo ý cười còn phả hơi nóng nóng hôi hổi lên khuôn mặt cô: "Đi đường cẩn thận một chút. Ấy, Ôn Noãn, đúng là cậu à, khó trách tôi vừa rồi nhìn quen quen."

tan

1/2/2021

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK