• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ôn Noãn đã sớm đoán được cửa ải này không dễ qua, chỉ là không nghĩ đến Hướng Đông Dương thẳng thắn như vậy.

Trong lòng cô không thoải mái, chỉ có thể tự nhủ đi nhủ lại, đừng nghĩ nhiều, nghĩ nhiều mày sẽ thua ngay.

Cô vẫn duy trì nụ cười chuyên nghiệp, âm thầm điều chỉnh nhịp thở, làm cho giọng điệu bản thân càng vững vàng hơn: "Tôi rất cảm kích mấy năm nay đã âm thầm chăm sóc, nhưng tôi hiện tại, là đứng đây với tư cách là nhân viên của Tầm Nhìn Mới."

Hướng Đông Dương chống hai khuỷu tay lên tay vịn ghế ngồi, hai tay chắp trước ngực, vẻ mặt lãnh đạm.

"Không thể nói chăm sóc cô, tôi cũng chỉ phụ trách bảo đảm an toàn của cô. Trên thực tế nếu không phải Đồ Nam nhờ tôi, tôi căn bản không muốn quản sống chết của cô. Cô căn bản không xứng." Anh ấy thu lại nụ cười, ánh mắt âm trầm mà nhìn cô, loại ánh mắt này, thậm chí có chút giống với chán ghét, "Phụ nữ dễ đứng núi này trông núi nọ như cô, căn bản không xứng với thâm tình của nó."

Lời khiển trách như vậy, Ôn Noãn lắng nghe, cũng không cảm thấy tức giận, nhưng mà chua xót.

Hướng Đông Dương đương nhiên sẽ không hiểu, cô lúc trước ở trong loại tình huống như thế nào, lại quyết định kết giao cùng người khác, muốn bắt đầu một lần nữa.

Nhưng cô lại cũng không trách Hướng Đông Dương, bởi vì anh ấy là anh trai, chắc chắn sẽ bảo vệ em trai mình, giống như Ôn Uyển, cũng vì cô mà nói rất nhiều điều không phải về Hướng Đồ Nam.

Cô nuốt một ngụm nước bọt, gạt bỏ chút phản kháng ẩn giấu, dịu giọng nói: "Giữa tôi và em trai anh cuối cùng là như thế nào, xứng hay không xứng với nhau, bản thân tôi rất rõ ràng. Anh nếu thật sụ muốn nói về vấn đề này, chúng ta có thể hẹn thời gian khác, hôm nay tôi tới đây..."

"Nếu không phải cô lợi dụng Đồ Nam, cô vốn dĩ sẽ không thể đứng ở đây." Hướng Đông Dương không chút lưu tình mà ngắt lời cô.

Nghe nói người này là người âm trầm, vui giận không hiện sắc mặt, mà luôn trầm mặc ít lời.

Hôm nay khác thường như vậy, xem ra anh ấy thật sự hận cô.

Cũng có thể nói là thật sự thương Hướng Đồ Nam.

Người bên ngoài đồn đãi anh em bất hòa, vì tranh giành tài sản, chuyện anh ấy đuổi Hướng Đồ Nam sang nước ngoài, đúng như Ôn Noãn đoán, đều là lời đồn.

Suy nghĩ như vậy khiến trong lòng Ôn Noãn càng thêm mềm mại, rất hận không vô lễ nổi với Hướng Đông Dương.

Cô rất vui vì Hướng Đồ Nam có người anh trai quan tâm anh như vậy, giống như cô cũng có người chị quan tâm mình.

Cô hít mũi, giọng điệu mềm mại hơn vài phần: "Nếu thật sự là lợi dụng, người bây giờ đứng ở chỗ này sẽ là em trai anh. Tôi thừa nhận là nhờ vào sự giúp đỡ của anh ấy, nhưng trọng điểm chuyện này, vẫn là lần gặp mặt này của tôi và anh. Giống như anh năng lực vượt trội, cũng hoàn toàn không ngại dựa vào nền tảng của Hằng Trí, mà không tự mình gây dựng sự nghiệp. Vừa rồi chúng ta nói về những vấn đề riêng tư, có lẽ đã dùng hết khoảng bốn phút, tin rằng anh chắc chắn sẵn sàng bù lại cho tôi. Cho nên bây giờ, chúng ta có thể đi vào chuyện chính chứ, anh Hướng?"

Hướng Đông Dương có chút kinh ngạc với phản ứng của Ôn Noãn.

Bắt đầu từ khi cô vào cửa, anh ấy đã luôn thầm quan sát cô.

Vừa mới bắt đầu, trên người cô rất rõ ràng có sự đề phòng và đối kháng, điều rất dễ dàng xuất hiện khi đàm phán chuyên nghiệp.

Cho nên những lời kia của anh, là lời nói thật lòng, cũng cố ý chỉ trích.

Muốn chọc giận cô, muốn thấy cô thất thố, hoặc chột dạ.

Kết quả đều không phải.

Biểu hiện của cô, hoàn toàn nằm ngoài dự kiến của anh ấy.

Hướng Đông Dương thật sự không cách nào giải thích sự mềm mại bất ngờ của Ôn Noãn.

Đâu không phải là cô gái nhỏ ngây ngô lại kiêu ngạo trong trí nhớ của anh ấy, cũng không phải là người phụ nữ thô lỗ mấy năm nay vì kiếm tiền có thể nở nụ cười với người khác.

Anh nghĩ qua một cái, nói: "Cả nhà chúng tôi đều không thích cô, bao gồm cả tôi. Phu nhân tương lai của Đồ Nam tuyệt đối không thể là cô Ôn cô, cho nên tôi khuyên cô Ôn, tốt nhất sớm tính toán."

Lúc này đây, anh ấy rốt cuộc được như ý nhìn thấy nụ cười trên khóe miệng Ôn Noãn trở nên cứng đờ.

Ôn Noãn mím chặt môi, nhìn thẳng Hướng Đông Dương, cố gắng khiến bản thân có thể thản nhiên hơn mà đối diện với anh ấy.

Cô đã không còn là cô gái nhỏ mười sáu tuổi lúc vừa mới hẹn hò với Hướng Đồ Nam, đương nhiên hiểu chênh lệch giữa hai người trong mắt thiên hạ. Sự phản đối của người nhà họ Hướng đã nằm trong dự đoán của cô, còn cùng Hướng Đồ Nam có thể đi đến bước nào...

Trong lòng cô thật ra cũng không có ý niệm "Kết hôn", "Đầu bạc giai lão" này.

Có lẽ trước khi chia tay có thể sinh một đứa con trước theo cô.

Nghĩ xa rồi.

Cô hít sâu một hơi, vẫn cứ mỉm cười: "Anh cùng người nhà anh đương nhiên có thể có sự yêu ghét của mình, tôi hoàn toàn tôn trọng. Nhưng mà anh ngồi ở vị trí cao như vậy, tôi cho rằng lề lối của anh hẳn là lớn hơn so với người bình thường. Anh vẫn luôn công tư bất phân như vậy sao?" Cô chỉ xuống đồng hồ của mình, "Anh lại lãng phí của tôi một phút rồi."

Hướng Đông Dương ngẩn ra một chút, gật đầu: "Được, chúng ta nói một chút chuyện chính. Thời gian trước 4 giờ 55 đều là của cô."

Trên mặt Ôn Noãn lập tức khôi phục vẻ mặt lúc đàm phán chuyên nghiệp.

"Anh vừa hỏi tôi tự tin vì điều gì, thật ra cho tôi tự tin, đúng lúc là anh." Cô nhìn nghi vấn trong mắt anh ấy, mỉm cười nói, "Trang sức Z anh chưa chắc đã để ý, công ty chúng tôi chắc chắn mời không nổi anh, ngay cả tôi, càng không đáng để nhắc đến. Cho nên khiến tôi có can đảm đến đây, là cô Dương, là tình cảm của anh đối với cô Dương."

Hướng Đông Dương hơi giật mình, điều chỉnh tư thế, mặt vô cảm mà gật đầu: "Tiếp tục."

"Tôi cùng cô Dương đã hợp tác qua, lúc ấy tôi từng thật sự hâm mộ thâm tình của anh đối với cô ấy, tin rằng rất nhiều cô gái cũng sẽ hâm mộ. Đương nhiên, bây giờ tôi biết rằng, những gì tôi nhận được, cũng không thua cô Dương. Cho nên tôi mới càng hy vọng những người yêu nhau đều sẽ có thể kết hôn." Cô lấy ra một tập văn kiện từ túi xách tay của mình, hai tay đưa tới trước mặt Hướng Đông Dương, "Đây là kế hoạch mới của chúng tôi, phần có sự tham gia của anh." Cô lại giơ tay nhìn đồng hồ, "Còn lại mười ba phút này, tôi muốn nói chuyện về phương án thay thế mới này của chúng tôi."

Ý của cô, là muốn để Hướng Đông Dương xem phần kế hoạch này trước mặt cô, kết quả anh ấy cầm được trên tay liền ném luôn sang một bên.

"Tôi bây giờ không có hứng thú xem. Nhưng trong ngày mai nhất định sẽ cho cô câu trả lời." Anh dùng ngón tay cái chống cằm, cười như không cười, "Cho nên cô có thể tận dụng thời gian còn lại tìm cách lay động tôi."

"Không cần. Tôi rất tin tưởng phương án mới của chúng tôi, nếu anh có thể vứt bỏ thành kiến cá nhân đối với tôi." Lúc cô nói lời này, vẻ mặt có một loại tư tin mơ hồ, "Thời gian của anh vô cùng quý giá, bên dưới cũng có người đối với tôi mà nói rất quý giá đang đợi tôi,, tôi xin phép đi trước. Cảm ơn anh Hướng đã cho tôi cơ hội gặp mặt lần này, anh làm việc đi."

Cô lùi về sau một bước, xoay người, khi đi đến cạnh cửa, đột nhiên dừng lại.

Cô hơi xoay người, nghiêng người đối diện với Hướng Đông Dương.

"Nếu xét về tiền tài cùng địa vị xã hội, tôi và em trai anh có chênh lệch. Nếu có một ngày anh ấy đề nghị chia tay, tôi sẽ không dây dưa với anh ấy. Nhưng trên phương diện tình cảm, tôi lại không cho rằng tôi không xứng với anh ấy." Cô hạ mắt, anh ấy không thấy rõ biểu tình trong mắt cô, chỉ cảm thấy giọng nói âm trầm nhỏ hơn một chút, "Tình cảm của tôi đối với anh ấy, cùng những thứ vì anh ấy mà trả giá, cũng không kém gì anh ấy."

--

Ôn Noãn trở lại sớm hơn mười phút so với dự tính của Hướng Đồ Nam.

"Nhanh như vậy! Thế nào, anh trai anh không làm khó dễ em chứ?"

Cô cúi đầu thắt kỹ dây an toàn, nghe vậy ngẩng đầu, nhoẻn miệng cười với anh.

"Anh trai anh là người làm việc lớn, rất thẳng thắn. Anh ấy đồng ý ngày mai trả lời em. Còn nữa nhé, em phát hiện anh ấy chắc rất yêu thương anh." Cô dựa vào lưng ghế, dẩu môi, "Làm sao bây giờ, em thật ghen tị với anh. Anh có người anh trai thương anh như vậy, còn cả em yêu anh như vậy. Anh sao có thể khiến cho người ta yêu thích như thế chứ?"

Anh cười, vuốt má cô, hỏi: "Làm sao phát hiện được?"

Ôn Noãn sửng sốt, đang nghĩ xem giải thích như thế nào, thì điện thoại vang lên.

Trần Kỳ chưa mở miệng đã cười trước rồi: "Thế nào, chân còn mỏi không?"

"Chị Kỳ..." Ôn Noãn rất bất lực, lại nghiêm mặt nói, "Hướng Đông Dương đồng ý ngày mai cho em câu trả lời."

"Ừ." Trần Kỳ cũng thu lại trêu đùa, "Nhưng mà chị không phải muốn nói với em chuyện này. Tối nay có buổi đấu giá từ thiện, vốn dĩ Trịnh tổng định đi. Công chúa nhỏ nhà ông ta vừa mới bị ngã, ông ta đi bệnh viện rồi, không thể đến đó, bảo chị làm đại diện đến. Chị định đưa em theo trải việc đời. 7 giờ bắt đầu, địa điểm chị gửi WeChat cho em rồi, em nhanh chóng về thay quần áo, sửa soạn một chút."

Ôn Noãn: "Được."

"Chúng ta chỉ là đi ngang qua sân khấu một chút, làm nền, không cần phải khác lắm, không cần quá tận lực." Trần Kỳ phân phó cô, lại cười nói ngay, "Nhưng mà cũng đừng giản dị quá. Ngoài khách hàng cũ của chúng ta, còn lại, cũng đều là khách hàng tiềm năng, phải để lại ấn tượng tốt."

"Hiểu rồi."

Cúp điện thoại, phát hiện Hướng Đồ Nam đang nhìn cô.

Ôn Noãn hới áy náy, lại sốt ruột, vừa mở khóa điện thoại vừa nói: "Vốn muốn cùng anh ăn bữa cơm tối với nhau, nhưng chị Kỳ vừa nói muốn mang em đến tham gia một buổi tiệc đấu giá từ thiện." Điện thoại được mở khóa, cô vừa mở WeChat vừa nhỏ giọng khẽ nói, "Cũng không biết ở đâu, em hơi đói, không biết kịp ăn chút gì lót dạ trước khi đi hay không. Quần áo này của em chắc không cần thay cũng được nhỉ? Phiền thật mà, thông báo đột ngột quá."

"Đến kịp." Hướng Đồ Nam bỗng nhiên nói.

Ôn Noãn ngẩng đầu, ngây người mà nhìn anh: "Hả?"

"Địa điểm là một tòa trang viên tư nhân nhà họ Lộ, từ đây qua đó khoảng hơn một tiếng. Bây giờ là 5 giờ... Anh đưa em đi ăn chút gì đó trước."

Cô dần hoàn hồn: "Anh làm sao mà biết được?"

Anh duỗi tay ra, búng vào trán cô: "Đương nhiên là bởi vì anh cũng được mời đó, đồ ngốc!"

Cô kinh ngạc cười, nửa trêu chọc nửa lo lắng nói: "Anh cũng đi? Cơ thể anh có được không?"

Anh khởi động xe, điều khiển xe về phía lối ra của hầm đỗ xe: "Anh nghĩ chỗ đó chắc là không có người sẽ đánh anh đâu nhỉ?"

Cô phụt cười, giơ nắm tay lên: "Anh cứ như vậy là sẽ bị đánh."

Tầm mắt anh hướng về đằng xa phía trước, khóe miệng ẩn chứa ý cười: "Này, Noãn Noãn, cho em hai lựa chọn. Hoặc là anh dọn đến chỗ em, hoặc là em dọn qua ở cùng anh. Dù sao anh không muốn lại cùng chia tay với em nữa."

Thật đột ngột, nhưng lại không bất ngờ.

Đều là người trưởng thành, đã xác định kết giao, trước kia cũng đã từng có mối quan hệ như vậy, sống chung là chuyện rất bình thường.

Chỉ là...... Người nhà họ Hướng đều không thích cô.

Ôn Noãn cong môi, cười tủm tỉm nói: "Em chọn số 3. Có số 3 không?"

Anh gật đầu: "Có. Số 3 là, chúng ta kết hôn, em làm Hướng phu nhân."

Xe vừa lúc ra khỏi bãi đỗ xe, ánh sáng thình lình chiếu vào hai mắt Ôn Noãn.

Cô dùng tay che mắt, cười một tiếng: "Kết hôn hả? Ấy, là cái nào trong hai lựa chọn trước đó của anh? Nếu không thì em xem xét lại lần nữa."

Cô che hai mắt lại, không nhìn thấy vẻ u ám lướt nhanh trên gương mặt anh.

--

Anh đưa cô đi ăn chút gì đó. Đến tiệm bánh ngọt, Ôn Noãn chọn pudding, rất thơm và mềm, nhưng ăn kiểu này không đủ no, thật sự chỉ thích hợp ăn lót bụng, cộng thêm cho đỡ thèm.

Ôn Noãn ăn hết phần của mình còn chưa đã ghiền, lại cướp mọt nửa từ chỗ Hướng Đồ Nam mới cam lòng.

Ăn xong rồi cũng không chờ anh lập tức đứng dậy đi.

"Sao còn không đi?"

"Chờ một chút đã." Anh ngược lại rất bình tĩnh, nói xong còn nhìn đánh giá cô một cái, cười nhạt nói, "Quần áo giày dép đều rất ổn rồi, túi xách tay... Đầu tiên đi vào toilet trang điểm lại đi. Có mang theo đồ trang điểm trên người chứ?"

Cô hôm nay bởi vì muốn gặp Hướng Đông Dương, vốn đã trang điểm rồi mới ra cửa, tham dự tiệc đấu giá luôn chắc cũng không có vấn đề gì. Nhưng túi hơi to quá, bởi vì vốn để đựng tài liệu.

Tính sau đi, đi trang điểm lại trước đã.

Ôn Noãn vừa đi, Hướng Đồ Nam lấy điện thoại ra, gọi cho Hướng Đông Dương.

Anh rất trực tiếp: "Anh nói gì với Noãn Noãn rồi?"

Hướng Đông Dương: "Hả?"

Anh nhìn về hướng Ôn Noãn rời đi, đè nặng thanh âm, giọng điệu lạnh băng: "Anh, anh biết tính em. Em từ nhỏ đã không phải đứa trẻ ngoan ngoãn gì."

Hướng Đông Dương rất nhạy bén, trầm giọng hỏi: "Cô ấy đã nói gì với em?"

"Em mẹ nó ngược lại thật hy vọng cô ấy có thể nói chút gì đó với em?!" Anh bởi vì kìm nén, ngực hơi phập phồng, "Anh, chúng ta là anh em, rất nhiều chỗ sẽ rất giống nhau. Anh có thể làm vì chị dâu, em cũng có thể làm được vì Noãn. Phía bố mẹ em không cần anh giúp, còn phía anh," bàn tay anh bất giác nắm chặt, giọng nói càng lạnh hơn, "Em thế nhưng cho tới bây giờ chưa từng làm khó chị dâu."

tan

2/2/2021

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK