• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tim Ôn Noãn vì câu "chết không tử tế" hung hăng đập một cái.

Cô nhìn bàn tay còn nắm chặt tay cô kia, nghĩ tới trước đó từng vì cô mà bị thương, còn dưới chăn nữa, bởi vì cô lại lần nữa vỡ miệng vết thương, càng cảm thấy bốn chữ kia đầy điềm xấu.

"Đừng nói bậy!" Cô nói.

Trong mắt anh chợt lóe lên tia sáng: "Em vẫn còn thương anh, đúng không?"

Ôn Noãn nhìn tay hai người. Cô không nỡ rút ra, nhưng cũng không có dũng khí nắm lại tay anh, gật nhẹ đầu nói một tiếng "Vâng".

Ánh sáng trong mắt Hướng Đồ Nam hơi chút ảm đạm, giọng điệu lại vẫn rất nhẹ nhàng.

"Đúng rồi, đưa cho em cái này." Anh lấy một chiếc hộp ra từ dưới gối, đưa tới trước mắt cô, "Sau này thích cái gì, cứ việc nói với anh, anh tặng cho em."

Ôn Noãn chần chờ mở hộp ra, nhìn đôi khuyên tai kim cương hình hoa hồng bên trong.

Ngành của cô, phải tiếp xúc với đủ loại tin tức. Phụ nữ lúc tám chuyện, cũng sẽ nói, Nữ nhân đang nói chuyện thiên thời điểm, cũng sẽ nói mấy thứ liên quan đến đồ xa xỉ, cho nên cô biết đôi khuyên tai này rất được phụ nữ yêu thích.

Anh hôm qua mới biết cô có xỏ lỗ tai.

Lúc ấy cô tùy tiện nói lý do, sau đó anh nói "Ừ, nhớ kỹ".

Nhớ kỹ cái gì?

Nhớ kỹ làm bạn trai cô, tặng cô khuyên tai làm lễ vật?

Tay Ôn Noãn, dùng sức nắm chặt chiếc hộp kia, nắm chặt đến sinh đau rát.

Bằng một tay ôm lấy vai trái cô, đem kéo cô hướng về bên anh.

"Sau này, chỉ nhận đồ anh tặng em, được không?"

Ôn Noãn không thể nói "Được" hay là "Không được". Nghĩ đến vết thương trên người anh, cô không dám giãy giụa, cũng không muốn giãy giụa.

Hơi thở thuộc về anh ngày càng nồng đậm, Ôn Noãn có chút khó thở, tay lại càng nắm chặt chiếc hộp hơn.

Bờ môi của anh áp đến trên môi cô.

Cũng không phải nụ hôn sâu như cô nghĩ, chỉ là nhẹ nhàng chạm một cái, sau đó lập tức rời đi.

Bàn tay đặt trên vai trái dịch chuyển đến trên tai cô, anh giống như trước kia rất nhiều lần như vậy sau khi hôn xong, nhẹ nhàng nhéo nhéo vành tai cô.

"Hiện tại có muốn đổi không? Vành tai em thật mềm."

Ôn Noãn đột nhiên sụp đổ.

Không biết tại sao, trước kia anh đã nói nhiều như vậy, cô vẫn luôn có thể nhịn xuống. Cuối cùng chỉ có câu này, bỗng chọc tới trong tim cô rồi.

Cô đời này, cho đến bây giờ, chỉ hôn qua có một mình anh.

Sau này có lẽ cũng không thể tiếp nhận được những người khác.

Càng sẽ không có người sau khi hôn cô, vuốt vành tai cô, nói với cô một câu: "Vành tai em thật mềm." Tựa như khi cô mười mấy tuổi, lúc thanh xuân niên thiếu nhất như vậy.

Hướng Đồ Nam lo lắng, liên tục gọi tên cô.

"Noãn Noãn... Noãn Noãn..."

"Em ở bên người ta, vì em lúc đó, thật sự muốn bắt đầu một lần nữa." Cô nghẹn ngào, nói không thành lời, "Nửa tháng, nắm tay qua, cứ như vậy. Có một lần cậu ấy muốn hôn em, em né tránh, sau đó em liền rõ, em đời này không có cách nào bắt đầu một lần nữa rồi. Sau đó anh liền cùng cậu ấy nói rõ ràng, hoà bình chia tay."

Anh nói anh chưa từng qua lại với ai khác, kỳ thật trong lòng cô cũng vậy.

Trong mắt anh hiện lên rất nhiều thương tiếc, duỗi tay vuốt ve tóc cô, hôn lên nước mắt cô, cuối cùng nặng nề cắn môi cô.

Đều đã nghĩ lúc trước không rõ vì cái gì mà chia tay, rõ ràng không có cha mẹ phản đối, cũng không có cẩu huyết kẻ thứ ba chen chân, yêu nhau như vậy, mà lại bởi vì một chút trời xui đất khiến như vậy, tách ra 5 năm.

Nếu lúc trước cô không ở bên người khác nửa tháng kia, nếu anh không phải đúng lúc nửa tháng kia tới tìm cô, bọn họ có phải cũng đã ở bên nhau từ rất sớm trước kia hay không?

Thật ra cũng chưa chắc, với tích cách hai người ngay lúc đó, không có 5 năm này tương tư cùng lắng đọng lại, cho dù lúc ấy hòa hảo, có lẽ vẫn là chia tay.

Ôn Noãn khóc đến sắp ngừng thở, môi lưỡi lại bị anh chiếm cứ, hoàn toàn không có cách nào hô hấp, sắp ngạt thở đến nơi.

Cũng may Hướng Đồ Nam buông cô ra đúng lúc, chỉ mổ từng cái đến môi cô, nhỏ giọng ôn nhu mà dỗ dành cô.

"Làm hòa, được không? Noãn Noãn, chúng ta làm hòa...."

Anh người này, trước kia rất phóng đãng không kiềm chế được, ngay cả là muốn nói câu âu yếm, cũng phải vòng vo, thoạt nghe giống như đùa giỡn người tai.

Trong trí nhớ của Ôn Noãn, dịu dàng rõ ràng như vậy, khó có thể tìm thấy vài lần.

Nhưng cô lại chưa bao giờ hoài nghi tình cảm của Hướng Đồ Nam đối với cô, tình nguyện tin tưởng mỗi một chữ vừa rồi anh nói.

Bản thân cô từ nhỏ đã rất thẳng thắn, nếu đời này nhìn trúng anh, cũng không cần ngại ngùng. Chẳng sợ cô hiện tại cũng không thể khẳng định bọn họ có thể đi đến cuối cùng, cũng tình nguyện thử.

Chỉ là trong lòng cô còn vướng điều gì đó, không nghĩ ra, không có cách nào gật đầu.

Hai tay Hướng Đồ Nam ôm mặt cô, dùng hai ngón tay cái hai bên giúp cô lau nước mắt, vừa hôn môi cô vừa nhỏ giọng dỗ cô.

"Đừng khóc, bây giờ không muốn gật đầu thì không gật... Em đó, đừng khóc, được không? Khóc đến lòng anh cũng tan vỡ rồi."

Lúc thiếu niên anh cũng không phải là nói như vậy.

Khi đó anh rất hư, dỗ người ta mà cũng vừa trêu chọc.

Anh chỉ biết nói: "Ôi, còn khóc thật này. Đây là sao lại khóc rồi, khóc lóc đẹp gì chứ, vẫn là muốn làm anh đau lòng." Không màng Ôn Noãn vùng vẫy cùng nắm đấm, anh lợi dụng ưu thế thể lực, ấn cô trong ngực, cắn môi cô, "Được rồi, đừng khóc, anh không phải đang đau lòng sao? Ôi, anh cõi lòng anh tan nát, tan nát, đều vỡ tan thành bột rồi."

Anh chính là như vậy, rất không đứng đắn, lời âu yếm chân tình đều nghe như giả.

Nhưng anh thật sự rất cưng chiều cô, là thật sự cưng chiều.

Thời thiếu nữ Ôn Noãn cũng không phải là cái gì mà bông hoa nhỏ mong manh nhu nhược, là một lời không vừa ý liền động thủ, sẽ đánh người. Tính tình anh cũng xấu, ăn đấm của cô, nhưng trước nay cũng không thật sự tức giận quá mức.

Có một lần cô xuống tay không biết nặng nhẹ, dùng móng tay cào một vết dài trên mặt anh.

Người khác cười nhạo anh, anh nắm tay Ôn Noãn, nhếch miệng cười: "Đánh là tình mắng là yêu, vợ tao đánh tao tao vui vẻ chịu. Dù sao tao là đau mặt, cô ấy là đau lòng. Nhưng mà vợ, lần sau mình đổi chỗ đánh khác, không đánh mặt được không? Anh sợ phá tướng rồi, em không thích anh nữa."

Cô vừa xấu hổ lại vừa tức giận, lúc không có ai phía sau, lại khóc như một đứa ngốc.

Đau lòng.

Cô cũng từng hỏi Hướng Đồ Nam, cô thích đánh người như vậy, anh tại sao không tức giận.

Anh ngậm thuốc lá, liếc nhìn cô, với vẻ mặt "Đừng nói anh xem thường em": "Chỉ với chút sức lực đấy, gãi ngứa đúng không?"

Nhưng anh rõ ràng đã nói, nếu là con gái ra tay trước, anh sẽ đánh trả.

Vì thế Ôn Noãn rất không biết xấu hổ mà đem điều này lý giải thành anh yêu cô.

Nước mắt Ôn Noãn lại trào ra, tới ào ạt, anh cơ bản không thể lau kịp.

Hướng Đồ Nam thở dài: "Thật không nên cùng em chia tay 5 năm này. Năm đó anh nên quyết đoán giống như bây giờ, trực tiếp đi lên đá bay người kia, đem cướp em về."

Môi lại dính vào nhau.

"Anh hai!" Cửa phòng bị người ta mạnh mẽ mở ra, bóng dáng cao gầy của Hướng Mộc Dương cứng đờ ở bên cửa.

Thanh niên đáng thương này, cơ bản còn chưa có phản ứng lại xem mình nhìn thấy cái gì, đã nghe thấy anh hai nhà mình gầm lên giận dữ: "Biến!"

"Ầm"!

Cửa bị đóng mạnh lại.

Hướng Mộc Dương bối rối chạy về phía phòng mình bên kia, chạy được một nửa, lấy lại tinh thần.

Vừa rồi, anh hai với chị dâu là... Hôn môi?

Bọn họ làm hòa?

Phát hiện này không phải là nhỏ, thanh niên Hướng Mộc Dương một chút kiên nhẫn cũng không có lập tức chạy so vừa rồi còn nhanh hơn, trở lại phòng liền đánh thức hai người đàn ông cùng hắn chen chúc một chiếc giường tối hôm qua.

"Mẹ nó, anh hai em làm hòa cùng chị dâu! Hôn đến miệng rồi!".

Trong một gian phòng khác, bởi vì Ôn Noãn vẫn chưa gật đầu, hai người còn chưa tính là làm hòa trở lại. Hơn nữa bởi vì Hướng Mộc Dương xuất hiện, đánh gãy bầu không khí hai người thật vất vả mới có được.

Ôn Noãn quay đầu đi, dùng mu bàn tay lau sạch nước mắt trên mặt.

"Anh tốt hơn hết ăn sáng rồi đi bệnh viện đi."

"Ừ."

"Em hôm nay muốn về nhà nhìn qua, mẹ em cũng mới xuất viện không bao lâu. Không đưa anh đi bệnh viện nữa."

"Được." Anh trả lời rất vui vẻ, "Anh bảo Mộc Dương đưa anh đi là được. Chờ anh khỏe hơn một chút, anh sẽ đi thăm dì."

Hai người lúc trước ở trong trường học yêu đương rầm rộ, ở trước mặt người nhà, đặc biệt là trước mặt người nhà họ Ôn, vẫn luôn hết sức dấu diếm. Nhưng khi mẹ Ôn đến họp phụ huynh, Hướng Đồ Nam đã từng lấy cớ để đi lộ diện trước mặt bà.

Ôn Noãn không cho ý kiến, trầm mặc một lát, bỗng nhiên nghĩ đến một việc.

"Anh như vậy, ngay cả em không đánh anh, anh có thể leo Trường Thành?"

Anh thế nhưng cũng không che giấu, rất thẳng thắn: "Anh đã tính toán tốt rồi, vừa tới chân Trường Thành, lúc bọn em đi lên, anh liền nói ta cơ thể không khỏe, không đi được. Mọi người chắc chắn sẽ hỏi cơ thể anh làm sao vậy, anh đến lúc đó nói ra, làm em đau lòng." Khóe mắt anh cong cong, dường như buồn cười, "Ai mà biết em lại ra tay trước, chưa cho anh có cơ hội thể hiện chứ? Thế nào, mấy năm nay hận chết anh đi đúng không?"

Ôn Noãn vừa tức vừa buồn cười, con mắt hồng hung dữ hắn liếc xéo anh một cái, thở phì phì mà chạy.

Lúc này đây Hướng Đồ Nam lại không cản cô, hai tay anh gối lên sau đầu, dựa vào đầu giường, đôi mắt khóe miệng đều tràn đầy ý cười.

Cảm giác mất mà tìm lại được, thật tốt!

--

Ôn Noãn lúc mau chóng về đến trước cửa phòng mình, mới để ý tới hộ nhung trong tay.

Quả là rời vườn trường thì khác, vừa ra tay liền tặng đồ vật quý giá như vậy. Đây chắc là khoảng sáu chữ số nhỉ? Ít nhất cũng là năm chữ số, bằng cả vài ba tháng tiền lương của cô.

Cô đang nghĩ đến việc đưa trả lại, nhưng với tính cách của Hướng Đồ Nam, cô nếu thật sự làm như vậy, thứ này khẳng định đến tay sẽ bị anh vứt vào thùng rác.

Cho nên, tốt nhất sau này tìm một cơ hội tặng anh một món quà giá trị tương đương đi.

Tặng quà năm chữ số hoặc sáu chữ số....

Nghĩ đến là đau lòng.

Nhưng cô thật sự đúng là càng sống càng thụt lùi, trước kia cũng chưa từng tính toán như vậy.

Lúc trước Hướng Đồ Nam tiêu tiền như nước, một lời không hợp liền tặng quà cho cô, cô thì, cũng là đối với tiền bạc cũng hoàn toàn không có khái niệm, anh tặng thứ gì cô đều dám nhận, nhìn mà thích, cũng bất chấp giá cả mua cho anh.

Trọn cả đôi không thương người lớn vất vả kiếm tiền, thích tiêu tiền lung tung ngu ngốc.

Hiện tại, nhà họ Hướng càng ngày càng có tiền, cô bên này, lại là ngày càng lụn bại, đáp cái lễ cũng phải đau lòng.

Ôn Noãn cầm hộp về phòng, Chúc Yến Phi còn chưa tỉnh. Không biết làm sao, cô có một loại cảm giác đi ra ngoài yêu đương vụng trộm trở về. Cô đem khuyên tai hộp bỏ vào trong balo, lại thừa dịp Chúc Yến Phi còn chưa tỉnh, đi toilet rửa mặt một lần nữa, lại cẩn thận trang điểm kĩ, đặc biệt là đôi mắt, khóc đỏ hoe, người khác sẽ nhìn ra.

Nhưng mà, cô không biết, nhờ Hướng Mộc Dương ban tặng, hiện tại cả biệt thự này tất cả mọi người đã biết, cô và Hướng Đồ Nam làm hòa, lại còn có, hôn nhau.

24/12/2020

Tan

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK