• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sầm Mộc "Phụt" bật cười một tiếng, có chút càn rỡ.

Mặc Sênh ho nhẹ có chút không biết muốn hay không chào hỏi Úc Lê Xuyên.

Cô quay đầu hướng Sầm Mộc Khả nhìn hỏi: "đầu tớ có rối hay không?"

Buổi sáng ra ngoài vội vàng, tóc đều dùng cây lược gỗ chải sơ qua sau trực tiếp tóm gọn lên.

Sầm Mộc Khả giúp Mặc Sênh chỉnh lại chút tóc, nói: "Rất đẹp, cậu như thế nào cũng đẹp."

Đường Huy quay đầu lại nhìn Mặc Sênh hỏi: "Nếu không, tôi trực tiếp lái xe đi?"

Khi đang nói chuyên, Úc Lê Xuyên cùng Vân Triết Chúc tựa hồ chú ý tới chiếc xe này.

Đường Huy vừa mua xe mới không lâu, đậu lâu không mở chắc chắn sẽ có chút mùi, cậu lúc tới mở toàn bộ cửa xe thông gió lúc này cũng không có đóng. Cộng thêm chiếc xe này hết sức nổi bật bọn họ nhìn về phía này cũng là bình thường, vẫn là Vân Chiết Trúc chú ý tới Mặc Sênh.

Hiển nhiên, Vân Chiết Trúc là biết Mặc Sênh.

Sau đó Úc Lê Xuyên trực tiếp đi tới.

Mặc Sênh chỉ có thể cố tỏ vẻ bình tĩnh nhìn từ cửa sổ xe về phía Úc Lê Xuyên, chào hỏi: "Niên đệ, thật là trùng hợp, cậu sắp ra ngoài sao?"

Úc Lê Xuyên vẫn như cũ là dáng vẻ ôn nhu, thấp giọng trả lời: "Ừ, Phải đi tới chỗ diễn tập thực tế, lần biểu diễn này là hai trường đại học cùng nhau, hôm nay là lần đầu tiên cùng nhau diễn tập."

"a....." Mặc Sênh không biết nên nói gì cho phải.

Úc Lê Xuyên giới thiệu người bạn bên cạnh: "Bạn của tôi, tên là Vân Chiết Trúc."

"Xin chào! Tôi là Mặc Sênh." Mặc Sênh cùng Vân Chiết Trúc chào hỏi.

Vân Chiết Trúc mỉm cười đáp lại, chẳng biết tại sao lại nuốt nước bọt một cái, bộ dạng có chút kinh hoảng.

Cách đó không xa, cô gái muốn xin số bị Úc Lê Xuyên cự tuyệt trước đó và cô gái cùng Úc Lê Xuyên ồn ào cũng nhìn về phía bên này.

Sinh viên của hệ âm nhạc giống như đang chờ xe cũng nhao nhao thăm dò nhìn hướng bọn họ, tựa hồ rất hiếu kì cô gái trên xe là ai.

Khai giảng lâu như vậy, còn không có gặp Úc Lê Xuyên cùng ai thân thiết, càng đừng nghĩ đề cập Úc Lê Xuyên sẽ để ý tới cô gái nào. Đoán chừng Úc Lê Xuyên biết nữ sinh nào ở Đại học Cao Đông đều không vượt qua hai con số, vẫn là thành viên ban nhạc khó nhận biết được, không thể không tiếp xúc cái loại đó.

Có người nói cậu tự cho là thanh cao, có người nói cậu có nỗi niềm khó nói không thể không như vậy, nhiều cách nói rối ren, cũng không ai biết rốt cuộc là gì.

"Ai vậy?" Có người nhỏ giọng hỏi.

"Không biết, hình như không phải khoa chúng ta."



"Dáng dấp cũng chỉ vậy..."

"Trang điểm, hóa trang có thể rất đẹp, nội tình rất tốt, đoán chừng là bạn học cũ?"

Úc Lê Xuyên hướng về phía ghế lái nhìn thoáng qua, thấy cánh tay Đường Huy đang khoác lên trên khung cửa sổ xe, gối lên cánh tay nhìn cậu tựa hồ là đang đợi bọn họ nói chuyện xong.

Vẻ mặt sung sướng tựa đắc kia làm Úc Lê Xuyên một trận không thích.

Mặc Sênh trơ mắt nhìn điện tâm đồ trên đỉnh đầu Úc Lê Xuyên từ màu đỏ biến thành màu xanh, không khỏi lo lắng hỏi: "Niên đệ, cậu hôm qua thức đêm sao?"

"Không có, tôi mỗi ngày đều ngủ trước 10 giờ." Hiển nhiên là một người thông hiểu dưỡng sinh.

"Ồ...ừ? Vậy ta tôi nhắn tin cho cậu hỏi tiền thuốc men lần đó?"

"Nghe được âm thanh thông báo nên tỉnh?"

Thảo nào trả lời tin nhắn có chút chậm.

Đây cũng chính là Úc Lê Xuyên tính khí tốt, nếu loại tính khí nổi khùng của Mặc Sênh ngủ rồi còn bị đánh thức nhất định miệng phun hương thơm đến đối phương hoài nghi nhân sinh.

Mặc Sênh hỏi: "Cậu có hay không tim không thoải mái?"

Úc Lê Xuyên nghi hoặc không khỏi hỏi: "Không có, sao vậy?"

Mặc Sênh nhìn xem điện tâm đồ màu xanh trên đỉnh đầu Úc Lê Xuyên có chút lo lắng, không biết màu xanh là bình thường hay là nói loại màu sắc này còn có hàm nghĩa khác?"

Lúc này xe buýt của hệ âm nhạc đến các sinh viên nhao nhao lên xe.

Úc Lê Xuyên và Vân Chiết Trúc nhìn nhau một cái rồi cùng Mặc Sênh tạm biệt, đi về hướng xe buýt.

Lúc trước khi lên xe Vân Chiết Trúc khiêng rương đàn cello của mình, nhỏ giọng lầm bầm với Úc Lê Xuyên: "Cái này không phải nữ nhân của đại ca, đây là đại ca."

Kì thật Mặc Sênh chỉ là nói chuyện bình thường, nhưng là khí chất liền khiến Vân Chiết Trúc khó mà chịu đựng. Có lẽ thật sự là cậu ta đến từ phương nam, suốt ngày ngâm mình ở trường học, kém kiến thức, nhất thời không tiếp thu được kiểu cực đoan như Mặc Sênh.

Giọng nói như mấy gã uống rượu hút thuốc, lúc nói chuyện rất bá đạo khiến cậu nhìn đã thấy sợ hãi huống chi Mặc Sênh còn cao hơn cậu một cm

Đừng xem thường một cm này, con gái cao 178cm nhìn chính là cao một chút, nam sinh 177cm thì lại làm cho người ta cảm thấy thấp.

Vân Chiết Trúc vẫn là cảm thấy Úc Lê Xuyên hẳn là nên tìm một cô gái ôn nhu như nước thế này mới phù hợp với thân phận thư hương môn đệ như Úc Lê Xuyên

*Thư hương môn đệ: chỉ dòng dõi có học thức

Vân Chiết Trúc luôn cảm thấy Mặc Sênh một bàn tay đều có thể đập cậu thành bán thân bất toại*.

*Liệt nửa người.

Úc Lê Xuyên nhỏ giọng nói: "Đừng nói như vậy, tôi thích cô ấy."

"Được được được." Vân Chiết Trúc mau chóng ngậm miệng.

*

Ba người Mặc Sênh đến trung tâm thương mại, giống như là hai người Mặc Sênh cùng Sầm Mộc Khả cùng nhau đi dạo. Đường Huy chính là đi theo tham gia náo nhiệt, đi dạo xong cậu ta tính tiền, mua đồ xong cậu ta xách.

Bản thân Sầm Mộc Khả rất xinh đẹp, cũng rất biết ăn mặc, toàn bộ quá trình đều đang giúp Mặc Sênh phối hợp quần áo.

Cô còn rất biết tâng bốc, biết Mặc Sênh hợp cái gì, đề cử một loại đều rất tốt.

Đường Huy khó khăn cầm lên một cái áo lót cho Mặc Sênh nhìn: "Cái này, giữ ấm."

"Lòe loẹt, cậu chỉ thích loại này có phải hay không?" Sầm Mộc Khả lập tức đặc biệt gay gắt phản bác trở lại.

Đường Huy tranh thủ thời gian treo lại, là cậu biết vị nương nương này nhịn một hồi liền tìm cơ hội quở trách cậu đây.

Mặc Sênh không để ý tới hai người bọn họ dừng lại ở một chiếc váy trước mặt.



Màu váy là màu ngọc lục bảo, chất liệu nhung tơ, thuộc về cổ phục ngự tỷ phong, muốn khống chế cái váy này hơn phân nửa phải trang điểm, vẫn là màu son môi đậm mới có thể.

Mặc Sênh đã lớn như vậy còn chưa từng trang điểm đậm bao giờ.

Sầm Mộc Khả đi theo thấy được chiếc váy, lập tức hai mắt tỏa sáng, lấy xuống ướm thử trên người mình: "Cai váy này đẹp quá."

Mặc Sênh trong nháy mắt lấy lại tinh thần nhìn xem nói: "ừ, rất đẹp, thích hợp với cậu."

Đường Huy đi tới, đứng bên cạnh Mặc Sênh nhìn, xem biểu lộ Mặc Sênh hỏi: "Làm sao, là cậu thích?"

Mặc Sênh nhìn về phía Đường Huy không lên tiếng.

Đường Huy nhìn cái váy kia một chút lắc đầu: "Không hợp, dây đeo, vẫn là váy ngắn. Cậu hẳn là nên mua áo tay dài cùng qua gối, đem đầu gối và vết sẹo ở khuỷu tay che lại, cậu không thể mặc váy với bảo hộ đầu gối chứ?"

Khuỷu tay và đầu gối của Mặc Sênh thường xuyên thâm tím lộ ra đến khó coi. Chỉ cần tư thế nhảy cứu bóng cùng té hướng sàn nhà lúc tư thế chính xác cũng sẽ không có tổn thương, vết bầm tím cũng là Mặc Sênh dùng phương thức cực đoan cứu bóng gây nên.

Cùi chỏ và đầu gối của cô đều có vết sẹo, do lúc đầu nóng lòng tập luyện quá sức, sai cách, ngã một lần sau lưu lại.

Cô là kiểu con gái có khung xương lớn, rõ ràng tỷ lệ mỡ rất thấp cũng không béo, hết lần này tới lần khác nhìn chính là thân hình cao lớn không thích hợp mặc loại váy nhỏ này.

Sầm Mộc Khả nghe xong liền không chịu, phản bác: "Sênh Sênh làm sao không thể mặc? Cậu ấy da trắng! Ngọc lục bảo cũng tôn da trắng, khẳng định đẹp mắt, mua!"

Sầm Mộc Khả rốt cuộc ý thức được hành động có chút không đúng, lập tức hỗ trợ phản bác.

Mặc Sênh trước đó đều không phải phong cách này, cô còn tưởng là Mặc Sênh giúp cô nhìn.

Mặc Sênh thở dài một hơi nói: "Đoán chừng cũng có cỡ lớn như thế."

Nói rồi giơ váy lên hỏi người bán hàng: "loại này có cỡ 175 không?"

Người bán hàng nhìn xem nói: "Người gầy, mặc 165 là được, tôi tìm cho cô một cỡ 165 cô mặc thử lên người một chút xem."

Mặc Sênh nghĩ nghĩ đi thử thật.

Lúc đang chờ, Sầm Mộc Khả hai tay khoanh trước ngực hỏi Đường Huy: "Sợ hay không? Xem ra cô ấy rất để ý nị niên đệ kia, đều muốn đổi phong cách ăn mặc."

Đường Huy vẫn như cũ cười ha hả, vô tình cầm điện thoại nhìn: "Vội cái gì, loại tình huống này tôi gặp qua rất nhiều lần, lúc cao trung có một vị học trưởng theo đuổi còn hăng."

"Cậu quấy nhiễu thất bại bao nhiêu lần rồi?" Sầm Mộc Khả nghe được đã cảm thấy Đường Huy rất đáng giận, "Cậu thay bạn gái không ngừng, lại không cho cô ấy có, có người nào như cậu?"

"Tôi không phải không đồng ý, chính là phát hiện thấy bọn họ kì thật cũng không thích hợp như vậy." Đường Huy khóa màn hình di động lại, đưa di động thả lại trong túi trả lời.

Sầm Mộc Khả muốn đánh người, giơ ngón giữa với Đường Huy.

Đường Huy lại đột nhiên nói: "Tôi không có ý định sẽ tìm, chờ thêm một hồi, cô ấy cảm thấy tôi không phải tra nam liền được."

"Ai quản cậu không tìm?" Sầm Mộc Khả nói xong liền chạy lại giúp Mặc Sênh thay quần áo, sợ Mặc Sênh căn bản sẽ không mặc váy."

Mặc Sênh đi tới sau, Đường Huy ngẩng đầu nhìn một chút, không nói chuyện.

Kì thật rất đẹp mắt, nhưng là cậu ta không nghĩ Mặc Sênh sẽ mua.

Cái vày này có thể lộ ra bờ vai cùng xương quai xanh vô cùng xinh đẹp, cong loáng thoáng đường trũng.

Làn da Mặc Sênh rất trắng, ngũ quan nhìn rất đẹp, dạng người lại đặc biệt thích hợp mặc sườn xám, có lồi có lõm.

Người bán hàng tích cực đưa tới phai kiểu áo khoác, giúp Mặc Sênh mặc lên, đồng thời giới thiệu: "bên ngoài mặc áo len vào liền sẽ không lạnh, màu sắc cũng phù hợp, có phải rất đẹp mắt? Có lẽ còn chiếc áo khác màu đen này, cô thử một chút, cũng rất có khí chất."

Mặc Sênh nhìn mình một chút trong gương, có chút không nắm chắc được chủ ý, quay đầu nhìn về phía Sầm Mộc Khả chỉ về mình hỏi.

Sầm Mộc Khả trả lời liền một chữ: "Mua"

Đường Huy cùng Mặc Sênh liếc nhau một cái liền đứng dậy đi tính tiền, một váy và một áo khoác liền sài gần một vạn tệ.



Đường Huy cũng không do dự, dù sao cậu dùng tiền cho Mặc Sênh thật sự không đau lòng.

Mặc Sênh thì là cảm thấy là Đường ba ba tính tiền, ngược lại là cũng là tiêu có lí không sợ.

Lúc quẹt thẻ, liền nghe được Mặc Sênh cùng Sầm Mộc Khả trò chuyện sự tình buổi diễn tấu, thảo luận bộ cái gì quần bó mới có thể không low, dù sao loại khí trời này có chút cóng chân.

Buổi diễn tấu?

Sinh viên đại học năm nhất kia?

Đường Huy nhìn không được quệt quệt khóe môi, tâm tình bực bội một trận

*

Buổi diễn tấu lần này là Đại Học Cao Đông và Học viện âm nhạc.

Viện văn thể Cao Đông tương đối nổi danh, nhưng là vẫn sẽ có nhiều người nguyện ý thi chuyên ngành âm nhạc của học viện.

Sinh viên nhiều, xuất hiện sinh viên ưu tú xác suất cũng nhiều, dẫn đến buổi diễn tấu lần này số người tham dự âm nhạc tỉnh chiếm hai phần ba, đại học Cao Đông chỉ có một phần ba.

Gián tiếp lộ ra Đại học Cao Đông có chút yếu thế.

Thời điểm điều chỉnh vị trí mọi người tập hợp cùng một chỗ, đều dựa theo nhạc cụ phân chia, hàng ngũ bị đánh tan.

Sinh viên âm nhạc tỉnh nhìn sinh viên Đại học Cao đông nhỏ giọng lầm bầm: "Thật lợi hại, Đại học Cao đông có thể thi? Cũng không thấy những năm này nổi lên người nào, hư danh mà thôi, lúc tôi thi nghệ thuật cũng không cân nhắc qua cái này."

Câu này mặc dù âm lượng không cao nhưng vẫn bị nghe được, dẫn tới người của Đại học Cao Đông có chút không vui, phác: " cái này còn phân biệt cao thấp giàu nghèo sao? Do người lựa chọn mà thôi."

"Cậu nhìn ra được số người, nhìn lại chút nữa giải thưởng, trình độ cao thấp rồi ý kiến."

Sinh viên đại học cao đông có người khuyên không chấp nhặt với bọn họ, còn muốn biểu diễn, không cần thiết đấu võ mồm với tiểu học gà.

Lúc này một vị lão sư âm nhạc tỉnh thất được Úc Lê Xuyên đứng ở trong đám người, đột nhiên cười chào hỏi: "Tiểu sư đệ.". Đam Mỹ Sắc

Nói xong cởi ở cười to: "Không nghĩ tới lão sư còn có thể đóng cửa thu đệ tử, ta còn thế có tuổi làm ba cậu, cậu cùng ba cậu là đồng học, ta nhưng phải kêu cậu là sư đệ."

Vừa nói vừa đùa với học sinh mình: "Bàn về vai vế, cái này tiểu bằng hữu đây là sư thúc của các ngươi."

Úc Lê Xuyên còn nhỏ nhưng vai vế lớn.

Cần gọi sư thúc Úc Lê Xuyên liền có vị kia trước đó coi thường Đại học Cao Đông

Các ngươinhiều người, các nghiêu là trường học viện chuyên nghiệp, nhưng là...Chúng tôi cóÚc Lê Xuyên, chúng tôi có trấn giáo chi bảo Hồ giáo sư.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK