• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thạch Mai ngủ đẫy giấc, khi tỉnh lại đã là lúc mặt trời lặn.

Nắng vàng buổi hoàng hôn chiếu lên ngói lưu ly đỏ tán ra những quầng sáng rực rỡ. Cửa sổ mở vừa lúc thấy được sắc trời tối dần, sắp tới chạng vạng. Bầu trời như khoác lên mình một tầng sa mỏng, trông thật mông lung. Giữa không trung trải dài vô tận, lạc một đôi chim tước hơi béo ngẩng đầu nhìn phương xa, không biết là đang nhìn ánh chiều tà dần tắt, hay đợi chờ vầng trăng sắp nhú.

Thạch Mai nghiêng người, một tay chống cằm ngắm nhìn cảnh trí động lòng người, cảm thấy tâm tình bình yên mà thỏa mãn lạ kỳ.

Trong viện truyền đến tiếng ‘leng keng’, như là tiếng chuông bạc … Hay là ai chơi nhạc? Thanh âm đứt quãng, lúc trầm lúc bổng, vậy mà có thể hợp lại thành một giai điệu lanh lảnh êm tai.

Thạch Mai xuống giường, mặc vào chiếc váy dài màu hồng cánh sen, tóc buông xõa xuống đầu vai, chân trần xỏ đôi guốc gỗ đi tới bên cửa sổ, thấy trong viện có một đám cô nương túm tụm lại.

“Chuyện gì thế?” Thạch Mai ra khỏi phòng, đi tới giúp vui. Trên bàn đá trong sân viện có đặt rất nhiều những chiếc bình bạc, to nhỏ cao thấp có cả. Hồng Diệp tay cầm hai chiếc đũa nhỏ, gõ vào từng cái bình một, âm thanh chính là từ đây mà ra.

“Đây là cái gì?” – Thạch Mai tò mò đi tới nhìn.

“Là phữu.” – Hồng Diệp cười nói – “Người giang hồ khi uống rượu sẽ dùng đũa gõ lên miệng bình rồi hát. Đây đều là mấy món đồ chơi lấy từ trong rương Thái hậu đưa tới, thú vị không?”

“Thú vị!” – Thạch Mai hỏi Hương nhi – “Những đồ Thái hậu đưa tới còn có thứ gì hay không?”

“Những thứ hay ho thì nhiều, nhưng thú vị nhất vẫn là cái này.” Nói rồi Hương nhi ngồi xổm xuống, bế một con mèo nhỏ mập mạp màu vàng lông vằn hổ từ dưới bàn lên.

“Mèo?” Thạch Mai thấy con mèo kia béo tròn như quả bóng nhỏ liền nhanh tay đón lấy. Con mèo kia ngoe nguẩy cái đuôi, kêu meo meo hai tiếng, nghe vẻ thân thiết lắm.

“Thái hậu nói con mèo này là cống phẩm vùng Tây Nam tiến cống mấy ngày trước, thông minh lại đáng yêu nên đưa tới cho mấy nữ nhân chúng ta nuôi chơi cho vui.”

Thạch Mai gãi gãi cằm con mèo nhỏ, cười hỏi: “Gọi nó là gì đây?”

“Còn đang nghĩ.” – Toản Nguyệt nói – “Lấy cái tên nào may mắn một chút.”

“Vậy gọi là ‘Cát Lợi’ đi.” – Hồng Diệp nói.

Ngoài dự kiến của mọi người, Hồng Diệp và Toản Nguyệt ngồi với nhau một lát, hàn huyên mấy câu đã thấy hợp nhau, không những không tranh cãi ầm ỹ mà còn rất thích đối phương. Quả nhiên là nữ nhân mạnh mẽ phần lớn đều thích nữ nhân mạnh mẽ sao?

Thạch Mai ngồi xuống, thả con mèo nằm lên đùi mình rồi nghịch nghịch tai nó. Con mèo thoải mái cọ cọ vào người nàng.

“Gọi là ‘chiêu tài tiến bảo’ đi?”

“Tục quá, hay gọi là ‘Hữu Phúc’?”

“Tiểu Hương?”

“Không được.” – Hương nhi nhanh chóng lắc đàu.

Bọn nha hoàn bảy miệng tám lưỡi bàn nhau, Lưu mama đưa điểm tâm vào thấy vậy cười toe: “Mấy đứa nha đầu này, cần gì chiêu tài tiến bảo có phúc có hương chứ. Mỗi người có thể hứa gả cho một hiền phu mới tốt.”

Các cô nương đều cười rộ lên. Trần Thạch Mai nghĩ một hồi, gật gù vuốt vuốt mấy sợi râu mèo, nói: “Vậy gọi nó là Hứa Hiền đi, được không?”

“Hứa Hiền?” – Hồng Diệp nói – “Gọi như thế không làm trò cười cho người ta mới lạ. Đây đâu phải tên cho mèo, tên người thì đúng hơn.”

Thạch Mai thấy con mèo kia vẫy vẫy đuôi với mình thì gật đầu: “Mày cũng thích cái tên này chứ, hay là muốn đổi?” Nói rồi nàng cầm lấy cái chân mèo nho nhỏ, móng vuốt trắng, bên dưới có đệm thịt rất dày và mềm. “Mày phải phù hộ cho tất cả các cô nương chúng ta đều được hứa gả cho một hiền phu đó nha.”

“Meo meo” Con mèo nhỏ kêu lên hai tiếng ngọt ngào dễ nghe làm người ta cảm khái trong lòng. Một câu nói đùa này ngày sau hẳn là có thể trở thành sự thật.

Đang lúc cười đùa thì thấy Trung bá đi đến, hành lễ với Thạch Mai: “Tiểu thư, bên ngoài có họa sĩ cầu kiến.”

“Họa sĩ?” – Thạch Mai sửng sốt, hỏi – “Họa sĩ tới làm gì?”

“À, vị họa sĩ này là người giỏi nhất hoàng thành, tài nghệ cao siêu, dù là vẽ người hay sơn thủy non nước, hoa lá cỏ cây đều rất am tường. Thái hậu cho mời người này đến, nói là các tiểu thư nếu muốn trang trí phòng trong phòng ngoài hay bố trí sân vườn, làm tượng điêu khắc gì thì cứ nói với hắn, rồi còn tấm biển trước cửa cũng giao cho hắn làm luôn.”

“Vậy được.” – Thạch Mai vỗ tay một cái – “Trung bá mời người ấy vào đi, ta đi thay xiêm y rồi sẽ ra ngay.”

“Vâng.” Trung bá xoay người đi ra.

Thạch Mai chạy nhanh vào trong nhà, Hương nhi cũng đi theo, vừa giúp nàng thay quần áo vừa nói: “Mai Tử tỷ, vừa rồi Bạch Xá có tới đó.”

Thạch Mai nghe tên Bạch Xá thì hơi nhướn mày. Nhớ đến hắn giả vờ thành thật, không biết đã chê cười mình bao nhiêu lần rồi là nàng lại tức, hỏi: “Hắn tới làm gì?”

“Hắn nói đã tra được chút manh mối, hỏi người chừng nào thì rảnh, hắn có một số việc muốn hỏi.” – Hương nhi cười tủm tỉm nói – “Mai Tử tỷ à, Bạch Xá hình như cũng không quá ngốc đâu. Hắn còn sai người mang quà sang nữa đấy.”

“Sao cơ?” – Thạch Mai khó hiểu.

Hương nhi chạy ra ngoài, không bao lâu sau thì bê một chậu hoa quay lại, để trước cửa sổ phòng Thạch Mai.

“Đây là hoa gì?” – Thạch Mai hỏi – “Đẹp quá!”

“Nghe nói là Thiên Trúc lan.” – Hương nhi trả lời – “Bạch Xá nói là toàn trung nguyên cũng chỉ có một đóa này thôi. Lúc trước hắn đi Thiên Trúc nên đã mang về.”

“Thật sao?” Thạch Mai quay sang nhìn thật kỹ, thấy cây hoa lan này quả nhiên rất kỳ lạ. Cành hoa gầy mảnh, lá màu đỏ tía tua tủa mọc xung quanh, song song nở ra hai đóa lan, cánh hoa tựa như có màu xanh lam … Nhưng khi Thạch Mai ngồi xổm xuống, ngẩng đầu lên nhìn lại thấy nó biến thành màu tím.

“Loài hoa này lần đầu tiên ta thấy.” – Thạch Mai tán thưởng.

“Vừa rồi khi Trung bá nhìn thấy,” – Hương nhi nhỏ giọng nói thầm – “Ông ấy cũng nói đây là loài hoa thế gian hiếm có, trong hoàng cung cũng không thấy đâu.”

“Thật không?” – Trần Thạch Mai có chút ngoài ý muốn, hỏi – “Một thứ quý như vậy, Bạch Xá sao lại tặng ta?”

Hương nhi lắc đầu: “Bạch Xá nói hoa này ba ngày sau sẽ đâm chồi. Khi ấy chỉ cần tách chồi non ra rồi ươm trồng trong một chậu khác, sau một tháng sẽ nở ra hoa mới. Như vậy hoa mới cho chúng ta, cây cũ trả lại cho hắn. Cây này hắn trồng đã lâu lắm rồi.”

“Ừm!” Thạch Mai gật đầu, chợt nghe Hương nhi hỏi: “Có giữ lại không? Hay là trả cho hắn?”

“Đừng trả lại.” – Thạch Mai khoát tay – “Cây hoa này đẹp như vậy, tội gì không nhận.”

“Được.” – Hương nhi gật đầu – “Không cần trả.”

“Phải rồi.” – Thạch Mai hỏi – “Hoa này có khó trồng không? Đừng để đến lúc ta làm chết nó lại phải bồi thường cho hắn.”

Hương nhi lắc đầu: “Bạch Xá nói chỉ cần mỗi ngày phơi nắng và tưới nước ba lần là được.”

“Ừm.. Vậy sao.” – Thạch Mai gật đầu – “Được rồi.”

Đang nói chuyện chợt nghe tiếng Trung bá ngoài cửa viện bẩm báo, nói người nọ đã đến.

Thạch Mai nhanh chóng đổi xiêm y, đi ra ngoài, đến ngồi bên bàn.

Chỉ chốc lát sau, một thư sinh hào hoa phong nhã mặc thanh sam đi đến.

Thạch Mai đánh giá hắn, chỉ thấy thư sinh này tuổi chừng đôi mươi, dáng người cao gầy, vẻ ngoài nhã nhặn. Cùng là tuổi trẻ anh tuấn nhưng nếu Bạch Xá là vẻ tuấn mĩ lại mạnh mẽ, khí thế có phần áp bức người khác, thì người này lại cho cảm giác lịch sự nhã nhặn, ôn nhuận như ngọc.

“Thần, tham kiến công chúa.”

Thạch Mai nghe hắn tự xưng thần thì biết hắn là họa sĩ trong cung có phẩm giai đàng hoàng, trả lễ: “Tiên sinh không cần đa lễ. Ta thuở nhỏ sinh sống ở nhân gian, phép tắc có thể miễn thì miễn.”

Hứa Hiền gật đầu, đứng dậy.

“Mời tiên sinh ngồi. Chẳng hay phải xưng hô thế nào?” Thạch Mai mời hắn ngồi xuống. Hồng Diệp và Toản Nguyệt cũng đang đánh giá hắn. Hồng Diệp không có hứng thú gì với loại văn nhược thư sinh. Toản Nguyệt thấy hắn đẹp thì có đẹp, chỉ là hơi gầy, có vẻ ốm yếu …

“Tại hạ Hứa Hiền.” – Thư sinh kia trả lời.

“Phụt …” Hồng Diệp không cẩn thận phun ra cả ngụm trà, ho khù khụ. Đang lấy tay áo lau miệng thì thấy Hứa Hiền nhìn mình vẻ khó hiểu, nàng vội vàng xua tay: “Không … Ha ha.”

Lại nhìn chúng nha đầu xung quanh, tất cả đều không nhịn được mà phá lên cười ha hả.

Thạch Mai trong lòng đang ôm con mèo nhỏ vừa thấy nàng ngồi xuống đã nhảy lên đùi, cắn răng nhịn cười.

Toản Nguyệt cười đến đau cả bụng.

Hứa Hiền vẻ mặt mờ mịt nhìn chúng mỹ nhân bởi vì nghe tên hắn mà cười đến run cả người, thật là dở khóc dở cười. Chờ tới khi mọi người cuối cùng cũng cười xong, hắn mới hỏi: “Tên của tại hạ có cái gì buồn cười sao?”

Thạch Mai lắc đầu: “À, không phải …”

Nàng vốn định nói việc con mèo nhỏ này cũng có tên là Hứa Hiền, nhưng lại cảm thấy không ổn lắm. Làm vậy lại khiến cười ta chê cười, nói cả đám nha đầu này đều vội vã muốn gả cho người thì không hay.

Thạch Mai đành phải cười đáp: “Chúng ta không cười tiên sinh, mà cười việc khác.”

Hứa Hiền gật gật đầu, cũng không hỏi nhiều.

“Nghe nói tiên sinh rất giỏi thi họa.” – Thạch Mai hỏi – “Chẳng hay có thể nhờ tiên sinh giúp một việc?”

Hứa Hiền gật đầu: “Công chúa cứ việc phân phó.”

“Hương phường của ta muốn có mấy tấm bảng hiệu, đặc biệt là cái trước cửa. Ngày sau ta dự định sẽ buôn bán hương phấn, không biết có thể nhờ tiên sinh giúp ta nghĩ cách trang trí ngoài cửa để người ta nhìn vào cũng thấy muốn mua hương phấn không?”

Hứa Hiền nghĩ một lát rồi gật đầu: “Được, công chúa cho ta chút thời gian. Sau khi vẽ phác thảo xong ta sẽ thảo luận thêm với công chúa.”

“Được.” Thạch Mai đồng ý, sau đó nhìn Hồng Diệp và Toản Nguyệt, ý hỏi hai người có yêu cầu gì không.

Hồng Diệp nghiêng đầu nghĩ ngợi, nàng là người luyện võ nên không rành mấy thứ này lắm, liền lắc đầu. Toản Nguyệt hỏi Hứa Hiền: “Hứa tiên sinh, ta thấy tường viện trong này có hơi trống, không biết có thể thêm họa tiết điêu khắc như bách hoa hay gì được không?”

“Đương nhiên là được.” – Hứa Hiền gật đầu, nói với Vương Toản Ngyệt – “Về đồ án bách hoa điêu khắc trên tường ta có một tập tranh tư liệu, chốc nữa sẽ sai người mang đến cho các vị chọn lựa. Ngoài ra còn có trụ hoa, tượng điêu khắc gỗ … đều có tranh ảnh tư liệu cả.”

“Tốt lắm!” – Thạch Mai nghe vậy thật vui vẻ.

Lại ngồi thêm một lúc, Hứa Hiền đứng lên cáo từ. Khi vô tình liếc thấy trên bậu cửa sổ phòng Thạch Mai có đặt chậu lan Thiên Trúc, hắn hơi sửng sốt.

Thạch Mai quay đầu thấy vậy thì cười hỏi: “Tiên sinh biết loài hoa này sao?”

“À …” – Hứa Hiền gật đầu, hỏi – “Là Bạch Xá đưa tới?”

“Tiên sinh cũng biết Bạch công tử?” – Hương nhi nói – “Là Bạch công tử vừa mới đưa tới, tặng cho tiểu thư nhà ta để nhân giống.”

Thạch Mai đưa tay nhéo Hương nhi một cái, nói gì vậy chứ?

“À …” – Hứa Hiền gật đầu, lại hỏi – “Hắn có nói phải chăm sóc thế nào không? Nó là loài rất quý.”

Thạch Mai gật đầu: “Ừm, cần phơi nắng, một ngày tưới nước ba lần, có đúng không?”

Hứa Hiền hơi ngẩn ra, sau đó khóe miệng co giật mấy cái, gật đầu. “Ta xin cáo từ.”

“Hương nhi, tiễn tiên sinh.” – Thạch Mai phân phó. Hương nhi theo Trung bá cùng tiễn Hứa Hiền ra ngoài.

Thấy Hứa Hiền đi rồi, Thạch Mai hỏi: “Vẫn nên đổi tên cho con mèo đi, nếu không lại thành trò cười.”

“Đại danh cứ gọi Hứa Hiền cũng tốt mà.” – Vương Toản Nguyệt nói – “Lấy thêm một cái nhũ danh đi?”

“Nhũ danh là …”

Thạch Mai nghĩ một lát, gật đầu: “Được đấy, gọi là gì đây?”

“Gọi là Tiểu Phúc Tử đi.” – Lúc này, Trung bá đã trở lại – “Chữ ‘phúc’ vừa vặn hài hòa với chữ ‘tử’(con cái), bản thân nó cũng có nghĩa là đại cát đại lợi.”

“Tiểu Phúc Tử …” Thạch Mai cảm thấy cái tên này cũng không tệ. Lại nghe Trung bá nói tiếp: “Con mèo này nghe nói vì để dễ nuôi nên đã thiến rồi.”

“Gì?” Các cô nương đều mở trừng hai mắt, nhất loạt lật ngửa con mèo lên, dạng hai chân nó ra xem phía dưới.

“Ôi trời, đám nha đầu này, làm thế còn ra thể thống gì nữa.” – Lưu mama nhìn không được, nói. Tiểu Phúc Tử cũng kêu meo meo, lủi vào trong lòng Thạch Mai, ủy ủy khuất khuất nhìn mọi người, bao nhiêu đại cô nương vậy lại đi đùa giỡn một con mèo nhỏ như nó.

Cứ thế, cái tên Tiểu Phúc Tử đã được thông qua. Con mèo này khiến người ta vô cùng yêu thích, nó lại cả ngày cứ quấn quít lấy Trần Thạch Mai, buổi tối khi đi ngủ cũng phải được vuốt ve gãi lưng một hồi mới chịu.

Mấy ngày nay rảnh rỗi, Thạch Mai bắt đầu sửa sang lại hương phường, tìm được rất nhiều sách và bút ký. Nàng đều đem hết về phòng, lật xem từng tờ một, sách cũng chú tâm tham khảo không ít.

Ngoài ra, Thạch Mai cũng không quên chăm sóc cho bồn lan Thiên Trúc kia, chờ ngày nó nhú mầm. Nhưng chờ mãi chờ mãi mà không thấy gì, muốn đi hỏi Bạch Xá thì lại chẳng thấy bóng hắn đâu.

Chớp mắt đã qua ba ngày.

Sau buổi trưa hôm nay, Thạch Mai tìm được trong hương phường một quyển sách viết về hoa.

Hoa cũng là một trong số các nguyên liệu trọng yếu để làm hương phấn. Mỗi loài hoa đều có một mùi hương và công hiệu khác nhau. Thế nên Thạch Mai ngồi xuống một cái ghế đôn bắt đầu chăm chú lật xem từng trang một … Đột nhiên, nàng nhìn thấy một loài hoa trông quen quen, nghĩ lại thì đúng là cây lan Thiên Trúc ngày đó.

Thạch Mai đọc thật kỹ xem trên đó viết những gì.

Sách cũng miêu tả lan Thiên Trúc là loài hoa thế gian hiếm có, cực kỳ trân quý. Thạch Mai đọc tiếp, đoạn cuối có một câu khiến nàng phải chú ý: hoa lan tối kỵ ánh nắng mặt trời và khí hậu ẩm ướt, cần nuôi trồng ở chỗ tối, thỉnh thoảng tưới một ít nước là được, nếu tưới quá nhiều thì không quá ba ngày sẽ chết.

“A!”

Hương nhi ở bên cạnh đang giúp Thạch Mai sắp xếp các bút ký, nghe nàng đột nhiên hô to một tiếng thì giật mình, hỏi: “Sao vậy?”

Thạch Mai đứng phắt dậy, kéo váy chạy vội ra ngoài, miệng nói: “Trời ơi, trúng kế rồi!”

Hương nhi không hiểu có chuyện gì, cũng vội vã đuổi theo.

Thạch Mai trở về phòng, quả nhiên thấy cây hoa lan Thiên Trúc đã héo rũ.

“Nguy rồi!” – Hương nhi thấy thế thì hốt hoảng – “Sao lại chết được chứ? Chẳng phải vẫn phơi nắng, tưới nước đều đều sao?”

“Thì vì thế nên nó mới chết.” – Thạch Mai bực dọc – “Trúng kế rồi!”

“Trúng kế gì cơ?” – Hương nhi khó hiểu.

Đang nói chuyện lại nghe bên ngoài có một tiểu nha hoàn vào thông báo: “Tiểu thư, Bạch công tử tới.”

Thạch Mai nghe vậy hai mày nhíu chặt, cầm lấy chậu hoa đưa cho Hương nhi, nói: “Cầm lấy.”

“Làm gì?” – Hương nhi hỏi.

“Hủy thi diệt tích!” – Thạch Mai nói – “Còn nữa, đóng cửa lại đi, đừng cho hắn vào.”

“Nhưng …” Hương nhi cầm chậu hoa mà không biết làm sao cho phải. Đúng lúc đó lại nghe người ngoài cửa lạnh nhạt nói: “Khoan.”

Thạch Mai và Hương nhi đều giật mình, quay đầu lại nhìn thì không biết Bạch Xá đã vào trong viện từ lúc nào. Hắn đang đứng dựa vào một gốc cây, xuyên thấu qua cửa sổ nhìn vào trong phòng Thạch Mai, đương nhiên cũng đã thấy chậu hoa đang ở trên tay Hương nhi.

Thạch Mai thấy Bạch Xá mặt không có biểu tình gì, đôi mày dài hơi nhướn lên, trong mắt chợt thoáng qua một ý cười đạm bạc tới mức cơ hồ không thể nhìn ra.

Giả vờ! Cái người thuần lương lúc trước tuyệt đối là hắn giả vờ!

Thạch Mai lại một lần nữa hối hận mình nhìn lầm người. Nếu không quen thì sẽ thấy hắn lạnh lùng, nhưng biết nhau rồi mới thấy hắn bụng dạ xấu xa.

Bạch Xá nhìn Trần Thạch Mai một lúc, đôi môi khẽ mở nói ra vài từ: “Làm chết nó rồi …”

“Là do cách chăm sóc ngươi nói.” – Thạch Mai bình tĩnh đáp lại.

Bạch Xá lại càng bình tĩnh hơn: “Chứng cứ đâu?”

“Hương nhi!” – Thạch Mai nhìn Hương nhi.

Hương nhi gật đầu: “Đúng vậy! Ta có thể làm chứng.”

Bạch Xá lại nói với Thạch Mai: “Đó là người của ngươi, không tính.”

Thạch Mai cắn răng, nói: “Ta đền ngươi.”

Bạch Xá có hơi giật mình: “Bồi?”

Quân: Giải thích một chút, từ ‘bồi’ mà Thạch Mai nói có nghĩa là đền bù, bồi thường. Còn một từ khác đồng âm lại có nghĩa là bồi tiếp, tiếp khách, theo bên người. Bạch Xá nghe lầm nên mới thấy giật mình.

“Ta nói là đền hoa cho ngươi.” – Thạch Mai đỏ mặt.

Bạch Xá gật đầu làm như không có việc gì: “Hoa này tuyệt chủng rồi.”

“Vậy đền bạc.” – Thạch Mai tiếp tục cắn răng nói.

Bạch Xá hơi giương khóe môi: “Bạc ta có.”

“Ngươi …” – Thach Mai tức mình, hỏi – “Vậy ngươi muốn thế nào?”

Bạch Xá nghĩ ngợi một lúc:

“Sáng mai ta tới đón ngươi, ngươi đi làm một việc giúp ta, vẫn là về hương phấn.”

Nói rồi hắn xoay người đi ra ngoài. Đến cửa viện, hắn lại quay đầu nói với Thạch Mai: “Phải rồi, nhớ dậy sớm một chút.”

Thạch Mai tức đến độ không nói được câu nào. Lúc này Tiểu Phúc Tử lại vừa vặn dạo bước từ ngoài vào, nhảy lên bậu cửa kêu meo meo với Bạch Xá.

Bạch Xá thấy nó thì mỉm cười, nhẹ nhàng vuốt ve nó một phen rồi ra ngoài, để lại cho Thạch Mai cái bóng dáng như đang cười.

“Mai Tử tỷ …”

Thạch Mai nghe Hương nhi gọi, thở phì phì quay sang nhìn thì thấy Hương nhi cười có chút xấu hổ: “Hắn dường như … không hề ngốc a.”

Thạch Mai thở dài một tiếng, rút cây hoa lan kia ra khỏi chậu, nói: “Thật đáng tiếc! Có việc muốn nhờ sao không nói thẳng đi, lòng vòng như vậy làm cái gì.”

Nhưng khi nàng nhổ cây lan lên mới phát hiện nó không có rễ.

“Ôi trời.” – Hương nhi kêu lên – “Mai Tử tỷ, chúng ta bị lừa.”

Trần Thạch Mai chán nản: “Bây giờ mới biết bị lừa?”

Nghĩ lại cũng đúng, vừa rồi khi xem trong sách thấy loại trúc lan này thường mọc thành từng khóm lớn, đâu có mọc riêng lẻ như chậu lan ngày đó hắn đưa. Tên Bạch Xá này thật đáng giận.

“Hửm?” – Hương nhi đột nhiên nói – “Phía dưới có gì kìa.”

“Sao cơ?” Thạch Mai cũng quay sang nhìn. Hương nhi đặt chậu hoa lên bàn, bới hết lớp bùn đất ra thì thấy bên dưới có một cái tráp.

Thạch Mai cầm cái tráp lên nhìn: “Đây là cái gì?”

Nói rồi nàng mở cái tráp ra, thấy bên trong … có một chiếc lư hương cũ kỹ màu bạc. Chiếc lư hương này chế tác cực kỳ tinh xảo, điêu khắc hình long phượng sum vầy, chất bạc hơi ngả màu theo thời gian tạo cho nó phong cách cổ xưa đầy ý vị, vừa nhìn đã biết là đổ cổ lâu năm.

“Mai Tử tỷ?” – Hương nhi nhìn Thạch Mai.

Thạch Mai cầm chiếc lư hương chỉ nhỏ bằng lòng bàn tay quan sát một chốc rồi chạy tới hương phường. Nàng lật tìm trong một quyển sách, chỉ vào một bức hình, vừa mừng vừa sợ nói: “Hương nhi! Đây là bảo bối đó, lưu ngân long phượng chưởng lô*.”

(*) lư hương bằng bạc khắc hình long phượng.

“Thật sao?” – Hương nhi cũng kinh hỉ, nghĩ một lúc lại hỏi – “Vậy Mai Tử tỷ … lần này chúng ta không có chịu thiệt, phải không?”

Thạch Mai ngẩn người, để lư hương lên bàn, ôm Tiểu Phúc Tử vừa nhảy lên bàn vuốt ve một hồi, miễn cưỡng đáp: “Ừ, chắc vậy …. ”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK