• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trác Viễn Phong cầm bã vai của Diệp Dĩ Hiên trịnh trọng nói. Anh thật sự rất nôn cưới vợ, bằng tuổi anh người ta đã có hai ba đứa con và con đã đi học.

" Em đâu có đùa, em nói thật mà "

Trác Viễn Phong mặt hầm hầm ôm mặt Diệp Dĩ Hiên lại hôn sâu.

Diệp Dĩ Hiên định la lên thì lưỡi của Trác Viễn Phong đã càng quét vào bên trong khoan miệng cô, hút sạch những mật ngọt của cô.

" Ưm..."

Diệp Dĩ Hiên đánh lên ngực của Trác Viễn Phong, hiện tại ở bên ngoài mà anh làm càng như vậy. Anh không sợ trẻ con hay người khác nhìn thấy sao?.

* reng reng reng *

Đang hôn say đắm thì điện thoại của Trác Viễn Phong bất ngờ reo lên. Thật tức chết anh mà.

Trác Viễn Phong luyến tiếc rời môi của Diệp Dĩ Hiên rồi lấy điện thoại ra xem là ai đã gọi? Ai dám phá chuyện vui của anh thế?.

Trác Viễn Phong nhíu mày nhìn số điện thoại của bà Trác. Chắc chắn là bên Lưu Gia đã qua làm ầm lên.

" Alo, con nghe đây "

Trác Viễn Phong đi ra chỗ khác nói chuyện điện thoại để tránh cho Diệp Dĩ Hiên nghe thấy. Anh vẫn chưa biết mẹ mình sẽ phản ứng ra sao.

Diệp Dĩ Hiên không quan tâm đến mà tiếp tục xây ngôi nhà bằng cát. Cô đang học cách vô tâm vì nó sẽ giúp cô bớt đau hơn.

(" Viễn Phong, con đã đi đâu? Con có biết mình đã gây ra việc lớn gì chưa? ")

Bà Trác tức giận nói. Sáng sớm bên Lưu gia đã qua nói chuyện với ông bà về việc Trác Viễn Phong đã làm, làm ông bà rất mất mặt.

" Đợi con về giải quyết sau đi. Hiện tại con đang rất bận "

(" Con mau thu xếp về sớm nhất cho mẹ và con phải gọi điện xin lỗi Đông Thanh ")

" Tại sao con phải xin lỗi "

(" Mẹ và bà Lưu đã chuẩn bị ngày cho hai đứa đính hôn với nhau ")

" Con không đồng ý, mẹ đã hỏi qua ý của con chưa? Lúc đầu con chỉ nói tìm hiểu, con đâu nói sẽ đính hôn rồi kết hôn "

Trác Viễn Phong rất tức giận. Tại sao mẹ anh không hỏi qua ý anh mà lại quyết định mọi chuyện.

(" Mẹ không có thời gian để đôi co với con. Con mau thu xếp về đây và chuẩn bị đính hôn ")

Bà Trác nói rồi cúp máy để cho Trác Viễn Phong mặt mày đỏ trạch do tức giận. Anh vừa mới thu phục được Diệp Dĩ Hiên xong thì lại có chuyện xảy ra.

Vấn đề của Lưu Đông Thanh anh biết trách ai bây giờ. Chẳng lẽ lại trách Diệp Dĩ Hiên không đồng ý sớm để anh vất vả bày mưu lập kế như vậy. Nhưng bây giờ trách cô thì được gì? Chỉ được cô giận rồi anh cũng phải đi dỗ mà thôi.

Trác Viễn Phong thở dài đi lại gần Diệp Dĩ Hiên. Nhìn cô hồn nhiên, vô tư mà anh cảm thấy giận bản thân. Chuyện này anh nên giải quyết sớm để tránh cô lại đau lòng.

Diệp Dĩ Hiên đang xây ngôi nhà bằng cát thì bỗng nhiên một cơn sóng đã cuốn đi tất cả của cô.

Diệp Dĩ Hiên mặt buồn bã, tiếc nuôi. Đây không chừng là điềm báo cho tương lai của cô, cho gia đình của cô và anh.

Trác Viễn Phong véo mặt cô, anh biết cô đang nghĩ gì, đang lo lắng chuyện gì?.

" Không sao "

Diệp Dĩ Hiên mỉm cười nhìn Trác Viễn Phong. Cô biết mà, ván cược này chắc có lẽ cô đã thua .

" Cõng em đi Viễn Phong "

Diệp Dĩ Hiên nhảy lên tấm lưng rộng lớn của anh, bắt anh cõng. Trác Viễn Phong cũng vui vẻ cõng cô đi dạo.

" Phong, nếu anh không bận gì thì chúng ta ở lại chơi vài ngày nữa được không? "

" Anh có việc phải giải quyết rồi, hay là để dịp sau được không em? "

" Ờ..."

" Sao vậy? Sao tự nhiên lại muốn ở lại chơi, em không sợ anh làm thịt em à "

Diệp Dĩ Hiên mỉm cười.

" Em không sợ "

" Gan quá nhỉ. Hôm qua còn sợ đến xanh mặt "

Trác Viễn Phong cười nhẹ.

Diệp Dĩ Hiên không nói gì chỉ mỉm cười rồi ngã đầu hưởng thụ cảm giác hạnh phúc này. Cô chỉ muốn ở lại đây thêm vài ngày để được sống trọn vẹn bên cạnh Trác Viễn Phong, cô sợ khi về lại đối mặt với những chuyện không vui.1

- ---------------

Ở Trác gia, bà Trác đang rất tức giận Trác Viễn Phong vì để bà mất mặt với Lưu gia.

" Chị Lưu à, tôi biết là thiệt thòi cho Đông Thanh, tôi cũng rất thích Đông Thanh làm con dâu của mình " bà Trác nói.

" Chị Trác, chúng ta đều là người lớn. Nếu như Viễn Phong đã không thích Đông Thanh nhà tôi thì tại sao còn dây dưa với con bé và còn tạo cho con bé một niềm tin hạnh phúc "

" Chắc là hai đứa nó có hiểu lầm gì đó với nhau. Đợi Viễn Phong về rồi chúng ta ngồi xuống nói chuyện được không? "

Lưu Đông Thanh tay nắm chặt chiếc váy. Hiểu lầm gì chứ? Hơn một tháng nay cô không dám làm trái lời anh, chỉ cần anh nói gì là cô đều nghe theo. Chỉ là trong lòng anh đã có người con gái khác.

" Bác, anh ấy đã có người thương. Anh ấy không thương con "

Bà Trác nhíu mày. Trác Viễn Phong làm gì có ai? Nếu có thì đã dẫn về ra mắt mọi người và đã không bảo bà xắp xếp cuộc tìm hiểu này.

" Không có, Viễn Phong hoàn toàn không có ai cả. Con yên tâm, bác sẽ không để con chịu thiệt thòi đâu "

Bà Trác nắm tay an ủi Lưu Đông Thanh. Bà đã chấm Lưu Đông Thanh làm con dâu của Trác gia. Vừa môn đăng hộ đối và Đông Thanh còn là một cô gái xinh đẹp, có học thức, dịu dàng, biết quan tâm mọi người xung quanh.1

Lưu Đông Thanh tủi thân mà nước mắt rơi xuống. Dù là như thế nào cô cũng muốn gã cho Trác Viễn Phong. Cô tin, cô sẽ khiến anh yêu mình nhiều hơn cô gái đó.

Mọi người THEO DÕI, LIKE và VOTE cho Kỳ nhé 😘 cảm ơn đã ủng hộ, mọi người cứ để lại bình luận mình sẽ tiếp thu và học hỏi thêm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK