Mục lục
Truyện Ông Bố Bỉm Sữa Siêu Cấp Thường Ninh Lục Trần Full
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Cậu em Lục, tôi cam đoan với cậu, nếu như sau này thằng nghịch tử này còn dám đến siêu thị của cậu làm loạn, tôi sẽ chặt đứt chân của nó!” Tả Gia Lương vừa nghe Lục Trần nói, đã hiểu được ý của Lục Trần. “Tả gia chủ, là ông tự mình nói nhé, đến lúc đó ông không chặt đứt chân của cậu ta, thì tôi sẽ đích thân làm điều đó, lúc đó, ông cũng đừng có trách tôi không nể mặt ông.” Lục Trần nhìn Tả Gia Lương nói. Tả Gia Lương có chút khó chịu, ông ta cũng chỉ là nói một câu khách sáo thôi, không ngờ Lục Trần lại được đằng chân lấn đằng đầu. Chẳng qua là bây giờ ông còn không biết lai lịch của Lục Trần, hơn nữa còn muốn cầu cạnh Lục Trần, chỉ đành vừa cười vừa nói: “Cậu em Lục nói đúng lắm, nếu như thằng nghịch tử này còn không biết tốt xấu, cậu cứ thay tôi giáo dục nó một chút cho tốt.” “Được, vậy sau này siêu thị của tôi không xảy ra chuyện thì thôi, nếu lại xảy ra chuyện, nói không chừng tôi cũng chỉ có thể tìm đến Tả gia chủ.” Lục Trần nói. “Những người ra đến siêu thị của anh gây chuyện đâu có liên quan gì đến tôi?” Tả Thanh Thành biến sắc, hắn có thể nhịn xuống cơn tức này, không đến siêu thự của Lục Trần làm loạn, nhưng hắn biết rõ Trương Đạo Nhân sẽ đến gây sự ở siêu thị của Lục Trần. “Tôi chỉ biết cũng là cậu bảo cậu ta đến siêu thị của tôi gây chuyện.” Lục Trần thản nhiên nói. Anh mặc dù cũng không sợ Trương Đạo Nhân đến làm loạn, nhưng mà nhiều một chuyện đương nhiên không tốt bằng ít đi một chuyện. Hơn nữa, anh cũng không có thời gian chơi với mấy đại thiếu gia quần là áo lụa này. Viện khoa học đang trong giai đoạn dần hoàn thiện, nhân tài khắp nơi cũng đã vào vị trí của mình gần hết, càng ngày anh sẽ càng phải đầu tư thời gian vào đó nhiều hơn. “Là ai?” Tả Gia Lương hỏi Tả Thanh Thành. “Trương Đạo Nhân, bọn họ cũng từng có quan hệ.” Tả Thanh Thành nói ra. Tả Gia Lương có chút không biết nói gì, Lục Trần cũng biết gây chuyện quá. Mặc dù anh quen biết với Tạ Vĩ Hào, nhưng dám đồng thời đắc tội với người thừa kế của hai đại gia tốc, cả Du Châu, khủng bố như vậy cũng chỉ có một người. “Cậu em Lục yên tâm đi, tôi cũng có chút giao tình với Trương Hưng Quyền, tôi sẽ nói chuyện này với ông ấy, tôi nghĩ ông ấy chắc chắn sẽ không mặc kệ Trương Đạo Nhân làm loạn đâu.” Tả Gia Lương nói. “Vậy làm phiền Tả gia chủ, đúng rồi, tôi có thể trả lại Dạ Minh Châu cho ông, nhưng mà ông phải dùng một tram triệu để mua lại, đây là cho Tả Thanh Thành một bài học, cũng là phí tôi trả cho người ra tay.” Thật ra dù Lục Trần không cho Lưu Tử Tu bao nhiêu tiền, thậm chí một đồng cũng không, thì Lưu Tử Tu sẽ chỉ làm việc giúp anh. Nhưng anh đối với người của mình, trước giờ cũng không hề tệ bạc, nên anh vẫn sẽ đưa Lưu Tử Tu một khoản tiền. Tả Thanh Thành trong lòng vô cùng khó chịu, Lục Trần trộm đồ nhà hắn, lại lấy đến bán cho nhà hắn, đây là chuyện gì chứ? Nhưng mà hắn biết rõ, hôm nay nhà hắn không dám đắc tội Lục Trần, đành phải ngậm bồ hòn làm ngọt. “Được, cậu cho tôi tài khoản, tôi sẽ lập tức sắp xếp cho người chuyển tiền.” Một trăm triệu dù không phải là con số nhỏ, nhưng đối với nhà họ Tả mà nói, cũng nằm trong phạm vi hoàn toàn có thể chấp nhận được. Quan trọng nhất là, hai viên Dạ Minh Châu này, giá trị tối này, vượt xa một trăm triệu. Đây cũng là nguyên nhân Lục Trần dám hét giá một trăm triệu với nhà họ Tả. Bởi vì anh biết tầm quan trọng của Dạ Minh Châu đối với nhà họ Tả. Mặc dù hai viên Dạ Minh Châu này vốn cũng rất đáng giá, nhưng với anh mà nói, cũng chỉ là một món đồ xa xỉ mà thôi, không có ý nghĩa gì cả. Bởi vì, anh cũng không phải là người yêu thích đồ cổ. Trước kia đi theo ông Vân học mấy thứ này, cũng chỉ là hứng thú nhất thời mà thôi. Lục Trần đưa số tài khoản cho Tả Gia Lương, Tả Gia Lương lập tức gọi điện thoại cho giám đốc tài vụ thu xếp chuyển khoản. Lục Trần cũng gọi điện thoại cho người mang Dạ Minh Châu đến. Sau khi anh đạt được mục đích của ngày hôm nay, cũng không còn hứng thú tiếp tục ở lại, anhtạm biệt Tả Gia Lương, rồi chuẩn bị rời đi. Tả Gia Lương nhìn bóng lưng Lục Trần, giờ khắc này, ông mới biết được chỗ lợi hại của người trẻ tuổi này. Ví dụ như chuyện hôm nay, từ đầu đến cuối, mọi thứ đều hoàn toàn nằm trong sự khống chế của anh, ngay cả ông ta là gia chủ kinh nghiệm thương trường tàn khốc, cũng bị rơi vào cái bẫy của Lục Trần. Tả Gia Lương nhìn vẻ mặt chán trường lại không cam lòng của Tả Thanh Thành, bất đắc dĩ lắc đầu. Nếu như con trai của mình có thể có được một nửa năng lực như Lục Trần, thì tương lai Tả gia sau này giao vào tay hắn, chắc chắn sẽ ngày càng phát triển. Đáng tiếc, hôm nay sau khi biết được sự lợi hại của Lục Trần, ông mới phát hiện so sánh với con trai của mình, quả thực không cùng một cấp bậc. Lục Trần đi rất dứt khoát, anh đi đến đại sảnh, chào Tạ Vĩ Hào và Trần Quang Hưng một câu, rồi rời khỏi nhà họ Tả. Điều này làm cho trong lòng mọi người có chút tò mò, vừa rồi bọn họ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Nhưng dù trong lòng mọi người tò mò, cũng không ai dám hỏi. Sau khi rời khỏi nhà họ Tả, Lục Trần lên xe của mình, mà siêu trộm Lưu, Lưu Tử Tu cũng đã yên vị trong xe của anh. Sau khi Lưu Tử Tu trộm Dạ Minh Châu của nhà họ Tả trước đó, cũng không có đi xe, mà ở trong xe của Lục Trần đợi chỉ thị của Lục Trần. “Làm không tệ, hôm nay may mà anh không thất thủ, giúp tối giải quyết được một chuyện lớn.” Lục Trần ngồi vào ghế phó lái nói. Bởi vì Lưu Tử Tu ngồi ở ghế lái, Lục Trần cũng để anh ta lái xe thôi. “Là tôi phải cảm ơn anh, cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời, còn cho con gái tôi một môi trường bình yên để trưởng thành.” Lưu Tử Tu chân thành nói. Cả đời này, dính vào một số vụ án trộm, anh ta biết mình sớm muộn gì cũng sẽ vào tù, cho nên đối với cuộc đời của mình anh không còn để ý quá nhiều. Anh ta chỉ là đang tính toán cho sự phát triển và cuộc sống của con gái về sau. “Yên tâm đi, chuyện tôi đồng ý với cậu tuyệt đối sẽ làm được, hai ngày nữa tôi sẽ cho người đưa con gái anh đến trường tiểu học tốt nhất, với lại hai năm nữa tôi cũng chuẩn bị mở một trường học, mời các giáo sư tốt nhất cả nước đến dạy học.” Lục Trần nói ra. Sau này viện khoa học sẽ có mấy ngàn công nhân viên, đa số họ nhất định đều là người đã lập gia đình, đến lúc đó bọn họ vào khu ký túc của viện khoa học ở, chắc chắn cách các trường học khá xa, như vậy sẽ ảnh hưởng đến vấn đề đi học của con cái công nhân viên. Cho nên Lục Trần định vì con cái công nhân viên xây một trường liên cấp tiểu học, cấp 2, cấp 3, đến lúc đó anh cũng sẽ chuyển Kỳ Kỳ vào đấy học. Trong viện khoa học, ngoại trừ xây dựng trường học, còn có tất cả khu thương mại, nghỉ ngơi, giải trí cùng với hệ sinh thái. Nói là viện khoa học, không bằng nói là một khu đô thị nhỏ khép kín. “Anh còn chuẩn bị xây trường học?” Lưu Tử Tu có chút kinh ngạc, anh ta vẫn chưa biết nhiều về Lục Trần, cho nên anh ta cảm thấy cái lý tưởng này của Lục Trần có chút không thực tế. “Chính xác mà nói, không phải chuẩn bị, mà là đã định xong bản kế hoạch, chắc là qua mùa xuân năm sau có thể tiến hành xây dựng.” Lục Trần gật nhẹ đầu, quan trọng nhất trước mắt là xây dựng viện nghiên cứu khoa học cùng với nhà ở của công nhân viên, mấy thứ như trường học thuộc về hạng mục khởi công thứ hai. Lưu Tử Tu gật đầu, không nhiều lời nữa, chỉ là trong lòng có chút kinh ngạc khó hiểu. Nhưng mà anh ta biết rõ có một số việc không nên hỏi, cho nên anh ta sẽ không hỏi nhiều. “Đưa thẻ của anh cho tôi, tôi sẽ chuyển cho anh một triệu, xem như là tiền lương của anh trong khoảng thời gian này, sau này biểu hiện tốt, tôi sẽ không bạc đãi anh.” Lục Trần nói. Lưu Tử Tu gật đầu, cũng không làm bộ, trực tiếp đưa số thẻ cho Lục Trần. Mặc dù Lục Trần không có yêu cầu hắn làm gì, nhưng mà hắn biết cái mạng này của mình là Lục Trần cho, cho nên việc anh có thể làm bây giờ là tiết kiệm chút tiền cho con gái, ngộ nhỡ sau này anh xảy ra chuyện ngoài ý muốn, cũng không sợ Lục Trần đối xử không tốt với con gái của mình.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK