• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vân Kinh bước vào cuối tháng năm, kết thúc chuỗi ngày đầu hạ.

Rồi không khí oi bức dồn nén nguyên cả buổi trưa chợt hóa thành một trận mưa xối xả.

Tiếng mưa lộp bộp đập vào cửa kính càng điểm tô rõ nét cho sự tĩnh lặng trong phòng nghỉ ở đồn cảnh sát.

Chỉ còn lại mỗi con tim của Từ Thanh Đào đang xao động không thôi.

Sự lạnh nhạt vài ngày trước anh dành cho cô từng khiến cô nảy sinh ý định bỏ cuộc.

Nhưng, giờ đây, khi nhìn thấy trạng thái của Trần Thời Dữ, vẻ mỏi mệt khiến sắc thái khuôn mặt anh xanh xao hơn hẳn.

Ánh nhìn chăm chú vô cùng.

Hơn thế nữa, anh đã theo dõi chăm chăm hình ảnh cắt từ camera giám sát trên đường cao tốc suốt ba tiếng đồng hồ cùng cảnh sát…

Việc này chứng tỏ điều gì?

Chứng tỏ là anh! Gấp! Lắm! Rồi!

Chứng tỏ là anh! Có! Để! Tâm!

Ra là anh yêu mình! Nhưng! Anh! Ngại! Nói!

Pháo bông nhỏ nổ bùm bùm trong lòng cô.

Nỗi chán chường tồn đọng trong Từ Thanh Đào tức khắc bị thổi bay biến, tinh thần cũng bùng nổ.

Tốt lắm đấy, chàng trai à, vờ tha để bắt đúng không nào, kết hôn xong rồi đưa đẩy người ta chứ gì.

Cô làm được, cô đã làm được rồi.

Từ Thanh Đào cầm điện thoại lên rồi gửi tin nhắn cho Tạ Sênh.

[Bé cưng à, tối nay cưng có ở Vân Kinh không?]

Chắc là bên kia cũng đang online, lập tức trả lời: [?]

Không có chuyện gì mà lại gọi “bé cưng”, không phải kẻ gian thì cũng là cướp.

Từ Thanh Đào không dài dòng làm gì, cô đi thẳng vào vấn đề, dùng câu từ ngắn gọn để kể lại tất tần tật những việc đã gặp phải trong tối nay cho Tạ Sênh nghe.

Bên kia khiếp sợ đến nỗi suýt thì đánh rơi điện thoại xuống đất, chợt nhớ đến đến câu hỏi ban nãy của Từ Thanh Đào, cô ấy hiểu ra ngay.

[Tớ đang ở Vân Kinh đây này.]

[Vậy ý cậu là tối nay cậu muốn qua nhà tớ ngủ một đêm à?]

Cô ấy hiểu mà, ai gặp phải những chuyện thế này thì cũng sẽ sợ ở một mình thôi.

Nào ngờ, Từ Thanh Đào mang gương mặt vô cảm mà đáp: [Không.]

Cô: [Đã chuyển cho đối phương 200 tệ]

Giọng điệu thì kiên quyết trước giờ chưa từng thấy: [Lập tức mua vé và rời khỏi Vân Kinh ngay.]

Nếu tối nay Từ Thanh Đào cô mà không vào được nhà của Trần Thời Dữ…

Thì cô sẽ viết ngược tên của mình lại!



Từ Thanh Đào vẫn đang tính toán xem, liệu cô nên dùng lý do nào cho thích hợp để có thể “vào” nhà anh ở hòng vun đắp tình cảm đôi bên.

Nửa tiếng sau, phía cảnh sát đã có phản hồi.

Tim cô đập thình thịch, nhỏ giọng hỏi một câu: “Đồng chí cảnh sát ơi, sao rồi ạ, bắt được nghi phạm chưa?”

Đối mặt với nạn nhân xinh đẹp yếu đuối như vậy, anh cảnh sát cảm thấy hổ thẹn vô cùng: “Xin lỗi, mặc dù cô báo cảnh sát rất đúng lúc, nhưng nghi phạm là tên gian xảo có ý thức phản trinh sát rất mạnh mẽ. Có lẽ khi phát hiện nạn nhân xuống xe với trạng thái bất thường, hắn đã thành thạo lợi dụng địa thế bỏ trốn mất dạng.”

Từ Thanh Đào sững người: “Vậy là vẫn chưa bắt được nghi phạm à?”

Anh cảnh sát càng thêm áy náy, nghiêm trọng gật đầu.

Kết quả là, anh cảnh sát ấy lại thấy Từ Thanh Đào thở phào nhẹ nhõm, vỗ ngực bảo: “Thế thì tốt, thế thì tốt.”

Anh cảnh sát:?

Trần Thời Dữ cũng nhìn sang cô:?

Từ Thanh Đào: …

Nghẹt thở trầm lặng ba giây.

Từ Thanh Đào lại dùng diễn xuất của ảnh hậu giải Oscar, nước mắt lưng tròng: “Tôi nói, thế thì, thì, thì đáng sợ quá đi…”

Mỹ nữ rơm rớm nước mắt.

Anh cảnh sát bị xiêu lòng bởi giọng nói mềm dẻo ngọt ngào của cô, cảm giác tội lỗi càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết: “Cô yên tâm, trong khoảng thời gian ngắn, hắn ta sẽ không thể chạy thoát khỏi Vân Kinh được, chúng tôi đã liên lạc ngay với đại đội cảnh sát giao thông, bao vây hết mọi đường cao tốc, còn thiết lập thêm chốt kiểm tra nữa, chắc chắn là sẽ bảo vệ cô an toàn.”



Mấy đồng chí cảnh sát cũng không cần tận tâm tận lực phục vụ nhân dân đến thế đâu!

“Vậy, vậy à, thế thì tôi yên tâm rồi.”

Cô nói xong câu này thì phòng nghỉ lại trở nên tĩnh lặng.

Cô do dự một hồi, dứt khoát vào thẳng vấn đề: “Vậy tối nay tôi có thể về nhà ngủ không?”

Mau nói đi!

Rằng, tôi không thể về nhà ngủ được!

Như đã nghe được khát vọng mãnh liệt từ sâu thẳm trong nội tâm của Từ Thanh Đào…

Và, với nỗi lòng áy náy vô hạn, anh cảnh sát đã nói ra điều mà cô hằng mong đợi: “Trước mắt thì nghi phạm đã biết địa chỉ nhà cô, có thể hắn sẽ trả thù cô, trong thời gian ngắn sắp tới đây, vì sự an toàn của bản thân, ở nhà bạn bè sẽ là lựa chọn tốt hơn.”

Không hổ danh là người phục vụ nhân dân.

Chưa bao giờ Từ Thanh Đào có cảm giác muốn tạ ơn cảnh sát mãnh liệt như bây giờ.

Ngay tức khắc, cô hoá thân sâu sắc vào vai diễn, hướng ánh nhìn về phía Trần Thời Dữ.

Trước khi anh đưa ra lời từ chối, cô dùng giọng điệu chân thành mà vô tội giành nói trước: “Tôi không có bạn.”

Trong lúc cười nói, Tạ Tiểu Sênh đã tan thành mây khói.

Dưới ánh mắt thờ ơ của Trần Thời Dữ.

Từ Thanh Đào không hề luống cuống mà cứ chớp chớp đôi mắt hồ ly xinh đẹp, mi mắt như muốn cọ nhẹ vào cốc lòng người khác.

Cho nên, bây giờ, ngay lập tức.

Mời tôi đến ngủ ở nhà anh đi!

Kết quả là, vừa dứt lời, điện thoại Từ Thanh Đào để trên bàn sáng lên.

Là tin nhắn WeChat thong dong đến muộn từ Tạ Sênh: [Cậu bị sảng à, đêm hôm khuya khoắt bắt tớ mua vé rời khỏi Vân Kinh làm gì thế??]



Trần Thời Dữ nhìn sang, hỏi một cách sâu xa đầy ý vị: “Không có bạn à?”

Từ Thanh Đào: …

Không có mà.

Không có đồng đội heo bị tuột xích ngay thời khắc quan trọng nhất như Tạ Tiểu Sênh!

Nom thấy mục đích thật sự của mình đã bị bại lộ sạch sành sanh.

Từ Thanh Đào đã đâm lao thì đành phải theo lao, nhanh trí xuýt xoa.

“Ôi chao…”

Tinh thần diễn xuất của cô quả thật khiến lòng người cảm động không thôi: “Chân đau quá đi.”

Chỉ tiếc rằng, chân cô trắng nõn mịn màng, xinh đẹp thẳng tắp.

Sau khi bảo mình đau, cô lục tìm từ đầu đến đuôi mà chẳng thấy một vết xước nào, Từ Thanh Đào chỉ đành miễn cưỡng tìm ra được một xíu vết thương trên mu bàn chân – nơi bị ma sát với giày cao gót.



Được rồi.

Vết thương nhỏ cũng là vết thương, thịt muỗi cũng là thịt cơ mà.

Chỉ cần có lòng diễn trong mọi thời khắc, cô sẽ luôn diễn ra được vẻ đáng thương.

Mũi chân đá nhẹ vào bắp chân Trần Thời Dữ.

Giày cao gót màu nude tôn lên nước da nơi chân cô, như thể bẻ là sẽ gãy ngay, bề mặt bóng loáng của giày chạm vào quần tây được là ủi phẳng phiu.

Chậc.

Từ Thanh Đào thả thính xong cũng không thèm chạy, chỉ chỉ vào mu bàn chân của mình, nhỏ giọng lầm bầm: “Bị thương thật mà, vết thương to thế cơ mà.”

Mu bàn chân đầy đặn như vầng trăng non, trắng nõn đến nỗi có thể trông thấy mạch máu, khiến người ta nhìn vết thương mà tự thấy lòng mình đau nhói.

Trần Thời Dữ “Ừ” một tiếng, anh cười mỉm, giọng điệu lạnh nhạt: “Nặng thật nhỉ. Phải đưa đi bệnh viện ngay thôi.”

Nếu không thì vết thương sẽ lành lại mất.

Từ Thanh Đào: “… Cũng không đến mức đó.”

Cô thì thầm: “Chỉ là không đi nổi, cần ôm ôm.”



Trần Thời Dữ im re.

Từ Thanh Đào diễn mỗi lúc một nhiều, lầm bà lầm bầm: “Tôi đã thế này rồi mà anh không thể để tôi ngủ nhà anh một đêm sao, lỡ tôi về nhà ngủ, tên sát nhân kia lại ngấp nghé vẻ đẹp của tôi sau đó có mưu đồ gây rối tôi thì sao…”

Trần Thời Dữ như nghe được chuyện gì đó buồn cười lắm, đầu lưỡi chạm vào răng hàm: “Em ở nhà tôi thì không sợ tôi có mưu đồ gây rối em à?”

Từ Thanh Đào vừa nghe đã “a” một tiếng, vô thức lúng túng thốt lên: “Có chuyện tốt vậy nữa à.”



Cứu với, sao lại nói ra suy nghĩ trong lòng nữa rồi.



Hoàn thành xong mọi ghi chép đã là mười hai giờ.

Bên ngoài đang mưa lớn, Từ Thanh Đào ra khỏi đồn cảnh sát mà vẫn chưa từ bỏ ý đồ muốn thử thêm lần nữa.

“Mưa lớn thật nhỉ, lớn như ngày Sở Vũ Tiêm và Vân Hải chia tay vậy.”

Chàng trai à, cho anh thêm một cơ hội giữ tôi lại đấy, không thì chia tay.

Trần Thời Dữ không tin.

Từ Thanh Đào lại lớn giọng thêm chút: “Lớn như ngày Sam Thái rời chùa Đạo Minh vậy!”

Thật khó mà tin được, thế mà anh không đau lòng cho cô chút nào sao?

Trái tim của tên đàn ông thối tha ấy làm từ đá à?

Từ Thanh Đào dùng hết mưu kế đến mệt nhoài cả người.

Xem ra, muốn một bước lên trời nhờ vào con đường bước chân vào nhà anh vẫn khá khó.

Lấy điện thoại ra, đành chấp nhận số phận mà gọi vào số của Tạ Sênh.

Thế mà, ngay sau đó, người đàn ông dựa nửa người trước xe, dù anh đứng cũng không đứng cho thật đàng hoàng, trông cứ như là không có xương sống vậy, uể oải cực kỳ.

Mặt mày Trần Thời Dữ ung dung mà thản nhiên, anh thờ ơ bảo: “Không phải muốn đến bệnh viện à, lên xe đi.”

Không khí ngưng đọng lại trong một giây.

Từ Thanh Đào chợt nhận ra Trần Thời Dữ vừa mới nói gì, đôi mắt hồ ly xinh đẹp kia tức khắc sáng ngời.

Thứ cô lên là xe ư? Không, thứ cô lên là giường của Thời Tiểu Dữ!

Nơi cô vào là bệnh viện à? Không, nơi cô vào là trái tim của Thời Tiểu Dữ đó!

Từ Thanh Đào không chút do dự, chui tọt vào chiếc Bentley như chú bướm hoa nhỏ.

Cứ như thể là cô đang sợ ngay giây sau anh sẽ hối hận.

Nhưng mà…

Vết thương tí tẹo như thế này mà cũng đi bệnh viện, thế nào bác sĩ cũng nhìn cô bằng ánh mắt như nhìn đứa bị thần kinh.

Từ Thanh Đào lưỡng lự một lúc, muốn nói là cô đã không đau nữa rồi.

Nhưng rồi, khi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, cảnh vật nhanh chóng lùi về sau, hình như không phải đi về hướng bệnh viện.

Từ Thanh Đào như đã nhận ra gì đó, tim đập bình bịch.

Đến khi chiếc Bentley chạy vào tòa nhà Bách Nguyên Nhất Hào, tòa nhà có căn hộ nhìn ra cảnh sông – nơi có tiền cũng không mua được trong truyền thuyết đô thị Vân Kinh.

Suy đoán dạn dĩ thì đây đúng là thứ khiến người ta khó mà tin được, mà suy nghĩ kia đã được chứng thực.

Thú thật thì, kể từ khi kết hôn đến nay, Từ Thanh Đào vẫn chưa từng đến nhà Trần Thời Dữ lần nào.

Căn hộ duplex có view hướng ra bờ sông được thiết kế hai tầng trên dưới thông nhau, tầng dưới là phòng đọc sách và phòng chứa rượu, tầng trên là nơi ở.

Ban công nối với phòng khách, tầm nhìn thoáng đãng, có thể quan sát hết toàn bộ cảnh đêm của Vân Kinh.

Lúc bước vào, Từ Thanh Đào vẫn có hơi lo lắng.

Lo rằng chút nữa Trần Thời Dữ sẽ lấy một đôi dép nữ từ tủ để giày ra.

Trong nhà thường để vật dụng thường dùng của nữ, nếu không phải trai hư thì cũng là bắt cá nhiều tay.

May mà trong nhà Trần Thời Dữ trống không, chẳng có gì cả.

Từ Thanh Đào chỉ có thể mang dép của anh, lẹp xẹp đi đi lại lại trong phòng.

Ánh mắt cô lặng lẽ tham quan cả gian nhà, bấy giờ Từ Thanh Đào mới chậm rãi cất tiếng hỏi anh: “Anh Thời Dữ ơi, tôi ngủ ở phòng khách à?”

Trần Thời Dữ đáp: “Không thì sao?”

“À.”

Cô không hề nghĩ đến những chuyện khác mà, được không hả!

Nhưng cảm giác bất ổn vẫn cứ hiện lên trong lòng cô.

Đúng như cô dự đoán, tiếp sau đó, giọng điệu lạnh lùng của Trần Thời Dữ vang lên, anh hỏi: “Để em ngủ trong phòng ngủ chính với tôi à?”

Từ Thanh Đào: …

Nhưng cô cũng đâu có nghĩ thế.

Trần Thời Dữ giễu cợt: “Mơ đẹp đấy.”



Cô! Biết! Ngay! Mà!

Từ Thanh Đào đã có kỹ năng thích ứng vô cùng điêu luyện trước việc Trần Thời Dữ sẽ thốt ra những lời nói tự cao tự đại với tần suất cao.

Sau khi hỏi rõ vị trí phòng khách, nửa tiếng sau, trợ lý Triệu đến đưa dụng cụ rửa mặt, súc miệng và quần áo để thay.

Từ Thanh Đào thấy, cũng đã sắp đến một giờ sáng rồi, không thể không cảm thán rằng, quả nhiên là làm trợ lý bên cạnh tổng tài bá đạo [*] vẫn rất cần cảm giác tín nhiệm.

[*] Bình thường mình sẽ dùng “tổng giám đốc Trần” thay vì “Trần tổng”, nhưng trong cụm từ “tổng tài bá đạo” này mình xin phép sẽ để y như vậy.

Đã khuya vậy rồi mà gọi lúc nào là phải đến lúc đó sao?!

Nhưng Từ Thanh Đào cũng không ngờ là Trần Thời Dữ sẽ suy nghĩ chu đáo đến vậy.

Không chỉ có quần áo và đồ dùng để thay rửa tạm thời, còn có cả thuốc mỡ cho da bị xước.

Từ khi lên đại học, vì đã độc lập kinh tế, cô đã rất ít khi được người khác chăm sóc thế này.

Dù đó là khi yêu đương với Tống Gia Mộc thì cô cũng chẳng nhận được bao nhiêu tình cảm, nên lòng cô cũng chẳng tin tưởng hay mong mỏi gì.

Song, cũng không thể không nói rằng, cảm giác được người khác quan tâm đúng là rất tuyệt.

Bất kể là hôn nhân của họ có giả tạo hay không, thì giờ phút này đây, lòng Từ Thanh Đào vẫn chan chứa bao nỗi niềm xúc động.

Trước khi ngủ, cô mở điện thoại lên, lướt đến giao diện trò chuyện với Trần Thời Dữ.

Vì sự lạnh nhạt mấy ngày nay của Trần Thời Dữ, cũng đã lâu lắm rồi Từ Thanh Đào không gửi lời tình tứ sến súa cho anh.

Nhớ đến thuốc mỡ ban nãy, linh cảm nói đến là đến.

Từ Thanh Đào nhắn cho Trần Thời Dữ.

[Đã ngủ chưa?]

Trần Thời Dữ tưởng cô có vấn đề gì quan trọng nên trả lời ngay: [?]

Từ Thanh Đào: [Anh Thời Dữ, hình như anh mua cho em thiếu một thoại thuốc…]

Cô chân thành mà thâm tình, chuẩn bị lấy lời tâng bốc sến súa bị thất truyền mà mình giấu dưới đáy hòm ra.

Vậy nhưng, khung trò chuyện lại hiển thị đối phương đang soạn tin.

Người đàn ông giành gửi một đoạn ghi âm qua trước cô, khi cô ấn mở, nghe thấy giọng nói buồn ngủ uể oải của anh, anh thốt ra câu ấy với vẻ đương nhiên.

“Nhớ tôi đến hết thuốc cứu chữa, đúng không?”

Từ Thanh Đào: …

Anh biết giành trả lời từ khi nào vậy hả???

“Vả lại…” Hình như Trần Thời Dữ chưa nói xong: “Mới mười phút chúng ta không gặp nhau thôi mà, vừa bằng thời gian tắm, em cũng không cần phải nhớ nhung tôi nhiều đến vậy đâu.”

Giọng điệu biếng nhác đầy quyến rũ như đang thủ thỉ bên tai cô.

“Hay là em chuẩn bị tắm với tôi à?”

Trong nháy mắt, mặt Từ Thanh Đào đỏ tận mang tai.

Anh! Có! Cần! Liêm! Sỉ! Không!

Ai thèm tắm chung với anh??? Cút!!!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK