• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ Thanh Đào nhìn chằm chằm vào hai tin nhắn cuối cùng trong vài giây, sau đó mới cảm thấy mặt mình đã nóng lên.

Nhưng sau khi thấy ghi chú tên cô mà trước đó Trần Thời Dữ đã sửa lại, thoáng chốc, sự xấu hổ ấy biến mất sạch sành sanh, thay vào đó là nghẹn họng khi bị trêu xấu.

Cô mở khung trò chuyện với Tạ Sênh ngay lắp tự, chụp ảnh màn hình rồi gửi cho cô ấy:

[Ý gì đây:)]

Tạ Sênh: [?]

Từ Thanh Đào lập tức kể rõ mọi chuyện, sau đó dùng “Sao trên thế giới này lại tồn tại kiểu đàn ông như Trần Thời Dữ vậy nhỉ” để làm mở đầu, và “Cô giáo Tiểu Đào cảm thấy mình phải chịu đựng sự trêu xấu” làm kết thúc, cô phàn nàn tới tấp, gửi một hơi mười mấy tin nhắn.

Sau đó chờ Tạ Sênh ôm chung mối hận với cô.

Kết quả là, cô chỉ đợi được một câu từ Tạ Sênh: [Cho nên?]

Từ Thanh Đào: [?]

Cô ấy: [Cậu phàn nàn từ nãy đến giờ chỉ để nói với tớ rằng, chồng cậu nhớ cậu muốn chết, nhớ đến nỗi một ngày dài như một năm, hận không thể về nước ngay, không chỉ thế, hai người còn đặt tên cặp sến súa đến chết mất ấy nữa chứ?]

Tạ Sênh: [Xin hỏi, đây là kiểu rắc cơm chó mới à?]

Đơn giản một chút đi, muốn rắc cơm chó thì dùng cách đơn giản thôi.

Từ Thanh Đào:?

Ai rắc cơm chó?!

Cô không được chê Trần Thời Dữ à?!

Nhưng, khi nhìn thấy ba chữ “rắc cơm chó” mà Tạ Sênh gửi, lòng Từ Thanh Đào chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ.

Đâu, đâu có đâu nhỉ.

Cô ấy tiếp tục nhập vào khung trò chuyện: [Có bản lĩnh thì cậu đi mà gửi những thứ này cho chồng cậu ấy]

Cô ấy: [Gửi cho tớ thì có là gì (khinh bỉ)]

Từ Thanh Đào: [.]

Tạ Sênh cười khẩy ha hả, bình luận một câu: [Nhát!]

Từ Thanh Đào lười cãi với cô nàng này, nhưng vào lúc đổi về khung trò chuyện với Trần Thời Dữ…

Hình như cô không biết phải trả lời gì thật.

Qua một lúc lâu sau, Từ Thanh Đào mới đắn đo nhập vào một câu: [Tôi không hờ hững lờ anh đi]

Đúng là coi đang mở to mắt nói mò: [Tôi chỉ đang kiềm chế tình cảm mãnh liệt dành cho anh /(//ω//)/]

Mặt không đổi sắc mà gửi đi.

Cô bình tĩnh đặt điện thoại xuống, vờ như không thấy lỗ tai đang ửng đỏ của mình.



Trên bầu trời sân bay quốc tế Vân Kinh, chuyến bay quốc tế từ Paris về Vân Kinh đang dần hạ cánh.

Mới sáng sớm mà lãnh đạo trong sân bay đã nhận được tin Trần Thời Dữ về, là khách quý hạng VIP của sân bay quốc tế, vừa ra khỏi khoang hạng nhất là đã có đội ngũ hộ tống tư nhân chuyên nghiệp phục vụ suốt đường, mặc dù không được tính là quá phô trương nhưng người sáng suốt đều nhận ra thân phận cao quý của anh.

Hình như sân bay Vân Kinh có nghệ sĩ bay từ Hải Thành về.

Chốc lát, cả sân bay chỉ toàn là đoàn fan đông nghịt đang giơ máy ảnh cơ.

Thường thì Trần Thời Dữ cũng có phòng nghỉ đơn dành cho khách quý, nhưng vì lượng người hâm mộ quá đông đã che mất lối ra.

Người phụ trách sân bay vô cùng áy náy, mồ hôi lạnh tuôn như mưa mà mời Trần Thời Dữ vào phòng nghỉ của khách phổ thông, nhận lỗi suốt cả đường.

Người phụ trách mới nhận chức hôm nay đã gặp phải chuyện xui rủi thế này, trong lòng thầm mắng fan của nghệ sĩ.

Nhân vật lớn kiểu này nổi tiếng là không dễ phục vụ, càng giàu càng khó phục vụ, đặc biệt là khi đến phòng dành cho khách quý, khi phát hiện có hai, ba người đang ngồi bên trong, anh ta càng khóc không ra nước mắt.

Người phụ trách quen một trong số đó, đó là đầu sỏ gây nên việc sân bay bị kẹt của hôm nay, một thành viên đang nổi tiếng của nhóm nhạc nữ nào đó.

Còn cả người quản lý và trợ lý của cô ta.

Hai bên đều không dễ đắc tội, ngay lúc người phụ trách đã nghĩ xong xuôi rằng mình nên viết đơn từ chức thế nào, thì khi ngẩng đầu lên nhìn, anh ta lại thấy Trần Thời Dữ đang cụp mắt nghịch điện thoại.

Không biết đã nhìn thấy tin gì mà anh lại cong môi cười, dáng vẻ dung túng mà bất lực, lúm đồng tiền ở khóe miệng thoắt ẩn thoắt hiện.

Không phải người phụ trách chưa từng gặp ngôi sao tai to mặt lớn trong sân bay.

Nhưng so với vị con cưng của trời hàng thật giá thật, người đàn ông cao quý sinh ra đã ngậm thìa vàng trước mắt, có thể nói là khác nhau một trời một vực.

Không biết có phải là do mắt anh ta có vấn đề hay không nữa, hình như trông tâm trạng của ông lớn có vẻ khá tốt?

Nhìn nhầm rồi nhỉ, người phụ trách nuốt nước bọt.

Nhưng Trần Thời Dữ cũng không ra vẻ đến mức không thể hít thở chung một bầu không khí với người khác trong phòng khách quý như những nhà tư bản giàu có khó hầu hạ kia.

Chỉ là, anh có khí thế phi phàm, khí chất lại cao quý, người cao gầy đẹp trai, dù đã khiêm tốn, nhưng người ta cũng có thể chú ý đến bảo vệ ngồi cạnh anh, chứ đừng nói chi là Triệu Dương đang cầm máy tính xử lý công việc và thường xuyên nhỏ giọng báo cáo với Trần Thời Dữ, tất nhiên rằng, đây là dáng vẻ của nhân tài.

Vừa nhìn đã biết là một ông lớn có lai lịch không hề tầm thường.

Trong phòng dành cho khách quý, có vài ba cặp mắt hướng ánh nhìn về phía anh.

Sau khi Triệu Dương chú ý đến việc này, anh ấy bèn xin chỉ thị từ anh, liệu có cần nhắc nhở đối phương một chút hay không, Trần Thời Dữ lười để ý đến những việc nhỏ nhặt này.

Từ nhỏ đến lớn anh đã quen với việc được mọi người quây quanh.

Thậm chí còn quen việc bị người khác nhìn hơn cả ngôi sao.

Nhưng khi người quản lý của ngôi sao kia nhìn anh vài cái, đột nhiên nhận ra đã từng thấy gương mặt này xuất hiện ở đâu đó.

Vội đụng đụng vào nghệ sĩ nhà mình, ép buộc cô ta xoay đầu lại, không cho cô ta nhìn lung tung.

Đồng thời, người quản lý thấy rất ngạc nhiên: “Thế mà lại gặp được Trần Thời Dữ ở đây.”

Nghệ sĩ thắc mắc hỏi: “Chị Châu… Trần Thời Dữ là ai thế?”

Thân là nghệ sĩ, độ nhạy cảm với nhan sắc rất cao, vậy nên cô ta cũng rung động với gương mặt này của Trần Thời Dữ.

Người ngoài ngành này đẹp trai mà chất lượng cao quá đi, đúng là đã đánh bại hết tất cả ngôi sao nam trong giới giải trí mà.

Thấy dáng vẻ rung động của nghệ sĩ nhà mình, quản lý cảnh cáo cô ta: “Đào Nhược, em từ bỏ đi, đừng bao giờ đánh chủ ý lên người anh ta. Không thì em chết thế nào em cũng không biết đâu.”

Sân bay quốc tế không đón mười nghìn thì cũng đón một nghìn nhân vật lớn, nhưng không ngờ họ lại may đến vậy, thế mà lại được chạm mặt Trần Thời Dữ. Châu Thuần là người quản lý có lai lịch vững chắc trong giới giải trí, từng dẫn dắt vài ngôi sao tuyến một, tất nhiên là cô ấy hiểu rõ nhân vật tư bản giới thượng lưu Vân Kinh.

Hằng Gia còn là tập đoàn tài phiệt lâu năm top 1, top 2 trong nước, mấy năm trước nội bộ lục đục tới nỗi “người chết ta sống”, năm ấy, vì quyền mở rộng san bằng mà hai người con của ông cụ Trần đã hoàn toàn trở mặt với nhau, sự kiện vợ chồng Trần Dụ Sinh rơi máy bay gây chấn động một thời, lên cả hot search Weibo tận ba ngày.

Châu Thuần nhớ, lúc ấy mình mới làm việc được ba năm, thấy hot search mà lòng vẫn thổn thức, trong tang lễ của gia đình tài phiệt ấy, sắc mặt Trần Thời Dữ chưa trưởng thành trắng bệch, mưa rơi xối xả, nhưng chẳng có ai che ô cho anh.

Đến nay, bao hãng tạp chí vẫn đang đồn đoán, rốt cuộc vụ rơi máy bay của vợ chồng Trần Dụ Sinh là chuyện ngoài ý muốn, hay là vở bi kịch do Trần Kiều tạo ra. Sau khi vợ chồng Trần Dụ Sinh mất, trong một quãng thời gian ngắn, Hằng Gia đã về tay Trần Kiều, ông ta nắm quyền lực trong tay, bấy giờ Trần Thời Dữ khó khăn lắm mới học đến lớp mười hai, thế mà Trần Kiều lại bất ngờ gây khó dễ cho anh.

Ngay lúc tất cả mọi người, bao gồm cả Châu Thuần cũng nghĩ rằng đứa con trai duy nhất của Trần Dụ Sinh phải chết nơi đất khách quê người…

Thì năm năm sau, anh lại quay về Vân Kinh xử lý mọi sự với phong thái của một kẻ mạnh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi, chân anh đã đứng vững dưới sự dìu đỡ của những người trong phe cánh của nguyên chủ tịch Trần Dụ Sinh, trở thành người mới lên nắm quyền giới tư bản – cũng là người chẳng ai có thể xem thường được tại đất Vân Kinh này.

Từ đó, có thể thấy được rằng, cô ấy bảo con bé Đào Nhược này bỏ ý định ấy đi là đúng, trẻ tuổi thế này mà lại thủ đoạn đến vậy, Trần Thời Dữ cũng không phải là nhân vật dễ dây vào.

Dù cho có cơ hội nào đó để leo lên nhân vật lớn này, cô ấy cũng chỉ sẽ giữ cho mấy ngôi sao nữ tuyến một dưới tay mình, có lẽ vẫn sẽ có chút hy vọng.

Châu Thuần thở dài, tiếc nuối khi thấy miếng thịt béo bở ngay trước mắt nhưng không ăn được, chỉ đành lướt Weibo tiếp.

Hôm nay cô ấy có sắp xếp vài nhiếp ảnh gia chuyên nghiệp để chụp cho Đào Nhược vài bức ở sân bay, lúc này đã mua vị trí NO.4 hot search bảng giải trí.

Bấm vào phần bình luận xem thuỷ quân khống bình [*] ra sao, cũng xem như là khá yên tĩnh.

[*] Thủy quân: là những người nhắm vào một thông tin, nội dung đặc thù nào đó rồi đưa ra ý kiến, được viết bằng ngôn ngữ mạng. Những kẻ này thường hoạt động trên các trang web mua bán, diễn đàn, mạng xã hội, tất cả mọi ngóc ngách trên Internet đều có thể có thuỷ quân. Bọn họ ngụy trang thành cư dân mạng bình thường hoặc người tiêu dùng, đưa ra những nhận xét, ý kiến gây ảnh hưởng tới đối tượng mà họ nhắm tới.

Khống bình/ 控评: Khống chế bình luận, ví dụ như khi nghệ sĩ bị hắc thì trạm phản hắc/ fan sẽ lên bình luận đúng và đầy đủ nhất ở dưới bài đăng bị hắc, sau đó, fandom sẽ vào đẩy bình luận đó lên top và ẩn những bình luận tiêu cực xuống, không cho anti-fan có cơ hội lên top. Đó gọi là khống bình.

Rồi cô ấy nhấn mở vài bức ảnh mới chụp ra, Châu Thuần bất ngờ phát hiện ra rằng, lúc các fan chụp vô tình chụp thì đã chụp luôn cả Trần Thời Dữ.

Sườn mặt Trần Thời Dữ hiện rõ mồn một dưới ống kính tele có độ nét vài triệu pixel.

Anh đang cúi đầu xem điện thoại, hình như đang trò chuyện với ai đó.

Châu Thuần phóng to lên xem phần ghi chú trò chuyện, lòng thầm hoảng hốt.

Không vì điều gì khác, ghi chú tên là Đào Tiểu Đào, là tên nữ chính bộ web drama ngốc nghếch mà Đào Nhược mới đóng máy.

… Quỷ gì thế.

Nhà tư bản mà cũng xem loại phim Mary Sue thiểu năng này à?

Liên tưởng đến việc lúc Đào Nhược quay xong phần một của bộ phim rách nát này thì hết vốn đầu tư.

Nhưng lại bất ngờ lôi kéo được sự tài trợ từ đại gia mới nổi, ra giá ngang tàng hơn trước rất nhiều, thế là quay luôn đến phần ba, bởi vậy nên độ hot của Đào Nhược tăng lên cao.

Dường như đã nhận ra điều gì đó, cô ấy cấp tốc lưu ảnh lại.

Lòng Châu Thuần giật thót, tay nắm chặt điện thoại.

Đúng như dự đoán, vừa làm mới.

Bức ảnh chụp dính Trần Thời Dữ đã bị xóa đi.



Từ khi ảnh chụp trên tạp chí của sếp nhà mình được đưa lên, bị độ hot tự nhiên đưa lên hot search, Triệu Dương đã đặc biệt chú ý đến biến chuyển trên Internet.

Ngồi chung trong phòng khách quý với nghệ sĩ như hôm nay, phía ngoài toàn là camera, anh ấy cũng để ý hơn, quả nhiên là đã thấy ảnh sếp nhà mình vô tình bị chụp trúng đã được lên hot search Weibo.

Sau khi xóa ảnh đi, Triệu Dương thở phào nhẹ nhõm.

Gần đây anh ấy làm việc trong thấp thỏm lo sợ, nhất là khi, hôm nay là một ngày đặc biệt.

Rời khỏi sân bay quốc tế Vân Kinh, khi chiếc Maybach chầm chậm chạy về hướng nhà cũ Trần gia, tâm trạng tốt của Trần Thời Dữ đến đây là hết.

Là gia đình quyền thế ở Vân Kinh, trong lịch sử nhà họ Trần cũng có vài người nổi tiếng, là gia đình kết hợp giữa chính trị và thương mại điển hình.

Bố là Trần Dụ Sinh đã theo chính trị ngay từ thuở bé, sau này rời khỏi giới chính trị để kinh doanh và đã lập ra cả một vùng trời, mấy năm mở rộng thị trường ở Hồng Kông thì gặp được mẹ anh, Văn Huệ. Văn Huệ xuất thân từ gia đình bất động sản giàu có ở Hồng Kông, là thiên kim tiểu thư đích thực, lúc cưới chồng còn dấy lên một trận xôn xao. Không ít đơn vị truyền thông phía Hồng Kông đã bàn ra tán vào về cuộc liên hôn này, cũng như các tờ báo năm ấy đã đồn đoán rằng, Văn Huệ gả đi chưa được hai mươi năm mà đã chết vì tai nạn rơi máy bay, quả nhiên là chết không yên lành.

Lúc bố mẹ còn sống vang danh hiển hách, Trần Thời Dữ cũng trải qua mấy năm tươi đẹp ngắn ngủi, nhưng hiện thực và cơn ác mộng vĩnh viễn không kết thúc cứ theo đó mà đến.

Ngày này sáu năm trước, là ngày bố mẹ Trần Thời Dữ gặp tai nạn máy bay.

Máy bay tư nhân bay đến Mỹ được giữa đường thì rơi xuống đại dương, xác cũng không còn.

Giờ đây, chuyện cũ của năm ấy đã không thể kiểm chứng được nữa, đến nay Trần Thời Dữ vẫn chưa lấy được đầy đủ chứng cứ chứng minh động cơ giết người của Trần Kiều.

Biệt thự tưởng niệm vợ chồng Trần Dụ Sinh được xây gần nhà cũ Trần gia, chiếc Maybach dừng trước cổng, Trần Thời Dữ vào biệt thự một mình.

Để đóa cúc trắng trước bia mộ, Trần Thời Dữ bỗng đứng ngây người ra.

Có lẽ hôm ấy là ngày đen tối nhất trong cuộc đời anh.

Rõ ràng là, chỉ mới một phút trước đó, anh vẫn còn là một thiếu niên đầy khí phách và vô cùng hăng hái.

Bạn bè, tương lai tươi sáng, sở thích và danh lợi, còn cả cô gái mình thầm mến ở ngay trước mắt anh.

Thế nhưng, mọi thứ đều bị lật đổ trong chớp mắt.

Thậm chí anh còn không kịp hít thở, ngay cả tang lễ cũng chỉ được làm vội cho xong, sau đó anh nhận được thông báo nghỉ học của mình, một tấm vé máy bay đưa anh đến bên kia đại dương tự sinh tự diệt.

Khi ấy, thế giới của anh bỗng bị đảo điên, anh ý thức được trách nhiệm mà sắp tới đây mình sẽ phải gánh vác.

Nhưng anh vẫn còn quá trẻ, anh không hiểu vì sao mình lại gặp được cô trong độ tuổi mình bất lực nhất.



Biệt thự của Trần Dụ Sinh ngày nào cũng có người đến quét dọn đúng giờ, nhưng Trần Thời Dữ vẫn dành ra một ngày trong tháng để đến thăm.

Bận rộn mấy tiếng, mãi đến khi sau lưng đẫm mồ hôi thì anh mới đi tắm, thay bộ đồ khác rồi về nhà cũ.

Anh về nước mới được hai tháng ngắn ngủi mà đã hạ được một đám người của Trần Kiều, hôm nay, anh về nhà cũ thì chắc chắn là không tránh được phải xung đột với ông ta.

Chỉ là, không ngờ rằng Trần Kiều lại nhịn được, gặp anh thì vẫn chào nhau như không có gì.

Ngoài Trần Kiều ra thì còn có cô nhỏ Trần Dạng, ông nội và bà nội đang ngồi ở giữa.

Một buổi tiệc gia đình, Trần Thời Dữ không cần phải nể mặt Trần Kiều, ầm ĩ không yên. Lúc anh ngồi xuống, mấy đứa cháu nhỏ hơi sợ anh, chúng nhích về bên kia một chút.

Xa cách đến thế cơ à.

Ăn được một nửa, ông nội mở lời, đi thẳng vào vấn đề chính của hôm nay: “A Thời, ông nghe nói cháu đã hợp tác với Minh Thần về hạng mục vịnh Bình Hải? Minh Thần là người ngoài, không đáng tin bằng người nhà mình, nếu cần thì để chú hai cháu giúp một chút.”

Ông ngừng lại trong chốc lát: “Cháu vẫn còn trẻ, nền móng ở Vân Kinh chưa vững như chú hai cháu. Nhà họ Trần liên kết như sợi dây thừng thì mới có thể vươn đến đỉnh cao.”

Đối với ông cụ mà nói, Trần Dụ Sinh và Trần Kiều đều là con trai của ông.

Lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là thịt, người mất kẻ còn, kẻ còn sống thì ông cũng không nỡ truy cứu trách nhiệm.

Lời nói này đã đạp thẳng vào hố bom của Trần Thời Dữ, sắc mặt anh u ám, ánh mắt lạnh băng: “Ông nội, e là cháu phải để ông thất vọng rồi. Trần Kiều là người nhà với ông, không phải với cháu.”

Anh miễn cưỡng duy trì lễ nghĩa cơ bản nhất, đứng phắt dậy, nhưng không ăn nổi miếng cơm nào nữa: “Xem ra là cháu đã làm phiền gia đình mọi người ăn cơm rồi, mọi người cứ từ từ mà ăn, cháu đi trước đây.”

Ông cụ chống gậy: “A Thời, cháu…”

Nhưng ông còn chưa kịp níu kéo anh, Trần Thời Dữ đã đi ra khỏi cổng nhà.

Cánh cổng bị sập mạnh một cái rầm.

Rõ là anh đang kìm nén sự tức giận.



Mưa một trận xối xả trên đường từ nhà cũ về.

Cuối cùng thì bầu trời âm u cả ngày nay cũng lộ ra lớp ngụy trang cuối cùng của nó, sấm sét xé toạc tầng mây, cắt ngang qua bầu trời, mưa như trút nước.

Chiếc Maybach im lặng cả đường, Triệu Dạng thầm biết rõ mà không dám lên tiếng.

Vào ngày này mỗi năm, tâm trạng Trần Thời Dữ đều xuống dốc.

Chạy ngang trường trung học phụ thuộc Vân Kinh, những học sinh tốt nghiệp mặc lễ phục vội vã chạy xuyên qua màn mưa, tiếng cười nói truyền đến.

Lại đến tháng sáu hằng năm.

Mùa của biệt ly.

Tốt nghiệp, tương lai, ước mơ, và cả đường ai nấy đi.

Lời tỏ tình không kịp nói ra, và tấm vé máy bay bôn ba năm sông bốn bể.

Hôm anh rời khỏi Vân Kinh, cũng là một ngày mưa lớn.

Vội vàng đến mức hội tụ tập tốt nghiệp cấp ba cũng không tham gia được.

Chiếc Maybach dừng dưới hầm Bách Nguyên Nhất Hào, Trần Thời Dữ lên nhà, mở tủ rượu lấy một chai Whiskey.

Đá được bỏ vào ly phát ra âm thanh trong trẻo, rèm cửa sổ tự động chầm chậm kéo ra hai bên, hé lộ dòng ký ức dữ tợn.

Dùng tư thế phóng khoáng tự do tự tại mà ngồi trên sô pha, anh nhìn về cửa sổ, quan sát cảnh đêm cả Vân Kinh.

Whiskey trong ly vơi dần, Trần Thời Dữ cứ thế mà ngồi lặng yên nửa tiếng, sau đó mở ngăn tủ kế bên ra.

Bên trong chỉ để vài thứ linh tinh.

Một chiếc kẹp tóc ngọc trai đã tróc sơn tự bao giờ, giá rẻ đến nỗi mua ở đâu cũng có. Còn có một chiếc điện thoại iPhone kiểu cũ, mẫu 4S từng thịnh hành một thời.

Sau khi khởi động máy, hiếm hoi lắm mới thấy điện thoại có thể sử dụng được như bình thường.

Trần Thời Dữ hơi cúi đầu, anh nhìn vào hộp tin nhắn của sáu năm trước.

Sân bay quốc tế mưa rơi xối xả, vì nguyên nhân thời tiết mà chuyến bay bay đến Paris đã hoãn thời gian cất cánh.

Nhân viên thông báo hành khách có giọng của miền Nam, giọng nói trong veo mềm mại.

“Quý hành khách thân mến, do thời tiết ảnh hưởng đến đường bay nên chuyến bay mang số hiệu AT3124 không thể cất cánh đúng giờ…”

Phòng chờ trống rỗng, chỉ có mỗi mình thiếu niên có khuôn mặt điển trai đang giấu tài năng trong mình.

Cong chân ngồi trên ghế, như bị giọng nói này đâm vào, anh lấy điện thoại ra, bỗng có suy nghĩ mặc kệ hết tất thảy mọi thứ.

Nhập dãy số điện thoại quen thuộc vào, ngón tay anh đánh trên bàn phím.

Hàng mi đen xinh đẹp khẽ run run.

“Từ Thanh Đào, giờ cậu có rảnh để đến sân bay không…”

Xóa đi.

“Từ Thanh Đào, cậu ở đâu, tôi đến tìm cậu được không…”

Xóa đi.

“Từ Thanh Đào, tôi muốn gặp cậu…”

Lại xóa đi.

Xóa, xóa đi, xóa đi hết tất cả.

Trong chốc lát, bản nháp đã có mười mấy tin nhắn bỏ đi.

Đến khi đôi tay rõ nét ấy khẽ run lên, anh mới nghiêm túc nhắn một dòng chữ.

“Từ Thanh Đào, tôi ở sân bay đợi cậu.”

Khi tin nhắn ấy được gửi đi thành công, khoảnh khắc ấy dài như cả một thế kỷ đã qua.

Anh cứ nhìn chằm chằm vào giao diện tin nhắn, đợt mưa như trút nước này, chuyến bay bị trì hoãn, giọng thông báo nữ mang âm điệu của người miền Nam, dường như mọi thứ đều nói với anh rằng, đừng từ bỏ như thế, đừng để lại niềm tiếc nuối gì.

Mãi đến khi anh không nhận được bất cứ tin nhắn hồi âm nào từ số điện thoại ấy nữa.

Tất cả sự níu giữ mà anh nghĩ là mình may mắn có được, hoá ra chỉ là một hình thức lăng trì kéo dài.

Cứ như thể anh đang ở sân bay nhưng lại vọng tưởng rằng mình sẽ đợi được một con thuyền.

Anh nghĩ, anh đã biết đáp án của cô.

Vào giây cuối cùng trước khi chuyến bay đến Paris cất cánh, anh gửi đi tin nhắn cuối cùng liên quan đến cô.

… Từ Thanh Đào, ngày ngày vui vẻ, mãi mãi bình an, tốt nghiệp vui vẻ.

Không thể đi cùng nhau qua bao năm tháng, thế thì chúc cậu mãi mãi bình an.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK