• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 13

Ánh mắt Quân Lâm sáng ngời. Xem ra là do kinh mạch bị người ta cắt đứt hoặc là bị người dùng công phu âm độc xâm thực khiến cho kinh mạch dần bị suy thoái. Nếu là như vậy thì chỉ cần khí huyết chưa cạn, tất sẽ còn có chút hi vọng. Với y đạo của mình hẳn là vẫn còn có cơ hội cứu chữa. Nói thế nào thì nói hắn cũng là người thuộc huyết mạch trực hệ của Quân Lâm. Mà đả động tới Quân Lâm, một phần cũng là do phong duệ sắc bén, tài hoa xuất chúng của người nam nhi thiết huyết này!

Quân Lâm nghĩ, nếu đã có năng lực thì một nam nhi thiết huyết như vậy, mình sẽ cố gắng giúp hắn đứng dậy! Bất kể người đó có phải là Tam thúc của mình hay không!

Quân Lâm nhìn hắn, chậm rãi nói:

– Cháu nghe nói người trên chiến trường thụ thương, nhưng ở chiến trường mà muốn âm thầm ra tay thì so với việc giết chết người còn khó khăn hơn rất nhiều. Vậy tại sao chúng lại phải làm như vậy? Có phải là kẻ địch của thúc trước kia cố ý muốn chỉnh người nên mới biến thúc thành bộ dạng nửa sống nửa chết như bây giờ không?

Một câu đâm trung chỗ đau! Quân Vô Ý nghiến răng, gân xanh trên trán nổi lên, thở một cách nặng nhọc mấy hơi rồi mới miễn cưỡng khống chế được sự kích động, lạnh lùng nói:

– Điều này quan hệ gì tới ngươi?

Biết mình đã đoán trúng, Quân Lâm đắc ý cười rồi duỗi tay vịn vào xe lăn, lại gần nói một cách thần bí:

– Tam thúc có muốn báo thù không?

– Với bộ dáng này của ta còn nói tới chuyện báo thù sao?

Trên khuôn mặt gầy yếu của Quân Vô Ý thoáng chút đỏ hồng, thần sắc trong đôi mắt biến ảo, vẻ thống hận tới cùng cực thấu phát ra bên ngoài, rồi phải rất lâu sau mới suy sụp thở dài, nói:

– Bây giờ ta chỉ là một phế nhân mà thôi!

Quân Lâm cười cười, nhẹ nhàng nói:

– Nếu cháu có bản lĩnh có thể khiến Tam thúc người đứng lên được thì sao?

Những lời này như tiếng sấm, tiếng sét nổ vang giữa tầng trời

Những lời này của Quân Lâm tuy rằng nói rất nhỏ nhưng lọt vào tai Quân Vô Ý lại giống hệt như sét đánh giữa khoảng không.

Bổng nhiên ánh mắt của Quân Vô Ý mở lớn, cả người đột nhiên xuất hiện một tầng hào quang mờ ảo khiến người khác không thể thấy rỏ. Trên người bộc lộ ra một cổ khí thế cường đại, vội vàng nắm tay Quân Lâm:

– Mạc Tà, chẳng lẽ ngươi có biện pháp chữa khỏi cho ta?

Xem ra Quân Vô Ý qua mấy năm dưỡng thương cũng không đình chỉ tu luyện Huyền khí tâm pháp. Tầng hào quang này đã biểu thị hắn là sơ giai Địa Huyền cao thủ. Với độ tuổi của hắn mà nói cũng rất khó để đạt được trình độ như vậy.

Cả Thiên Hương thành có bao nhiêu Địa Huyền cao thủ? Quân Vô Ý có thể ở tuổi ba mươi đã đạt đến cảnh giới này có thể nói là kỳ tài ngút trời rồi. Đó còn là kinh mạch nữa người của hắn bị thương. Nếu không có khuyết điểm đó sợ rằng thực lực của hắn đã tiến vào cấp độ cao thâm hơn rồi.

Cánh tay Quân Lâm vang lên âm thanh ca ca, bởi vì lực lượng cường đại của Quân Vô Ý mà nứt ra nhưng thần sắc của hắn vẫn lạnh nhạt như ko,giống như đây không phải là da thịt của mình, không cảm giác đau đớn chút nào, mà chỉ mỉm cười nói:.

– Hy vọng không lớn, nhưng có thể thử một lần.

Quân Vô Ý vội vàng bừng tỉnh, buông lỏng tay ra. Nhìn tay mình mà trên mặt xuất hiện một tia khó hiểu:

– Ngươi không đau sao? Tại sao lại không kêu lên?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK