• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 23

“Ầm!” Quân Lâm đột nhiên cảm thấy bên trong não hải mình nổ tung như một trái bom, hắn thân hình đại chấn, giống như hoàn toàn không còn trọng lượng, thần trí bỗng chốc biến thành mơ mơ hồ hồ. Hắn rên lên một tiếng, phun ra một búng máu tươi, ngất xỉu!

Rất quỷ dị, máu của hắn vừa rơi xuống lớp vải giường trắng tinh đột nhiên biến thành màu đen sậm, càng kì quái hơn nữa, chúng không thấm xuống dưới mà đông kết lại thành thể rắn, một khối chất rắn màu đen.

Sau khi Quân Lâm ngất đi, cơ nhục hắn bất tri bất giác nhè nhẹ co rút, từ trong thân thể từng tia chất lỏng màu đen chầm chầm chảy ra khiến chiếc trường bào màu trắng hắn đang mặc vốn sạch sẽ thơm tho không lâu sau đã biến thành đen kịt giống như vừa bị chà đạp không thương tiếc trong hố nước thải, bốc mùi kinh khủng.

Tẩy kinh phạt tuỷ! Đây mới thực sự là tẩy kinh phạt tuỷ!

Lúc trước, khi Quân Lâm nhìn thấy lớp cặn bã bám trên thân thể hắn mừng húm tưởng mình đã trải qua tẩy kinh phạt tuỷ, nhưng hoá ra hắn ăn nhầm dưa bở, hay nói đúng hơn là ăn dưa non. Đó thực ra chỉ là những tạp chất trong da thịt hắn mà thôi, còn phần quan trọng nhất là xương cốt thì vẫn thuộc hàng phế phẩm, còn sau khi thứ chất dịch “ngon lành” chảy ra từ người hắn lúc này, xương cốt hắn mới là hàng thật giá thật. Không những thế, búng máu hắn vừa thổ ra thậm chí còn li kì hơn, có thể gọi nó là “tạp chất chi vương”, chính là thứ cứng đầu khó bài trừ nhất vẫn ngoan cố cố thủ trong lục phủ ngũ tạng.

Chỉ cần có người tu đạo ở đây tất sẽ nhìn ra tình huống hiện tại của Quân Lâm chính là “thoát phàm chi cảnh”! Có thể nói, từ giờ phút này trở đi hắn đã chính thức siêu thoát gông cùm vẫn trói buộc nhân loại bình thường, chính thức bước vào hàng ngũ những người tu đạo!

Phải biết rằng một người tu đạo muốn đạt đến cảnh giới này đều phải trải qua một quá trình tu luyện dài lâu, chịu đựng không ít đau khổ. Nhanh thì vài tháng, chậm thì vài năm, vài chục năm, thậm chí có người cho đến mãn kiếp vẫn không có cách nào bước chân qua nổi cánh cửa này. Riêng Quân Lâm hắn mất một đêm. Đây quả thật là một kì tích, kì tích trong các kì tích. Nếu có kẻ biết chuyện này và truyền ra ngoài, e rằng những người tu đạo khác sẽ cười hắn đến rớt răng, thậm chí chửi hắn là đầu óc có vấn đề. Biến thái tới mức này, không tin cũng phải.

Đương nhiên, kì tích này chẳng mảy may có chút liên quan nào đến thân thể hay tinh thần lực của Quân Lâm, dù tinh thần lực của hắn tương đối cường đại và thân thể cũng không quá kém. Nguyên nhân thực sự đến từ đám sương khói màu trắng phun ra từ toà tiểu tháp kia, đó chính là thiên địa linh khí thuần khiết nhất, là thứ cực phẩm đói với người tu chân. Ấy thế nhưng Quân Lâm vẫn ù ù cạc cạc như trước.

Mặc dù kiếp trước hắn đã là một cao thủ võ công, nhưng lại chưa từng được tiếp xúc với lĩnh vực tu chân, thậm chí hắn luôn cho rằng cái gọi là tu luyện đắc đạo thành tiên chỉ có trong tưởng tượng, là trò bịp nhảm nhí. Vì thế, cho dù hắn biết chuyện gì đang xảy ra trong cơ thể mình, hắn cũng không dám mơ rằng mình “đắc đạo”.

…………………….

Cảm giác có một bàn tay mềm mại dịu dàng đang chà xát lên thân thể khiến Quân Lâm giật mình tỉnh dậy. Hắn đang nằm trong một thùng tắm bằng gỗ rất lớn, được đổ đầy nước ấm. Cảm giác dễ chịu lan tỏa trong từng kẽ chân lông khiến hắn tỉnh táo hẳn lên, có lẽ ai đó đang giúp hắn tắm rửa trong lúc hắn còn đang ngất xỉu.

Quân Lâm hơi hé mắt quan sát, đập vào mắt hắn lúc này là một khuôn mặt con gái khả ái non nớt đỏ bừng bừng. Tiểu mĩ nhân đôi môi mím chặt, trong mắt đã loáng thoáng có vài phần hơi nước. Hóa ra là Khả nhi, cô thị nữ nhỏ của hắn. Khả nhi tay cầm một chiếc khăn bông, không ngừng chà xát cọ rửa thân hình vốn “sạch sẽ” của hắn, đôi mắt cô nàng chăm chú nhìn vào một điểm không tồn tại nào đó trên không trung, chỉ khi nào cần lau rửa một “khu vực ô nhiễm mới” trên thân thể thiếu gia, đôi mắt đó mới miễn cưỡng hạ cố nhìn xuống, rồi lại vội vàng tránh đi ngay, giống như sợ ôn dịch lây nhiễm.

“Tiểu nha đầu ngốc, cái dáng vẻ thẹn thẹn thùng thùng này chẳng phải muốn hớp hồn chết bổn thiếu gia hay sao?” Quân Lâm cười gian trong đầu, lập tức thần trí quay trở lại. Lúc này hắn mới giật mình phát hiện quần áo đã bị người ta lột sạch, một mảnh nhỏ để lại phòng thân cũng không còn! Nguy quá! Da mặt hắn cũng được tính là luyện chưa đến nơi đến chốn, hắn ngượng ngùng ho khan vài tiếng:

– Thôi, để ta tự xử đi!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK