• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 39

Xem ra trà này, quần áo này, mùi hương này đều có vấn đề.Hơn nữa lại có thể trộn vào nhau, xem ra, sau lưng những người này có một luyện dược sư cực kì cường đại.

Khó trách Đường Nguyên ngay cả lão bà cũng phải đem gán, thì ra là thế.

Lại nhìn chung trà trong tay Độc Cô Tiểu Nghệ trong suốt thấy đáy, không hề có gì khác thường, hiển nhiên không bị hạ độc. Dù sao, Độc Cô thế gia, bọn họ cũng không dám đắc tội.

-Còn không mau đổi trà cho tam thiếu gia!

Mặt không đổi sắc, Lý Phong quát. Nếu Quân Lâm không chịu uống, lại dùng kế khác.

-Quên đi, phiền phức thế để làm gì. Tới đây để đánh bạc, không phải tới để uống trà, nếu muốn uống trà đã không tới đây.

Quân Lâm lười biếng nói:

-Uống chén này cũng được, không cần thay đổi.

Nói xong ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.

-Nhanh bắt đầu đi, ta đợi không nổi nữa rồi.

Lý Phong và Mạnh Hải Châu đều xuất hiện nét cười, nói:

-Cung kính không bằng tuân mệnh.

Nói xong liền lệnh cho đầy tớ dẫn đường, mấy người nối đuôi nhau vào, tới một đại sảnh. Bên trong ngoại trừ một cái bàn đá và mười chiếc ghế đẩu ra không còn gì khác.Đổ trường không hề có bóng người. Xem ra vì đối phó Quân Khương Lâm, nơi này hôm nay tạm dừng kinh doanh.

Đang đi trên đường, Quân Lâm đột nhiên hắt xì, trúng vào người của Đường Nguyên, nước mũi nước miếng đều có, áo choàng của gã lập tức ướt một mảng lớn. Đường Nguyên hú lên một tiếng quái dị, vội vàng lau đi.

Quân Lâm nắn mũi, thổ ra một ngụm nước bọt, lẩm bẩm:

-Kì lạ, tại sao lại hắt xì?

Lý Phong và Mạnh Hải Châu nhìn nhau, mặt đều có vẻ mừng: dược hiệu đã bắt đầu phát tác ha ha!

Trong phủ thái sư, thái sư Lý Thượng mắt nhắm mắt mở ở trên nhuyễn tháp tản nhiên nghe tiếng du dương tuyệt vơi của ca nữ, mỉm cười hỏi:

-Chuyện tình lần này tại sao giao cho lũ không ra gì Lý Phong Lý Chấn đó đi làm? Nếu lại làm hỏng việc, chẳng phải là bỏ lỡ một cơ hội rất tốt sao? Tên tiểu quỷ Quân gia kia thì không phải sợ, nhưng sau lưng hắn lại là Quân lão quỷ rất khó trêu chọc, nếu để hắn biết được, chúng ta tuy rằng không sợ gì, nhưng thủy chung vẫn có phiền toái.

Lời nói của lão có ý trách cứ nhưng khẩu khỉ loại có vẻ rất thoải mái tự nhiên, tuy rằng đang hỏi nhưng nét mặt hắn lại hiện ra vẻ nắm chắc.

Đối diện với lão là một khuôn mặt anh tuấn, mặc y sam tuyết bạch, môi hồng răng trắng, mi thanh mục tú, dáng người tiêu sái, là một mỹ nam tử trong thời đại này; hắn thế ngồi như núi, mỗi cử động đều lộ ra phong độ tao nhã cao quý, nghe xong nhẹ nhàng cười:

– Ông nội tới bây giờ vẫn làm việc luôn cẩn thận, tôn nhi bội phục, bất quá Quân Khương Lâm kia chỉ là một tên công tử bột, đối phó một người như vậy nếu xuất động những nhân vật quan trọng không khỏi đưa hắn lên quá cao, cho dù phải thành công; lấy khả năng của hắn, thật sự không cần phải quá mức coi trọng. Hơn nữa, nếu lấy người cấp cao cùng với tên công tử bột này cùng một chỗ ngược lại sẽ có vẻ không thích hợp, dễ bại lộ hình tích, hư đại sự.

– Quân Khương Lâm mặc dù là công tử bột nhưng lại rất tự cao. Nếu để người mưu cao trí lớn đối phó với hạng người như Quân Khương Lâm chỉ có thể là khóe quá hóa vụng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK