• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Giữa trưa 12 giờ, Lô Chu mặc tây trang, dáng người phẳng phiu, từ trong khách sạn đi ra, Tiêu Nghị ngáp dài, đội mũ lưỡi trai, ngồi trên ghế lái lái xe cho Lô Chu, tới trước phố Vạn Thịnh đi ăn cơm, Tiêu Nghị nói “Hôm nay muốn làm gì.”

“Trốn người.” Lô Chu đeo lên kính râm nói “Thuận tiện đi tham ban.”

“A?” Tiêu Nghị nghĩ thầm anh cư nhiên cũng muốn nịnh bợ người, Lô Chu lại nói “Câu oán thầm tôi cái gì?”

Tiêu Nghị “Không không.”

Lô Chu hung tợn nói “Lô Chu lại muốn đi ôm đùi?”

Tiêu Nghị lập tức làm động tác hư (than từ, biểu thị sự ngăn ngừa hay xua đuổi), e sợ thanh âm quá lớn bị người chung quanh nghe thấy được, Lô Chu nói “Đi xếp hàng, 12 cái bánh, 10 gói, giữ lại 2 cái mình ăn.”

Tiêu Nghị ngửi được mùi, vì thế đi xếp hàng mua cho Lô Chu 2 cái bánh cà rốt, Lô Chu lại không ăn, một cái khác cũng cho Tiêu Nghị ăn nói “Trở về nói với Đỗ tổng, tôi mang cậu đi chơi.”

Tiêu Nghị “…”

Tiêu Nghị còn tưởng rằng hôm nay Lô Chu ít nhất sẽ dẫn hắn đi phố Quảng Châu một chút hoặc tới địa phương khác ngao du, cư nhiên cái này tính là dẫn hắn đi chơi, bất quá cũng tốt… Lão bản mang công nhân đi chơi, cũng không thể quá nghiêm khắc, một lát sau bọn họ ăn cơm trưa, Lô Chu lấy ra di động mới, là ngày hôm qua Đỗ Mai mang tới cho y, gọi điện thoại, lại thúc Tiêu Nghị lái xe đi.

Bọn họ đến Tần Vương Cung, Lô Chu một bên gọi điện thoại một bên tìm đoàn phim, bảo an kêu bọn họ đi vào, Tiêu Nghị đi theo phía sau, nghĩ thầm anh muốn tham ban ai? Kết quả đi vào, gặp phải một nhóm người đang đóng phim.

Tiêu Nghị: “! ! !”

Lô Chu đến trường quay, nháy mắt người chung quanh đều lại đây, Lô Chu cùng bọn họ cười chào hỏi, thuận tiện đưa bánh cho đạo diễn, Tiêu Nghị trợn tròn mắt, nhìn thấy hiện trường quay phim, một nam minh tinh đang giơ tay, cùng nam phụ nói nói cười cười.

Ảnh đế? ! Đó là ảnh đế sao? !

Tiêu Nghị nhất thời liền muốn kêu to ảnh đế! Cầm giải thưởng Kim Kê cùng giải thưởng nam chính xuất sắc nhất điện ảnh quốc tế Venice hai lần ảnh đế Lê Trường Chinh a a a!

Trong đầu Tiêu Nghị tất cả đều là a a a a oa oa oa, Lô Chu nhỏ giọng ghé vào lỗ tai hắn nghiến răng nghiến lợi nói “Cậu không muốn sống chăng…”

Tiêu Nghị lập tức lấy lại tinh thần, Lô Chu lại thay đổi gương mặt cười nói “Đúng vậy, trợ lý của tôi.”

Tiêu Nghị lập tức cùng nữ hài tử trước mặt bắt tay, vài người cười nói “Còn tưởng rằng là tân nhân công ty của các cậu.”

“Xin chào… Xin chào, xin chào.” Tiêu Nghị nhất thời thụ sủng nhược kinh nói.

“XIn chào thủ trưởng a.” Đạo diễn trêu ghẹo.

Nhất thời toàn bộ cười gục xuống, Tiêu Nghị thần tình hắc tuyến, cảm giác Lô Chu nổi gân xanh, nếu không phải ở trường quay, Lô Chu khẳng định sẽ dùng một quyền đá Tiêu Nghị bay đến Hollywood.

“Đến, Tiêu Nghị cậu đi theo tôi nha.” Tuyên truyền là một nữ sinh nói “Tôi tên Lý Diệp, cậu kêu tôi là Lý tỷ.”

“Chào Lý tỷ.” Tiêu Nghị khúm núm nói “Tôi vừa rồi nhìn thấy ảnh đế, có chút kinh hách quá độ.”

“Em muốn chữ ký không?” Lý Diệp ngược lại thực sảng khoái, tùy tay kéo cánh tay của hắn nói “Đợi tỷ chỉnh lý cho em.”

Tiêu Nghị nhất thời pháo hoa loạn xạ, bang bang phanh nổ tung, Lý Diệp mang Tiêu Nghị đi, Tiêu Nghị quay đầu lại nhìn Lô Chu, Lô Chu bảo hắn trấn định, Tiêu Nghị liền hiểu được nói không chừng có nhiệm vụ đặc biệt gì.

“Đỗ tổng ngày hôm qua gọi điện thoại cho tôi.” Lý Diệp nói “Vừa vặn hôm nay truyền thông tới phỏng vấn, đợi hai ta an bài một chút, để Lô Chu ngồi ở bên cạnh.”

Tiêu Nghị nói “Truyền… Truyền thông?”

Lý Diệp nói “Ân, hiểu được đi? Chuyện Hân Nhiên ngày hôm qua đã đứng đầu, Lô Chu hôm nay mới đến tham ban, cậu cũng biết.”

“Tôi đã hiểu.” Tiêu Nghị nói.

“Đoàn phim chúng tôi phát thông cảo.” Lý Diệp nói “Hiện trường phỏng vấn, đợi 10 phút sẽ tới phiên các cậu, hỏi vấn đề gì cậu cảm thấy không thích hợp, nhớ rõ giúp Lô Chu ngắt lời hoặc bổ sung, toàn nhìn cậu đó.”

“Cám ơn Lý tỷ.” Tiêu Nghị thiên ân vạn tạ nói “Cám ơn cám ơn!”

“Ai nha người một nhà, khách khí.” Lý Diệp nói “Tôi thấy Trương Hân Nhiên khó chịu đã lâu rồi, cũng quen biết Mai tỷ nhiều năm.”

Tiêu Nghị: “…”

“Chỉ đùa một chút.” Lý Diệp tươi cười nói.

Tiêu Nghị: “Ha hả a…”

Lý Diệp làm việc già giặn, rất có dáng tiền bối, nói mấy câu liền đem thủ hạ thu thập dễ bảo, vài truyền thông lại đây bắt đầu phỏng vấn, Lý Diệp liền mang người vào trong, chuẩn bị ảnh chụp, nhìn thấy Lô Chu, mọi người tựa hồ nửa điểm đều không kinh ngạc.

Lý Diệp nói “Mọi người tùy ý.” Lại thấp giọng nhắc nhở Tiêu Nghị “Tư thái không cần cúi quá thấp, Đỗ tổng đều chuẩn bị rồi.”

Tiêu Nghị vội gật đầu, đem phóng viên đưa đến bên kia của Lô Chu, Lô Chu thái độ hòa thuận, hướng phía bọn họ chào hỏi, bắt đầu hỏi Lô Chu có phải chia tay không. Lô Chu đáp “Tính cách không thích hợp, kỳ thật cũng để giảm xóc, bởi vì lúc trước đã nói, mọi người hảo tụ hảo tán.”

“Á Tình đâu?” Có người cười nói “Á Tình là một cô gái tốt.”

Lô Chu vội xua tay nói “Chúng tôi chỉ là đồng sự, không có quan hệ khác.” Nói xong lấy ánh mắt ý bảo Tiêu Nghị, Tiêu Nghị vội nói “Chu ca tại đoàn phim phần lớn thời gian đều một mình.”

“A —— “

Một phóng viên khác nói “Phần lớn thời gian.”

“Thời gian còn lại cùng đi với tôi.” Tiêu Nghị vội bổ sung.

Tất cả mọi người nở nụ cười, Lô Chu nói “Ngồi đi, vất vả rồi, sắp tới năm mới, thời tiết rất ẩm ướt, Tiêu Nghị…”

Tiêu Nghị vội đi lấy thức uống nóng phân cho bọn họ, lại có người hỏi “Lô lão sư có mục tiêu kế tiếp không?”

“Không.” Lô Chu nói “Tính toán vẫn là hảo hảo quay phim.”

Nói xong Lô Chu vô ý lôi tay áo, lau mặt, lộ ra tay bị thương, có người hỏi “Quay phim bị thương sao?”

Lô Chu ngại ngùng cười cười.

“Bị chó cắn.” Tiêu Nghị cười nói “Lần trước bị dọa, nửa đêm lái xe đi phòng khám chích.”

Mọi người nhất thời như có điều suy nghĩ.

Sau khi tham ban chấm dứt Lô Chu đi trước, Tiêu Nghị xuống xe đi tìm Lý Diệp, Lý Diệp đưa cho hắn một phần sơ thảo nói “Cậu nhìn đi.”

Tiêu Nghị nhìn thoáng qua, là một bản thảo ngắn gọn, Lý Diệp nói “Đỗ tổng tính toán lúc nào phát thông cảo, cô ấy sẽ liên hệ tôi trước, bản thảo này chúng tôi phát trước, không đến giữa trưa ngày mai sẽ có, thứ sáu các em phát thông cảo, chiều thứ sáu xoát Weibo dạo diễn đàn.”

“Được… Được.” Tiêu Nghị nói “Có thể sửa chữa không?”

“Được.” Lý Diệp sảng khoái nói.

Tiêu Nghị liền lấy bút sửa lại mấy câu, trên bản thảo đem toàn bộ nội dung đổ lên trên đầu Trương Hân Nhiên, Tiêu Nghị cảm thấy như vậy không tốt lắm, dễ dàng làm người khác cảm thấy dẫn dắt quá mạnh mẽ, sửa vài câu, Lý Diệp phốc nở nụ cười.

“Lý tỷ ngài nhìn…”

“Thông minh.” Lý Diệp lại đưa chữ kí cho hắn rồi nói “Rảnh tìm chị chơi!”

Tiêu Nghị chỉ cho rằng cô ấy chỉ tùy tiện nói không nghĩ tới còn thật cầm chữ kí của Lê Trường Chinh, trong đó còn viết “Đưa cho Tiêu Nghị”. Trời ạ! Tiêu Nghị nhất thời nước mắt ào ào, sắp điên rồi.

Một người xa lạ cư nhiên tốt với hắn như vậy, Tiêu Nghị cảm thấy trên thế giới này không gì tốt đẹp hơn, mình bên này lại đây một chuyến thêm phiền toái cho người ta nhiều như vậy, còn có chữ kí… Tiêu Nghị cảm động rồi lại tự trách thật sâu, nếu có thể báo đáp cô ấy một chút thì tốt rồi.

Tiêu Nghị áy náy lái xe, Lô Chu vẻ mặt mạc danh kỳ diệu đánh giá hắn.

“Lý tỷ tốt a!” Tiêu Nghị nói.

“Bệnh thần kinh.” Lô Chu run rẩy khóe miệng  “Không phải nhìn mặt mũi tôi, ai khách khí với cậu?”

Tiêu Nghị chỉ biết sẽ nhận được trả lời như vậy, chỉ phải bất đắc dĩ nói “A —— “

Lô Chu chộp lấy chữ kí, Tiêu Nghị lập tức cầu xin nói “Đừng —— Chu ca, tôi xin anh …”

Lô Chu nói “Người nào a! Trước mặt cậu an vị một người tai to mặt lớn, còn đi tìm người khác xin chữ kí? Có hồng bằng tôi sao?”

Nói xong Lô Chu vừa thấy ảnh chụp, nhất thời không nói.

Lê Trường Chinh quả thật hồng hơn y…

Lô Chu đem ảnh chụp tùy tay ném, bay tới chỗ ngồi phía dưới, bên cạnh chân ga, Tiêu Nghị thầm nghĩ rốt cục cũng có lúc không đứng dậy. Nhưng Tiêu Nghị nhớ rõ lúc vừa tới làm trợ lý, Lâm Nghiêu luôn mãi nhắc nhở đành phải chịu đựng đau đớn, không đi nhặt chữ kí của Lê Trường Chinh để tránh kích thích đến Lô Chu, lái xe, nhấn ga, một cước đi xuống, đạp trên mặt Lê Trường Chinh.

Ảnh đế, · nam thần, Lê Trường Chinh 奆奆, thực xin lỗi anh, lão bản không thể đắc tội, trước ủy khuất một chút đi, Tiêu Nghị yên lặng nghĩ.

Tiêu Nghị: “Trở về sao?”

Lô Chu: “Trở về? Chờ cùng Ninh Á Tình gặp mặt sao?”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị: “Đi…”

Lô Chu: “Tùy.”

Tiêu Nghị lái xe bên cạnh bể phun nước, Lô Chu cả giận nói “Chuyển mao a! Vẫn luôn quẹo vào! Cậu muốn lên trời hay muốn đánh cuộc a!”

Tiêu Nghị: “Tôi không biết đi đâu…”

Lô Chu quả thực thấy Tiêu Nghị không có biện pháp “Cậu có thể có chút chủ kiến không? Có phải nam nhân không? Tôi không nói đi đâu cậu sẽ không đi sao?”

Tiêu Nghị nghĩ thầm anh như thế nào còn chần chờ hơn La Gia (Diễn viên Hồng Kông), anh không phải nam nhân a… Hắn nghĩ nghĩ, dù sao Lô Chu không có mục đích, vậy đi chơi đi.

Buổi chiều 4 giờ, cáp treo Bình Nham.

Lô Chu mặt không đổi sắc ngồi ở trong xe cáp treo, Tiêu Nghị nói chuyện điện thoại với Đỗ Mai xong, báo cáo nghịch tập hoàn tất.

“Vui không?” Lô Chu nhàm chán nói.

“Ha hả, vui.” Tiêu Nghị nói “Hai ta đến mở hàng.”

Lô Chu: “Lăn!”

Hai người xuống xe cáp, hôm nay thực lạnh, lại là mùa ế hàng, du khách rất ít, Tiêu Nghị liền tìm chỗ vắng người, Lô Chu rốt cục có thể tháo xuống kính râm , hai người từ trên cao nhìn xuống toàn bộ Hoành Điếm.

“Trước kia đóng 《 Thương Sơn tình 》.” Lô Chu nói “Mưa to, ở trong này 5 ngày, lão tử bị đông lạnh đến mẹ đều nhận không ra, còn phải ở bên cạnh vách đá treo người, cậu cẩn thận fan hâm mộ đi.”

“Có người đến thì diễn.” Tiêu Nghị nói “Bọn họ yêu anh như vậy.”

Lô Chu nói “Cậu biết cái gì, ít nói nhảm.”

Tiêu Nghị đã không sợ Lô Chu, Lô Chu nghĩ lại cũng phát hiện ra nói “Lá gan cậu càng lúc càng lớn, còn dám cãi lại tôi?”

Tiêu Nghị nói “Không không, tôi cũng yêu anh a!”

Lô Chu: “…”

Tiêu Nghị biết Lô Chu thực thích vậy, chỉ cần là chân chính quan tâm y, y cũng chỉ nói miệng, vô luận như thế nào chọc tới y, chỉ cần đừng đụng tới điểm mấu chốt là được, Lô Chu cũng sẽ không trở mặt.

Có lẽ Lô Chu khi còn bé cũng có chút ít được yêu đi.

Lô Chu nghiêm mặt nói “Tôi phải giải thích cho cậu, miễn cho cậu đi ra ngoài nói hưu nói vượn.”

Tiêu Nghị nói “Tôi chưa bao giờ nói lung tung… Anh đừng phiền fan của anh, tâm tình không tốt anh trực tiếp đánh tôi.”

“Nào dám!” Lô Chu nói “Sẽ đánh cậu khóc, hình tượng của lão tử sẽ không có!”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị thần tình đỏ bừng bị Lô Chu phun tào, nghĩ thầm chuyện khóc kia nhất định sẽ trở thành lịch sử bị tô đen cả đời.

Lô Chu vừa đi vừa nói “Không phải phiền fan, tôi muốn cho họ lý trí chút.”

Này kỳ thật là một mệnh đề khó giải, Lô Chu còn nói “Cậu cũng là fan, cậu yêu tôi cái gì? Nói.”

Tiêu Nghị nói “Anh diễn trò, thật sự thực xinh đẹp, phim sến đều có thể bị anh cứu trở về, ngay từ đầu tôi thích anh chính là bởi vì anh trình diễn tốt.”

Lô Chu nói “Thì đúng, hiểu sao? Không nói phim dở hay không, tôi hy vọng tiểu hài tử nhìn thấy tôi diễn là được, xem xong rồi hảo hảo học tập, mỗi ngày hướng về phía trước, không đề cập tới mấy bài hát ngốc nghếch.”

Tiêu Nghị có chút kinh ngạc, Lô Chu chỉ tay về phía quán ăn nhỏ kêu hắn đi mua đồ uống, Tiêu Nghị mua về, Lô Chu uống lại khoát tay nói “Lời này đừng nói ra ngoài.”

Tiêu Nghị nói “Tôi có thể xin chữ kí của anh không, Chu ca.”

Lô Chu cầm bút, nhìn Tiêu Nghị một hồi, hướng phía trên mặt của hắn đặt bút.

Tiêu Nghị: “…”

Lô Chu chính là làm bộ muốn ký, muốn chỉnh hắn, còn không có đụng tới mặt của Tiêu Nghị đã thu bút về, Tiêu Nghị dở khóc dở cười, Lô Chu nói “Tìm ảnh đế của cậu đi.”

Không cần nhỏ mọn như vậy chứ, Tiêu Nghị nghĩ thầm, đuổi theo Lô Chu.

Cùng ngày sau bữa cơm chiều trở về, Tiêu Nghị dừng xe đến chỗ ngồi phía sau đi lấy đồ, Lô Chu xuống xe, trước khi xuống xe ngắm ghế điều liếc mắt một cái, đem chữ kí của Lê Trường Chinh nhặt lên, đi ra ngoài, thuận tay hướng thùng rác ở chỗ ngoặt ném xuống. Tiêu Nghị về khách sạn đột nhiên nhớ tới chữ kí của Lê Trường Chinh, đi tìm trong xe.

Tìm nửa ngày không tìm được, Tiêu Nghị khóc không ra nước mắt, liền như vậy không có sao? Đi đâu?

Tiêu Nghị cúi đầu lên lầu, kết quả từ trên thang lầu nhìn thấy trong thùng rác ngoài hành lang trong có một góc ảnh chụp. Hắn thật cẩn thận rút ra ảnh chụp, phát hiện trên mặt Lê Trường Chinh xuất hiện vô số dấu chân khi Tiêu Nghị nhấn ga, phía dưới viết: “Đưa cho Tiêu Nghị.”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nổi gân xanh trên trán, điên cuồng oán thầm Lô Chu, cầm ảnh chụp lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK