• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa đến nhà, Đỗ Mai điện thoại tới, trực tiếp gọi điện thoại di động cho Tiêu Nghị.

“Xảy ra chuyện gì?” Đỗ Mai nói.

“Ai cho cậu nói!” Lô Chu gào thét từ trên ghế sa lông đứng lên, nắm áo Tiêu Nghị, giận dữ hét “Ai cho cậu nói !”

“Không phải tôi!” Tiêu Nghị nói “Dọc theo đường đi lái xe trở về tôi không có gọi điện thoại… Đỗ tổng… Chu ca!”

“Mở loa ngoài!” Đỗ Mai nói.

Tiêu Nghị nhấn loa ngoài, Đỗ Mai nói “Lô Chu, Trương Hân Nhiên hôm nay tâm tình không tốt, Tề Toàn kêu tôi nói lời xin lỗi với cậu, việc này ngày mai lại nói, hảo hảo nghỉ ngơi.”

Đỗ Mai cúp điện thoại.

Lô Chu quả thực muốn phát hoa, trong đầu Tiêu Nghị còn quanh quẩn hai từ Trương Hân Nhiên dốc hết toàn lực thét chói tai “Sớm tiết ” cùng với “Bệnh liêt dương “, quả thực là thiên lôi cổn cổn. Phối hợp là bộ mặt dữ tợn của Trương Hân Nhiên cùng Lô Chu, hình tượng đôi kim đồng ngọc nữ kinh điển nhất thời tan nát không còn gì.

Lô Chu nhìn chung quanh, quăng vài cái gối, ngồi ở trên ghế sa lông thở dốc, cầm ly rượu, lộc cộc ngửa đầu uống.

“Bạn gái của tôi cũng thường mắng tôi như vậy.” Tiêu Nghị nói “Không có gì, chờ nguôi giận liền hảo.”

Lô Chu không để ý tới Tiêu Nghị, Tiêu Nghị nhớ tới Lô Chu mới bị chó cắn, đi tìm cồn cùng bông vải nói “Có chảy máu không?”

Lô Chu không kiên nhẫn mà tránh thoát tay Tiêu Nghị, trên cổ tay miệng vết thương chảy máu đã nhiễm đỏ quần áo trong cổ tay áo, Tiêu Nghị hoảng sợ nói “Phải lập tức tiêm!”

“Không tiêm.” Lô Chu lập tức nhảy lên, ngồi xa một chút, cả giận nói “Vui đùa cái gì vậy!”

“Muốn tiêm vắc xin phòng bệnh dại!” Tiêu Nghị nói “Nếu không vạn nhất bị nhiễm bệnh dại thì sao? !”

Lô Chu “Tôi có giống bị bệnh dại không? !”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm rằng anh đang cảm thấy đó, ngoài miệng nói “Là con chó kia, vạn nhất có bệnh dại sẽ rất phiền toái, mặc kệ thế nào nhất định phải chích.”

“Vui đùa cái gì vậy!” Lô Chu giận dữ hét “Khuya khoắt đi chích?! Là chờ bị truyền thông bắt gặp sao?”

Tiêu Nghị nhớ tới mình có một người bạn làm bác sĩ nói “Anh chờ một chút.”

Tiêu Nghị đi vào gọi điện thoại, Lô Chu lại nói “Cậu gọi điện cho ai?”

Tiêu Nghị nói “Anh yên tâm, tôi tuyệt đối không nói cho Đỗ tổng. Liên hệ bạn tôi, cậu ấy biết chữa bệnh.”

Lô Chu nói “Bạn bè cũng không được! Cậu đã ký hợp đồng giữ bí mật, không muốn làm nữa đúng không.”

Tiêu Nghị đứng nhìn Lô Chu, thiếu chút nữa muốn nhịn không được rống y, nhưng ngẫm lại vẫn là quên đi nói “Tôi là trợ lý của anh, bảo hộ anh quan trọng nhất, nếu anh cảm thấy tôi làm được không tốt, nói cho Đỗ tổng kêu cô ấy đuổi tôi là được, nhưng anh đã bị chó cắn nhất định phải chích, để ngừa vạn nhất.”

Lô Chu trừng Tiêu Nghị, cuối cùng không nói cái gì nữa.

Một giờ sau, một chiếc xe đứng ở dưới ga ra.

Tiêu Nghị mang bạn của hắn lại đây nói “Anh ấy không nguyện ý nhìn thấy người…”

Cửa sổ xe lay động một chút, Lô Chu ở trong xe cúi đầu, cánh tay từ cửa sổ vươn ra.

Bằng hữu: “…”

“Cứ như vậy đi.” Tiêu Nghị nói “Kính nhờ kính nhờ, rất cảm tạ, mời cậu ăn cơm.”

Bằng hữu dở khóc dở cười, chỉ phải ở ngoài xe sát cồn lên cánh tay tráng kiện, tiêm vắc xin phòng bệnh, bên trong lại là cuồng khiếu một tiếng, Tiêu Nghị lập tức ôm tay Lô Chu, đau khổ cầu xin nói “Chịu đựng chịu đựng… Một chút là xong.”

Bằng hữu nhìn thoáng qua trên tay Lô Chu đeo đồng hồ nổi tiếng, hắc hắc cười cười, vỗ vỗ bả vai Tiêu Nghị, không nói gì.

Tiêm vắcxin phòng bệnh xong, Tiêu Nghị nói “Còn hai lần chích, mang về nhà chích.”

Lô Chu hết sinh khí, về nhà cũng không tắm rửa, mặc quần lót nằm ở trên giường, Tiêu Nghị hỏi: “Lên taobao không?”

Lô Chu không trả lời, Tiêu Nghị liền tắt đèn, đi ra ngoài, nghe được trong bóng tối Lô Chu thở dài.

Điện thoại lại tới nữa, lần này là Đỗ Mai.

“Tình huống thế nào?” Đỗ Mai hỏi.

“Hoàn hảo.” Tiêu Nghị nói.

Đỗ Mai lại hỏi: “Hơn nửa đêm chạy đi phòng khám làm cái gì?”

Tiêu Nghị: “…”

Đỗ Mai nói “Xe các cậu bị chụp, theo một đường, ngày mai phát tán, bị tôi ngăn cản, cậu nói một chút đến phòng khám làm cái gì?”

Tiêu Nghị chỉ phải nhỏ giọng giải thích, liên thanh nói thực xin lỗi thực xin lỗi thực xin lỗi… Đỗ Mai nói “Như thế nào làm người ta không bớt lo như vậy? Vạn nhất võng hữu nói cái gì bị nhiễm HIV, trên mạng nói cái gì cũng có, cậu làm như thế nào?”

Tiêu Nghị không nghĩ tới cả biển số xe cũng có thể bại lộ, may mà Đỗ Mai cũng biết hắn hảo tâm nói “Lần sau cẩn thận một chút, đừng để ý Lô Chu nói gì, có loại tình huống này trực tiếp gọi điện thoại cho tôi, tôi phái người lái xe đi đón.”

“Hảo hảo.” Trái tim Tiêu Nghị bang bang khiêu, trên trán tất cả đều là mồ hôi lạnh, Đỗ Mai còn nói “Vất vả rồi, hài tử kia không bớt lo được.”

“Ngài cũng vất vả.” Tiêu Nghị cẩn thận nói.

Tiêu Nghị quả thực mệt chết đi được, cảm giác mới làm trợ lý hai ngày, lượng công việc cơ hồ là đem một người như mười người mà sai sử.

Hắn vào phòng tắm tắm rửa, hôm nay rốt cục có thể trộm dùng một chút bồn tắm lớn của Lô Chu, tiếng nước rầm rầm vang lên, tắm đến bất diệc nhạc hồ, Lô Chu dọc theo thang lầu xuống dưới.

“Ngày hôm qua tên kia còn nói cái gì?” Lô Chu hỏi.

Tiêu Nghị căn bản không nghe thấy.

Lô Chu rót ly nước, nhìn thấy di động của Tiêu Nghị chợt lóe, mặt trên ghi “Bà xã”.

Lô Chu: “…”

Lô Chu tiếp đuện thoại của Tiêu Nghị.

“Anh đang làm gì hả!” Giọng nữ không khách khí nói.

Lô Chu bốc hỏa khí, y nhớ rõ Tiêu Nghị có nói qua, bạn gái là Fan cuồng của y, vốn định làm cho cô kinh ngạc một chút, nhưng hiện tại một bụng khí không xả ra được, hình tượng bạn gái của Tiêu Nghị cùng Trương Hân Nhiên nháy mắt trọng điệp cùng một chỗ.

“Xin chào, tiểu thư.” Lô Chu nho nhã lễ độ nói “Xin hỏi có thể giúp gì cho cô được?”

“Anh là ai?” Bạn gái của Tiêu Nghị kinh ngạc nói “Anh không phải Tiêu Nghị? Anh ta đâu?”

“Cậu ấy đang tắm.” Lô Chu nói “Có cái gì cần tôi nhắn không?”

Bạn gái nói “Anh nói cho anh ta biết, tôi đã về nhà, bác gái Vũ ở quảng trưởng dưới lầu giới thiệu đối tượng cho tôi, phi thường vui vẻ, tháng sau kết hôn, kêu anh ta không cần gọi điện thoại đến, quên tôi đi.”

Lô Chu “Không quan hệ, tôi sẽ phụ trách trấn an tiểu tâm linh bị thương của cậu ấy.”

Bạn gái: “…”

“Anh rốt cuộc là ai?” Bạn gái phát giác không đúng.

Lô Chu vẻ mặt đứng đắn nói “Tôi là bạn trai cậu ấy, có vấn đề sao?”

Điện thoại bên kia: “…”

Thanh âm bạn gái của Tiêu Nghị đột nhiên cao lên, quát “Hóa ra lừa dối tôi! Hảo a, Đồ gian phu *** phu…”

Lô Chu nói “Ân hừ? Cô biết tôi là ai không?”

Bạn gái Tiêu Nghị nói “Anh tên là gì? Anh không phải Đỗ Mã?”

“Đỗ Mã?” Lô Chu nói “Đỗ Mã là ai? Ác? Nguyên lai cậu ta còn có nhân tình sao?”

Điện thoại bên kia treo.

Lô Chu nói “Không có chữ ký cho cô đâu.” Ngón tay khoa tay múa chân xóa số điện thoại của cô ta. Lại xem di động của Tiêu Nghị, thấy trên Douban có bài đăng về quan hệ của Trương Hân Nhiên, nháy mắt phát hiện cái gì, hoài nghi hắn lấy Douban của mình, bắt đầu tra bình luận của hắn.

Đó là một ID cũ, thực cố gắng mà làm sáng tỏ sự thật chuyện Lô Chu không ôm đùi Trương Hân Nhiên, mà còn phân tích phim của y hay như thế nào, người như thế nào thích hợp thẩm mỹ của người đông phương… Thời gian cụ thể lại là trước khi hắn nhận lời mời làm trợ lý, bài đăng sớm nhất bắt đầu sùng bái y, đã là lúc y mới xuất đạo.

Lô Chu bất mãn mà đem di động ném sang một bên, ngồi ở trên ghế sa lông lật lật kịch bản, hiển nhiên căn bản nhìn không được, nhịn không được lại lấy qua nhìn, nhìn phim khi y xuất đạo, khi đó, Tiêu Nghị còn là một sinh viên, hắn bình luận điện ảnh tràn ngập từ khen ngợi.

Lô Chu lăn qua lộn lại, nhìn bình luận điện ảnh bình luận mình vô số lần, cuối cùng thật sự không kiên nhẫn, cất kỹ di động, kêu lên: “Uy!”

Trong phòng tắm truyền đến một tiếng thình thịch, Tiêu Nghị trượt chân.

Tiêu Nghị luống cuống tay chân đi ra, trộm dùng phòng tắm vốn cũng rất khẩn trương, lần này bị bắt gặp, còn không biết bị mắng như thế nào, Lô Chu nói “Tôi không phải nói sau khi tôi tắm cậu mới được tắm sao? !”

“Thực xin lỗi thực xin lỗi.” Tiêu Nghị tóc ướt sũng còn chưa có lau khô, một thân dục bào trắng, chân trần đi ra luôn mãi bồi tội “Chu ca tôi nghĩ anh… Đã ngủ, tôi đây liền đi chuẩn bị nước cho anh.”

“Để tôi tắm nước cậu đã tắm qua sao? !” Lô Chu vẻ mặt phẫn nộ nói.

Tiêu Nghị không biết làm như thế nào, tóc còn ướt, cổ áo dục bào lộ ra xương quai xanh trắng nõn, Lô Chu nói “Quên đi.”

Tiêu Nghị nghĩ nghĩ, đi vào đem bồn tắm lớn tẩy sạch một lần nói “Hảo.”

Lô Chu vẻ mặt bất mãn, đi vào tắm rửa, trên bàn là ly Whiskey, Lô Chu ra, tóc cũng không lau, ngồi xuống uống rượu.

Tiêu Nghị cũng rót một ly, an ủi nói “Đều là như vậy, tôi cũng thường xuyên bị mắng, quen thì tốt rồi.”

“Bạn gái của cậu cũng chửi như vậy?” Lô Chu nói “Anh rốt cuộc có phải nam nhân không? A?”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nghe được nhiều nhất chính là câu này, hắn nghĩ nghĩ nói: “Kỳ thật không phải như vậy…”

Lô Chu nói: “Cô ta giúp cậu cái gì? Cho cậu sắc mặt hòa nhã? Cúi đầu thấp như vợ nhỏ làm chi? Đồ gì?”

Tiêu Nghị nói “Cô ấy yêu tôi.”

Lô Chu “A, ít nhất cô ta còn yêu cậu, Trương Hân Nhiên cũng không yêu tôi.”

Tiêu Nghị nói “Không thể nói như thế… Cô ấy không yêu anh, anh cùng cô ấy ở một chỗ thì như thế nào. Kỳ thật tôi còn rất… Yêu bạn gái của tôi.”

Tiêu Nghị có chút buồn bực, hướng Lô Chu cười cười nói “Tôi tin rằng cô ấy chờ không sinh khí sẽ tha thứ cho tôi. Chúng tôi đều đã nói, chờ tôi kiếm đủ tiền, chúng tôi sẽ kết hôn ở Bắc Kinh.”

Tiêu Nghị còn không biết bạn gái mình đã trở thành Troy Odysseus đi viễn chinh đi không quay lại, đang chờ đợi cô hồi tâm chuyển ý, đương nhiên bị bạn gái bỏ không bao giờ quay đầu lại cũng không có khả năng quay đầu lại, Tiêu Nghị còn lạc quan mà an ủi Lô Chu, Lô Chu lại chua xót nói “Kết thúc coi như xong, ngựa tốt không quay đầu ăn cỏ cũ, hiểu hay không?”

Tiêu Nghị cười cười, cất điện thoại di động, Lô Chu nói “Dù sao tôi sẽ không lại đi để Trương Hân Nhiên coi như chó, mẹ kiếp, quả thực không phải người, ngay từ đầu giày xéo tôn nghiêm của tôi.”

Tiêu Nghị nói “Tôi không tin cô ấy không thích anh.”

“Cậu không hiểu.” Lô Chu đáp “Giới giải trí, người ngoài thoạt nhìn thì rất ngăn nắp, thực ra ai nấy cũng giẫm đạp lên nhau, *** , ai danh khí lớn, ai hồng, ai có thể chấp nhận.”

Tiêu Nghị nghĩ thầm rằng đó là anh chẳng phải sao, cũng không tốt hơn chỗ nào.

Lô Chu trầm mặc không nói, cầm ly, hai người mặc dục bào, ngồi ở hai bên bàn, Tiêu Nghị nhìn chung quanh, ngọn đèn muôn màu muôn vẻ, chiếu xuống căn phòng trống trơn, càng thêm tịch mịch.

Cái loại cảm giác thua trận này hắn là biết được, mỗi ngày về nhà, bật đèn, trong nhà chỉ có một mình, một ngày hai ngày có lẽ không hề gì nhưng ngày qua ngày, qua năm liền sẽ có cảm giác thực tịch mịch, vách tường lạnh như băng, muốn tìm người nói chuyện cũng không có, phòng lớn như vậy, cho dù có tiền cũng sẽ thực tịch mịch.

“Như thế nào không gọi ba mẹ anh tới chăm sóc?” Tiêu Nghị nói.

“Ly hôn a.” Lô Chu nói “Đều ở nước ngoài, cậu không biết? Trước kia tạp chí lúc phỏng vấn tôi có nói qua.”

Tiêu Nghị nhớ tới tựa hồ có chuyện như vậy.

“Ba mẹ cậu đâu?” Lô Chu hỏi.

Tiêu Nghị “Ở quê nhà, trước kia dạy học ở nông thôn, hiện tại dọn đến thị trấn, ở với em trai tôi.”

Hắn nghĩ nghĩ lại thở dài cười nói “Anh có tiền, có phòng ở, sự nghiệp thành công, còn có cái gì phiền não? Anh nhìn tôi đi.” Tiêu Nghị chỉa chỉa chính mình nói “Toàn bộ tiền tích cóp của tôi cả phòng 1m2 đều mua không nổi. Ba của tôi bình sinh tích cóp được 8 vạn, nói kiếm tiền cho tôi mua nhà, nhà của chúng tôi 3 đời tích cóp cũng không mua nổi phòng 1m2.”

Lô Chu: “…”

“Tôi có gì tốt hơn cậu?” Nửa ngày sau, Lô Chu cuối cùng bật ra một câu.

Tiêu Nghị thầm nghĩ ân, nói đúng, dạng người của anh có thể tốt hơn thứ buồi như tôi sao.

“Hảo hảo công tác đi!” Lô Chu đứng dậy, đứng trên thang lầu lớn tiếng nói “Phòng ở sẽ có! Bất quá nếu tôi là cậu sẽ nhanh chóng hồi hương, cùng cha mẹ sinh hoạt là tốt rồi!”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị không nghĩ tới Lô Chu nói những lời này cư nhiên còn rất giống người nói.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK