• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Không đến 20 phút sau, xe đến dưới lầu nhà Tiêu Nghị, hai huynh đệ khiêng thùng lớn chạy như bay lên lầu sáu, tiểu khu này mới xây, phụ cận cũng thực sạch sẽ, tỷ lệ người vào ở rất thấp, Lô Chu xuống xe nhìn thoáng qua nói “Nhà cậu không tồi đi.”

“Mấy năm trước mua.” Tiêu Nghị nói “Vốn là muốn sau khi tốt nghiệp, mua cho tôi hôn phòng, hiện tại em tôi ở chung với ba mẹ, đứng tên em tôi.”

Lô Chu gật gật đầu, Tiêu Nghị nói “Chu ca đêm nay trước hết ở nhà của tôi đi, đều thu thập xong, ngày mai đổi khách sạn…”

“Không cần.” Lô Chu nói “Mồng 3 trở về đi.”

Tiêu Nghị nhẹ nhàng thở ra, Lô Chu ở nhà mình trong khi nam phách nữ, lúc ra tới cũng còn không phải khó hầu hạ như vậy, vào cửa nhà Tiêu ba Tiêu mẹ nhiệt tâm muốn chết, chạy đến nghênh đón, đầu tiên tiến Tiêu gia, là LV của Lô Chu, Tiêu ba tuy rằng không tiếp xúc xa xỉ phẩm, nhưng biết thứ này tựa hồ có chút quý.

“Ai nha —— Rốt cục chờ được con  ——” Tiêu ba cùng Tiêu mẹ cho rằng có thể nhìn thấy con dâu, Lô Chu lộ diện, hai người nhất thời há hốc mồm, cư nhiên là một nam nhân.

Tiêu ba: “…”

Tiêu mẹ: “…”

“Đây là Chu ca.” Tiêu Nghị nói “Chu ca, cha mẹ tôi.”

“Chào chú, chào dì.” Lô Chu một đầu hắc tuyến cùng Tiêu ba Tiêu mẹ bắt tay, Tiêu ba trước hết lấy lại tinh thần cười nói “Mau mau, mời ngồi, dọc theo đường đi mệt rồi.”

Về đến nhà liền an toàn, Tiêu Nghị nghĩ thầm Lô Chu tính tình có không tốt, về nhà cũng có thể yên tĩnh vài ngày, anh chẳng lẽ là còn muốn trước mặt mẹ tôi mắng tôi a.

Quả nhiên, Lô Chu không mắng chửi người, đến nhà Tiêu Nghị làm khách ngược lại còn thực khách khí.

Tiêu ba là một chủ nghiệm giáo dục tiểu học, sắp về hưu, Tiêu mẹ trước kia làm công tại xưởng dệt kim Kinh Sơn, sớm nội lui, mỗi ngày liền nhắc tới chuyện hai đứa con trai kết hôn, trưởng bối tuy rằng không thấy con dâu, có chút thất vọng, nhưng lập tức liền điều chỉnh lại đây, đối Lô Chu vẫn rất nhiệt tình.

Tiêu Nghị một bên đem đồ của Lô Chu dọn vào phòng, một bên giới thiệu Lô Chu là thủ trưởng mới của hắn, hơn nữa vẫn luôn chiếu cố hắn, Tiêu ba liền không trụ cảm tạ Lô Chu, lại kêu con mình không hiểu chuyện, ai nha để y quan tâm nhiều.

“Kêu con Tiểu Lô là được.” Lô Chu cười nói.

“Ăn một chút gì đi.” Tiêu mẹ nói “Vốn là nghĩ các con buổi chiều sẽ trở lại … Xuân vận trên đường đều bị chận, đến đến đến, Tiểu Lô ăn lót dạ trước, dì đi hầm canh.”

Tiêu mẹ đi mở nồi áp suất, Lô Chu hướng Tiêu Nghị nói “Cậu làm việc của cậu đi, không cần phải để ý tới tôi, ai, cám ơn dì.”

Tiêu Nghị rốt cục đem Lô Chu dàn xếp xuống dưới, người một nhà trải qua ngắn ngủi náo nhiệt liền khôi phục bình thường, Tiêu ba hỏi “Đỗ Mã sống thế nào, lần trước nó còn gọi điện thoại về nhà, hỏi phương thức liên lạc của con.”

Tiêu Nghị nhớ tới, kia hẳn là năm trước, bọn họ họp lớp, Đỗ Mã mới gọi điện thoại tới nhà hắn, liền nói “Cậu ấy hiện tại quản lý công ty ba cậu ấy, đều đi Lexus.”

Tiêu ba hơi trách cứ nhìn Tiêu Nghị liếc mắt một cái, Tiêu Nghị hắc hắc cười, ngồi vào bàn ăn, Lô Chu đang ăn canh, Tiêu Nghị nói “Mẹ! Canh còn không?”

Tiêu mẹ cho hắn một chén canh, Tiêu Nghị gắp củ sen cho Lô Chu nói “Chu ca anh nếm thử ngó sen này đi, toàn quốc đều không có.”

“Tôi biết.” Lô Chu nói “Trước kia tại Vũ Hán cũng thường ăn, đi Bắc Kinh cũng rất ít ăn.”

Chỉ có Hồ Bắc bên này canh sườn heo củ sen sắc thuốc mới mang theo màu sắc cùng mùi hương độc đáo, củ sen có thể kéo ra sợi, Tiêu Nghị lang thôn hổ yết uống hương vị gia đình, cảm giác không thể tái thư thái hơn.

Ăn khuya xong Tiêu Nghị lại đi chuẩn bị nước ấm, vội trước vội sau lấy quần áo cho Lô Chu, Lô Chu nói “Tôi tự mình làm.”

“Không quan hệ.” Tiêu Nghị nói “Buổi tối chúng ta ngủ gian phòng này.”

Nhà Tiêu Nghị là 2 phòng 2 lầu, nhưng hơn 90m2, thực rộng rải, hắn biết thói quen của Lô Chu, trước tiên kêu cha mẹ đem phòng thu thập sạch sẽ, hết thảy không cần thiết thì dọn đi, máy tính dọn đến phòng khách để đệ đệ lên mạng, đệm chăn toàn bộ đổi mới, Hoa Trung không có hệ thống sưởi, vừa đến mùa đông rất lạnh, phải mở lò sưởi.

Bởi vì vào ở chưa bao lâu, cửa sổ được lau thập phần sạch sẽ, bên ngoài là cảnh đêm, giường rất lớn, gia cụ cũng mới, không kém khách sạn, Tiêu Nghị rót ly nước, đặt ở tủ đầu giường, đem sản phẩm điện tử trong nhà kết nối wifi, mới đi tắm rửa.

Lô Chu đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn bên ngoài ban công, ngọn đèn dầu rực rỡ, ban công thầm thì gọi, làm Lô Chu hoảng sợ, phát hiện bên ngoài nuôi hai con gà.

“Phụ huynh học sinh đưa.” Tiêu Nghị tắm rửa xong tiến vào nói “Có chút lạnh, đến nhà bếp, ăn mừng năm mới.”

Tiêu Nghị dọn ***g gà vào nhà bếp.

“Phòng ở bao nhiêu tiền một 1m2?” Lô Chu hỏi.

“Đã mua nhiều năm trước.” Tiêu Nghị một bên lau tóc, vừa nói “Lúc mua mới hơn 3 ngàn, hiện tại tăng hơn 5 ngàn.”

Lô Chu: “Không tồi, không khí cũng thực tốt.”

Tiêu Nghị ngả ra đất nghỉ nói “Tiền lương cũng thấp, em trai tại siêu thị làm hậu cần, một tháng hơn 2 ngàn, vẫn là nên dựa vào quan hệ tìm công tác.”

Lô Chu nói “Cậu về nhà cũng tốt, như thế nào không trở lại?”

“Ai.” Tiêu Nghị nói “Về nhà cũng không thể ở trong thị trấn, học âm nhạc ở trong này có thể tìm công tác gì? Vẫn là đến Vũ Hán, 1m2 một vạn, mua không nổi.”

“Cậu còn biết kéo đàn nhị? !” Lô Chu giống như phát hiện đại lục mới, cầm lấy sách học đàn nhị của Tiêu Nghị trên giá sách.

“Khi còn bé học.” Tiêu Nghị nói “Còn thi nữa, tiểu học ba năm vẫn luôn kéo đến sơ nhị, đã nhiều năm, cái này là động lực để tôi học âm nhạc, tôi kéo cho anh nghe?”

Tiêu Nghị mở ra rương đàn nhị, đã thật lâu không kéo, Lô Chu hoài nghi nhìn hắn, tựa hồ vốn không tin hắn thật có thể kéo. Tiêu Nghị điều âm, lau dây đàn nửa ngày, Lô Chu nói “Quên đi, thu hồi, nơi nơi đều là bụi.”

Tiêu Nghị ấn dây đàn, trầm ngâm một khắc, kéo khúc nhị tuyền ánh nguyệt, Lô Chu nói “Thương xót mau dừng lại, năm mới, không cần kéo khúc này.”

Tiêu Nghị xấu hổ cười cười, thu đàn nhị nói “Đàn nhị hồ là gia truyền, đây là đồ gia truyền. Ba của tôi không học, kêu tôi đi học, kết quả không có gì phát triển chuyên nghiệp.”

Lô Chu nói “Cái kia đâu? Lấy tới xem một chút?”

Lô Chu chỉ khung ảnh trên giá sách, Tiêu Nghị nhất thời luống cuống tay chân, muốn đem khung ảnh thu hồi, Lô Chu lại biến sắc, Tiêu Nghị phải ngoan ngoãn lấy ra, cho Lô Chu nhìn.

Mặt trên là Tiêu Nghị cùng một ca sĩ rất nổi tiếng, hai người ghé vào đồng thời, cười khoa tay múa chân.

Lô Chu kinh ngạc nói “Cậu quen anh ta?”

Tiêu Nghị nó: “Cùng một nhóm …”

Lô Chu cao thấp đánh giá Tiêu Nghị, có loại cảm giác nhận không ra, Tiêu Nghị thành thật công đạo nói “Lúc ấy chúng tôi tham gia cuộc thi nam sinh giỏi nhất, liền chụp ảnh này.”

“Chưa đi đến toàn quốc?” Lô Chu nói.

“Phải có phí tài trợ 50 vạn.” Tiêu Nghị nói “Kiếm không được, ở địa khu đã bị loại.”

Lô Chu xuy một tiếng nói “Đỗ tổng có nghĩ tới việc ký hợp đồng với anh ta, tiểu hài tử này □□ vài năm, đắc tội quản lý công ty, hiện tại không thể trở về.”

Tiêu Nghị ừ một tiếng, đem khung ảnh thả lại, mặt hướng vách tường, Lô Chu vừa thấy Tiêu Nghị như vậy liền nén giận, giáo huấn “Cậu cất ảnh chụp làm gì? Ghen tị?”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị đành phải lật ảnh chụp lại, Lô Chu còn nói “Không muốn tiếp nhận thất bại, cậu là đồ buồi.”

“Tôi chính là đồ buồi.” Tiêu Nghị bất đắc dĩ nói.

Lô Chu tò mò ảnh chụp trên giá sách của Tiêu Nghị, Tiêu Nghị xách đàn ghi ta, đứng ở giữa sân khấu, đèn đủ mọi màu sắc chiếu sáng hắn, Tiêu Nghị thần thái phi dương giống như minh tinh trên đài.

Phía dưới còn có đủ loại ảnh chụp cùng các minh tinh tại Tân Lãng.

“Khi còn bé mẹ của tôi mang tôi tới Vũ Hán 12 năm.” Lô Chu nói “Tại Hán Khẩu học tiểu học.”

“Ân.” Tiêu Nghị nói.

Lô Chu nói “Cậu đi lên ngủ đi.”

Tiêu Nghị vội hỏi “Không không, tôi ngả ra đất nghỉ là được.”

Lô Chu nói “Không có việc gì, giường lớn, cùng ngủ đi, sàn lạnh lắm, đợi bị ba mẹ cậu thấy cậu nằm trên sàn không tốt, có buồi như thế nào cũng là bảo bối của ba mẹ, có phải hay không?”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị liền nằm trên giường, đem chăn chồng hai tầng, Lô Chu tùy tay lấy một cuốn tạp chí của Tiêu Cường, vừa nói “Mẹ của tôi kêu tôi đi thi thể giáo, thể giáo đưa trợ cấp, Chu ca nếu tôi không đi, đã nghĩ đến diễn xuất.”

“Diễn xuất chuyên nghiệp đều quý, cậu có biết không.” Lô Chu hướng Tiêu Nghị nói “Khi đó 1 năm hơn 4 vạn, 4 năm 16 vạn, cũng không phải là tiền lẻ, ba của tôi lại là du thủ du thực. Mẹ của tôi không cho tôi đi, tôi quyết tâm muốn diễn xuất, kiêm chức người mẫu, làm việc vặt trong đoàn phim, cắt phim, quỳ rạp trên mặt đất đẩy máy quay đều từng trải qua, cậu có biết không.”

“Bịa.” Tiêu Nghị nói “Tôi bịa.”

Lô Chu: “…”

Lô Chu cả giận nói, đem tạp chí ném nói “Không nói nữa!”

“Nói nói nói…” Tiêu Nghị lập tức xoay người ôm Lô Chu, Lô Chu nhất thời thần tình đỏ bừng, luống cuống tay chân muốn đem Tiêu Nghị đá ra ngoài, một cước đá đến bên cạnh còn nói “Nếu năm đó không kiên trì, nào có tôi hiện tại?”

“Tôi có tìm hiểu về anh.” Tiêu Nghị nói “Rất nhiều tạp chí điện ảnh tôi đều sưu tầm, Chu ca, anh thực chuyên tâm.”

“Ca sĩ bắc phiêu không có 1 vạn cũng có 8 ngàn.” Lô Chu nói “Cậu có biết Đỗ tổng những người này là như thế nào ký hợp đồng với nghệ sĩ không? Không chỉ nhìn cậu có thể hồng không, còn muốn nhìn cậu có thể phát triển không, một vạn người, bất quả chỉ có 10 người được chọn, càng nhiều thì cũng như bọt nước đều chìm tới đáy. Cậu có thể nói những người này không cố gắng sao? Một người cố gắng hơn nhiều người.”

“Cậu nói những người này không có thiên phú sao?” Lô Chu thuận miệng nói “Hoàn toàn sai, rất nhiều người có nhiều thiên phú, giống cậu cũng rất có thiên phú. Bất quá không hồng, có thể trách ai?”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu Nghị nghĩ thầm anh đây là đang cổ vũ tôi hay cười nhạo tôi? Muốn cổ vũ cũng không đúng a, tôi đều bán mình cho anh 3 năm, cho dù muốn trở về làm ca sĩ, cũng chạy không thoát .

“Cho nên đây là số mệnh a.” Tiêu Nghị cảm khái nói.

Lô Chu: “…”

“Đây là vấn đề kỳ ngộ!” Lô Chu cả giận nói “Phải kiên nhẫn! Chờ đợi cơ hội! Bắt lấy cơ hội! Chỉ số thông minh của cậu có phải trường kỳ thấp không! Như thế nào nói cho cậu cái gì cậu đều nghe không hiểu? ! Tôi bị cậu làm tức chết rồi —”

Tiêu Nghị mờ mịt nghĩ nghĩ nói “Được.”

Lô Chu nói “Nghiêm túc làm trợ lý, ngày nào đó có cơ hội, ca khúc chủ đề phim truyền hình, ca khúc chủ đề phim điện ảnh, cậu đi theo tôi, thử xem, cậu sẽ soạn từ, kỳ ngộ, cậu không phải đỏ sao? !”

“Có thể chứ?” Tiêu Nghị nhất thời cả người đều run rẩy.

Lô Chu phát ra giọng mũi, Tiêu Nghị nhất thời kêu to, ôm Lô Chu nói “Có thể chứ? ! Chu ca anh đáp ứng tôi! Giấc mơ cả đời tôi chính là hát ca khúc chủ đề cho anh a a a a —— “

Lô Chu lần này sớm có chuẩn bị, khi nói xong cái kia lập tức liền nâng lên một chân, Tiêu Nghị phác đi lên bị Lô Chu đạp xuống giường.

Hôm sau, Tiêu Nghị bị tiếng pháo bên ngoài đánh thức, Kinh Sơn lập tức đón năm mới, càng rời xa thành thị thị trấn, hương vị năm mới lại càng nồng, tại Vũ Hán rất nhiều người làm công đều trở lại, vô cùng náo nhiệt, ngoài cửa sổ mang đến khí vị ka li quặng nit rat thản nhiên.

Tiêu Nghị còn buồn ngủ, nhìn Lô Chu đang ở trước bàn cơm, cùng lão mẹ nói chuyện phiếm, Tiêu mẹ luôn luôn nói liên miên cằn nhằn lo lắng chuyện nhi tử kết hôn, Lô Chu vẻ mặt thành khẩn nghe, thường thường nhắc nhở ý kiến, Tiêu mẹ giống như đem Lô Chu trở thành đại ca của Tiêu Nghị, nhiều lần yêu cầu Lô Chu quản Tiêu Nghị, đừng quá sủng hắn.

Tiêu Nghị một bên đánh răng, một bên hàm hồ nói “Mẹ!”

“Mẹ cậu nói đúng.” Lô Chu chỉa chỉa Tiêu Nghị nói “Cậu ấy chính là không lớn. Cậu nghe dì nói cái gì không? Có đôi khi con cũng kỳ quái cậu ấy như thế nào sinh tồn được ở Bắc Kinh.”

“Ai, đúng vậy.” Tiêu mẹ bất đắc dĩ nói.

Tiêu Nghị một bên đánh răng, một bên nghĩ thầm chủ vị đảo ngược, vì cái gì hiện tại biến thành Lô Chu cùng mẹ hắn đồng thời mắng hắn … Ngày ấy…

“Tiểu Lô a!” Ở phòng khách xem báo chí Tiêu ba nói “Con hiện tại đang làm cái gì a.”

Lô Chu nói: “Giải trí.”

Đêm qua vội vội vàng vàng, Tiêu Nghị giới thiệu lại là “Lão bản của con”, Tiêu ba còn không có chú ý tới người này cư nhiên chính là Lô Chu đang thịnh hành hàng vạn hàng nghìn thiếu nam thiếu nữ cộng thêm a di đại thúc thích, tùy tay cầm lấy điều khiển từ xa, thay đổi vài kênh nói “Tôi có một học sinh, cũng tại Bắc Kinh mở công ty, kiếm tiền rất giỏi, giống các con, tài chính đều thực hùng hậu. Tin tức nói…”

Tiêu Nghị “Ba, tin tức ba không thể tin tưởng.”

“Như thế nào không tin?” Tiêu ba chuyển đầu đề nói “Ba nhìn thấy giá phòng ở Bắc Kinh căn bản không có cao giống con nói như vậy, quốc gia đang điều tiết khống chế, tính toán đâu ra đấy, một 1m2 1 vạn! Làm sao có thể 10 vạn 8 vạn khoa trương như vậy!”

Tiêu Nghị: “…”

Tiêu ba “Tin tức nói, phòng cho thuê cũng chỉ 400 đồng tiền một tháng, con hoàn toàn có thể hướng chính phủ thuê phòng giá rẻ, có tiền liền phung phí…”

Tiêu Nghị “… … …”

Lô Chu “…”

“Bắc Kinh là trung tâm văn hóa chính trị toàn quốc.” Lô Chu chuyển hướng đề tài nói “Ở ngoài bắc tìm việc làm, phát triển rất tốt .”

Tiêu ba lấy kính ra, xa xa nhìn Lô Chu liếc mắt một cái, cười nói “Chú gần đây, đang xem một phim kháng chiến, bộ dạng con rất giống nam diễn viên trong đó.”

Lô Chu ha hả cười, Tiêu mẹ bị nhắc tỉnh nói “Vương Quốc Nghĩa! Con lớn lên giống Vương Quốc Nghĩa!”

Lô Chu “…”

Tiêu Nghị “…”

Vương Quốc Nghĩa chính là tên nhân vật Lô Chu sắm vai, Tiêu Nghị suýt nữa đem cháo phun vào mặt Lô Chu, chịu đựng cười, ăn cháo hoa, Đỗ Mai nói qua không thể nói ra chuyện mình làm trợ lý cho Lô Chu, Tiêu Nghị không dám nói.

Bất quá nếu Lô Chu nói, vậy không liên quan Tiêu Nghị, Lô Chu quả thực là sáng ngời hữu thần, bất quá loại trường hợp này cũng ứng phó nhiều lắm, nhân tiện nói “Năm nay phim kháng chiến nhiều hơn năm ngoái.”

“Đúng vậy đúng vậy.” Tiêu mẹ nói “Phim truyền hình dân quốc, mẹ và ba nó cũng thích xem.”

“Tiểu Lô a.” Tiêu ba thấm thía.

Tiêu Nghị nhất thời có loại dự cảm xấu.

Lô Chu tươi cười, chờ mong nhìn Tiêu ba.

Tiêu ba hỏi “Tiểu Lô con kết hôn chưa.”

“Ách, chưa.” Lô Chu nói “Đoạn thời gian trước mới vừa cùng bạn gái chia tay.”

Tiêu ba nói “Em của Tiêu Nghị đi làm ở cục bưu chính, năm mới vừa vặn trở về…”

“Ba! Đủ rồi!” Tiêu Nghị quả thực cũng bị một đạo thần lôi bổ ra ngoài cửa sổ, than thở khóc lóc “Đừng nói nữa!”

Lô Chu cười ha ha, Tiêu ba nói “Làm sao vậy, Tiêu Nghị con làm sao vậy? Em con xứng với Tiểu Lô, vừa lúc trai tài gái sắc —— “

Lô Chu xua tay nói “Không có vấn đề gì không có vấn đề gì, tạm thời không muốn kết hôn.”

Ăn cơm xong, Tiêu Nghị cùng mẹ hắn cùng một chỗ tính tiền, Tiêu Nghị cầm một xấp tiền hồng, thật dày có 2 vạn, Tiêu mẹ dùng sức muốn đẩy về, nói mẹ cùng ba con có lương hưu, không xài nhiều tiền như vậy. Tiêu Nghị lại đẩy đến sắp cãi nhau nói “Con tại Bắc Kinh ăn đều là cùng Chu ca, công ty còn chi trả, xài không bao nhiêu.”

“Kia mẹ giữ cho con.” Tiêu mẹ nói.

“Mẹ cầm xài là được.” Tiêu Nghị nói “Trợ cấp sinh hoạt phí, bình thường ăn, năm nay gọi nhiều món ăn chút.”

Tiêu mẹ ngoài miệng nói tiền con kiếm đều là tiền mồ hôi nước mắt, mẹ làm sao dám xài, biểu tình lại hớn hở, ngồi ở trước bàn trà đếm tiền.

Lô Chu nói “Tiêu Nghị.”

Tiêu Nghị biết y muốn nói gì, lập tức liền nói “Không cần, Chu ca.”

Hắn lại hướng cha mẹ nói “Tiền lương đều là Chu ca cho con, Chu ca trả cho con rồi còn thêm tiền thưởng cuối năm.”

Lô Chu nói “Phải.”

Tiêu Nghị “Không cần, ai, Chu ca, anh đừng động, tôi lấy quần áo, chúng ta đi ra ngoài…”

Lô Chu nói “Tôi tự đi, cậu đừng vội.”

Lô Chu vào phòng, Tiêu mẹ một lát sau còn nói “Tiêu Nghị, em con có bạn gái, muốn mua cái xe mới…”

“A.” Tiêu Nghị nói “Mua đi, muốn mua bao nhiêu tiền?”

“Nó nói 20 vạn, mẹ cùng ba con đều nói quá mắc.”

“20 vạn!” Tiêu ba nói “Làm lão bản mới mua được! Ba nói với nó vay tiền còn chưa trả xong, không cần mua, chẳng lẽ đi Santana không thể kết hôn sao? Trên đường bao nhiêu người cả xe cũng không có đâu.”

Tiêu Nghị biết ba mẹ thấy bất công một chút cho em hắn, dù sao đệ đệ không đi Vũ Hán, ở lại thị trấn chiếu cố cha mẹ, nên giúp đỡ nó một chút cũng có thể, vấn đề ở chỗ mình không có bao nhiêu tiền.

“Mua cái 10 vạn đi.” Tiêu Nghị nghĩ nghĩ nói “Mua mắc nó cũng quản không nổi.”

Tiêu mẹ nghĩ nghĩ nói “Mẹ kêu nó tận lực không cần mua, chưa trả tiền vay nữa.”

Tiêu Nghị nói “Không có việc gì, thích thì mua đi, Bắc Kinh có xe cũng không đi ra ngoài, còn phải lay động mua số, ở nhà bên này có xe có thể lái được rất tốt.”

Tiêu mẹ đếm tiền, tháo xuống kính mắt, có chút thổn thức, Tiêu Nghị lại cầm lên chìa khóa xe nói “Con đi dạo với Chu ca, giữa trưa không trở về ăn cơm.”

Tiêu Cường thời gian này mới dậy, ngày hôm qua chơi game suốt đêm, buổi sáng vào phòng cha mẹ ngủ. Mặc quần mùa thu, áo lông, ra khỏi phòng nhìn Lô Chu, quay đầu muốn đi đánh răng đột nhiên “Ngô?” Một tiếng, nháy mắt một cái giật mình, vẻ mặt nghi hoặc lại đây, nhìn chằm chằm Lô Chu.

“Anh… Anh không phải Lô Chu sao?” Tiêu Cường giống như phát hiện tân đại lục.

Tiêu Nghị nghĩ thầm xong, công tác của lão tử phỏng chừng muốn chôn vùi rồi, Lô Chu lại cười nói “Ân, tôi chính là Lô Chu, hư…”

Tiêu Cường oa một tiếng kêu lên, kích động giải thích cho cha mẹ, Tiêu Nghị lập tức quát “Đừng đi ra ngoài nói! Nói em nhất định phải chết!”

“Ngàn vạn lần đừng nói cho bất luận kẻ nào.” Tiêu Nghị nói.

Tiêu Cường đã bị cực độ khiếp sợ, Tiêu Nghị nhiều lần cường điệu, Tiêu Cường chỉ Ác ác ác, một bộ hoàn toàn không nghe, Tiêu Nghị đành phải lấy xe của cậu ta đến uy hiếp nói “Em dám nói đi ra ngoài, xe của em sẽ không có.”

Tiêu Cường lập tức nói “Tuyệt đối không nói! Chết cũng không nói!”

Lô Chu: “…”

Tiêu Nghị biết dùng xe đến uy hiếp là hữu hiệu nhất, để Lô Chu ăn diện tốt, kêu y đội nón len, thuận tiện mang nút tai, mặc áo khoác thể thao, quần dài giày thể thao, đi ra cửa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK