• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tôi ở lại đến tận tối. Cơn sốt của Khải cũng đã giảm đáng kể. Nói gì thì nói, sau hôm nay tôi mới phát hiện ra bản thân tôi cũng rất có khiếu chăm sóc cho người khác, lần đầu tiên tôi thấy mình có ích đối với ai đó.

Khải sau khi đã khỏe lại đôi chút thì bắt đầu làm khó làm dễ tôi, hắn chẳng bận tâm cả ngày hôm nay tôi đã hì hục bên cạnh hắn như thế nào mà bắt tôi dìu hắn vào phòng tắm. Hừ... Trong khi đợi hắn đi tắm thì tôi nấu được một nồi... e hèm cháo, qua cách làm trên mạng. Sau đó tôi để lại cho hắn một mạnh giấy chào tạm biệt rồi ra về.

Nhìn đồng hồ nho nhỏ trên tay, tôi mới giật mình phát hiện thì ra đã trễ đến như thế này rồi. Giờ này thì xe buýt cũng không còn nữa, mà taxi thì tôi lại không đủ tiền. Tôi đành cuốc bộ về nhà...

Hự... nhìn về con đường thẳng tắp phía trước cùng với tương lai mịt mù u tối, tôi bất giác thở dài. Từ nhà Khải về nhà tôi đâu có gần... nếu đi xe thì đã hơn mười năm phút rồi, đi bộ không chừng tới sáng mai mất thôi.

Sau ngày hôm nay, tôi lại rút ra một kinh nghiệm khác... không có xe riêng nó cũng thật là khổ sở.

Tôi không phải là không thể chạy vì thỉnh thoảng vẫn mượn xe Lâm chạy vù vù, chỉ là nhà thì gần trường nên tôi tự nhiên thích đi bộ, cũng chẳng mua xe... kết quả là những lần như thế này tôi toàn bắt xe buýt hoặc nhờ bạn chở, taxi thì thôi bỏ đi. Dù ba mẹ tôi cũng thuộc hàng khá giả nhưng tôi vẫn thích tiết kiệm hơn.

Đi được chừng mười phút... thấy phố xá vẫn thật lạ mắt... đến khi nào mới về được đến nhà tôi... hay là cứ đi taxi cho rồi.

Tôi dừng lại bên lề định đưa tay ngoắc ngoắc chiếc taxi đang đi về phía mình thì một chiếc xe dừng lại trước mặt tôi.

Tôi giật mình và theo phản xạ là nhảy vào trong lề, trừng mắt lên nhìn cái người kia.

Người ngồi trên xe, cũng chính là Khải thấy mình bị tôi xem như cướp giật thì bĩu môi: “Lên xe đi tui đưa bà về.”

“Hả?” sau câu nói của hắn tôi mới từ từ thấm tình huống hiện tại “Sao ông ở đây? Vẫn còn bệnh đó!”

“Tui có chút công việc phải đi.”

“...” tôi vẫn dè chừng nhìn hắn.

“Ê đừng có ảo tưởng là tui theo tới tận đây để đưa bà về chứ!” Khải gần như bật cười.

“...” sao hắn nhìn ra được suy nghĩ của tôi vậy. Tôi hắng giọng ngượng ngùng “Vậy cho tui đi ké.”

Nói rồi tôi chẳng dám nhìn mặt hắn nữa mà leo thẳng lên xe.

“Vịn vào. Tui phóng đó.”

Nói mà cũng như không, cứ như câu đó chỉ nói cho có chứ chẳng muốn cho tôi nghe ý, câu nói còn chưa dứt thì hắn đã phóng xe đi rồi.

Cả người tôi bị giật một cái vô thức bám sát người Khải.

Hình như hắn đang cười run lên.

...

Sau khi đưa Hạ về nhà, Khải chạy thẳng sang nhà Băng, dù cho đầu óc còn chút choáng váng, nhưng tình trạng của hắn đã tốt hơn nhiều.Vừa thấy nét mặt của Khải, Băng đã cảm thấy có chút lo lắng, trong nội tâm của cô có gì đó vừa gờn gợn trỗi dậy.

Băng lúc đó đang ở trong phòng, Khải cũng không kiềm chế tiếng của mình, có hơi cao giọng: “Bà làm vậy là có ý gì?”

“Tui làm gì ông?” Mơ hồ nhận ra mục đích Khải đến đây, Băng vô cùng thất vọng. Đã rất lâu rồi, Khải không chủ động sang nhà tìm Băng, ngoại trừ những lần ở trước mặt ba mẹ mình và cô, hắn mới không cự tuyệt Băng. Hôm nay hắn đến đây, may là Băng đã không vui ra mặt, nếu không đã trở thành một trò nực cười rồi.

“Bà làm gì bà phải tự mình biết! Khụ... nói tui biết. Bà có ý gì?”

“Ông bệnh hả?” Băng lo lắng chạy đến bên Khải, vội vàng đưa tay lên định sờ trán hắn thì bị Khải nhíu mày một cái, khiến toàn thân cô cứng đờ. Trong ánh mắt đó giống như đang tức giận cô vậy.

Băng cảm thấy... chuyện này thật hết sức vô lý. Rõ ràng Băng và Khải đã ở bên nhau lâu như vậy, tại sao bây giờ hắn chỉ vì một cô bạn mới quen mà tức giận với cô như vậy. Rõ ràng... cô đâu có lỗi.

“Sao lại nói dối tui?” Khải gần như phát cáu khi thấy Băng đánh trống lãng rồi cứ đứng đờ ra đó. Trước khuôn mặt của Khải, Băng chỉ có thể cúi gằm, lí nhí đáp.

“Tui đâu có nói dối ông. Tui chỉ... không nói cho ông biết sự thật.”

Cố kiềm nén cơn thở dài, Khải chậm rãi nói: “Vậy tui đổi câu hỏi. Bà tự ý xem điện thoại của tui lúc tui tắm... có phải là bà sai rồi không?”

Từ hôm trước đến giờ, thật ra Băng cũng đã nhiều lần tự hỏi liệu mình đã làm sai rồi? Cô vất vả suy nghĩ bao nhiêu, dù kết luận là bản thân không sai, nhưng trong lòng có một vết sạn gì đó, dù chỉ thật nhỏ, nhưng cũng đủ để cô thấy khó chịu và dằn vặt trong lòng.

“Tui không biết.”

“Nếu đã thấy tin nhắn rồi thì sao không đưa cho tui?”

“Ông thật quá đáng! Chẳng lẽ ông không biết tình cảm tui dành cho ông? Bảo tôi chuyển lời từ một người con gái khác, tui phải làm sao chứ?! Vả lại, tui cũng chỉ vô tình mở lên xem thôi. Khụ... khụ...” vì quá bức xúc nên Băng vô tình hét lên, sau đó ôm cổ ho sặc sụa. Trong lúc quá kích động, xem ra cô lại tự hành hạ bản thân nữa rồi.

Tuy vậy nhưng những lúc như này, luôn là Khải ở gần cô nhất, luôn là hắn đỡ cô đến ghế và rót nước cho cô. Dù cho hắn có đang giận cô đến đâu cũng không một lời than vãn chỉ chăm sóc quan tâm cô trong vô thức.

Khải là một tên đáng ghét. Hắn cứ đối xử với cô như thế, cứ mãi tốt bụng mà không cần đáp trả, chỉ lặng thầm hy sinh, lúc nào cũng suy nghĩ cho người khác trước. Một con người như vậy, cô có trái tim sắt đá đi nữa thì vẫn sẽ tan chảy một cách dễ dàng.

Hắn luôn bên cạnh cô như thế, bảo sao cô không ngày càng yêu hắn, ngày càng trao cho hắn nhiều hơn... vậy mà hắn lại dửng dưng coi như không có. Tình cảm của cô sâu nặng như vậy, người thông minh như hắn chẳng lẽ lại không biết, hơn nữa, cô còn biểu hiện rành rành ra như thế...”Tui biết tình cảm của bà. Tui vốn định là không nói gì hết.” Vừa nói, Khải vừa đưa cho Băng ly nước.

Trong lòng Băng xuất hiện một sự lo sợ không tên.

“Tui...”

“Băng ơi có chuyện rồi con.”

Mẹ Băng từ bên ngoài chạy vào.

“Dạ?” cả Khải và Băng cùng ngạc nhiên nhìn bà, trong lòng tràn ngập bất an. Cảm xúc của Băng lúc này như tận cùng tiêu cực, sau khi nghe mẹ mình báo tin dữ, cô gần như ngất đi. May có Khải bên cạnh đỡ cô.

...

Tôi ngân nga hát, chẳng hiểu sao thấy hứng thú vô cùng.

Hôm nay là một ngày chủ nhật đẹp trời, trời trong, mây trắng lượn lờ, nắng nửa có nửa không, không gay gắt nhưng đủ để khiến mọi thứ bừng sáng. Chí ít đối với tôi là như vậy.

Sáng hôm nay, Lâm chạy sang nhà tôi hốt tôi đến trường để cùng lớp và câu lạc bộ của Kha đi phân phát quà trung thu, mà hôm nay cũng chính là trung thu.

Tôi ngồi trên xe của nó, cảm nhận làn gió hiu hiu mát, như đang ngồi trên ghế mát xa vô cùng tận hưởng. Tâm trạng của tôi lại đang cực kì tốt nên nhìn thấy cái gì cũng cảm thấy nó thật dễ thương.

Lúc tôi và nó đến trường, trời vẫn còn sương, nhìn lại đồng hồ thì mới có bảy giờ, trong khi giờ tập trung là bảy rưỡi, cả sân trường hầu như vắng tanh, chỉ có vài người trong ban tổ chức hôm nay đến sớm để kiểm tra một lượt lần nữa mấy chiếc xe đạp.

Lâm đi gửi xe, để tôi ngồi một mình trên băng ghế đá dưới gốc cây lớn. Buổi sáng, gió man mát nhè nhẹ vuốt ve làn da tôi, vô cùng thoải mái và dễ chịu, mà tôi lại không quen dậy sớm vào chủ nhật, kết quả là vừa ngồi một tí đã ngoác mồm ngáp một cái. Đầu óc cũng trì trệ đi một ít.

Mắt tôi đột nhiên bị che khuất, đầu tôi bị kéo ra phía sau, sau đầu tựa vào một cái gì đó thật vững chãi.

Tôi giật mình thì có, nhưng không la oai oái mà vu vơ hỏi: “Bác bảo vệ hả, con không giỡn đâu, bỏ ra đi.”

Người đó vẫn im lặng, hình như muốn tôi đoán cho bằng được. Ừ thì đoán thì đoán, dù gì tôi cũng dư biết đây là ai.

“Kha à, bỏ ra đi.”

Hai bàn tay lập tức rời khỏi. Tôi vô thức định ngoảnh lại phía sau xem nhưng chỉ mới quay sang ngang đã thấy một bàn tay từ đâu đột ngột đặt lên lưng ghế, một bóng người nhanh như cắt nhảy lên rồi đáp một cách hoàn hảo xuống ghế, vị trí ngay cạnh tôi.

Tôi giật mình trước trò vừa rồi, nhưng cũng không khỏi cảm thán trong lòng nhìn ngầu thiệt.

“Sao biết là tui hay vậy?” Kha cười toe toét nhìn tôi, giống như rất thích thú khi tôi đoán ra ngay người bịt mắt tôi là hắn.

“Tui có ba con mắt mà.” Tôi cười nhạt đùa một chút.

Không lẽ tôi giải thích một mớ là... lúc nãy đi ngang qua bãi giữ xe dành cho xe máy, thấy có chiếc xe của Kha đã dựng sẵn ở đó, từ đó suy ra hắn đang ở trong trường. Lớp tôi thì chẳng đứa nào chịu đến sớm như này, nên trong trường lúc đó, ngoài Lâm và Kha ra thì tôi chẳng quen ai. Mà Lâm nó chắc chắn sẽ không bao giờ chơi mấy trò trẻ con đó, kết luận chỉ có thể là Kha.”Sao tới sớm vậy?” Kha cười hỏi “Nhớ tui dữ vậy hả?”

“Xùy... ảo tưởng sức mạnh!!”

“Kha hả?” Lâm từ phía sau lò mặt tới “Hé lô.”

“Hé lô. Hai người đến sớm thật đó. Vậy giúp tụi này một tay đi.”

Kha mỉm cười với cả hai, nụ cười thân thiện như ánh sáng mặt trời. Đôi khi tôi thấy vô cùng thắc mắc, một người hướng ngoại như Kha, tại sao lại có thể làm bạn với một tảng băng di động như Khải?

Một người cứ gặp là thấy cười, còn người kia cứ gặp là cau có... làm sao có thể hợp với nhau đến vậy?

Chợt nhận ra mình im lặng quá lâu, tôi cười hỏi:

“Được. Cần giúp gì?”

“Hai người giúp tụi này kiểm tra xem mấy chiếc xe có bị hỏng hóc chỗ nào không, với cả đếm đủ là có bốn mươi chiếc nha. Tụi này sẽ đi sắp xếp mấy chai nước với khuân đồ ra xe.”

“Được rồi.” tôi và Lâm cùng lúc gật đầu.

Sau khi xác định chắc chắn là không có vấn đề gì, tôi và Lâm chạy sang phòng của ban tổ chức. Thấy Kha từ bên trong đi ra, trên tay là thùng nước khoáng. Áo sơ mi tay ngắn bên ngoài đã bị cởi ra để sang một bên, lúc này chỉ có áo pull đen vô cùng trẻ trung.

Kha vác thùng nước nặng trịch trên tay mà nhìn như chẳng có, tự nhiên tôi thấy hắn vô cùng nam tính.

Kha thấy tôi liền mỉm cười: “Xong rồi hả?”

Tôi gật đầu: “Ừ. Tất cả đều bình thường. Để tui giúp khuân nước...”

Thấy tôi đưa tay ra định đỡ thùng nước, Kha lập tức đưa nó lên cao qua đầu... hắn... mà động tác cực kì dứt khoác, cũng cực kì nhanh, cứ như cái thùng đó nó rỗng vậy. Tôi còn đang nuốt nước bọt đầy ngưỡng mộ thì hắn đã nói thêm vào “Đâu được, cái này là việc của con trai, hai người vào trong phòng ngồi cho mát. Cứ hạ nhiệt độ máy lạnh xuống.”

Đột nhiên tôi cảm thấy có chút cảm động. Thì ít ra cũng có một người con trai xem tôi là con gái. Bình thường cái lũ con trai trong lớp tôi cứ đối xử với tôi như thể đối xử với một thằng bạn bình thường, mãi tôi cũng quen luôn. Hôm nay Kha xem tôi như một người con gái chân yếu tay mềm, cảm giác này vô cùng mới lạ mà có chút thích thích.

Tôi bất giác thở dài... không khéo tôi lại bị Kha đối xử tốt mà thấy quen mất.

Lâm mỉm cười với Kha rồi kéo tọt tôi chui vào trong phòng. Nhìn lại đồng hồ vẫn còn mười phút nữa mới tới giờ tập trung, tôi lăn ra bàn ngủ. Máy lạnh phà phà mà tôi còn đang buồn ngủ thì làm sao mà tôi có thể cưỡng nổi!!

Hơn nữa, tôi ngủ mà bên cạnh là Lâm cũng thấy yên tâm phần nào, nó là bạn thân tôi, có lẽ sẽ không để tôi phải chịu uất ức.

Tôi nằm mơ thấy mình nằm trên một cánh đồng mây, cả bầu trời ánh lên sắc hồng, cảnh sắc đang thơ mộng là thế, đột nhiên Khải ở đâu nhảy ra, trở thành người bán kẹo bông gòn. Hắn cuốn hết mây vào trong một que gỗ. Tôi bị dính cứng vào đó, vùng vẫy thế nào cũng không thể nào thoát ra được. Hắn lại nhìn tôi cười khẩy, cùng lúc há miệng to ra.

Tôi gào thét: “Ê! Đừng có ăn thịt tui!! Tui đang ở đây nè đồ ngốc!!”

Không biết hắn có nghe không, hay là đang cố tình không nghe, mà cứ tiếp tục hành động, tôi chỉ còn một tí nữa thì chui tọt vào miệng Khải thì bị rơi ra khỏi cây kẹo. Tôi rơi một cái thì giật mình tỉnh giấc. Tôi đột ngột ngẩng đầu, trán tôi đập thẳng vào một cái gì đó.

Sau khi định thần lại mới phát hiện đó là bàn tay của ai đó. Mà cái bàn tay đó xem ra cũng không có ý định rời khỏi trán tôi.

Tôi trân trân mắt nhìn bàn tay đó, vô thức lùi người về phía sau một chút, đầu lại tựa vào cái gì đó.

Giọng nói quen thuộc vang lên trên đầu: “Dậy rồi hả?”

Bàn tay đó rụt lại. Tôi quay đầu thì nhìn thấy Kha đứng bên cạnh tôi, còn tay đang trên đường tiến tới túi quần.

“Định gọi bà dậy mà chưa gì đã tự tỉnh rồi.” Kha mỉm cười giải thích. Tôi gật gù: “Xin lỗi... á! Tám giờ rồi?!!” tôi hoảng hốt khi liếc thấy cái đồng hồ nằm trong góc phòng. Tôi lập tức đứng dậy, lúc này mới để ý xung quanh ngoài tôi và Kha ra thì đã chẳng còn ai nữa rồi, phóng tầm mắt ra ngoài sân trường cũng không có bóng dáng ai hết.

“Họ đi cả rồi.” Kha liền giải thích khi thấy cái mồm ngoác tận mang tai của tôi.

“Chết rồi...” tôi lẩm bẩm, lôi điện thoại ra định gọi mắng cho Lâm một hơi.

“Yên tâm. Không có trễ đâu. Hình như tui chưa giải thích cho bà. Tụi mình hôm nay chia làm hai nhóm. Nhóm thứ nhất sẽ đi thu gom quà, cũng như đến cửa hàng để tự tay tạo nến và lồng đèn. Nhóm thứ hai sẽ đến trại trẻ để chơi đùa với mấy nhóc trước, chúng ta sẽ đến sau.”

“Vậy...”

“Tui với bà nhóm một, không sợ trễ.”

Ba từ tui với bà Kha nói ra nghe thật dễ dàng nhưng vẫn khiến tim tôi đập nhanh chậm một nhịp.

Cái loại cộng gộp ấy khiến tôi thấy có chút thân thiết với Kha, dù tôi và hắn gặp nhau mới có mấy lần.

“Nhưng nếu bây giờ không đi... chúng ta sẽ trễ.” Kha cười duyên, hàm răng trắng đều thoắt ẩn thoắt hiện “Đi thôi.”

Thấy tôi cứ tần ngần mãi một chỗ còn lúng ta lúng túng như gà mắc thóc, Kha liền kéo tay cổ tay tôi ra ngoài.

Kha liền leo lên ghế trước, nhìn dáng vẻ vô cùng chắc chắn, khiến tôi cảm thấy vô cùng an tâm.

“Lên đi.” Kha mỉm cười.

Tôi lại thấy cảm động rồi... bình thường nếu là Huy Gay... nó đã bảo tôi đèo nó rồi. Dù nó có gay đi chăng nữa thì nó vẫn mang thân hình một con heo, tôi đèo nó giữa trưa nắng chỉ muốn đá nó một phát lăn ra tận ngoại ô.

Vì Kha giỏi lắt léo quá mà tôi hoàn toàn không chú ý đến chi tiết... kể cả khi tất cả mọi người đều đã rời khỏi đó mười lăm phút trước, tại sao Kha lại dành ra ngần ấy thời gian để gọi tôi dậy, nếu chỉ đơn giản là lay tôi một cái...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK