Mục lục
Hỏa Vũ Chiến Thần Tần Vũ Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1322:

 

Hán Đại sớm muộn gì cũng sẽ mở miệng yêu cầu việc xin được học hỏi từ anh.

 

Tân Vũ Phong gật đầu nói: “Không thành vấn đề! Cậu tìm địa điểm đi”

 

Ánh mắt Hán Đại ngập tràn niềm vui sướng.

 

Kết quả tốt nhất trong lòng anh ta chính là Tân Vũ Phong sẽ đồng ý tập luyện với anh ta, dạy võ công cho anh ta. Thế nhưng Hán Đại không ngờ Tân Vũ Phong lại đồng ý một cách nhanh chóng như vậy!

 

Hán Đại tức thời phấn khích vô cùng, cũng không biết nên nói thêm cái gì.

 

Đây chính là Chiến Thần Thiên Vũ!

 

Có sức chiến đấu mạnh nhất Đại Hạt Sau mấy ngày tiếp xúc, Hán Đại phát hiện Tân Vũ Phong mặc dù là Chiến Thần Thiên Vũ, nhưng chẳng những không chút kiêu ngạo nào, ngược lại còn rất dễ gần!

 

Hơn nữa bây giờ, Thiên Vũ đại nhân còn đồng ý sẽ cùng anh ta tập luyện và truyền dạy võ công cho anh ta.

 

Trong chốc lát, Hán Đại bắt đầu nói không rõ ràng: “Tôi, tôi… cái này, Chiến Thần Thiên Vũ, tôi…”

 

Tân Vũ Phong cười nhạt, hình như có ý muốn trấn an sự kích động của Hán Đại, cố ý trêu anh ta: “Sao, nghe nói tôi sẽ đánh nhau với cậu, sợ đến nỗi không nói nên lời rồi “Đừng lo, trong lòng tôi, mỗi chiến sĩ ở Đại Hạ đều là đồng chí chiến hữu, và cũng là bạn của Tân Vũ Phong! Tôi sẽ giơ cao đánh khế!”

 

Hán Đại nghe Tân Vũ Phong nói xong, cũng nở nụ cười.

 

Anh ta đương nhiên có thể nghe ra Tân Vũ Phong muốn nói đùa để làm dịu tâm trạng của anh ta lúc này.

 

“Phù.

 

Hán Đại hít sâu một hơi, tựa như cuối cùng cũng tìm lại được tiếng nói của chính mình, nói: “Vậy thì Thiên Vũ đại nhân! Ở ngoài văn phòng có Diễn Võ Đường, khi, khi nào thì chúng ta tiện tới đó vậy?”

 

Tân Vũ Phong nói: “Bây giờ có thể đi luôn!”

 

Hán Đại gật đầu liên tục nói: “Vậy mời Thiên Vũ đại nhân theo tôi xuống lầu! Xe chuyên dụng của tôi đã ở ngay dưới lầu rồi!”

 

Tân Vũ Phong “ừ” một tiếng, đi theo Hán Đại ra khỏi khách sạn.

 

Khi xuống sảnh khách sạn, Tân Vũ Phong đã gặp được Nhạc Linh Linh.

 

Nhạc Linh Linh có lẽ vừa mới từ bên ngoài trở về, chào hỏi với Tân Vũ Phong: “Tân Vũ Phong! Anh với trưởng quan Hán Đại định đi đâu vậy?”

 

Tân Vũ Phong nhướng mày hỏi: “Cô đi ra ngoài làm gì thế? Bên ngoài không an toàn đâu, cô đừng hành động một mình”

 

Nhạc Linh Linh lắc lắc cái túi nói với Tân Vũ Phong, “Tôi ra ngoài mua đồ ăn vặt, gần lắm đó, chỉ quanh đây thôi. Có gì không an toàn cơ chứ?”

 

Tân Vũ Phong nói: “Vậy cô mau quay về đi”

 

Nhạc Linh Linh gật đầu chào, sau đó xoay người đi về phía thang máy.

 

Bước chân của Tân Vũ Phong và Hán Đại không hề chậm chạp, trong nháy mắt bọn họ đã rời khỏi đại sảnh của khách sạn.

 

Nhạc Linh Linh dường như vừa chợt nhớ ra điều gì đó.

 

Cô ta định làm gì nhỉ?

 

Hình như cô ta đang hỏi Tân Vũ Phong, anh và Hán Đại ra ngoài làm gì cơ mà!

 

Kết quả bị Tân Vũ Phong hỏi ngược lại mà quên mất!

 

Nhạc Linh Linh trong phút chốc không nói nên lời.

 

Tên Tân Vũ Phong thối tha này rõ ràng là muốn đánh trống lảng, không muốn nói cho cô ta biết!

 

Lúc nào cũng ra vẻ thần bí, cô ta cũng không thèm hỏi han về tung tích của Tân Vũ Phong nữa!

 

Nhạc Linh Linh vừa bước vào thang máy, vừa lẩm bẩm trong miệng mắng đồ Tân Vũ Phong thối tha.

 

Ra khỏi sảnh khách sạn, Hán Đại cười nói: “Vẫn là Thiên Vũ đại nhân ngài có cách hay!”

 

Tân Vũ Phong cười biết tôi và cậu sẽ làm gì, ít nhiều gì cũng có chút bất tiện

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK