Mục lục
Hỏa Vũ Chiến Thần Tần Vũ Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1794

Con dao găm vặn vẹo đã bị người đàn ông giật lấy, và gọn gàng mà linh hoạt đâm vào cổ người đàn ông đang cầm con dao găm ngay từ đầu.

Vốn là con dao găm vặn vẹo mất đi lực sát thương giống như là đâm vào dưa hấu vậy, không hề có lực cản mà đâm thẳng vào cổ họng của đối phương.

Trong nháy mắt, máu tươi tuôn ra ầm ầm. Ngay sau đó, người đàn ông một cước đá bay đổi phương, trực tiếp đánh ngã hai người trong Ma Môn đứng ở sau lưng đối phương, hai chân giẫm lên, màu đỏ, trắng và mủ, nhanh chóng lan tràn trên mặt tuyết, sau đó trong nháy mắt ngưng tụ lại. thành một tảng băng bẩn.

Mặt khác mấy người cản đường trong Ma Môn, lập tức quá sợ hãi, nhao nhao quơ lấy vũ khí ngăn đón tại trước ngực của mình: “Anh, anh rốt cuộc là người nào!”

“Đã nói rồi là người thấy chuyện bất bình nên ra tay cứu giúp!” Tần Vũ Phong lạnh lùng đáp một tiếng, lần nữa phi thân lên.

Hành động lần này của Tần Vũ Phong đích thực là gặp chuyện bất bình. Cô Đường kia đã nói rất rõ ràng, chỉ bảo ở trong ngực đối với cô ta mà nói quan trọng như thế nào, nhưng đối phương vẫn một mực không thuận theo không buông tha, hơn nữa còn có ý đồ giết người cướp của

Tần Vũ Phong mặc dù đã ngụy trang trở thành người trong tà đạo, nhưng tâm thì không cách nào ngụy trang được.

Ở sau bên trong đáy lòng của anh vẫn là một chiến Thần Thiên Vũ, giải quyết những chuyện bất bình trong thiên hạ thương xót những kẻ yếu đuối, bất lực.

Chuyện xảy ra lúc này thật khiến cho con người ta phẫn nộ, Tần Vũ Phong làm sao có thể không ra tay khi gặp chuyện bất bình chứ?

Cô Đường cũng không biết trong nội tâm Tần Vũ Phong giờ phút này đang suy nghĩ như thế nào, chỉ là trợn mắt há hốc mồm mà nhìn một màn trước mắt, thậm chí trong lòng nhịn không được còn bắt đầu âm thầm đếm.

Một người, hai người, ba người…

Bảy người, tám người…

Trước đó những người kia đối với cô Đường mà nói, chính là những cao thủ của Ma Môn không thể vượt qua, thậm chí không thể chống lại Vậy mà dưới bàn tay của người đàn ông bí ẩn này, chẳng khác gì rau dưa, cả trên thớt, chỉ có thể mặc người ta chém giết.

Cô Đường hít một hơi lãnh khí.

Một đám người này chính là một nhóm người quanh năm đi cướp ở trên con đường duy nhất dẫn đến Ma Môn. Nếu là quanh năm thì nhất định là bản thân phải có bản lĩnh, mới có thể làm điều gian ác ở trên con đường này lâu như vậy.

Đúng vậy, trong đám người này cơ hồ mỗi một người đều là cường giả tông sư nhất trọng thiên trở lên.

Kể từ đó, những người bình thường chỉ có thể giao nộp một phần hàng hóa, bí mật tìm cách che giấu những thứ quan trọng nhất để đảm bảo an toàn.

Nhưng là như Đường Gia Bảo vậy, đồ vật mà Ma Quân chỉ tên yêu cầu thì trên đường Đường Gia Bảo dâng đến, đám người này nhất định sớm đã biết rõ tin tức, mới có thể chặn đường đúng lúc này.

Mà cô Đường một khi giao ra, Ma Quân không lấy được đồ đạc, tất nhiên sẽ giận lây sang cô ta, giận chó đánh mèo toàn bộ Đường Gia Bảo.

Đến lúc đó, toàn bộ Đường Gia Bảo chỉ sợ trong một đêm đều bị bị chìm trong huyết tẩy.

Đây là kết quả mà cô Đường không mong muốn nhìn thấy nhất.

Cô Đường mặc dù đã sớm có chuẩn bị, chọn ra mấy người cao thủ của Đường Gia Bảo bảo vệ mình, nhưng dù vậy đợi đến khi thật sự gặp được đội cướp trong truyền thuyết thì cô Đường vẫn phát hiện, cao thủ của Đường Gia Bảo của mình, căn bản cũng không phải là đối thủ của bọn họ.

Nếu như không phải có người thần bí ngang trời xuất thế này thì hôm nay bản thân cô ta chỉ sợ thật sự không tránh khỏi vận mệnh Đường Gia Bảo bị Ma Quân giận chó đánh mèo huyết tẩy.

Bất tri bất giác, Cô Đường nhìn về phía ánh mắt của người thần bí kia thêm vài phần cảm kích. Rất nhanh.

Đội cướp bóc khoảng chừng hai mươi người của đối phương hoàn toàn bị tiêu diệt, không còn một ai sống sót.

Tần Vũ Phong đứng nguyên tại chỗ, thở phào một cái. Tuyết rơi nhiều ngập trời, xương cốt của đối phương giờ đã được bao phủ bởi một lớp bông tuyết mỏng. Đoán chừng dùng không quá bao lâu nữa thì tất cả các dấu vết ở đây đều sẽ bị chôn vùi.

Cô Đường ôm thật chặt cái hộp của chính mình, ngư ngác nhìn chằm chằm vào người thần bí này.

Một bà lão ở bên trong chiếc xe đi xuống: “Cô chủ, cô chủ!”

Cô Đường rốt cuộc cũng phục hồi tinh thần lại: “Má Lý..”

Bà lão được gọi là má Lý lên tiếng, lôi kéo tay áo của cô Đường: “Ai nha, cô chủ thất thần làm gì, nhanh cảm ơn ân nhân cứu mạng!”

Cô Đường lúc này giống như mới vừa tỉnh lại từ trong mộng, ôm cái hộp đi ra phía trước, cẩn thận từng li từng tí mà gọi Tần Vũ Phong một tiếng.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK