Mục lục
Hỏa Vũ Chiến Thần Tần Vũ Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1793

Vì cái gì đối phương ngoại trừ tiếng vó ngựa mất trật tự, còn mơ hồ có cả tiếng thét chói tại của đàn ông và phụ nữ?

Tựa hồ là gặp nguy hiểm gì? Tần Vũ Phong nghĩ như vậy, không khỏi kéo một phát dây cương, khiến cho con ngựa thả chậm tốc độ, sau đó chậm rì rì tới gần về phía đối phương.

Cuối cùng, Tần Vũ Phong giữ một khoảng cách không xa không gần đủ để anh có thể nhìn thấy phía đối diện đã xảy ra chuyện gì, nhưng bên đối diện lại rất khó chú ý tới anh.

Chỉ nhìn thấy mấy người trong Ma Môn, đặc điểm của bọn họ thật sự là quá mức rõ ràng, đều là một hung thần ác sát một thân màu đen, vây quanh một cái đoàn xe, binh khí trong tay lạnh lùng uy nghiêm đáng sợ giống như không phải đang đuổi giết mà là đang uy hiếp đối phương.

Một người phụ nữ xinh đẹp, đứng đầu đoàn xe, trông giống như một chủ nhân của đoàn xe.

Ước chừng mới ngoài hai mươi tuổi, bị dọa đến nỗi ngay cả tay đều đang run rẩy, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thì lại nhăn nhúm lại.

“Cô Đường, tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn giao lại quyền lực cao đó, nếu không đoàn xe của cô toàn quân sẽ bị xóa sổ!”

Một người ăn mặc như Ma Môn nói với người phụ nữ xinh đẹp dẫn đầu, vẻ mặt cười đùa cợt nhả, trong tay còn không ngừng vuốt ve một con dao găm đã tẩm độc, ý tứ uy hiếp vô cùng mạnh mẽ.

Người phụ nữ được gọi là cô Đường sắc mặt cứng đờ, lập tức nói: “Tuyệt đối không được!”

“Đây là di vật của bố tôi, đồng thời cũng là thiên tài địa bảo mà nhà họ Đường của tôi đã tu luyện mấy trăm năm mới đào tạo ra được!”

“Cái này là thứ mà Ma Quân mở miệng muốn, nếu như Ma Quân không chiếm được thì toàn bộ trấn nhà họ Đường của chúng ta đều bị huyết tẩy thì không nói nhưng khi các người lấy được vật này rồi thì chỉ sợ cũng sẽ không có kết quả tốt đẹp!”

Mặc dù sắc mặt cô Đường tái nhợt, giọng nói thậm chí còn run lên có chút sợ hãi, nhưng vô cùng kiên định, rõ ràng cô ta phải canh giữ chiếc hộp trong tay bằng bất cứ giá nào.

Mặc dù Tần Vũ Phong không biết đồ vật bên trong cái hộp kia là cái gì, nhưng nhìn sắc mặt của cô Đường, tựa hồ là thứ mà cô ta sẵn sàng dùng cả tính mạng của mình để bảo vệ.

Cao thủ Ma Môn kia sau khi nghe xong lời nói này của cô Đường, sắc mặt trở nên ngạo mạn vô cùng.

“A, Ma Quân?”

“Cho dù ông ta muốn giết chúng ta thì cũng phải mò được đến tung tích của chúng ta, các huynh đệ thấy tôi nói có đúng hay không à?”

Người nọ vừa nói vừa hét vào cao thủ phía sau lưng Ma Môn.

Nhận được một mảnh âm thanh phụ họa. Cô Đường cắn chặt hàm răng, không nói một lời.

Người nọ tiếp tục nói: “Cô Đường, đã không nể tình như vậy thì cũng đừng trách mấy đại ca đây không biết thương hoa tiếc ngọc!”

Người nọ nói xong, con dao găm tẩm độc trong tay lóe lên một tia lạnh ý chính là muốn động thủ chuẩn bị đại khai sát giới.

Đôi mắt xinh đẹp của cô Đường đột nhiên ngưng tụ, cô ta sợ tới mức không thể nhúc nhích khi nhìn lực lượng uy hiếp của đối phương!

Một con dao găm có độc với ánh sáng xanh đột nhiên đâm vào cô Đường, cô ta chỉ có thể liều mạng ôm chiếc hộp trong tay lại gần hơn, nhưng cô ta lại mất hết can đảm để trốn thoát

Đầu dao găm trong tầm mắt phóng tới, như thể một giây tiếp theo sắp đâm vào mắt của cô Đường.

Cô Đường bị dọa đến hai mắt nhắm nghiền, toàn thân run như cầy sấy.

Một giây, hai giây.

Sự đau đớn như trong tưởng tượng không có truyền đến.

Trái lại đối phương hùng hùng hổ hổ chửi một tiếng: “Mẹ kiếp, mày làm cái trò gì vậy, mày làm cái quái gì thế!”

Cô Đường chậm rãi mở hai mắt ra.

Sau đó mới phát hiện, một bóng người cao lớn gầy mảnh không biết từ lúc nào đã xuất hiện ở trước mặt mình, thay mình ngăn được một nhát kia.

Bóng dáng người đàn ông đó tựa như ngọn đồi sừng sững trước mặt cô Đường, dường như có thể chống chọi với mọi phong ba bão táp.

Cô Đường há to miệng, không phát ra bất kì âm thanh gì.

Lúc này một giọng nói trong trẻo truyền đến từ trước người cô Đường: “Không phải là người nào, chỉ là gặp chuyện bất bình.”

Người nọ nói xong, thân hình đột nhiên bạo phát, tay cầm dao đột nhiên dùng sức, tựa hồ không sợ nọc độc ngấm vào da, mang cái lưỡi dao kia bóp cho vặn vẹo biến hình!

Cô Đường vẻ mặt kinh ngạc, nhìn người đàn ông như từ trên trời rơi xuống này, đang chiến đấu với bọn bắt cóc ác độc của Ma Môn ở phía đối diện.

Dáng người người đàn ông uyển chuyển như một con sói trong tuyết, và cũng như một tia chớp, linh hoạt lang thang giữa những kẻ thù.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK