Mục lục
Hỏa Vũ Chiến Thần Tần Vũ Phong
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 1800

Loại cảm giác này sau khi gia nhập đoàn xe Đường Gia Bảo liên được giảm bớt không ít.

Tần Vũ Phong mơ màng thầm nghĩ.

Anh cũng đã không nghỉ ngơi trong suốt hai ngày một đêm liền.

Việc này đương nhiên chẳng thấm tháp gì so với quãng thời gian canh giữ trước mộ của Lâm Kiều Như lúc trước, nhưng cơ thể anh vẫn kiệt sức không thể chịu nổi, hai ngày một đêm này anh vẫn liên tục bôn ba chứ không hệ ngẩn người ngồi yên một chỗ.

Tần Vũ Phong thỏa mãn nhằm hai mắt lại, trong tay nằm chặt ngọc bội phong ấn ba hồn bảy vía của Lâm Kiều Như, suy nghĩ của anh dần trở nên mơ hồ, dường như sắp chìm vào giấc ngủ.

“Kiều Như, đừng sợ. Anh nhất định sẽ cứu sống được em.”

Đêm đó.

Tần Lệ Phong đã chìm vào giấc ngủ, nhưng trực giác của võ giả khiến Tần Lệ Phong cực kỳ mẫn cảm với từng hơi thở xa lạ. Dù sao thì hôm qua đi một chặng đường dài như vậy với đoàn xe của Đường Gia Bảo, với hơi thở của mọi người trong đoàn, tuy Tần Lệ Phong không thể nói là quen thuộc, nhưng cũng có chút ấn tượng.

Nhưng lúc này, từ đằng xa đột nhiên truyền đến hơi thở của bảy tám tên cao thủ tà môn xa lạ, đang đột kích về phía này.

Tần Lệ Phong đột nhiên mở mắt ra, lập tức từ trên giường ngồi dậy.

Nếu Tần Lệ Phong đã hứa với Đường Sương sẽ hộ tiêu cho nhà họ Đường, vậy thì việc bảo vệ đoàn xe của Đường Gia Bảo, chính là trách nghiệm không thể chối từ của Tần Vũ Phong.

Tần Lệ Phong tuyệt đối không phải loại người miệng thì đồng ý, nhưng quay đầu lại nuốt lời.

Tần Lệ Phong yên lặng ngồi ở trên giường, chờ cho mấy hơi thở đó lại gần.

Trước đây, lúc Tần Lệ Phong gặp đoàn xe của Đường Gia Bảo trên đường, quả thực có một con đường phải đi qua. Nhưng con đường đó dù sao cũng chỉ là một ngã ba, qua ngã ba đó, phía sau sẽ có nhiều con đường nhỏ khác nhau có thể đi đến cốc Huyền Sát, cũng chính là nơi ở của Cửu U Ma Tôn.

Mặc dù có cao thủ như “Tu La” giúp đỡ, nhưng Đường Sương vẫn chọn đi vòng vèo một chút, chọn một con đường tương đối vắng vẻ để tránh đụng phải người khác.

Dù sao thì bất kể thế nào, đoàn xe của Đường Gia Bảo vẫn phải chuyển Huyết Liên Tâm ngàn năm đến nơi. Đây là thứ mà Cửu U Ma Tôn trước mặt toàn thể Ma Môn không chút kiêng dè, điểm họ xưng tên muốn có nó.

Huyết Liên Tâm ngàn năm là bảo chủ của Đường Gia Bảo từ bao đời nay. Trước khi chết thì cam tâm tình nguyện dùng chính máu tim mình hiến tế, lúc còn sống cũng dùng máu tươi mà nuôi dưỡng.

Mặc dù Ma Tôn chính miệng yêu cầu, nhưng thế giới này có bao nhiêu người, có thể không động tâm vì nó?

Sau khi trải qua một bài học, Đường Sương lựa chọn cố gắng tránh xa tai mắt mọi người. Người khác nhìn thấy sẽ nổi lòng tham, bọn họ cũng sẽ giống như băng cướp tiêu đội trước đây, lên kế hoạch giết người cướp hàng.

Cho dù bị cướp, chỉ cần trực tiếp giao hàng ra là có thể cứu tính mạng của đoàn xe. Nhưng, sau khi giao ra thì sao?

Thứ Cửu U Ma Tôn điểm họ xưng tên muốn có mà không giao ra được, Đường Sương làm sao chịu được cơn thịnh nộ của Cửu U Ma Tôn?

Toàn bộ đoàn xe của Đường Gia Bảo e rằng sẽ bị xóa sổ!

Đường Sương ngàn lần không muốn chịu hậu quả như vậy.

Vì vậy, cả đoàn người lựa chọn con đường nhỏ hẻo lánh, dọc đường không gặp phải bất kỳ người nào muốn đồng hành đến cốc Huyền Sát.

Ngay cả những người qua đường ở các hướng khác cũng không nhìn thấy một ai.

Tần Lệ Phong kéo cửa sổ của lều vải ra, xem sắc trăng trên bầu trời.

Nhìn ánh trăng mà nói, bây giờ hẳn là canh ba.

Thời điểm này là lúc mọi người đang ngủ say nhất, và lòng phòng bị cũng cao nhất.

Ai lại chọn hành động vào lúc này?

Tần Lệ Phong híp mắt.

Sợ rằng có người đã sớm để mắt đến đoàn xe của Đường Gia Bảo?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK