• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiếng kêu vang lên vô cùng thảm thiết, còn xen lẫn sự đắc ý.

Dương phi gắng gượng, nhưng vẫn ngã xuống giường.

Lệnh Viên vội vàng đi tới, bên ngoài gió mưa còn chưa tạnh, chiếc áo xanh biếc đã thấm nước mưa, mấy sợi tóc đen dính vào chiếc cổ trắng ngần. Trong mắt nàng không hề có vẻ sợ hãi, mà ung dung ngoảng đầu nhìn Thiếu đế đang ngồi bên cạnh.

Trong căn phòng u ám, chỉ có ngọn đèn lưu ly đang tỏa ra những tia sáng lờ mờ.

Bên ngoài cửa sổ, mưa gió thét gào, âm thanh uyển chuyển mà vang vọng.

Thế Huyền hơi cúi đầu, cặp mắt khép hờ, những ngón tay thon dài đặt lên vạt áo trên đầu gối. Một lát sau mới nghe y mỏi mệt nói: “Xem ra cô cô đã đắc tội với không ít người, đến việc giáng họa cho người khác cũng có thể làm một cách đường hoàng như vậy.”

Y chẳng ngước mắt lên, Lệnh Viên không nhìn rõ sắc mặt y, nhưng lời của y lại khiến phòng tuyến tâm lý của nàng buông lỏng. Nàng không khỏi vừa mừng vừa lo, không ngờ y lại tin tưởng nàng.

Là thật sự tin tưởng nàng.

Nét vui mừng thoáng qua trong ánh mắt, mùi hương khinh la thanh nhã vương vất xung quanh, Lệnh Viên lạnh lùng liếc nhìn cung nữ đang quỳ dưới đất. Chuyện của Công chúa Vĩnh Huy và Dương phi chắc chắn không thoát khỏi có mối liên quan, nhưng một cung nữ nhỏ bé như Tố Tuyết thật sự có thể nghĩ ra mưu kế một mũi tên trúng hai đích như vậy hay sao?

Sau tấm rèm sa đang khẽ đung đưa, khuôn mặt trắng bệch cuae Dương phi ẩn hiện giữa những làn ánh sáng lờ mờ. Nàng ta hơi ngước mắt, liếc nhìn Đại trưởng công chúa , rồi lại nhìn Thiếu đế , những ngón tay thanh mảnh nắm chặt tà áo gấm, đôi môi nhợt nhạt bị cắn rách, mùi máu tanh chứa chan nỗi căm phẫn không thể nào nuốt xuống.

Hoàng thượng tin Đại trưởng công chúa ? Nhưng nàng ta tin được sao?

Dương phi nhìn Lệnh Viên , trái tim bắt đầu hoảng loạn. Có lẽ Hoàng thượng cũng không tin, chỉ là không tin thì sao, lời của Tố Tuyết, Đại trưởng công chúa chỉ cần tìm một lý do là có thể xóa tan sự hoài nghi. Dù sao Tố Tuyết cũng không phải người của cung Thịnh Diên, hơn nữa, chuyện của Công chúa Vĩnh Huy, không ai biết rõ hơn nàng ta.

Trên khuôn mặt Tố Tuyết xuất hiện vẻ bối rối, thấy Lệnh Viên không nói gì, thị không khóc cũng không sợ hãi, cúi đầu nói: “Công chúa định qua cầu rút ván sao? Nhưng những lời người bảo Ngọc Trí nói với nô tì, nơi này nô tì vẫn còn nhớ rất rõ.” Vừa nói, thị vừa đưa tay chỉ vào trái tim mình, từng câu từng chữ đều chứa chan vẻ hằn học.

Mọi người đều cả kinh.

Lệnh Viên hơi cau mày, cảm thấy nghi hoặc.

Suốt dọc đường, Anh Tịnh luôn thấp thỏm, bất an, nghe thấy vậy lại càng kinh hãi. Thị hoang mang đưa tay bám chặt mép bàn, tự đáy lòng như có ánh chớp thoáng qua.

Cơn sóng ngập tràn trong phòng bị nhấn chìm bởi mấy chữ rất nhẹ nhàng của Thiếu đế: “Đưa Ngọc Trí đến.” Nói rồi y hơi ngước mắt lên, trong cặp mắt đen láy thoáng qua tia dữ dằn. Lệnh Viên cả kinh, đôi môi mấp máy nhưng chẳng thốt được tiếng nào.

Ngọc Trí được đưa đến. Nàng ta cung kính quỳ xuống, mười ngón tay thanh mảnh đã lành lại, nhưng nhìn kỹ vẫn có thể thấy những vết sẹo mờ. Anh Tịnh cảm thấy trái tim mình lạnh ngắt, khoảng khắc đó, chẳng hiểu sao thị lại có dũng khí bước lên trước một bước, đặt tay lên vai Ngọc Trí kêu thất thanh: “Ngọc Trí.”

Đối phương không hề quay lại, vẫn im lặng quỳ ở đó, tấm thân mỏng manh không ngừng run rẩy, ánh mắt nhìn thẳng về phía trước, như đang né tránh điều gì.

Thế Huyền cau mày nhìn Ngọc Trí, thấp giọng hỏi: “Đại trưởng công chúa bào ngươi nói gì với Tố Tuyết?”

Ngọc Trí hi ngẩn người, đáp: “Công chúa nói, thời cơ đã tới, có thể hành động.”

“Hành động? Hành động cái gì?” Thế Huyền lập tức truy hỏi.

Ngọc Trí bống dập đầu, giọng nói run rẩy: “Nô tì không biết...”

“Chính là bỏ thuốc trụy thai vào thuốc của Dương phi nương nương .” Tố Tuyết nói chen vào, lúc này thị ngẩng đầu, ưỡn ngực, trong nụ cười mang theo sự chế giễu.

Anh Tịnh tròn xoe đôi mắt, buột miệng thốt lên: “Ngọc Trí, ngươi nói xằng bậy gì vậy?”

Thế Huyền giận giữ quay sang nhìn thị, Trung thường thị vội quát khẽ: “To gan, trước mặt thánh giá há cho phép ngươi càn rỡ. Người đâu, lôi ra ngoài.”

Đại trưởng công chúa mưu hại con cháu hoàng thất, lời của thị nữ Ngọc Trí chính là chứng cứ xác thực, ngay đêm đó, Hoàng thượng liền sai người đưa Công chúa về cung Thịnh Diên. Vì ngại thân phận Công chúa giám quốc của Lệnh Viên , Hoàng thượng chỉ sai Ngự Tiền thị vệ canh giữ bên ngoài cung, trông coi cẩn thận.

Tố Tuyết bị ban cho cái chết, phải dùng vải trắng treo cổ trên xà nhà, rốt cuộc cũng đã đi theo chủ nhân.

Anh Tịnh vì lỡ lời trước mặt thánh giá, phải chịu phạt hai mươi trượng.

Chỉ trong nửa ngày, tin tức đã lan khắp.

Sau cơn mưa, mặt đất đọng đầy nước. Trong ánh chiều tà, một bóng người vội vã bước đi, đôi giày màu đen đã ướt sũng, nhưng bước chân vẫn không hề dừng lại.

Hơi nâng chiếu ô lên, Dương Ngự Thừa chăm chú nhìn về phía trước, chỉ thấy bên ngoài ngự thư phòng đèn thắp sáng trưng, bên trong cũng thấp thoáng ánh đèn chiếu lên ô cửa sổ khép chặt. Đêm nay ắt là một đêm không ngủ.

“Dương đại nhân.” Một giọng nam trầm thấp vanh lên qua màn mưa lạnh, Dương Ngự Thừa dừng chân, ngoảnh đầu nhìn, thấy Tần tướng quân đang rảo bước đi tới. Y không cầm ô, những hạt mưa dày rơi xuống bộ khôi giáp lạnh băng vang lên những tiếng “lộp độp”. Khuôn mặt cương nghị trong nước mưa, đến Tần tướng quân xưa nay luôn bình tĩnh cũng cảm nhận được sự uy hiếp.

Thái hoàng thái hậu qua đời đã năm năm, rốt cuộc Hoàng thượng vẫn không nhịn được.

Thừa tướng, Thụy vương cùng quần thần trong triều đều đã đến đủ.

Ngự thư phòng bỗng chẳng kém gì điện Kim Loan, tiếng bàn luận vang lên o dứt, không khí vô cùng nặng nề.

Từ khi Thôi thái hậu phát điên, nhà họ Thôi suy bại, phái Bảo hoàng chỉ còn lại mấy vị lão nhân, ở trong triều đình chẳng được người ta để mắt. Hôm nay, chỉ nghe bọn họ lúng túng nói nhất định phải nghiêm khắc trừng phatk Đại trưởng công chúa , nhưng Thiếu đế còn chưa mở miệng, mấy vị lão thần đó đều lén đưa tay lau mồ hôi, không dám nói gì thêm.

Dương Ngự Thừa và Tần tướng quân đưa mắt nhìn nhau, trước đó, ở bên ngoài, bọn họ cũng không nói gì nhiều, lúc này, trong lòng hai người đều đã hiểu rõ một vài điểm mấu chốt. Việc Dương phi sẩy thai, các ngoại thần vốn không thể biết rõ ràng, mà không cần biết việc này có phải do Đại trưởng công chúa làm hay không, hai người bọn họ đều phải tuân theo di ngôn của Thái hoàng thái hậu, lập Hoàng trưởng tử lên làm thái tử.

Nơi đáy mắt Thụy vương âm trầm bất định, thấy mấy vị lão thần đều không có ý tiếp tục khởi tấu, hắn dảo mắt, nhìn khuôn mặt mỏi mệt của Thiếu đế với vẻ cười như không, cất tiếng: “Vương tử phạm pháp tội như thứ dân, việc này hẳn trong lòng Hoàng thượng đã có định đoạt, xin hãy cho trên dưới triều đình được biết đáp án.” Hắn vừa nói vừa liếc mắt về phía Dương Ngự Thừa, Tần tướng quân, thấy sắc mặt hai người bọn họ tái xanh, liền nở nụ cười hài lòng.

Nếu Hoàng thượng muốn nghiêm trị Lệnh Viên, hai người đó ắt sẽ cầu xin, cuối cùng không tránh khỏi cá chết lưới rách. Lệnh Viên không giúp hắn, hắn không thuộc phái Bảo hoàng, cũng không có ý ra sức đưa Hoàng trưởng tử lên ngôi, hắn là Thụy vương, là Thụy vương xưa nay luôn nhòm ngó ngôi vị hoàng đế.

Thừa tướng vội vàng tiếp lời: “Vương gia nói đúng lắm, Hoàng thượng , Thái hoàng thái hậu lệnh cho Công chúa giám quốc, nhưng cũng không thể để Công chúa một tay che trời. Chuyện này có chứng cứ xác thực, xin Hoàng thượng hãy đưa ra phán quyết.”

Những người khác lần lượt phụ họa theo.

Đôi hàng lông mày của Thiếu đế càng nhíu chặt, đầu ngón tay không ngừng vuốt ve cây thước lạnh băng trên bàn.

“Hoàng thượng ...” Dương Ngự Thừa bước lên phía trước một bước, đang định cầu xin, chợt thấy Thiếu đế bỗng ngước mắt, trong cặp mắt trong veo, đen láy bừng bừng ánh lửa. Dương Ngự Thừa ngẩn người, trong lòng trào dâng một nỗi sợ hãi khó nói bằng lời.

Thụy vương không khỏi mừng thầm, thấy Thiếu đế phất tay áo đứng dậy. Trong ngự thư phòng, mùi long diên hương phảng phất, một giọng nói hờ hững vang lên: “Trẫm cho rằng đây là chuyện quan trọng, cần phải bàn bạc kỹ hơn.”

Vừa dứt lời, mặt đám người phía dưới đều biến sắc.

Thụy vương bất giác nắm chặt ống tay áo, không phải Hoàng thượng hận Đại trưởng công chúa nhất sao? Lần này chiếm được thế thượng phong, sao Hoàng thượng không nhân cơ hội nhổ tận gốc rễ thế lực của Đại trưởng công chúa ? Thậm chí nếu lần này Hoàng thượng có ý nhờ hắn giúp đỡ, hắn nhất định sẽ ra tay, giúp y trừ bỏ hai người Dương, Tần.

Chỉ là...

Sự mừng thầm trước đó đã bị lấn át bởi sự thâm độc và tàn bạo, xem ra hắn đã coi thường Hoàng thượng rồi. Hoàng thượng còn trẻ, vậy mà tâm tư đã chín chắn như thế này, thì ra Hoàng thượng cũng đang đề phòng hắn, nhất định sẽ không cho hắn được ngư ông đắc lợi.

Giữa màn đêm u ám, gió mưa vẫn chưa ngừng, thậm chí càng lúc càng lớn.

Cửa ngự thư phòng mở rồi lại đóng, từ bên trong có một đám người vội vã chạy ra, không ai dừng lại dưới hành lang mà nhanh chóng biến mất giữa màn đêm hun hút.

Tiếng oán trách, tiếng bàn bạc... đều bị nhấn chìm trong làn mưa gió lạnh lùng.

Cánh cửa điện màu nâu vừa đóng lại, lập tức ngăn cách tẩm điện với sự nào nhiệt của thế giới bên ngoài. Những dấu chân hốn loạn trên mặt đất dần khô đi, nhưng lại có hai bóng người vẫn lặng lẽ đứng trước bàn.

Đêm nay, các vị đại thần của phái Bảo hoàng cùng với phe phái của Thụy vương đã liên kết với nhau, hai người Dương, Tần đều phải thầm lau mồ hôi lạnh, nhưng không ngờ đến cuối cùng, Hoàng thượng lại giúp bọn họ một tay. Lúc này, Hoàng thượng lại yêu cầu hai người bọn họ ở lại, nơi đáy mắt Dương Ngự Thừa thoáng qua một nét thâm trầm, dường như nhất thời không thể đoán được thánh ý.

Đầu ngón tay lặng lẽ rời khỏi chiếc thước lạnh băng trên bàn, tấm thân cao quý đứng dậy. Thế Huyền bước từng bước xuống dưới, dải tua trên mũ khẽ đung đưa, màu đỏ sậm khiến khuôn mặt y càng trở nên nhợt nhạt, nhưng trong giọng nói lại chẳng có chút yếu ớt: “Bắc Hán có được cảnh thái bình thịnh trị này, công lao hai vị thật vô cùng to lớn. Trẫm cũng biết hai vị đều rất trung thành, Tần tướng quân cầm quân mà không ngạo mạn, Dương Ngự Thừa dốc sức phò tá triều đình, có điều trẫm rất muốn biết... trong lòng các vị, trẫm có được coi là Hoàng đế của Bắc Hán không ?”

Lời của Thiếu đế rất nhẹ nhàng, nghe như chỉ là tùy tiện nói ra, nhưng từng câu, từng chữ lại ẩn chứa vô vàn thâm ý.

Trên trán Dương Ngự Thừa lấm tấm mồ hôi, Thiếu đế chẳng qua là đang bóng gió nói với bọn họ, Đại trưởng công chúa phạm phải một tọi tày đình thế này, hai người họ đã không còn năng lực bảo vệ nữa. Nếu muốn Đại trưởng công chúa bình yên, y và Tần tướng quân cần phải thật sự trung thành với Hoàng thượng.

Bóng dáng cao lớn phía sau đột nhiên bước lên trước, sắc mặt Tần tướng quân tái xanh, nói: “Hoàng thượng thật sự cho rằng chuyện này có thể điều tra rõ ràng sao? Chẳng qua đó là lời của một nô tì...”

“Đó là Thẩm Ngọc Trí.”

Lời nhắc nhở của Thiếu đế vang lên hờ hững, Tần tướng quân không kìm được mở to đôi mắt, không nói thêm lời nào.

Thẩm Ngọc Trí, không ngờ lại là Thẩm Ngọc Trí.

Dương Ngự Thừa cũng thầm king ngạc, nơi đáy mắt thoáng qua sự khó tin, nhưng ngay sau đó lại trở về trầm ổn. Ống tay áo rộng của y đưa lên, ngăn cản người sau lưng lên tiếng.

Chuyện này thực quá đột ngột, y cần phải sắp xếp lại mạch suy nghĩ của mình. Theo tình hình hiện tại, cung Thịnh Diên ắt chẳng thể đi vào, Tần tướng quân có lẽ sẽ tuân theo lời của Thái hoàng thái hậu mà không chịu thỏa hiệp, nhưng y nhất định phải nghĩ đến Đại trưởng công chúa .

Trận mưa rơi liền mấy ngày khiến mấy bông kim anh, lục ngạc vừa mới nở đều rụng tả tơi, hoa chẳng thành hoa, cành cũng chẳng còn là cành.

Đại trưởng công chúa bị giam lỏng, việc Dương phi sảy thai đã rất rõ ràng, vậy mà bên trên còn nói đang điều tra. Việc điều tra này rốt cuộc có thể điều tra được cái gì, trong lòng một số người thực ra đã có đáp án.

Chẳng qua là một câu nói của Lệnh Viên , thỏa hiệp hay là không.

Đoan phi đã mấy lần dắt Chiêu Nhi tới cung Thịnh Diên nhưng đều bị thị vệ chặn ở bên ngoài, nói là nếu không có thánh chỉ của Hoàng thượng thì không ai được đến gần cung Thịnh Diên. Ngay cả Dương đại nhân và Tần tướng quân cũng không nói gì, tâm trạng Đoan phi vô cùng hốn loạn, chẳng lẽ Công chúa thật sự gặp nguy...

Dưới mái hiên, mưa rơi không ngớt. Trong hành lang, mưa bụi phất phơ.

Một bóng dáng gầy gò chậm rãi đi tới gần cửa điện, đứng bên ngoài một hồi lâu rồi mới đẩy cửa bước vào. Vết thương cũ của Anh Tịnh vẫn chưa lành hẳn, đi lại còn có chút khó khăn.

Phía sau bức màn, một tấm bình phong lặng lẽ chặn tầm mắt từ bên ngoài, Lệnh Viên mặc một bộ đồ lụa màu xanh, ngẩn ngơ ngồi trên chiếc sạp gấm ngay dưới cửa sổ. Trong cặp mắt ôn hòa là vẻ mơ màng, nàng ngây ngốc nhìn chiếc khăn lụa màu trắng quen thuộc trong tay.

Bức rèm châu vang lên tiếng “tinh tang” khe khẽ, sau đó nàng nghe thấy Anh Tịnh cất giọng thê lương: “Công chúa còn nhớ đến phò mã làm gì? Nếu Ngọc Trí cũng nghĩ đến Phò mã gia thì đã không nói những lời đó.” Mấy ngày nay, Anh Tịnh suy nghĩ rất nhiều nhưng vẫn không thể nào hiểu nổi, chỉ có điều, mấy câu nói của Ngọc Trí thực khiến lòng người lạnh ngắt.

Những ngón tay mảnh khảnh bỗng nắm chặt chiếc khăn tay, ánh mắt Lệnh Viên hơi trầm xuống. Không phải nàng nhớ đến Phò mã, nàng chỉ đang nghĩ, nếu lúc xưa nàng theo người đó rời đi thì sẽ không có Phò mã, không có Thế Huyền , cũng không có tất cả mọi thứ bây giờ.

“Hoàng thượng ... ban đầu Hoàng thượng cũng tin Công chúa mà.” Anh Tịnh hậm hực nói.

Lệnh Viên cụp mắt, khóe miệng thoáng hiện một nét cười giễu cợt.

Thế Huyền thực sự tin nàng sao? Đến bây giờ nàng mới hiểu câu: “Không đáng” mà Bùi Vô Song nói có nghĩa là gì...

Bên ngoài bức rèm cửa, giọng nói của Trương Thạch vọng vào, rõ ràng còn có vẻ không vui: “Công chúa , Ngọc Trí tới rồi.”

Gió đông thổi tới, cuốn bức rèm lất phất bay, một bóng dáng mảnh khảnh bước vào cùng với những hạt mưa li ti. Trong khoảng khắc cửa điện được nhẹ nhàng khép lại, qua khe cửa hẹp có thể nhìn thấy khuôn mặt đầy nếp nhăn thấp thoáng vẻ giận dữ của Trương Thạch. Ngọc Trí coi như không nhìn thấy, lẳng lặng xoay người, nhanh nhẹn đi xuyên qua bức rèm sa, sau đó là bức rèm châu màu đỏ, cuối cùng vòng qua tấm bình phong. Thoáng liếc qua, nàng ta thấy ngay ánh mắt căm hận cùng vẻ mặt phẫn nộ của Anh Tịnh.

Ngọc Trí thu lại ánh mắt, nhìn về phía đôi giày thêu thấp thoáng ẩn hiện dưới chiếc váy dài của Lệnh Viên , nhẹ nhàng cất tiếng: “Nghe nói Công chúa muốn gặp nô tì.”

Nàng ta tỏ ra rất ung dung, rõ ràng không sợ Lệnh Viên chất vấn.

Đại trưởng công chúa còn chưa kịp lên tiếng, trước mặt đã có bóng người thoáng qua, rồi “bốp” một tiếng, trên khuôn mặt vốn hơi nhợt nhạt của Ngọc Trí in dấu một bàn tay rõ rệt. Nàng ta không đánh trả, mà ngước lên nhìn Anh Tịnh lúc này đang nhìn mình bằng ánh mắt phẫn nộ, lại lè lưỡi khẽ liếm khóe môi vừa bị cắn rách, nở nụ cười hờ hững. Anh Tịnh nghiến răng nghiến lợi nói: “Ngươi là đồ vô lương tâm. Công chúa đối sử với ngươi như thế nào chẳng lẻ ngươi không rõ sao? Ta hận không thể dùng dao xẻ ngực ngươi ra, để xem trái tim ngươi rốt cuộc có phải màu đen không ?” Đã bao lâu bầu bạn với nhau, trong lòng Anh Tịnh , ngoài sự căm hận còn có nhiều phàn tiếc nuối.

“Rốt cuộc em có múc đích gì?” Lệnh Viên ngẹn ngào.

Ngọc Trí hơi ngước mắt, ánh mắt dừng trên khuôn mặt nhợt nhạt của Lệnh Viên , cười nói: “Nô tì nghĩ trong lòng Công chúa biết rất rõ.”

Anh Tịnh trợn trừng đôi mắt, mãi mới nghe thấy Lệnh Viên nhẹ nhàng nói: “Bẩn cung không biết.”

Im lặng đến tận bây giờ, trong lòng nàng không phải chưa từng nghĩ đến, bao nhiêu chuyện trong quá khứ, ai nói nàng không hiểu rõ? Chỉ là việc Ngọc Trí phản bội, trước giờ nàng không dám nghĩ đến.

Trong căn phòng bỗng vang lên tiếng cười lạnh lùng: “Việc đến nước này, ko ngờ Công chúa còn nói với nô tì rằng người không biết? Chẳng lẽ người còn muốn nô tì nói ra từng câu, từng chữ hay sao? Được ta nói.” Nơi đáy mắt thoáng qua nét căm hận, Ngọc Trí bước lên phía trước, đẩy Anh Tịnh ra, nhìn chằm chằm vào nữ tử trước mặt: “Xưa nay sức khỏe của ca ca ta luôn rất tốt, từ nhỏ đến lớn chẳng mấy khi bị bệnh, Công chúa còn cho rằng ta tin huynh ấy đột nhiên mắc bệnh hiểm nghèo rồi qua đời ư?”

Anh Tịnh kinh hãi kêu lên một tiếng, nắm chặt cổ tay đang run rẩy của thị: “Ngươi đừng có nói xằng bậy. Phò mã gia...”

“Thế nào? Ta đã cho mở quan tài khám nghiệm tử thi, đại phu nói ca ca ta chết vì dính độc, chẳng lẽ ta lại bịa ra hay sao?” Nước mắt và cơn đau đều bị kìm lại, Ngọc Trí trợn trừng đôi mắt, vệt máu đỏ tươi trên khóe môi lúc này lại càng trở nên rõ ràng khiến Anh Tịnh bất giác run rẩy, ánh mắt không kìm được nhìn về phía Đại trưởng công chúa , nhưng chỉ sau khoảng khắc, Anh Tịnh đã lại đỏ bừng mặt, lớn tiếng nói: “Tình cảm của Công chúa với Phò mã gia người khác không biết, chẳng lẽ ngươi cũng không biết sao? Nếu không tại sao Công chúa lại luôn mang theo chiếc khăn tay của Phò mã gia bên người?”

“Đó vốn không phải khăn của ca ca ta.” Ngọc Trí hằn học đẩy tay thị ra, ánh mắt thê lương liếc về phía Lệnh Viên : “Ca ca ta chẳng qua chỉ là một quận thú nhỏ nhoi, thực là một hòn đá cản đường trên con đường chính trị của Công chúa , cho nên Công chúa mới không tiếc trừ bỏ huynh ấy... Công chúa phận nữ nhi nhưng chẳng kém mấy bậc mày râu, làm hành động tráng sĩ chặt tay cũng thực lẽ thường tình, chỉ tiếc rằng ca ca ta không phải người nơi đáy lòng Công chúa ...” Lúc này, rốt cuộc nàng ta đã không kìm được súc động mà khóc òa, sự chịu đựng bao nhiêu năm nay tan đi như bóng nước, nước mắt, nỗi căm hận... tất cả trào lên khiến nàng ta cảm thấy đến thở cũng thật khó khăn.

Anh Tịnh lúng túng thu tay lại, kinh hãi đến nỗi chẳng nói thành lời.

Thần sắc hờ hững đã che đi nỗi đau đớn, Lệnh Viên ổn định lại tâm trạng, thấp giọng nói: “Em cho rằng đó là Bùi Vô Song, cho nên mới nói tới sự tồn tại của y với Hoàng thượng ?” Chuyện đó, nàng vốn cho rằng do Thụy vương làm.

Ngọc Trí không phủ nhận, trên gương mặt đẫm nước mắt thấp thoáng nét cười chế giễu.

“Em hận ta?”

Lời nói nhẹ nhàng thốt ra, bàn tay ẩn dưới ống tay áo rộng của Lệnh Viên không kìm được khẽ run lên.

“Ta hận ngươi.”

Cặp mắt Ngọc Trí mở to, nàng ta thản nhiên cất tiếng thừa nhận, rồi lại thấp giọng nói: “Công chúa muốn giết luôn cả ta nữa sao? Chỉ tiếc rằng bây giờ người không còn cơ hội nữa rồi.”

Lệnh Viên khép hờ đôi mắt, nuốt nỗi thê lương vào lòng, hỏi: “Hoàng thượng đã hứa hẹn gì với em?”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK