• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cẩn! Xem, xem kìa!

Tiểu Nguyệt hết chạy đông lại chạy tây, thấy cái gì cũng ngạc nhiên, thích thú. Cũng phải thôi, đây là lần đầu tiên nàng được ra ngoài mà, nhìn nàng có cái gì hay cũng nhớ tới mình, Trần Duy Cẩn cũng cảm thấy vui đi.

Trần Duy Cẩn nắm lấy tay Tiểu Nguyệt kéo sát vào người, quan tâm nói:

– Đừng chạy loạn, vấp té bây giờ.

Tiểu Nguyệt cười cười gật đầu với hắn.

– Gia, phòng đã chuẩn bị xong.

Đột ngột, Thanh Phong xuất hiện thưa với Trần Duy Cẩn. Trần Duy Cẩn gật đầu xem như đã biết, quay lại nói với Tiểu Nguyệt:

– Nguyệt Nhi, chúng ta về khách điếm nghỉ ngơi.

Tiểu Nguyệt luyến tiếc những thứ trước mắt chưa được xem nhưng vẫn ngoan ngoãn nghe lời.

Nơi này là Bắc Bình, một vùng ở lân cận biên giới phía Bắc. Trần Duy Cẩn lần này đến đây với danh nghĩa là thương nhân gọi là Trần Nguyên để đấu giá một mỏ khoáng sản vừa được tìm thấy, cũng chính là mục tiêu lần này của Phượng gia.

Sau khi dùng bữa xong, Trần Duy Cẩn ngồi xem xét tài liệu cuộc đấu giá lần này, Tiểu Nguyệt thì ngồi thẫn thờ bên cạnh, chìm trong suy tư của nàng.

– Nguyệt Nhi.

Nghe tiếng gọi, Tiểu Nguyệt từ từ tỉnh lại, nhìn thấy gương mặt quen thuộc của Trần Duy Cẩn thì khẽ mỉm cười gọi:

– Cẩn.

Nhìn nàng như vậy, hắn lại thấy đau lòng, vòng tay lại càng ôm chặt hơn, hắn nói:

– Nếu nàng không thích thì đừng miễn cưỡng đi cùng ta.

Trước kia, sau khi trở thành chủ gia đình, Trần Duy Cẩn cũng kế thừa lại một số sản nghiệp của Trần gia, hắn lúc đó vẫn còn nhỏ lại tự biết không có tài trong lĩnh vực thương nghiệp nên lúc ban đầu cũng gặp khó khăn rất nhiều. May mắn là những chưởng quỹ kia người thì thụ ân phụ thân hắn, người thì ngưỡng mộ thanh danh của ông nên ai dốc lòng tận tuỵ, nhờ vậy sản nghiệp Trần gia không những không thụt lùi mà lại càng phát triển hơn. Cũng theo đó, sổ sách cần hắn kiểm tra càng chất chồng làm hắn luôn đau đầu.

Nhớ một đêm kia, khi hắn đang đầu tất mặt tối chôn đầu vào mớ sổ sách và bàn tính lạch cà lạch cạch thì Tiểu Nguyệt cũng nhặt lên một quyển dưới đất lên đọc. Hắn lúc đó cũng không chú ý, đôi lúc nghe nàng hỏi những vấn đề không hiểu trong đó, hắn chỉ giải đáp bâng quơ. Đến khi hắn nhận ra thì mới biết nàng đã tính xong toàn bộ đáp án trong quyển sổ đó.

Hắn ngạc nhiên hỏi thử nàng, nàng chỉ cần nghe xong câu hỏi liền cho kết quả luôn, số liệu lại hoàn toàn chính xác.

– Làm sao nàng có thể làm được?

Hắn nhìn nàng với cặp mắt kinh ngạc. Tiểu Nguyệt chỉ đơn giản cười nói:

– Tiểu Nguyệt biết nha.

Nghe nàng đáp vậy mà Trần Duy Cẩn mếu mặt cười khổ, tiểu nương tử của hắn quả thật hết sức đặc biệt.

– Được rồi. Đã trễ rồi, nàng ngủ trước đi.

Khi đó, nghĩ rằng mình sẽ được khen nào ngờ lại nghe Trần Duy Cẩn bảo nàng đi, Tiểu Nguyệt liền lộ vẻ thất vọng. Mãi một lúc sau, Tiểu Nguyệt vẫn đứng ngây ở đó, Trần Duy Cẩn lại hỏi:

– Sao nàng còn chưa đi.

Tiểu Nguyệt lắp bắp trả lời với vốn từ ít ỏi của mình:

– Tiểu Nguyệt… giúp… làm…

– Nàng muốn giúp ta?

Tiểu Nguyệt liều mạng gật đầu. Trần Duy Cẩn lại an ủi:

– Nàng an tâm, ta có thể làm được. Không cần lo lắng.

Nào ngờ, lần này Tiểu Nguyệt lại to gan phản bác:

– Tiểu Nguyệt… làm được. Cho Tiểu Nguyệt làm…

Nói mãi không được, Trần Duy Cẩn cũng để cho nàng phụ tiếp, nào ngờ nàng làm càng lúc càng nhanh, xong hết toàn bộ sổ sách không biết từ lúc nào. Trần Duy Cẩn ngày hôm đó đã bị ngạc nhiên lớn.

Dù Tiểu Nguyệt tỏ ý nàng có thể làm công việc ấy nhưng hắn cũng không dám để nàng làm quá sức, thỉnh thoảng chỉ nhờ nàng giúp đỡ. Những người khác thấy Trần Duy Cẩn đưa sổ sách cho Tiểu Nguyệt làm thì cũng rất bất ngờ, đến khi nhìn thấy Tiểu Nguyệt làm việc lại càng kinh ngạc hơn, há to mồm đến nổi có thể nhét cả quả trứng vào. Xem đi, ai dám nói vương phi là kẻ ngốc chứ.



Nếu là trước kia, Trần Duy Cẩn chắc chắn sẽ không nhúng tay vào những việc tranh giành như thế này. Nhưng từ sau khi xác định mối quan hệ hợp tác với tứ hoàng tử, Trần Duy Cẩn đã bắt đầu hành động.

Hắn nói tứ hoàng tử Nam Thiên Thần hãy vờ như không có chuyện gì xảy ra, cứ tiếp tục hành xử như thường, trước nay thế nào bây giờ thế đó, không cần thiết củng cố thế lực gì cả. Trong lòng hắn tự nhủ:

“Dù thế lực có mạnh cỡ nào cũng có thể hơn được lão hoàng đế sao. Lão muốn ai chết người đó sống cũng chẳng xong.”

Còn hắn? Hắn sẽ trở thành hậu thuẫn cho Nam Thiên Thần, dùng thủ đoạn làm suy yếu thế lực Phượng gia từ từ. Và cuộc đấu thầu mỏ khoáng sản trước mắt chính là mục tiêu đầu tiên của hắn.

Trong cuộc đấu giá này, tài năng tính toán thần sầu của Tiểu Nguyệt chính là lợi thế quan trọng nhất của Trần Duy Cẩn, nhưng đến giờ hắn vẫn không nhẫn tâm để nàng lộ diện, sợ ảnh hưởng đến tinh thần của nàng.



Thấy Trần Duy Cẩn phân vân khó xử, Tiểu Nguyệt lên tiếng trấn an:

– Cẩn mệt. Tiểu Nguyệt… giúp.

Nàng cái gì cũng không biết, nếu có thể giúp được hắn chút nào nàng đều muốn làm để giúp hắn.

Trần Duy Cẩn hưởng thụ lấy hơi ấm của nàng, giảng lại lời nàng vừa nói:

– Nàng sợ ta mệt nên muốn giúp ta sao?

Tiểu Nguyệt suy nghĩ câu nói của Trần Duy Cẩn, thấy đúng là vậy nên gật đầu.

– Nhưng sẽ phải gặp những người lạ mặt, sẽ có người xấu trong đó, nàng không sợ sao?

Nghe vậy, Tiểu Nguyệt khẽ run một cái, nhưng vẫn cứng rắn nói:

– Không sợ. Có Cẩn.

Nghe câu trả lời của Tiểu Nguyệt, Trần Duy Cẩn lại càng hạ quyết tâm:

– Phải, có ta nàng không cần phải sợ. Ta nhất định không để nàng bị tổn thương.

Tiểu Nguyệt mãn nguyện cười gật đầu.

Lại không ngờ, sau này, chính hắn là người làm nàng bị tổn thương nhiều nhất…

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK