• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Khi Trần Duy Cẩn về đến phủ thì trời đã khuya. Sau khi rửa mặt, thay đổi y phục, hắn chưa cảm thấy buồn ngủ, cứ ngồi ở ghế mềm cầm quyển sách lên đọc,nhưng tâm tình hắn đang rối loạn, một chữ cũng không vào được. Bỗng nhiên, hắn lại nhớ tới Tiểu Nguyệt. Lần cung yến trước, sau khi trở về nàng đã phát sốt, không biết lần này có sao không, nàng lại không biết chăm sóc cho bản thân mình… Càng nghĩ, hắn lại không an tâm, quăng quyển sách xuống rồi ra khỏi phòng.

Một lúc sau, Trần Duy Cẩn lại xuất hiện ở Ưu Trì viện, hắn đã quen thuộc nơi này, không cần thắp đèn hắn vẫn có thể thong thả đi lại.

Tiểu Nguyệt đang ngủ trên giường, cả người co ro lại, miệng mấp máy nói:

– … lạnh…

Hắn sợ nàng lại phát sốt nên ngồi xuống cạnh giường đưa sờ vào trán nàng, bình an là vẫn mạnh khoẻ. Cảm thấy có hơi ấm bên cạnh, Tiểu Nguyệt liền vô thức bắt lấy. Thấy nàng lại chụp lấy tay mình, Trần Duy Cẩn cười khổ.

– Đúng là đứa ngốc mà.

Nhưng Tiểu Nguyệt vẫn cảm thấy không đủ, càng lúc càng nép sát vào người hắn, biến hắn thành gối ôm. Nghĩ như vậy, Trần Duy Cẩn bất đắc dĩ không biết nên khóc hay cười.

Và chính hắn cũng biết mình lưu luyến hơi ấm của nàng. Lúc này, hắn đột nhiên cảm thấy cả người đã thả lỏng, không cần lo nghĩ gì cả. Cởi bỏ giầy, nằm lên giường, ôm lấy nàng vào lòng và nhắm mắt lại, một giấc ngủ không mộng mị.

————-

Tiểu Nguyệt mở mắt dậy liền thấy bên cạnh mình có một người khác làm nàng sợ giật nẩy mình, nhìn lại thì nhận ra là Trần Duy Cẩn nàng liền an tâm, không quấy.

Nhìn thấy bộ dạng nàng ngoan ngoãn như vậy, Trần Duy Cẩn dở khóc dở cười, nàng tin tưởng hắn vậy sao?

– Tiểu Nguyệt.

Nghe tiếng gọi, con thỏ nhỏ trong lòng Trần Duy Cẩn đưa mắt lên nhìn.

– Nàng gọi ta là gì?

Đã từng gọi một lần nên nàng theo đó mà đáp lại:

– Vương…

Trần Duy Cẩn lập tức phản bác, bắt đầu công cuộc cải tạo của hắn:

– Nàng có biết đã thành thân với ta?

Tiểu Nguyệt gật đầu.

– Vậy nàng đã thành thê tử của ta?

Lại gật đầu.

– Nàng có biết thê tử gọi phu quân là gì không?

Nàng lắc đầu.

– Là tướng công.

– Tướng công?

– Ừ. Ta là tướng công của nàng. Là trời của nàng. Lời ta nói nàng phải nghe và cũng chỉ được tin tưởng lời ta nói thôi. Hiểu không?

Trần Duy Cẩn vừa dụ dỗ vừa thuyết phục. Cảm giác dạy Tiểu Nguyệt nghe lời mình cũng là điều thú vị.

Tiểu Nguyệt nhu thuận gật đầu. Nhưng, nàng vẫn thắc mắc:

– Không phải là Trần Duy Cẩn sao? Không thể gọi Duy Cẩn giống Tiểu Nguyệt sao?

Hắn thở dài bất lực hỏi:

– Nàng muốn gọi thế nào?

Tiểu Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ, cứ lẩm bẩm:

– Tướng công? Duy Cẩn? Cẩn!

Như đã tìm ra đáp án nàng muốn, nàng bất giác nhìn hắn nở nụ cười, khẽ gọi:

– Cẩn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK