• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vệ Tử bấm vào số điện thoại của Thời Viễn với tâm trạng thấp thỏm, vì người ở đầu bên kia là “thiên sứ áo trắng”.

“Chào cô”, là tiếng của một chàng trai trẻ có giọng nói dịu dàng như trong trí nhớ của cô.

“Tôi là Vệ Tử.” Sợ người kia nhất thời chưa nhớ ra, Vệ Tử vội bổ sung: “Là người bị va chảy máu mũi vào hôm kiểm tra sức khỏe ở bệnh viện”.

“Tôi biết, tôi vẫn nhớ cô.”

Vệ Tử nghe thấy trong giọng nói của chàng trai ấy ẩn chứa nụ cười, mặt cô đỏ bừng lên, nói tiếp: “Tôi đã nói sẽ mời anh ăn cơm, khi nào thì anh có thời gian?”.

“Chỉ là việc nhỏ thôi mà, cô không cần khách sáo thế đâu.” Hình như nụ cười của người ấy tan biến dần, nhưng giọng nói vẫn rất ấm áp.

“Nên lắm chứ!” Vệ Tử có vẻ nôn nóng.

“Nếu thế, cô xem nơi nào thì tiện?” Thời Viễn cũng có vẻ dễ thuyết phục.

Khi mặc quần áo bình thường, Thời Viễn có vẻ bớt phần bay bổng của một “thiên sứ”, sau khi châm một điếu thuốc thì trông lại càng thanh nhã, nhất là đôi mắt ấm áp như cười, chỉ nhìn không thôi cũng khiến người ta thấy lòng yên ả dễ chịu.

“Anh có phải là bác sĩ tâm lý không?” Nghe thấy tiếng của mình, Vệ Tử mới cảm thấy bản thân đã đem những điều thắc mắc trong lòng nói ra rồi, mặt cô lập tức đỏ bừng lên, vội cúi đầu xuống uống nước.

“Ha ha, không phải, chuyên môn của tôi là ngoại khoa tim mạch.” Thời Viễn không hề cảm thấy câu hỏi của Vệ Tử có gì mạo muội, cô cũng thấy đỡ căng thẳng hơn, nên gọi nhân viên phục vụ đến để chọn món.

Vì nghe nói phần lớn các bác sĩ đều ưa sạch sẽ, Vệ Tử đã chọn một nhà hàng phương Tây, hì hì, khi cần thiết cô cũng rất chu đáo đấy chứ, ai bảo rằng cô qua loa đại khái nào?

Sau khi chọn món xong, Vệ Tử không biết phải nói gì nữa, cô lại thấy căng thẳng, mà căng thẳng thì lại càng thấy ngượng, nhìn những đôi trai gái xung quanh, thấy họ dường như cũng rất ngượng ngùng, giống như đang đi xem mặt. Xem mặt? Nghĩ tới từ này, mặt Vệ Tử lại càng đỏ hơn.

“Vì sao cô lại nghĩ rằng tôi giống bác sĩ tâm lý? Tôi nhớ trong nội dung kiểm tra sức khỏe của các cô có phần trắc nghiệm tâm lý, không lẽ tôi giống với chị phụ trách phần trắc nghiệm này?” Thời Viễn tiếp tục chủ đề câu chuyện lúc trước.

“Không phải, không phải!” Cái người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi, kiệm lời ít cười, đeo đôi kính màu đen ấy làm gì có điểm nào giống với chàng trai trẻ tuổi tuấn tú trước mặt? Vệ Tử vội xua hai bàn tay phủ nhận, sao mình lại ngốc thế nhỉ, toàn nói những lời linh tinh!

Đến khi định thần lại, nhìn người đối diện vẫn mỉm cười, Vệ Tử mới nhận ra rằng anh đang đùa mình, liền thở phào nhẹ nhõm rồi bắt đầu nói nhiều hơn.

Vậy là Vệ Tử bắt đầu kể về chặng đường gian nan đi tìm việc làm của mình, và cả sự kiện nhầm lẫn khi quyết định công việc.

Thời Viễn cứ mỉm cười nghe cô nói, có lúc còn cười khẽ thành tiếng, sau khi Vệ Tử kể hết chuyện, cô hỏi với vẻ mặt xấu hổ: “Anh có cảm thấy tôi là như vậy là có phần xấu xa không? Đã dùng đến những tiểu xảo vì lợi ích của mình?”.

Thời Viễn lập tức lắc đầu, đáp với vẻ nghiêm chỉnh: “Không hề, chính vì cô không biết dùng tiểu xảo nên mới có sự đền đáp hiện giờ, trời không phụ người cần mẫn”.

Cho dù anh chỉ an ủi cô hay thực sự nghĩ vậy thì nghe xong câu nói đó cô càng cảm thấy vui vẻ hơn: “Còn anh? Học y chắc là vất vả lắm”. Thực ra khi đăng ký thi đại học, mẹ cô cứ muốn cô thi vào y khoa, nhưng lúc đó bố cô phản đối, vì cho rằng con gái mà học y sẽ rất khổ, một phần chính cô cũng không thấy tự tin vào khả năng của mình, sợ không thể thi đỗ vào một trường y có tiếng nên mới thôi không thi vào đó nữa.

“Đúng vậy”, Thời Viễn gật đầu, “Có điều trong trong cái khổ cũng có cái vui...”.

Thời Viễn đúng là một đối tượng để nói chuyện, vì không những anh rất nhạy bén giỏi ăn nói mà còn không có vẻ áp đảo người cùng nói chuyện như những người thông minh khác.

Ngày thường Vệ Tử sợ nhất là nói chuyện với những người thông minh, vì phản ứng của cô thường rất chậm, hay nói nhầm hoặc nói ra những chuyện lạc đề khiến mọi người cười chê, cho dù những người ấy không hề có ác ý. Dù cô đã hơn hai mươi tuổi rồi nhưng vẫn bị mọi người coi như đứa trẻ, vì thế cho dù là người gần gũi như Dương Sương thì Vệ Tử cũng rất ít khi mở miệng nói năng trước cô ấy.

Nhưng Thời Viễn thì khác, dường như anh nghe hiểu hết tất cả những câu chuyện không đầu không cuối của cô, có mấy lần Vệ Tử nhận ra rằng những lời mình vừa nói có phần không được phù hợp, nhưng nụ cười thoảng qua của anh đã hóa giải nó, cuộc nói chuyện giữa họ vẫn cứ tiếp tục một cách bình thường.

Dần dần, Vệ Tử thấy những lời nói nhầm của mình ít hẳn đi, lời nói cũng có vẻ chắc chắn hơn, hơn nữa khi không căng thẳng, tần suất sai sót dường như là không có.

Rất lâu rồi mới có một lần nói chuyện trôi chảy như vậy, Vệ Tử cảm thấy thực sự ngạc nhiên, trước đây các bạn cùng phòng thường đùa rằng cô “mắc chứng trở ngại về ngôn ngữ”, nếu bọn họ mà thấy được trạng thái của cô hôm nay, không biết họ có thay đổi cách nhìn nhận về cô không nhỉ?

Vì phấn khích, đôi má cô ửng hồng lên, mắt cũng sáng lấp lánh như ánh sao, vốn dĩ cô đã rất xinh đẹp, lúc này lại càng xinh đẹp hơn, thậm chí Thời Viễn cảm thấy ánh mắt của những người xung quanh đều thi nhau đổ dồn về phía bàn của họ.

Trong đó có một đôi mắt chăm chú tới mức thậm chí còn ẩn chứa cả vẻ giận dữ.

Thấy Vệ Tử vẫn không hề nhận ra điều đó, Thời Viễn không nhịn được lên tiếng nhắc: “Cô có quen với chàng trai ngồi ở chỗ bên phải cách hai chiếc bàn không?”.

“Sao cơ?” Vệ Tử bất giác quay ngoắt về bên phải, bắt gặp ngay khuôn mặt tức giận ấy, còn bị đối phương trừng mắt lườm.

Vệ Tử thấy rất bực mình, định thi xem mắt ai to hơn chắc? Cô không tin mình sẽ thua! Vì thế cũng trừng mắt nhìn đáp trả, nhưng đối phương lại nguýt cô một cái rồi quay đi, trời, đồ chơi xấu! Vì cho dù lúc đó cô có lườm thì đối phương cũng không nhìn thấy. 

Thời Viễn thấy điệu bộ giận dữ của cô rất đáng yêu, bèn hỏi: “Người ấy là ai vậy? Bạn học của cô à?”.

Vệ Tử bĩu môi: “Bạn học của tôi không có ai vô duyên như vậy”.

Thì ra đó là Nhiệm Nam Hoa lòng dạ hẹp hòi, người từng bất ngờ đề nghị cô làm bạn gái ngày ấy, cô đã tranh luận với anh ta, nói rõ ràng mọi thứ với anh ta, thế mà sau đó anh ta vẫn để mối hận trong lòng. Nghe nói mỗi lần nhắc đến cô, anh ta thường gọi cô là “cô gái ngốc nghếch” hoặc là “cô gái ngu ngốc”, cô ngốc hay không ngốc thì liên quan gì đến anh ta? Ghét nhất là những người tự cho rằng mình thông minh và coi người khác là ngốc nghếch!

Sau khi ăn xong, Vệ Tử đang định lấy tiền trong ví ra thanh toán thì Thời Viễn nhanh chóng đưa chiếc thẻ cho người phục vụ, cô định phản đối thì Thời Viễn mỉm cười: “Đây là địa bàn của tôi, để lần sau cô mời, được chứ?”.

Nghe nói còn có lần sau, trong lòng Vệ Tử thấy xao động, khuôn mặt giãn dần ra với vẻ vui mừng, như vậy cũng được.

Nhà trường ra thời hạn rời khỏi ký túc xá, trước khi về nhà theo lệ Vệ Tử vẫn cần gọi điện chào chú họ, khi bấm số, cô cảm thấy rất bất an, sợ chú họ lại trách móc mình vì chuyện hôm trước, vì suy cho cùng ông làm vậy cũng vì quan tâm đến cô.

Không ngờ giọng của chú họ rất nhẹ nhõm: “Vào được cơ quan nhà nước cũng rất tốt, lúc trước chú sợ cháu không tìm được việc nên mới sắp xếp như vậy, nếu cháu đã giỏi giang như thế thì chú yên tâm rồi!”.

Cho dù những lời của ông ấy là thật hay giả thì Vệ Tử cũng thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thấy rất vui.

“Sau khi cháu rời trường có cần phải chuyển đồ đi không? Nếu không có nơi nào thì có thể tạm thời để ở chỗ chú.”

“Như thế được không ạ? Liệu có phiền chú quá không?” Vệ Tử vui sướng vì bất ngờ, sắp phải rời trường, nhưng phải hơn một tháng sau mới tới ngày đi làm. Rất nhiều sinh viên sau khi tốt nghiệp đều bán tống bán tháo đồ đạc của mình, nhưng những thứ có thể bán được của Vệ Tử không nhiều, song nếu đem vứt đi lại thấy tiếc, cả một đống đồ đạc không có nơi để, nếu mang về quê thì vừa mất công vừa không thể mang xuể, đúng lúc đang suy nghĩ xem giải quyết thế nào thì chú họ lại nói như vậy, không khác gì đưa than sưởi trong ngày tuyết rơi.

Sau khi cho các loại xô chậu đồ đạc của Vệ Tử vào trong chiếc xe hơi sang trọng của mình, Thiệu Dịch Tân chau mày: “Vệ Tử này, có những thứ đáng bỏ thì nên bỏ đi, ví dụ như chậu rửa mặt thì ở đâu mà chẳng bán, giữ lại làm gì?”.

Vệ Tử đỏ bừng mặt: “Cái chậu ấy dùng mấy năm rồi vẫn rất tốt, chất lượng rất tuyệt, bỏ đi thì tiếc lắm”, mua lại chẳng lẽ không phải dùng đến tiền?

“A Tử, cháu phải biết, có lúc cách sống của con người quyết định tầng lớp mà họ có thể đạt tới, nếu muốn tiếp tục đi lên thì cần phải phá bỏ một số quan niệm vốn có.” Đây là điều mà Thiệu Dịch Tân đúc rút được sau rất nhiều năm lăn lộn ngoài xã hội, hôm nay đem tặng không cho cô cháu gái, để xem cô cháu có ngộ ra được điều đó không.

“Tầng lớp? Thế nào là tầng lớp cao hơn?” Nhớ đến cảnh tượng sang trọng, náo nhiệt ở nhà họ Ngưu hôm ấy, trong lúc kích động, Vệ Tử buột miệng nói: “Thực ra, nếu so sánh với cuộc sống như của Ngưu Lệ Lệ, cháu cảm thấy tình hình của cháu bây giờ cũng rất tốt”.

Hôm Ngưu Lệ Lệ xuất ngoại, Thiệu Dịch Tân cũng đưa cô đến tiễn chân, trước khi qua cửa kiểm tra ở sân bay, hai mẹ con họ ôm nhau khóc nức nở, rồi sau đó Ngưu Lệ Lệ bị Lý Thiều Trung kéo đi, cứ vừa đi vừa ngoái đầu lại, nhìn cảnh tượng ấy Vệ Tử thấy rất đau buồn, cô không kìm được cũng khóc theo.

“Nhà họ Ngưu cũng chưa phải tầng lớp mà chú nói tới.” Thiệu Dịch Tân lắc đầu, “A Tử, cháu đã lớn, sắp bước chân vào xã hội rồi, vì thế có những lời nghe thì rất khó lọt tai, nhưng nếu sớm hiểu ra, có sẽ có ích cho cháu. Đó là, nếu chưa phải đến lúc cuối cùng thì không nên vội tìm đối tượng, mà hãy đợi sau khi tiếp xúc với nhiều người rồi hãy lựa chọn”.

Vệ Tử trợn mắt nhìn ông chú họ đang lái xe ở ghế trước, lúc trước, người cứ mong nhanh chóng tìm được người để gả cô đi là ông ấy, bây giờ người bảo cô rằng đừng vội cũng là ông ấy, không biết đã có chuyện gì khiến cho thái độ của chú thay đổi hẳn như vậy?

“Một người rất nổi tiếng ở phương Tây đã nói một câu rằng: Những cô gái xinh đẹp luôn cao hơn một bậc so với tầng lớp mà cô ấy đang sống. Vệ Tử, cháu có hiểu ý của chú không?” Thiệu Dịch Tân cảm thấy mình gần như đã nói thẳng ra.

Vệ Tử lắc đầu, nghĩ rằng ông chú họ không nhìn thấy cử chỉ ấy của cô, nên cô nói: “Cháu không hiểu”.

Thiệu Dịch Tân khẽ thở dài: “Lúc đầu cháu không chịu đi học cùng, bây giờ nghĩ lại thấy như thế cũng tốt, Ngưu Lệ Lệ có gửi thư cho chú, nói rằng rất hối hận vì đã kết hôn sớm như vậy, thực ra cô ấy còn có sự lựa chọn tốt hơn. A Tử, nhất định cháu phải rút kinh nghiệm từ cô ấy, đừng vội quyết định chuyện lớn cả đời”.

Vệ Tử cảm thấy mặt nóng bừng, suy nghĩ một lát rồi quyết định dứt khoát ngẩng đầu lên: “Chú, chú yên tâm, tạm thời cháu không nghĩ đến chuyện tình cảm nam nữ đâu, vì trước hết cháu phải cố gắng làm việc thật tốt, để trở thành một người phiên dịch xứng danh đã!”.

Cô vừa dứt lời, chiếc xe phanh kít lại khiến Vệ Tử suýt nữa bật khỏi ghế, nhìn thì hóa ra là vì đèn ngã tư chuyển sang màu đỏ, Vệ Tử đưa tay vỗ vỗ lên ngực, bụng thầm nghĩ: Có lẽ chú quen có lái xe rồi, vì thế kỹ năng lái xe có vẻ còn hơi kém.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK