• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“A Tử, không ngờ lại gặp em ở đây, dạo này vẫn khỏe chứ? Công việc đã ổn định chưa?” Trong suốt buổi nói chuyện ban ngày, lúc nào Trác Bằng Phi cũng không quên đưa mắt tìm bông hoa tuyệt sắc ấy trong đám đông, nhưng đến phút cuối cùng vẫn chẳng thấy đâu, không ngờ lại gặp được ở đây, đúng là chuyến đi này không uổng phí chút nào.

Vệ Tử gật đầu, đối diện với khuôn mặt tuấn tú như xưa của anh, bỗng nhiên không biết nên để ánh mắt vào đâu, hai năm rồi không gặp, cảm giác mà anh mang lại cho người khác, đấy là càng có vẻ tự tin, điềm tĩnh hơn, tinh anh và rất có khí chất như lời của Vũ Di nói, Vệ Tử buồn rầu nghĩ.

“Chuyện tìm việc của A Tử cần gì phải suy nghĩ nhiều. Rất nhiều nơi còn phải tranh nhau đấy, cân nhắc mãi đến hôm nay mới quyết định ký hợp đồng với Bộ S. dù sao cán bộ nhà nước cũng ổn định hơn, lại còn tương đối hợp với tính cách của A Tử.” Vũ Di là người từ xưa đến nay nếu không nói thì thôi, một khi đã nói thì bao giờ cũng khiến cho người ta sửng sốt, nên cô ấy vừa mới dứt lời đã nhìn thấy Dương Sương lén giơ ngón tay cái ra tỏ ý khen ngợi.

Trác Bằng Phi mỉm cười, nói: “Đúng vậy, chúc mừng A Tử”. Sau đó anh mới quay sang hỏi những người khác: “Chỉ có mấy chị em ăn với nhau ở đây thôi sao? Tôi đang ăn cùng với mấy cậu sinh viên cùng khóa với mọi người ở trong phòng kia, hay là mọi người cùng vào đó đi? Dù sao cũng đâu phải người lạ”.

Vệ Tử chau mày đang định nói, thì bỗng nhiên Dương Sương lên tiếng bằng giọng the thé như của bà mối: “Thưa anh Trác, chúng tôi không dám làm phiền anh, ba năm trước cả phòng chúng tôi đều mỏi mắt chờ để được một người mời ăn cơm ở đây, nhưng cuối cùng bị người ta thả mất chim bồ câu, đến bây giờ vết thương trong lòng vẫn còn chưa lành hẳn!”.

“A Tử, xin lỗi, lần ấy anh thực sự không cố ý, sau đó anh gọi điện thoại đến phòng của các em nhưng gọi mãi không được.” Nhìn thấy Vệ Tử vẫn cúi đầu không nói gì, Trác Bằng Phi áy náy xin lỗi.

Tất nhiên là anh không gọi được rồi, vì sau đó mình đã rút dây điện thoại, Vệ Tử nghĩ thầm, ngẩng đầu lên định cố nặn ra nụ cười rằng chuyện đó chẳng có gì. Nhưng từ trước đến nay vẻ mặt cô luôn rất đồng nhất với tâm trạng, lúc này trong lòng Vệ Tử chứa đầy phiền muộn, đau lòng và chán nản, đôi môi đỏ hồng dù có cố gắng đến mấy cũng không thể nhếch lên được.

Chàng trai đang ở trước mặt cô đã gợi cho cô nhớ đến một ký ức chẳng lấy gì làm tốt đẹp.

Sau khi Vệ Tử nhập học, cô trở thành tâm điểm chú ý của rất nhiều thầy cô và bạn bè, vì cô quá xinh đẹp! Mái tóc đen nhánh như mây, đôi mắt long lanh như hai giọt nước, chiếc mũi thẳng thanh tú, thêm cái miệng có đôi môi hồng như trái anh đào khiến người ta ngây ngất, trông cô chẳng khác gì một mỹ nhân tuyệt sắc vừa bước ra khỏi bức tranh.

Vẻ đẹp của cô không dừng ở khuôn mặt, từ dáng người đến làn da, từ cánh tay đến bàn chân, từ phần cổ đến phần eo, từ hàm răng đến móng tay, chỗ nào cũng đẹp, khiến cho tất cả những cô gái khác đều phỉa ghen tỵ, thầm trách ông trời bất công.

Các anh chị khóa trên khi tới chơi phòng của cô đã từng nói nửa đùa nửa thật với bọn Dương Sương rằng: “Các cậu thật hạnh phúc, được ở cùng phòng với người đẹp, hằng ngày tha hồ mà ngắm”.

Dương Sương còn chọc tức họ: “Đâu chỉ có thế, hằng ngày người đẹp còn quét dọn nhà vệ sinh, rồi còn đi lấy nước nóng cho mọi người, vì chỉ có một mình cậu ấy là ngày ngày tới phòng tự học”.

Vũ Di cười ha ha: “Bọn tôi còn được hưởng phúc hơn thế nữa cơ, khi A Tử thay quần áo mọi người đều vây lấy xem, da trắng nõn nà, eo thon ngực nở, khỏi phải nói cũng thấy mê ly thế nào!”.

Câu này được nói ra xong, các bậc đàn chị nghe mà đấm ngực giậm chân không khỏi ghen tỵ.

Một thời gian dài sau đó, Vệ Tử không khỏi thấy khó hiểu trước một loạt việc kỳ quặc: Trước khi đi tắm, rõ ràng cô đã hỏi người đi trước, biết được là không đông người mới vào tắm, nhưng không hiểu vì sao chỉ vào tắm được chừng ba phút thì hàng loạt người chen chúc vào cùng, đến nỗi không đủ vòi nước để dùng? Hơn nữa lần nào cũng như vậy, cuối cùng cô đành đổ lỗi rằng số mình không may mắn. Vệ Tử không biết được là, mỗi một lần sau khi cô hỏi bạn bè xong, bước vào nhà tắm thì khắp hành lang đã truyền tin: “Chú ý, chú ý, Vệ Tử vừa nói đi tắm!”.

Sau đó mọi người bắt đầu đánh cuộc xem ai sẽ là người hái được đóa hoa ấy, người được dự đoán nhiều nhất là Chủ tịch Hội sinh viên toàn trường Trác Bằng Phi và người được mệnh danh là công tử mặt lạnh Nhiệm Nam Hoa.

Trác Bằng Phi đẹp trai như ánh mặt trời, hơn nữa thường xuyên xuất hiện trong các hoạt động của Hội sinh viên, nghe nói còn lập ra một trang web mang lại lợi nhuận từ hai bàn tay trắng trong khi đang học. Tóm lại là một chàng trai ưu tú, một bạch mã hoàng tử, là đối tượng mơ tưởng của các chị em, nhưng vì đã có bạn gái là hoa khôi của khóa trên (vì sao lại là khóa trên, vì Vệ Tử vừa mới nhập trường thì đã là như vậy rồi) nên các cô gái khác đành phải dừng bước.

Ai ngờ, trước học kỳ Vệ Tử vào học thì họ tuyên bố chia tay. Lý do là hoa khôi khóa trên đã mê một ca sĩ trong đội văn nghệ của nhà trường, thế là Trác Bằng Phi có hàng trăm người hâm mộ nổi giận, khiến cho các cô gái vô cùng đồng cảm (nghe nói, trong số phiếu bầu chức chủ tịch Hội sinh viên của anh, phần nhiều là của các cô gái!).

Còn công tử mặt lạnh Nhiệm Nam Hoa lại là một nhân vật được đồn đại rất nhiều. Ngay ngày đầu tiên đến học, anh ta đã lái một chiếc Audi A8 bóng lộn, thực ra sinh viên lái xe đến trường tuy rằng ít nhưng không phải là không có, nhưng mọi người thường chỉ đi các loại Mercedes-Benz, BMW, Ferrari. Phía trước biển số xe của anh ta là một loạt con số khiến cho mọi người không thể không bàn tán rằng thân phận của anh ta chắc hẳn có quan hệ trực tiếp hoặc gián tiếp với XX.

Những lời đồn đại về anh ta có rất nhiều, ví dụ như lần một thầy giáo có tiếng trong trường đang giảng bài, anh ta ôm cặp rời khỏi lớp, khi đi đến cửa còn quay lại nói một câu rằng: “Thầy đã nói sai thời gian của sự kiện XXX, thầy hãy về xem lại tài liệu và làm lại giáo trình đi”.

Lại ví dụ như, anh ta từng nói với thiên kim tiểu thư của thầy hiệu trưởng ôm bó hoa đuổi theo mình rằng: “Cô giống như bố cô, mặt như mặt lợn ấy, về thẩm mỹ lại mặt đi rồi hãy tới tìm tôi!”.

Vân vân và vân vân. Những ví dụ như vậy rất rất nhiều. Anh chàng này rất ít lời, cũng rất ít khi thấy anh ta xuất hiện ở trường, nhưng mỗi lần anh ta xuất hiện hay mỗi lần anh ta lộ mặt đều gây xôn xao và trở thành chủ đề bàn tán mãi của cả thầy và trò trong toàn trường.

Đối với một nhân vật như vậy, lần đầu tiên để xảy ra những lời đồn đại lại chính với Vệ Tử.

Đó là một buổi tối trăng mờ gió lớn. Vệ Tử tới nhà tắm công cộng cách phòng ký túc xá hơn trăm mét để tắm, vì sợ bất tiện, cô đi dép lê tới đó, sau khi tắm xong, ra khỏi nhà tắm thì bị gió lạnh thổi đến nỗi run cầm cập, vội cắm đầu chạy về phòng, đúng lúc đó một bóng người đột nhiên lao ra chặn trước mặt cô.

“Này bạn, bạn là sinh viên trường này à?” Một giọng con trai trơn tuồn tuột vang lên.

Nhìn thấy bên cạnh anh ta có một chiếc xe đạp, Vệ Tử tưởng rằng anh ta là sinh viên trường khác tới tìm bạn, nên vội dừng lại gật đầu, đang định chỉ đường.

“Này bạn, chúng ta làm bạn với nhau có được không?” Vẫn giọng nói trơn tuột đó.

“Sao cơ?” Chợt nhớ đến chuyện có những chàng trai vô duyên bắt chuyện làm quen trong vườn trường mà Vũ Di từng kể cho mọi người, Vệ Tử vội lắc đầu: “Xin lỗi, tôi đang vội, nếu không có chuyện gì thì tôi đi đây!”.

Cô đang định vòng qua người anh ta để đi tiếp, thì anh ta lại chắn ngang trước mặt cô: “Đừng đi, cô rất xinh đẹp, làm bạn với tôi đi, ‘cái ấy’ của tôi rất to!”.

Ý thức được gã muốn nói gì, Vệ Tử đỏ mặt cuống quýt: “Anh định làm gì thế? mau tránh ra!”.

“Cô không tin sao? Để tôi cho cô xem nhé!” Nói rồi gã con trai kia nở nụ cười đểu cáng, tay để vào khóa quần.

“Mẹ ơi!” Vệ Tử ném chiếc giỏ đựng đồ tắm, ôm mặt quay đầu bỏ chạy, nhưng đôi dép lê đã làm cô bị vấp ngã.

Ngã một cái chỉ là chuyện nhỏ, nếu chẳng may gã đàn ông kia đuổi kịp thì làm thế nào?! Trong lúc bị trượt chân, trong đầu Vệ Tử chỉ kịp nghĩ đến duy nhất mỗi chuyện đó.

Một lúc sau, không hề thấy đau như đã dự kiến, tai cũng không còn nghe thấy tiếng nói đểu cáng của gã đàn ông kia, Vệ Tử vội ngẩng đầu lên, thấy trước mặt mình là một đôi mắt đầy vẻ hài hước, châm biếm.

“Vòng tay này rất ấm áp phải không, trình độ nhào vào lòng đàn ông của các cô gái bây giờ càng ngày càng cao. Cô cũng xinh đẹp đấy, nếu thay bằng cách khác có lẽ tôi sẽ cân nhắc.” Tuy nhiên, lời của anh ta lại chẳng có chút gì là ấm áp.

Bị anh ta nhắc, Vệ Tử mới phát hiện ra cả người mình đang bị anh ta ôm lấy, cô đỏ mặt vội vùng ra, rồi lắp bắp giải thích: “Không phải tôi cố ý, vừa rồi ở đằng kia có một gã thanh niên rất xấu xa, tôi cuống quá nên mới… cảm ơn anh”. Nói xong cô cúi xuống tìm đôi dép lê của mình, quay đầu nhìn lại không thấy gã đàn ông xấu xa đâu nữa, liền nhặt giỏ quần áo và những thứ khác rơi rải rác trên mặt đất, chàng trai mới xuất hiện tuy nhìn thì không thấy có vẻ xấu xa, nhưng nghe anh ta nói thì lại thấy anh ta cũng chẳng phải hạng người tử tế gì, tốt nhất vẫn nên nhanh chóng tránh xa!

Không ngờ chàng trai chẳng có vẻ gì là tử tế đó từ từ ngồi xuống, nhìn cô nhặt từng thứ một lên. Trước cái nhìn chăm chú của anh ta, Vệ Tử thấy rất căng thẳng, vội cầm giỏ lên, đứng dậy: “Được rồi, tôi đi đây, cảm ơn anh!”. Nói xong cô quay đầu bỏ chạy, chỉ trong một buổi tối mà cô gặp tới hai kẻ háo sắc, sao mà đen đủi thế!

“Chờ chút đã!” Đối phương gọi cô lại, Vệ Tử thấy do dự không biết có phải vì mình bỏ chạy hay không, người kia lại nhắc lại: “Cái này cũng là của cô hả, nó bị rơi trên đất”.

Thở phào một hơi, Vệ Tử quay đầu lại nhìn vật trong tay anh ta, khuôn mặt nóng bừng tưởng chừng như đặt quả trứng lên cũng chín. Vệ Tử không định nhận lọ sữa tắm của con gái đó là của mình, nhưng vì cô không có thói quen nói dối, hơn nữa, lọ sữa tắm ấy cô mới mua tối qua, nếu bỏ đi thì tiếc quá, nên Vệ Tử đành cúi đầu nhận lại rồi khẽ nói cảm ơn.

Đang định đi, người kia lại nói: “Chờ chút!”.

“Còn chuyện gì nữa?” May mà Vệ Tử là người nền tính, nên mới không nổi cáu trước việc anh chàng kia cứ lằng nhằng mãi.

“Cô nói vừa rồi có gã đàn ông xấu, có phải là yêu râu xanh không? Hắn ở đâu, để tôi bắt hắn giúp cô?” Nhiệm Nam Hoa không khỏi sửng sốt khi thấy mình nói ra câu đó, không biết mình đã trở thành Lôi Phong[1] từ bao giờ?

[1] Lôi Phong: Chiến sĩ của quân Giải phóng nhân dân Trung Quốc.

Đang định từ chối, nhưng nghĩ đến chuyện gã yêu râu xanh kia có thể còn quấy nhiễu các cô gái khác, Vệ Tử bèn gật đầu đồng ý, tay chỉ về phía sau: “Vừa rồi ở đằng kia, tôi thấy bên cạnh hắn có một chiếc xe đạp, không biết bây giờ hắn đi đâu mất rồi”. Nói rồi cô mô tả qua về hình dáng của tên háo sắc ấy.

“Không cần phải vội thế đâu, bây giờ vẫn còn sớm, hắn sẽ không rời khỏi đây nhanh như vậy.” Nghe cách nói cứ như thể anh ta quen với gã yêu râu xanh ấy không bằng. Nhậm Nam Hoa bổ sung: “Cô lên gác cất đồ rồi thay giày đi, tôi sẽ chờ cô ở đây!”. Nhìn đôi chân nhỏ trắng như tuyết của cô cứ co lại trong đôi dép lê để tránh gió. Nhậm Nam Hoa bất giác chau mày lại.

“Được.” Vệ Tử không thể chịu lạnh thêm được nữa, vội nhận lời rồi đi lên gác.

“Nếu cô mà không xuống, ngày mai tôi sẽ thông báo cho toàn trường biết cô bị yêu râu xanh quấy rồi đấy!”

Trước khi bước qua cánh cổng Vệ Tử nghe được câu cảnh cáo ấy, bước chân cô bỗng trở nên loạng choạng, người kia chỉ nhìn từ phía sau, sao lại biết được sự do dự của cô nhỉ?

Vệ Tử đáng thương trở về phòng ở, đi tất, thay giày xong, nói với các bạn cùng phòng rồi chạy xuống dưới gác. Vệ Tử cảm thấy rằng, không cần đến sự giúp đỡ của cô thì chàng trai kia cũng có thể bắt được tên yêu râu xanh kia. Vì cô đã cố gắng hết sức để miêu tả về đặc điểm của hắn với anh ta, nhưng nghĩ đến câu nói sau cùng của người ấy cô không dám chậm trễ nữa. Đi đường bị người ta chỉ chỉ trỏ trỏ đã đủ mệt rồi, nếu trở thành nhân vật chính của sự kiện bị yêu râu xanh quấy rối thì có lẽ sau này cô không thể nào yên tâm mà tự học được nữa.

Rất lâu sau đó, Dương Sương sau khi nghe cô kể lại, đã nhận xét rằng: “Nói như vậy có nghĩa là lần đầu tiên Nhậm Nam Hoa gặp cậu hoàn toàn không biết cậu là Vệ Tử, thì làm sao anh ta có thể nói với người khác chuyện cậu bị yêu râu xanh quấy rối được?”.

Câu nói ấy đã khiến cô sực tỉnh, Vệ Tử buột miệng kêu lên: “Đúng rồi, sao mà mình ngốc thế nhỉ!”.

Hôm ấy, sau khi thay giày xuống lầu rồi cùng chàng trai kia tìm tên yêu râu xanh khắp vườn trường, không hiểu sao Vệ Tử cứ cảm thấy có gì đó khang khác, anh ta rất lạnh lùng, chẳng có vẻ gì của một người tốt bụng hay giúp đỡ người khác. Nhưng rõ ràng anh ta đang làm một việc tốt, Vệ Tử bèn gạt những suy nghĩ đó đi, mắt chăm chăm nhìn vào mỗi một người đi xe đạp ngang qua đường.

“Chính là gã kia, cái gã mặc chiếc áo gió màu vàng ấy!” Gã đàn ông vừa đạp xe vừa quay đầu lấm lét nhìn bốn phía xung quanh ấy, thật sự là trông rất quen, Vệ Tử lập tức nhận ra ngay.

“Cô chắc chắn chứ?” Anh chàng mặt lạnh hỏi cô với ve nghiêm túc.

“Tôi chắc chắn!” Thị lực của cô đạt mười lăm, cô cũng không mắc chứng quáng gà, trừ những khi lơ đãng, còn lại mắt cũng không đến nỗi nào.

Vừa dứt lời thì thấy người bên cạnh xông tới, một cú đạp làm cho tên yêu râu xanh cùng với chiếc xe đạp quay một vòng, lăn kềnh ra đất. Người ấy một chân đè lên tên râu xanh đang định vùng dậy, móc điện thoại ra bấm số: “A lô! Có phải phòng bảo vệ của trường không? Tôi bắt được một gã yêu râu xanh ở đường đi bên cạnh thư viện? Sao cơ, báo cảnh sát à? Các anh tự báo đi!”.

Tắt điện thoại “rụp” một cái, anh chàng mặt lạnh nói với Vệ Tử với vẻ kể cả: “Thế nào? Tôi đã bắt được yêu râu xanh giúp cô, cô định trả ơn tôi ra sao?”.

“Sao cơ?” Vừa rồi cô còn thầm khen anh ta là trượng nghĩa, thích giúp đỡ người khác, thế mà ngoắt một cái đã quay lại đòi trả ơn? Vệ Tử nhẩm tính xem số tiền tiêu vặt của mình còn lại là bao nhiêu, đang định mở miệng thì lập tức bị anh chàng kia xua tay: “Thôi, nể tình hôm nay cô nhào vào lòng tôi, tôi sẽ giữ thể diện cho cô, làm bạn gái tôi đi!”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK