• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tần Bồng nghe những lời quen thuộc này, trong lòng dâng lên một loại cảm giác khó hiểu.

Năm đó dưới kế hoạch của nàng, nàng đưa mẫu thân ra khỏi lãnh cung, mẫu thân nàng lại được thịnh sủng, nàng cũng trở thành Công chúa được Hoàng đế sủng ái, cuộc sống ăn sung mặc sướng.

Một bước lên trời, kéo theo lòng ghen tị và hâm mộ của mọi người. Khi đó lòng đề phòng của nàng còn chưa như sau này, nàng vẫn ôm theo sự ngây thơ của tiểu cô nương trong lòng, sau đó nàng tự tay đưa bát canh sen bị người ta hạ độc cho mẫu thân.

Tuy rằng cuối cùng nàng đã cố gắng hết sức để chứng minh mình vô tội nhưng mà mẫu thân của nàng vẫn ra đi. Thậm chí nàng biết rõ là ai hạ độc nhưng bản thân lại không thể làm gì.

Chỉ có thể mặc áo tang quỳ trên mặt đất, để Hoàng hậu đặt tay lên vai nàng, cảm khái nói một câu: “Đứa trẻ đáng thương.”

Mà nàng còn phải dập đầu giống như đội ơn, cảm kích ân đức của Hoàng hậu.

Ngày đưa tang mẫu thân đó, chính nàng tự khiêng linh cữu của mẫu thân lên núi, linh cữu quá nặng, nàng khiêng được nửa chừng thì không chịu nổi, đột nhiên quỳ xuống.

Lúc ấy nàng quỳ một gối trên mặt đất, trọng lượng của linh cữu đè nặng lên người nàng.

Giây phút kia nàng cảm thấy, nàng không đứng dậy được.

Quá nặng, thật sự không đứng lên nổi.

Cũng chính là khi đó, một đôi tay duỗi ra đỡ nàng – người đang khiêng chiếc linh cữu gỗ dài.

Thiếu niên kia mặc trường bào màu trắng, khuôn mặt tuấn tú thời ơ mang theo hơi thở phương Nam.

Khi đó hắn cao tương đương nàng, thân hình còn không cường tráng bằng nàng, nhưng hắn đứng sau lưng nàng như cây tùng bách, đỡ lấy bả vai dưới chiếc linh cữu gỗ dài, sau đó chống lên.

Trọng lượng đột nhiên rời khỏi vai, nàng ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của thiếu niên bình tĩnh, âm thanh dịu dàng: “Đứng lên đi, ta giúp ngươi.”

Nàng không nói chuyện, khuôn mặt diễm lệ của nàng đầy bình tĩnh.

“Cảm ơn.”

Hiếm khi nàng nghiêm túc như vậy, tay hắn khẽ run lên, tựa hồ muốn làm gì đó nhưng cuối cùng hắn cũng không làm.

Hai thiếu niên bọn họ đứng một trước một sau, khiêng linh cữu lên núi.

Từ đầu tới đuôi, nàng chưa từng quay đầu lại, nhưng nàng có thể cảm giác được hơi thở của người kia, độ ấm của người kia, người đó đang ở phía sau nàng, cho dù nàng ngã xuống hay là đứng lên, hắn đều thay nàng gánh vác gánh nặng trên vai.

Chỉ là nàng chưa bao giờ là người muốn để cho người khác che chở, vì thế nàng cắn răng đi trước, để hoàng thổ chôn cất người thân của mình.

Buổi tối ngày hôm đó, nàng trở về lãnh cung, đứng trước căn phòng nơi nàng, mẫu thân và đệ đệ ở bao nhiêu năm, không nói lời nào.

Trời mưa gần hết cả đêm, nàng gần như đứng cả đêm. Sau đó nàng nghe thấy tiếng gọi đầy tức giận: “Triệu Bồng!”

Nàng không quay đầu lại đã cảm thấy có người đang che ô cho mình, lời nói của Tần Thư Hoài đầy lo lắng: “Sao ngươi lại đứng ở đây? Triệu Bồng, ngươi có biết ta tìm ngươi bao lâu rồi không? Ngươi đứng bao lâu rồi? Sao tay lạnh như vậy?”

Nàng không nói chuyện, cứ ngơ ngác nhìn căn phòng kia, Tần Thư Hoài kéo nàng đi, cuối cùng nàng cũng nói: “Ngươi để ta đứng một lát đi.”

Tần Thư Hoài ngẩn người, nắm tay của nàng không buông.

Tay của hắn vô cùng ấm áp, trong đêm lạnh giá ấy, chúng trở thành trụ cột duy nhất của nàng. Từ trước tới nay nàng không cảm thấy hắn cao lớn và đáng tin cậy như vậy, khiến cho lòng nàng không khỏi đau nhói, khàn giọng nói: “Ngày mai ta còn phải về trông Tiểu Ngọc đọc sách, ngươi để cho ta đứng một lát đi, ta chỉ buồn một đêm thôi, ta sẽ không…”

Còn chưa nói dứt lời, người kia đã ôm chầm lấy nàng.

Hắn luôn là người hướng nội, thu liễm, chất phác, mang theo sự ngượng ngùng của chính nhân quân tử.

Trước nay đều là nàng đùa giỡn hắn, trêu đùa hắn, hắn luôn đỏ mặt trốn tránh, thấy nàng là hận không thể đi đường vòng.

Nhưng mà ngày đó là ngày đầu tiên hắn chủ động ôm lấy nàng.

Ô của hắn rơi xuống, mưa đậu trên vai hắn. Thiếu niên cứ ôm chặt như vậy, dường như nàng đau cũng được, hận cũng được.

“Triệu Bồng.” Hắn khẽ run lên, nhưng cố gắng bình tĩnh: “Nếu như ngươi đau khổ, muốn khóc thì cứ khóc, trời sập ta đến chống giúp ngươi.”

Nàng không nói chuyện, nhiều năm như vậy, nàng vẫn luôn là trụ cột của mẫu thân, là trời của đệ đệ, nàng là một người nở nụ cười đi qua mưa gió, đây là người đầu tiên, cũng là người duy nhất nói lời này với nàng.

Bao nhiêu tủi thân và đau khổ ập đến, cuối cùng nàng không chống đỡ nổi, đột nhiên khóc thành tiếng.

Nàng khóc đến khàn cả giọng, nằm xụi lơ trên mặt đất. Mà thiếu niên này vẫn luôn ôm nàng, chống đỡ giúp nàng.

Tuân thủ lễ tiết nghiêm rồi lại mang theo một loại khó tiếp cận.

Sau đó hắn nói cho nàng, đường đi của con người rất khó đi, hắn đi cùng nàng.

Bởi vì những lời này, nàng đứng lên một lần nữa, trở thành một nàng Công chúa xinh đẹp, đầy hào quang.

Mà bây giờ nghe lại những lời này, nàng cảm thấy nếu như mình có thể đứng lên một lần thì có thể đứng lên lần thứ hai.

Tinh thần của nàng đã được cổ vũ, thật sự nối liền đường cắt kia lại. Nhìn thấy sắp tới cung điện rồi, đội ngũ có chút lộn xộn. Đầu óc Tần Bồng choáng váng, cũng không chú ý xung quanh đã nghe thấy tiếng hét chói tai, theo sau đó là giọng của Vệ Diễn la lớn: “Tẩu tử!”

Tần Bồng còn chưa kịp phản ứng, đã thấy một thích khách thò tay từ bên người Tần Thư Hoài, kề kiếm vào cổ nàng.

Người này rõ ràng là nữ tử, nàng ta vừa định ám sát Tần Thư Hoài, nhưng mà sau khi bị Tần Thư Hoài dùng một đòn chặn lại, nàng ta nhanh chóng lựa chọn rút lui, dang tay bắt cóc Tần Bồng.

Con đoản kiếm của Tần Bồng từ trong tay áo tuột xuống, vẻ mặt bình tĩnh. Võ công người này không tồi, Tần Bồng không dám động đậy, người bắt cóc nàng nói với mọi người: “Lùi ra phía sau!”

Âm thanh này có chút quen thuộc, Tần Bồng không khỏi nhíu mày. Người bên cạnh đều nhìn về phía Tần Thư Hoài, không dám động đậy, Vệ Diễn quyết đoán mở miệng: “Lùi ra phía sau!”

Đám thị vệ liếc nhìn Vệ Diễn, Vệ Diễn gầm lên: “Nhìn cái gì mà nhìn, lùi ra phía sau!”

Nói xong, Vệ Diễn quay đầu, nói với người kia: “Ngươi thả nàng ra, ta để ngươi đi.”

“Vệ tướng quân nói không bằng chứng, sao tại hạ có thể tin được đây? Vẫn nên mời Tứ công chúa đi theo tại hạ một chuyến!”

Người kia cười lạnh thành tiếng, kéo Tần Bồng lùi lại. Một câu này vừa nói xong, Tần Bồng đã nhận ra là ai, nàng thu đoản kiếm trong tay, phối hợp cùng người đó lùi về phía sau.

Người kia cảm thấy động tác của Tần Bồng có chút kỳ quái, Tần Bồng nhỏ giọng nói: “Đừng sợ, ta cũng muốn giết Tần Thư Hoài.”

Nghe Tần Bồng nói xong, ánh mắt của người đó có chút kỳ quái, động tác cũng trở nên táo bạo hơn, lôi Tần Bồng đi đến bên cạnh ngựa, cưỡi ngựa phóng đi.

Vệ Diễn mắng một câu, lập tức lên ngựa đuổi theo. Tần Thư Hoài không nhúc nhích, Giang Xuân bên cạnh cầm cung tới, Tần Thư Hoài giơ tay kéo dây cung, nhắm vào người cưỡi ngựa.

Tần Bồng ở xa thấy Giang Xuân lấy cung, nôn nóng nói: “Ngươi mau để ta ra sau lưng ngươi, hắn cố kỵ sẽ không bắn tên!”

“Ai biết ngươi có ý tưởng quỷ quái gì.” Nữ tử che mặt cười cạnh: “Hắn bắn tên thì cứ bắn tên, ta còn sợ hắn bắn sao?”

“Ai nha, ngươi không biết tài bắn cung của hắn đâu…”

Vừa dứt lời, Tần Thư Hoài giơ tên lên, mũi tên xé gió tới! Nữ tử che mặt dường như đã sớm dự đoán được động tác của hắn, đột nhiên cúi người tránh ra, để Tần Bồng đối mặt với mũi tên của Tần Thư Hoài, đồng thời giơ tay nắm lấy mũi tên.

Nàng ta sợ Tần Bồng giở trò sau lưng nàng, cũng sợ mũi tên của Tần Thư Hoài nên mới dùng thủ đoạn như vậy, lần đầu tiên Tần Thư Hoài suýt bắn trúng Tần Bồng, mũi thứ hai hắn không dám bắn nữa.

Nhưng mà động tác của Tần Bồng càng nhanh hơn, khi nàng nghe thấy tiếng mũi tên gào thét tiến đến, khom lưng nghiêng người tránh đi. Trong nháy mắt này đã để lộ chuyện nàng biết võ công, cho dù động tác có hơi chậm, nhưng nhìn từ tư thế, có thể nhìn thấy được căn cơ nào đó.

Sắc mặt Tần Thư Hoài lạnh lùng, giơ tay chộp lấy mũi tên, liên tiếp bắn ra ba mũi tên.

Vệ Diễn thấy tình cảnh này, lập tức quay đầu ngựa chạy lại, rống lên: “Ngươi làm cái gì đấy!”

Nhưng mà Tần Thư Hoài không lên tiếng, tay hắn run nhè nhẹ.

Động tác vừa rồi… cái động tác khiến mũi tên…

Hắn quá quen thuộc.

Hắn từng thấy vô số lần nàng luyện tập né mũi tên, nàng vẫn luôn phòng ngừa chu toàn, thích dự đoán những chuyện chưa xảy ra, đoán xem kết quả nó thế nào.

Nàng và hắn cùng nhau học võ, hắn biết quá rõ từng động tác nhỏ của Triệu Bồng.

Trong nháy mắt người kia trốn tránh, rõ ràng hắn đã thấy động tác nhỏ thường ngày của Triệu Bồng.

Là người kia sao?

Là nàng… chuyển thế, hay là… nàng vẫn chưa chết?

Đầu óc của Tần Thư Hoài có chút loạn, hắn quá vội vàng muốn xác nhận.

Ba mũi tên lao tới kia, Bạch Chỉ mắng một tiếng, giơ tay rút kiếm tránh mũi tên, không để cho mũi tên đụng tới Tần Bồng!

Tần Thư Hoài nhìn không thấy, giơ tay còn muốn lấy mũi tên nữa, nhưng lại bị Vệ Diễn gấp gáp quay lại, đè tay hắn: “Ngươi điên rồi sao?!”

“Là nàng…” Rõ ràng Tần Thư Hoài rơi vào một loại cảm xúc kỳ quái, hắn nhè nhẹ run, giãy giụa suy nghĩ, muốn giành mũi tên: “Có phải nàng hay không…”

Nếu như là nàng, nàng nhất định sẽ trốn mũi tên kia của hắn.

Nếu không phải nàng…

Thì có gì khác nhau cơ chứ.

“Tần Thư Hoài!” Vệ Diễn nhìn thần trí Tần Thư Hoài không tỉnh táo, giơ tay đánh một quyền. Tần Thư Hoài không kịp phòng bị, bị một quyền đánh lùi ra sau.

Cuối cùng đau đớn khiến cho Tần Thư Hoài tỉnh táo, lúc này Bạch Chỉ và Tần Bồng đã chạy xa.

Mũi tên cuối cùng của Tần Thư Hoài, Bạch Chỉ không tránh, mũi tên đâm lên vai, máu chảy ra. Tần Bồng quyết đoán nói: “Chạy về phía Đông, vào trong núi!”

Bạch Chỉ kỳ quái liếc nhìn nàng một cái, cảm thấy người này vô cùng quen thuộc, vẫn chạy theo chỉ dẫn của nàng, vừa chạy vừa nói: “Công chúa này thật kỳ lạ, rõ ràng biết võ còn giả vờ yếu đuối thế này, hiện tại thì hay rồi, khẳng định Tần Thư Hoài sẽ nghĩ ngươi và ta là cùng một đám người.”

“Ngươi còn không biết xấu hổ nói ta?” Tần Bồng tức giận, quả thật muốn mở đầu người này ra để mắng: “Ta đã nói ta và ngươi cùng một nhóm rồi, cho dù ta không nói, ngươi dùng não mà nghĩ cũng biết, bản thân ta là Trưởng công chúa, quan hệ một sống một chết với Tần Thư Hoài, ngươi vẫn còn lấy ta làm bia đỡ đạn? Ngươi điên rồi sao?”

“Ai biết được?” Bạch Chỉ cười lạnh ra tiếng: “Hắn đẹp trai như vậy, là nữ nhân ta đều không yên tâm.”

Tần Bồng: “…”

Bạch Chỉ, mấy năm nay ta không ở đây, ngươi phát điên gì vậy?

Bạch Chỉ là thị nữ bên người của Triệu Bồng, Triệu Bồng từ nhỏ nuôi nấng nàng ấy như muội muội. Lúc trước Tần Bồng là Triệu Bồng đi theo Tần Thư Hoài trở về nước Tề, không đành lòng để Bạch Chỉ vừa mới gả đi đã phải chia ly, chỉ có thể để nàng ấy ở lại Bắc Yến. Kết quả…

“Sao ngươi tới Tề Quốc rồi? Không cần Hạ Hầu Nhan nữa à?”

Nghe được lời này, sắc mặt của Bạch Chỉ lạnh lùng, đoản đao trong áo ngay lập tức kề trên cổ Tần Bồng, lạnh lùng nói: “Ngươi rốt cuộc là ai!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
QT
Quynh Trang08 Tháng mười hai, 2022 16:07
truyện hay quá đi ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK