• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trường kiếm của Lục Hữu tới gần Giang Xuân. Ánh mắt Giang Xuân lạnh lẽo: “Nếu ngươi không coi ta là huynh đệ, vậy ta cũng không lưu tình nữa!”

“Phóng lại đây!”

Vừa dứt lời, trường kiếm giao vào nhau.

Vốn dĩ kiếm thuật của Lục Hữu kém hơn Giang Xuân, cộng thêm các thị vệ khác vây quanh hắn, không bao lâu, kiếm của Lục Hữu đã bị Giang Xuân đẩy ra, mười mấy thanh kiếm đặt trên cổ Lục Hữu.

Giang Xuân áp Lục Hữu đến gặp Tần Thư Hoài, ép người quỳ xuống trước mặt Tần Thư Hoài. Tần Thư Hoài uống trà, nhìn Lục Hữu quỳ trên mặt đất, không nói lời nào.

Không khí yên tĩnh đến mức làm người ta cảm thấy có chút áp lực, trước khi Lục Hữu bị Giang Xuân đưa đến đã bị đánh cho một trận, bây giờ trên người toàn vết thương, bởi vì đau đớn mà bò trên mặt đất.

Tần Thư Hoài uống trà xong, cuối cùng cũng giương mắt nhìn về phía hắn: “Cho ngươi thời gian nghĩ kỹ rồi, hiện tại nghĩ xong chưa?”

“Vương gia có ý gì?”

“Ta đối xử với ngươi không tệ.” Tần Thư Hoài buông chén trà, dường như không có cảm giác gì với việc Lục Hữu phản bội, chỉ nói: “Ngươi đối xử với ta như vậy, có thể nói cho ta nguyên nhân tại sao không?”

“Tại sao?” Lục Hữu cười lạnh thành tiếng: “Vì sao vương gia không tự mình đoán?”

“Ngươi là người của Khương Y.”

Tần Thư Hoài mở miệng, nhưng Lục Hữu bình tĩnh, trầm mặc không nói lời nào.

Hắn không biết bản thân đã bị lộ bao nhiêu, dứt khoát không nói. Tần Thư Hoài nhìn vẻ mặt của hắn, suy đoán từ biểu hiện của hắn: “Ngươi đến bên cạnh ta là do chỉ thị của Khương Y. Năm đó sau khi Khương Y chết, ngươi và đồng bọn của ngươi bắt đầu suy nghĩ cách báo thù, sau khi cung biến xảy ra, đồng đảng của ngươi ngụy trang thành Tứ Công chúa, muốn dùng thân phận Tứ Công chúa để lật đổ ta, báo thù cho Khương Y.”

Sau khi nghe xong lời Tần Thư Hoài nói, Lục Hữu hoàn toàn yên lòng, không thèm đáp lời.

Tần Thư Hoài nhìn dáng vẻ của Lục Hữu lập tức biết bản thân mình đoán sai rồi, bây giờ Lục Hữu cảnh giác, hắn không thể hỏi thêm cái gì nữa.

Hắn gật đầu với Giang Xuân, nói: “Đưa kẻ này đến Vệ phủ.”

Nghe xong lời này, Lục Hữu vẫn không phản ứng. Tần Thư Hoài liếc hắn một cái, đẩy xe lăn đi ra ngoài.

Hắn lặp lại suy nghĩ về thái độ của Lục Hữu và thi cốt của Khương Y.

Khi thi cốt của Khương Y được tìm thấy, tất nhiên Tần Bồng không phải Khương Y. Chỉ là phản ứng vừa rồi của Lục Hữu nói cho hắn biết, Tần Bồng cũng không phải đồng đẳng của Khương Y, Tần Bồng là ai?

Tần Thư Hoài cảm thấy trong đời chưa bao giờ có chuyện rối rắm như vậy, nghĩ đến việc đưa Lục Hữu cùng tới Vệ phủ. Lúc này Tần Bồng đang thương lượng bước tiếp theo với Bạch Chỉ, nghe thấy Tần Thư Hoài tới, hai người liếc mắt nhìn nhau một cái, Bạch Chỉ nói trước: “Hắn tới làm cái gì?”

Tần Bồng nhanh chóng lướt qua thông tin mấy ngày gần đây trong đầu, có chút không rõ, nói: “Có lẽ, tới tặng lễ.”

Bạch Chỉ hơi nghi ngờ: “Tặng lễ?”

“Hắn không phải là người làm việc vô nghĩa.”

Nói xong, Tần Bồng giơ tay, nói: “Mời vương gia tiến vào.”

Một lát sau, Tần Thư Hoài được Giang Xuân đẩy vào. Tần Bồng cười tủm tỉm ngẩng đầu: “Vương gia.”

Bạch Chỉ đứng dậy, biết điều lui xuống. Giang Xuân cũng đi theo lùi xuống. Trong phòng chỉ còn lại hai người Tần Bồng và Tần Thư Hoài. Tần Thư Hoài nhìn lướt qua đống hồ sơ trong tay Tần Bồng, nhàn nhạt nói: “Chuẩn bị thật đầy đủ.”

“Ừm?”

“Đầu tiên đẩy vụ án giết thê của Thứ sử Dương Châu lên cao trào, sau đó việc ta giết Khương Y bị tung ra, một mặt đã có tiền lệ, không thể phán án quá nhẹ; mặt khác dân chúng vừa trải qua vụ án tương tự, đương nhiên không tránh khỏi tạo cho ta ấn tượng là hung thủ, danh tiếng ta tích góp nhiều năm vậy mà bị hủy sớm như thế này.”

“Chuẩn bị đã xong, bây giờ vào chủ đề chính, ta rất tò mò, trong tay ngươi có bao nhiêu chứng cứ chứng minh ta giết Khương Y?”

Tần Bồng nhìn Tần Thư Hoài, ném hồ sơ trong tay lên bàn, rồi ngả người ra sau: “Vương gia không ngụy biện, đến gặp ta thẳng thừng thừa nhận mọi chuyện chẳng lẽ là muốn bất chấp tất cả?”

“Ta cần phải phủ nhận nữa sao?”

Tần Thư Hoài bình tĩnh nhìn nàng: “Ngươi cho rằng có thể lật đổ ta bằng một vụ án?”

“Quả thật ta không thể lật đổ Nhiếp Chính Vương bằng một vụ án.” Tần Bồng một tay chống lên vịn, một tay vén tóc sau, nhướng mày nói: “Nếu như ta không làm được gì, sao vương gia phải tới đây?”

Tần Thư Hoài không nói chuyện. Tần Bồng cười nhạo thành tiếng: “Chột dạ thì cứ chột dạ, còn giả vờ làm sói đuôi lớn gì chứ? Ta không động được vào ngươi, chẳng lẽ ta không động được vào Giang Xuân sao?!”

“Ngươi dám.”

Ngay cả khi Tần Thư Hoài uy hiếp thì ngữ khí của hắn cũng bình tĩnh. Trong mắt Tần Bồng đầy lạnh lẽo: “Ngươi cho rằng ta làm nhiều như vậy làm gì? Oan có đầu nợ có chủ, giết người cũng phải trả giá, Giang Xuân hắn dám giết người nên chuẩn bị tốt tinh thần bị người khác giết!”

Tần Thư Hoài không nói gì, giơ tay rót trà cho mình, trà vẫn còn ấm, còn là trà Long Tĩnh tốt nhất.

Năm đó Triệu Bồng thích uống trà Long Tĩnh, Bắc Yến nằm ở phương Bắc không sản xuất trà, mỗi năm Triệu Bồng đều nhờ người thu mua số lượng lớn từ phương Nam.

Triệu Bồng thích uống, Tần Thư Hoài cũng thích theo, giờ phút này uống trà Long Tĩnh khiến cho Tần Thư Hoài tìm được cảm giác quen thuộc, trong lòng hắn cảm thấy thoải mái hơn.

Lúc này Tần Bồng không có ý định đối đãi với hắn thế nào, tâm ý đều đặt trên người Giang Xuân. Hắn tự bảo vệ mình không sao cả, nhưng nếu Tần Bồng tàn nhẫn muốn gây phiền toái cho Giang Xuân, sợ là sẽ gặp phải phiền phức không nhỏ.

Tần Thư Hoài bình tĩnh, Tần Bồng cũng bình tĩnh theo. Tần Thư Hoài là loại người không dễ bộc lộ cảm xúc ra mặt, nhưng nàng không phải, từ nhỏ nàng đã là người có chuyện gì cũng phải viết lên mặt, trừ khi cố tình ẩn nhẫn áp chế, nếu không phần lớn thời gian, nàng đều thích sống trương dương một chút.

Ai đánh nàng một cái, nàng tát ngược lại mười tám cái.

Ai khiến nàng không thoải mái, nàng sẽ khiến cho người đó không thoải mái trăm nghìn lần.

Trước kia nàng từng nói với Tần Thư Hoài, có gì thì đừng đặt trong lòng, uất nghẹn lâu rồi, người sẽ bị uất nghẹn đến hỏng mất. Nếu như thân thể hỏng rồi, nếu như tâm hỏng rồi.

Nàng cảm thấy hiện tại tâm tình Tần Thư Hoài trở nên bất chính như vậy, tính cách này nàng có trách nghiệm cực lớn.

Tần Thư Hoài uống trà, cảm thấy thờ ơ với Tần Bồng đủ rồi, cuối cùng cũng nói: “Ý của Công chúa ta hiểu. Vậy ta hỏi một câu, Công chúa không thể lùi nửa bước sao?”

“Vương gia có ý gì?”

“Khương Y đã chết, cho dù Công chúa có thể cho Giang Xuân đền mạng thì cũng không có ích lợi gì, chẳng bằng thương lượng với ta một chút, Công chúa muốn gì không ngại thì nói ra.”

Lời này của Tần Thư Hoài rất trực tiếp: “Vị trí Thứ sử Dương Châu, Công chúa cảm thấy đủ không?”

Lúc này Tần Bồng không nói, dường như nàng không nghe thấy Tần Thư Hoài nói, cúi đầu uống một ngụm trà, sau đó giơ tay lên nhìn hoa văn mới vẽ trên móng tay mình. Tần Thư Hoài nhìn phản ứng của Tần Bồng lập tức biết nàng không hài lòng.

“Cuối cùng Công chúa muốn cái gì, cứ việc nói thẳng.”

“Thứ sử Dương Châu, Thuận Thiên Phủ Doãn, xây dựng lại quân đội Bắc Thành do Vệ Diễn chỉ huy.”

Tần Bồng nhanh chóng nói yêu cầu. Tần Thư Hoài nghe Tần Bồng nói xong, cười lạnh thành tiếng: “Ta chân thành đối đãi với Công chúa, Công chúa lại nói như sư tử ngoạm vậy sao?”

“Ta chân thành chờ vương gia một ngày, vương gia cứ qua quýt với ta như vậy sao?”

Tần Bồng giương mắt nhìn Tần Thư Hoài: “Vị trí Thứ sử Dương Châu đương nhiên quan trọng, nhưng đối với một vị Công chúa không có quyền không thế ở kinh thành, Thứ sử Dương Châu có tác dụng gì?”

“Được.” Tần Thư Hoài gật đầu đáp ứng. Tần Bồng có chút kinh ngạc, nàng cố ý đề ra nhiều yêu cầu như vậy, thật ra nàng muốn từ từ dày vò Tần Thư Hoài, nhưng không nghĩ tới Tần Thư Hoài dễ nói chuyện như vậy?

Nhưng mà Tần Thư Hoài nói xong, câu tiếp theo: “Những việc này, ta đều có thể nghe theo điện hạ, nhưng mà ta muốn hỏi Công chúa có quen một người không.”

Tần Bồng nghe xong lời này, trong lòng khẽ lộp bộp, quả nghiên nghe thấy Tần Thư Hoài nói: “Lục Hữu, công chúa biết không?”

Tần Bồng không nói gì. Tần Thư Hoài nói như vậy, tất nhiên đã biết quan hệ giữa Lục Hữu và nàng. Ít nhất biết rằng Lục Hữu vẫn còn quan trọng với nàng. Trên mặt Tần Bồng không thể hiện ra cảm xúc gì, chậm rãi nói: “Vương gia định làm gì?”

“Đừng vòng vo với ta.” Tần Thư Hoài nói thẳng: “Rốt cuộc muốn cái gì thì nói rõ ràng, nếu không tất cả mọi người cùng cá chết lưới rách.”

Nói đến đây, Tần Bồng cũng không tính toán dày vò nữa, nhanh chóng nói: “Thuận Thiên Phủ Doãn và Thứ sử Dương Châu ta đều muốn. Nếu không cho, vậy ngươi giết Lục Hữu đi, ta lập tức cho Giang Xuân đi cùng hắn.”

“Được.” Tần Thư Hoài dứt khoát gật đầu.

Lúc này Tần Bồng mới cười lần nữa, dịu dàng nói: “Ta thích người sảng khoái nói chuyện như vương gia. Chờ sau khi ta nhậm chức, chứng cứ sẽ giao cho vương gia, vương gia yên tâm, việc này ta sẽ không nhắc đến nữa.”

Tần Thư Hoài nghe thấy Tần Bồng dứt khoát từ bỏ vụ án Khương Y, không khỏi nhíu mày.

“Ngươi rốt cuộc là ai?”

Tần Thư Hoài nhìn nàng chằm chằm, Tần Bồng chống cằm, kéo dài giọng nói: “Ta chính là Tần Bồng nha.”

“Không.” Tần Thư Hoài lập tức nói: “Ngươi không phải.”

“Ta không phải Tần Bồng.” Tần Bồng nhìn chằm chằm Tần Thư Hoài, trong mắt mang theo tia lạnh lẽo: “Vương gia cảm thấy, ta là ai đây?”

“Đây là vấn đề ta hỏi ngươi.”

“Ta thật sự là Tần Bồng.” Tần Bồng thản nhiên trả lời: “Vấn đề này của vương gia không có ý nghĩa, ngược lại ta hỏi vương gia, nhiều năm như vậy có mơ thấy nàng ta không?”

“Ta mơ nàng ta làm gì?” Tần Thư Hoài trả lời vô cùng lạnh lùng, hoàn toàn không cảm thấy câu trả lời của mình có gì không ổn. Tần Bồng nhìn dáng vẻ lạnh nhạt của hắn, lửa giận lập tức phun trào, cười lạnh nói: “Giết chết thê tử của mình, chẳng lẽ vương gia không cảm thấy lương tâm bất an sao?!”

“Lương tâm bất an?” Tần Thư Hoài nhấm nuốt bốn chữ này, khẽ cười. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn về phía Tần Bồng, trong mắt mơ hồ mang theo ý điên cuồng: “Khương Y nàng ta, Khương gia nhà nàng ta không cảm thấy lương tâm bất an, tại sao ta phải cảm thấy lương tâm bất an?”

“Nàng ta là thê tử của ngươi, cho dù có không tốt đến mức nào, ngươi cũng không thể ác độc như vậy!”

“Ta ác độc?!” Tần Thư Hoài cười điên cuồng: “Khương gia nhà nàng ta vì quyền thế giết vợ cả của ta, ta ác độc lẽ nào không phải là điều đương nhiên sao?!”

“Tần Thư Hoài ta âm ngoan độc ác, tội ác cuộc đời này của ta chồng chất, nhưng giết chết toàn bộ tộc Khương thị của nàng ta, ta chưa bao giờ hối hận.”

“Bọn họ đáng chết.”

Tần Thư Hoài giương mắt nhìn nàng, dường như rất điên cuồng, từng câu từng chữ giống như chất độc trong ruột phun ra, muốn đầu độc tất cả những ai chạm vào, khiến bụng dạ bọn họ thối rữa, đau đớn xé gan xé ruột.

“Toàn bộ tộc Khương thị của nàng ta, đáng chết.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
QT
Quynh Trang08 Tháng mười hai, 2022 16:07
truyện hay quá đi ạ
BÌNH LUẬN FACEBOOK