• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor + Beta: Tiểu Hy.

Trước khi đến tháng chín, Khương Thủy Sinh muốn mua vài bộ quần áo mới cho Khương Tuệ.

Con gái cao lên không ít, sắp phải lên sơ trung. Quần áo trước kia của Khương Tuệ không thích hợp để mặc đến cao trung.

Khương Thủy Sinh hỏi Khương Tuệ muốn quần áo thế nào, cô đều cười nhẹ nói sao cũng được.

Khương Thủy Sinh có chút u sầu, theo lý thuyết trước đây hắn đều mua quần áo cho con gái mình. Nhưng dù thẩm mỹ của một người đàn ông tốt đến đâu thì cũng không được. Năm nay Trần Thải Quỳnh kết hôn, hắn không biết bà ta có oán hận gì trong lòng mà lúc nói chuyện với những người phụ nữ khác trong đại viện lại thích nói về Tiểu Khương Tuệ.

Nói con gái hắn lúc nhỏ té nhiều như thế, lớn lên sẽ bị hủy dung, nói quần áo của Khương Tuệ rất quê mùa, không đẹp như Lương Thiên Nhi.

Khương Thủy Sinh không quan tâm đến vấn đề của mình, nhưng mọi người nói về Khương Tuệ, trong lòng hắn đặc biệt hụt hẫng, vì vậy hắn bắt đầu quan tâm đến việc mua quần áo cho con gái.

Đứa trẻ đang lớn lên từng năm, Khương Thủy Sinh lo sợ Khương Tuệ ở trường sẽ bị bạn bè cười nhạo mặc quần áo quê mùa.

Vì thế, Khương Thủy Sinh hạ quyết tâm bớt thời giờ hỏi Khương Tuệ một chút.

Nhưng mùa mưa chưa qua, hắn bận thu mua dược liệu, thời gian liền kéo gần đến khai giảng.

Khương Thủy Sinh đạp xe về nhà, trên đường gặp được Hồng Lệ Vân đang đẩy xe.

Hồng Lệ Vân thường dọn dẹp ở cao ốc, sau khi tan tầm còn đi bán sương sáo. Dù mấy ngày nay eo đã tốt lên một chút, nhưng lúc đẩy xe vẫn phải cố hết sức.

Khương Thủy Sinh nghĩ đến tình làng xóm, vội dừng xe đạp tiến lên, "Hồng Lệ Vân, tôi giúp cô đẩy xe."

Hắn không nói xã giao, tiến lên liền nhận lấy tay vịn xe đẩy.

Các bánh xe đã cũ, lúc đẩy rất tốn sức.

Hồng Lệ Vân vội vàng đi theo hắn, liên tục nói lời cảm ơn.

Khương Thủy Sinh cười phúc hậu: "Không có gì."

Hồng Lệ Vân nói: "Tôi vẫn còn một ít sương sáo, anh không ngại thì mang về cho Tuệ Tuệ nhé?"

Đẩy xe đến trước nhà Hồng Lệ Vân, Khương Thủy Sinh lau mồ hôi, liên tục xua tay, "Không được, đều là hàng xóm cả, giúp một chút thôi mà. Đừng khách sáo như vậy."

Hồng Lệ Vân gật đầu cười cười.

Khương Thủy Sinh chợt nhớ ra: "Tôi có vấn đề muốn làm phiền cô. Tôi thấy quần áo mà cô mua cho Lương Thiên Nhi rất đẹp, cô có thể chỉ cho tôi cách chọn quần áo cho con gái không?

Hồng Lệ Vân ngẩn người, vội nói: "Có thể có thể."

Vì vậy, trước khi khai giảng, Khương Tuệ nhận được chiếc váy mới ba mua cho. Nó vừa là quà mừng cô lên sơ trung vừa là quà sinh nhật.

Khương Tuệ mười hai tuổi.

Sơ trung Ánh Dương không cần mặc đồng phục, có thể mặc quần áo của mình đi học. Khương Tuệ giũ váy ra, cực kỳ kinh ngạc.

Váy trắng có một chiếc thắt lưng, mặt trên điểm vài bông cúc nhỏ, ở phía sau thắt nơ bướm. Đường viền ren tinh xảo, váy xòe ưu nhã.

Rất có tính thẩm mỹ! Tựa như váy của tiểu tiên nữ. Kiểu dáng có vẻ thịnh hành những năm nay.

"Ba chọn sao?"

Khương Thủy Sinh thấy cô thích, cũng cực kỳ cao hứng: "Không, không, ba gặp Hồng Lệ Vân rồi nhờ cô ấy giúp ba. Tuệ Tuệ sắp vào sơ trung, con sẽ mặc thật đẹp đến trường đi học."

Khương Tuệ trong lòng ấm áp: "Cảm ơn ba!"

Cuộc sống không có Trần Thải Quỳnh khắc nghiệt, tựa như cũng trở nên ôn nhu vô cùng.

Tháng chín khai giảng trời hạ mưa, Khương Tuệ tất nhiên không có mặc váy mới.

Thời tiết lạnh ở thành phố R kéo dài hơn thời tiết nóng. Mùa thu đến sớm, mùa đông lại rời đi trễ. Cô chỉ có thể mặc chiếc áo khoác cũ đến trường. Nếu trời vẫn mát mẻ như vậy, chiếc váy mới chỉ có thể để đến mùa hè năm sau mới mặc được.

Khương Thủy Sinh cũng mặc kệ có đẹp hay không, vội vàng dặn dò Khương Tuệ mặc nhiều quần áo.

Sau khi lên sơ trung sẽ được phân lớp ngẫu nhiên, Khương Tuệ hiện giờ ở sơ nhất (lớp 7) ban 7, là lớp cuối trong khối, còn Trì Nhất Minh ở ban 1.

Khương Tuệ sớm biết kết quả này, bởi vậy cô đặc biệt chờ mong cuộc sống sơ trung.

Tới phòng học liền thấy vài khuôn mặt quen thuộc, quả nhiên không thấy Trì Nhất Minh.

Trần Thục Quân liên tục vẫy tay với cô: "Khương Tuệ, tới đây ngồi."

Trần Thục Quân tới sớm, chiếm được một vị trí tốt ở hàng thứ ba.

Khương Tuệ ngồi bên cạnh Trần Thục Quân, bỏ cặp sách vào bàn.

Trần Thục Quân dịu dàng nói: "Thật vui, chúng ta vẫn là bạn cùng lớp."

Khương Tuệ cao hứng nói: "Đúng vậy, thực sự có duyên."

Trần Thục Quân đánh giá Khương Tuệ một chút: "Chà, nghỉ hè không gặp, Khương Tuệ cậu trắng hơn rồi?"

Khương Tuệ ngẩn người: "Đâu có."

Trần Thục Quân nói: "Ồ, không có đổi, là mặt cậu ít vết thương hơn rồi, trước kia cậu đã trắng, hiện tại rõ ràng hơn thôi. Bệnh của cậu tốt hơn chút nào chưa? Hiện tại còn bị ngã không?"

Khương Tuệ nói: "Cảm ơn cậu, tớ ít bị ngã hơn rồi."

Khương Tuệ trên mặt bình tĩnh, nhưng có trời biết tim cô đập chậm hơn nửa nhịp khi nghe thấy lời này! Trước kia cô cũng từng luyện tập thăng bằng nên hiện giờ nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Không nghĩ tới khôi phục cũng nhanh hơn, nhưng nghĩ đến bây giờ đã là sơ trung, cơ bản không cần gặp mặt Trì Nhất Minh, cô lại nhẹ nhàng thở ra.

Không thể vì sợ hãi một thứ mình không biết mà cả đời không cho mình tốt lên. Có thể chạy có thể nhảy là một chuyện tốt đẹp đến cỡ nào!

Tan học hai cô bé vẫn cùng nhau về nhà.

Tháng chín sắc thu, gió có chút lạnh. Lúc đi ngang qua Nhị Kiều, Trần Thục Quân nhỏ giọng nói: "Anh của Trì Nhất Minh còn đang sửa xe, anh ta lớn hơn chúng ta vài tuổi, anh ta định không bao giờ trở lại đi học sao?"

Dù cho không mấy nhiệt tình với việc học, nhưng Trần Thục Quân biết, những đứa trẻ không được đi học rất đáng thương.

Khương Tuệ nghiêng đầu nhìn qua.

Trì Yếm đang tự sửa một chiếc xe tải nhỏ, biểu tình anh chuyên chú, không có nhìn về hướng học sinh đang tan học.

Qua kỳ nghỉ hè Khương Tuệ cao lên không ít, hiện tại mười hai tuổi đã cao 155cm, loáng thoáng hình dáng của một thiếu nữ, trong lớp học không cao cũng không thấp.

Trần Thục Quân thấp hơn một chút, hiện tại 153cm.

Mà Trì Yếm còn chưa đến mười sáu tuổi, vẫn đang cao lên, hiện tại không biết là 1 mét 80 mấy. Chỉ có thể nói có một vài người trời sinh đã tốt.

Trần Thục Quân có bóng ma tâm lý với Trì Nhất Minh, vì thế cũng không có hảo cảm với Trì Yếm. Cô bé kéo kéo Khương Tuệ: "Đừng nhìn nữa, sửa xe có cái gì đẹp, chúng ta đi thôi."

Khương Tuệ gật gật đầu, cùng Trần Thục Quân về nhà.

Chậm rãi lớn lên, có một vài người cần xa cách, nhất định phải xa cách.

Cô cảm thấy hết sức may mắn với cục diện hiện tại, Trì Yếm vẫn lãnh đạm như trong trí nhớ, Trì Nhất Minh cũng không có chút hứng thú nào với cô.

...

Bêm kia đường -

Đái Hữu Vi nói: "Chú nhìn cái gì thế? Em trai chú về từ sớm rồi mà."

Trì Yếm cầm cờ lê vặn bu lông, thu hồi tầm mắt nhàn nhạt nói: "Không nhìn gì cả."

Động tác của anh rất nhanh, sửa xong xe thì ăn cơm chiều.

Đái Hữu Vi giúp anh lấy cơm hộp, Trì Yếm đến vòi nước rửa sạch tay, bưng lên liền ăn.

Thiếu niên đang vô cùng đói, động tác ăn cơm cũng rất nhanh.

Đái Hữu Vi hâm mộ nhìn anh: "Chú nhỏ hơn anh hai tuổi, nhưng lại cao hơn anh 10cm, sao chú lại cao vậy chứ."

Trì Yếm trầm mặc ăn cơm, không đáp lại.

Đái Hữu Vi cũng là một người học việc, năm nay mười tám tuổi, mọi người đều quen Trì Yếm lãnh đạm, bởi vậy Đái Hữu Vi cũng không ngại, vừa nhai cơm vừa tâm sự: "Chú biết Trần Ngọc Phương ở cửa hiệu cắt tóc bên cạnh chứ? Chính là cô gái có vài vết tàn nhang trên mặt đó."

Trì Yếm không biết, anh lắc đầu.

"Ôi, anh với Lý Đông đều thích Trần Ngọc Phương, cũng không biết cô ấy vừa ý ai. Mấy hôm trước anh thấy Lý Đông mua khăn lụa cho cô ấy, chú nói xem anh nên mua gì đây? Thật ra, luận diện mạo anh cảm thấy anh đoan chính hơn, Lý Đông mặt quá tròn, đàn ông mặt tròn thì giống cái gì? Nhưng Lý Đông lại cao hơn anh vài centimet, thật phiền lòng mà."

Trì Yếm không hiểu loại tâm sự này, chỉ ngồi ăn cơm.

Anh ăn hết một hộp cơm lớn, lại đi lấy thêm một hộp.

Ở phương diện này Văn Lôi quả thật không tồi, không có để nhóm học việc bị đói.

"Trì Yếm, sao chú lại không hiểu phong tình thế, Trần Ngọc Phương chú cũng không biết, cô ấy không tồi, còn rất nhiệt tình nữa. Không phải anh nói chú..." Đái Hữu Vi kéo Trì Yếm, nhỏ giọng nói, "Chúng ta không đi học, nỗ lực sửa xe tích cóp tiền chính là vì cưới vợ. Qua mấy năm nữa chú cũng sẽ suy xét đến việc này thôi, anh nghe nói đứa em trai kia của chú không phải em ruột, đừng có làm mọi thứ vì nó quá, cũng nên lo cho chính mình nữa."

Trì Yếm mặt không cảm xúc, kéo ống tay áo của mình về.

Đái Hữu Vi đáp một tiếng: "Thật là không để người ta thích mà."

Trì Yếm dừng một chút, ăn miếng cơm cuối cùng rồi đi làm việc.

Đái Hữu Vi không cam lòng: "Nói thật, chú thích dạng gì thế? Không đến mức thiên tiên mỹ nhân mới làm chú cảm thấy hứng thú chứ? Thiên tiên ai không thích, nhưng ai có thể ôm về nhà đây?" Hắn cười tự giễu, "Chúng ta cũng không phải là ông chủ lớn, chỉ là những đứa ở tầng dưới chót của xã hội thôi. Có đôi khi con người thật sự không thể không chấp nhận số mệnh, đám nghèo khổ như chúng ta, tình yêu gì đó đều là nói nhảm, có thể tìm được đối tượng đã là không tồi rồi."

Trì Yếm đột nhiên nói: "Anh thật ồn ào."

"Ối chà, hiếm khi thấy chú tức giận, ha ha ha!"

Trì Yếm hơi hơi phẫn nộ, lạnh lùng trừng mắt Đái Hữu Vi. Tên ngốc này thật đúng là không xứng với tên của mình.

Lúc Trì Yếm kết thúc công việc trở về đại viện, gió to nổi lên, cây trúc bị thổi đến nghiêng ngả.

Ở phía nam đại viện, xa xa nghe thấy tiếng Khương Thủy Sinh kêu: "Tuệ Tuệ! Mấy cái túi bị thổi bay rồi, con nhặt giúp ba với."

Cô bé trả lời: "Vâng!"

Chiếc túi bị thổi bay đến bên chân Trì Yếm, anh đợi một lát, quả nhiên nhìn thấy một cô bé mặc áo khoác màu hồng nhạt đang đuổi theo chiếc túi.

Động tác rất vụng về, cô còn không đuổi kịp tốc độ của mấy cái túi, Trì Yếm nhíu mày, đi nhanh qua giúp cô nhặt lên.

Khương Tuệ quỳ trên mặt đất, tay chân luống cuống đè mấy cái túi lại. Chiếc quần trắng chỗ đầu gối bị làm bẩn.

Trì Yếm cong đầu gối, ngồi xổm xuống trước mặt cô, đưa năm cái túi trong tay cho cô.

Tiểu thiếu nữ ngẩng đầu, đôi mắt đào hoa sáng ngời, Trì Yếm hơi hơi nhìn sang chỗ khác: "Cầm."

Cô nhận lấy, vội vàng đứng lên.

Trì Yếm cũng đứng dậy, nhìn gần thấy cô đã cao hơn một chút, tuy vẫn chưa chạm tới ngực anh.

Trì Yếm vừa muốn nói chuyện, cô lui về phía sau một bước, nhỏ giọng nói: "Cảm ơn anh, Trì Yếm." Cô cầm túi, cũng không nói gì nữa, xoay người liền về nhà.

Trì Yếm nhìn bóng dáng của cô, gắt gao mím môi.

Trong một chớp mắt anh rất muốn hỏi, vì sao không gọi là 'anh'?

(Tiểu Hy: Mọi lần Khương Tuệ đều nói "Cảm ơn anh Trì Yếm", tức là kêu Trì Yếm là ca ca, nhưng lần này cô không gọi anh là ca ca nữa.)

Nhưng giây lát sau anh lại hiểu không cần hỏi, bởi vì cô đã sắp trưởng thành. Lớn lên liền hiểu chuyện, giống như Lương Thiên Nhi, chậm rãi rời xa người 'không tiền đồ' như anh.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK