• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, lúc đi trên hành lang tôi gặp Đoạn Tiểu Ngữ đang đi tới. Trên mặt cô ta thể hiện một điều mà từ trước đến giờ tôi chưa bao giờ từng thấy: Cô ta nhìn tôi cười một nụ cười, đểu cáng, ánh mắt thù hận.

Lúc tôi vờ cúi đầu, đi ngang qua, bị cô ta cố tình va vào vai tôi một cú cực mạnh, làm tôi chệch choạng. ngã người đập vào lan can.

“Ôi, tớ xin lỗi, tớ xin lỗi, tớ không cố tình va chạm đâu.” Đoạn Tiểu Ngữ vừa nói vừa đỡ tôi dậy, vừa giẫm lên chân tôi một cái.

Tôi kìm nước mắt, cúi gằm mặt bám vào lan can đi tiếp dọc hành lang.

Từ đó trở đi, mỗi lần gặp Đoạn Tiểu Ngữ và đám bạn của cô ta ở ngoài đường, chúng nó đều xếp thành một hàng cố tình va vào tôi. Tôi thường xuyên né đi nhưng không né được nên bị ngã dúi dụi về một bên.

Khi Đoạn Tiểu Ngữ trra vở bài tập, cô ta thường xuyên “nhỡ tay” đánh rơi cuốn vở của tôi xuống đất, có lúc còn “nhỡ chân” giẫm lên cả vở của tôi.

Thậm chí còn có một lần, Ngô Tam Cúc vừa bước vào lớp đã vô duyên vô cớ nói một câu đầy hằn học: “Thuỷ Tha Tha, cậu và Đoạn Tiểu Ngữ ngồi cùng một hàng mới thấy rõ sự khác biệt của trắng và đen. Đoạn Tiểu Ngữ trắng là thế, còn cậu thì rõ là đen. Sự khác biệt thật rõ ràng.”

Tôi tức tối vô cùng vì tôi kị nhất ai nói tôi đen.

Ngày bé có lần tôi chơi đùa bên ngoài, lưng bị va vào tường. Về đến nhà tôi quay người, ngoảnh đầu lại để soi xem có bị vết bẩn nào trên lưng không, nếu không thì tôi sẽ bị bà mẹ ưa sạch sẽ của tôi mắng cho một trận tơi tả. Kết quả là mẹ tôi nhìn thấy tôi chăm chú soi gương, liền lạnh lùng nói một câu: “Trông mày giống như hòn than, soi cái gì mà soi? Soi thế chứ soi nữa cũng chẳng thể thay đổi được cái bộ dạng của mày đâu!”

Mẹ thường xuyên ca ngợi nước da trắng của mình trước mặt tôi, còn tôi sinh ra đã có làn da đen giống hệt bố. Nước da của mẹ - người phụ nữ hơn bốn mươi tuổi còn trắng hơn tôi – một đứa trẻ mới mười mấy tuổi đầu. Mỗi lần mẹ nói về chủ đề này, bà đều tỏ ra dương dương tự đắc. Nhưng bà không hề biết rằng những câu nói đó làm tôi càng ngày càng chán ghét làn da không được trắng trẻo của mình, cảm thấy bản thân chính vì làn da đen đó mà không xinh nên vô cùng tự ti.

Có lần, có một bạn nam học cùng lớp trêu tôi, cậu ấy nói: “Làn da cậu trông thật trắng mịn như trứng gà bóc vậy.” Tôi nghe vậy, trong lòng rất lấy làm sung sướng, đang định nói: “Cảm ơn cậu”, thì bỗng nhiên cậu ấy tiếp tục nói “Chỉ có điều là trứng gà muối đã bóc vỏ.” Mặt tôi liền đỏ bừng lên, tức đến nỗi chỉ muốn quát, đánh cho cậu ta một trận. Sau đó, cậu ta biết tôi giận đã xin lỗi tôi nhưng dù cậu ta xin lỗi thế nào đi chăng nữa, tôi cũng không chịu tha thứ cho câu đùa quá trớn ấy. Và kể từ lần sau đó, tôi không hề nói chuyện lại với cậu ta.

Vì thế bắt đầu từ cấp III, tôi đã bỏ công sức và thời gian đào sâu nghiên cứu các cách làm trắng da, dùng hết các cách từ việc lấy các bài thuốc trong dân gian, các bí quyết trong cung đình, các sản phẩm nổi tiếng trong nước, trộn bột trân châu, vitamin C, dưa chuột và mật ong bôi lên mặt. Cuối cùng khi vào đại học, đã không còn một ai nói tôi đen nữa, ai ai cũng đèu phải ngưỡng mộ làn da trắng của tôi, kinh ngạc không hiểu vì sao da tôi lại có thể trắng sáng đến vậy. Bọn họ không biết rằng đằng sau cái sự đẹp ấy là cả một sự gian nan.

Ngô Tam Cúc nói tôi và Đoạn Tiểu Ngữ đen trắng rõ ràng đích thực là có ý muốn bêu xấu tôi. Tôi không hề nói lại câu nào. Đợi đến khi về nhà mới tức giận sang phòng mẹ trộm lấy lọ kem trắng da của mẹ bôi đầy lên mặt.

Sau đó mấy ngày, lúc tan học, Châu Hảo nói nhỏ với tôi: ”Cậu biết không, trong lớp có người nói xấu cậu đấy.”

Tôi hơi giật mình nhưng vẫn giả bộ bình thản hỏi lại Châu Hảo: “Nói xấu thế nào?”

Châu Hảo chần chừ một lát rồi nói: “Tớ biết cậu chắc chắn không phải là loại người mà mấy đứa đó nói, vì thế tớ mới nói cho cậu biết, cậu cũng đừng nói với mấy đứa đó là tớ nói với cậu nhé!”

Tôi biết rõ mấy đứa đó là mấy đứa nào. “Cậu nói đi, tớ sẽ không bán đứng cậu đâu mà lo.”

“Mấy đứa đó nói … mấy đứa đó nói cậu và thằng X lớp C đã ngủ với nhau, cậu không còn trinh nữa.” Châu Hảo nói nhỏ tiếng, xong nhìn vào mắt tôi.

Ánh mắt của nó cho tôi biết là nó thực lòng, có thể đúng là nó thật lòng muốn giúp tôi nó không tìm được cách nào. Nó cho rằng kể cho tôi nghe về những tin đồn thổi mà nó nghe thấy chính là một việc tốt cho tôi.

Nhưng trên thực tế không đúng như vậy. Chúng ta chẳng bao giờ hoan nghênh những người nói với chúng ta những tin đồn. Bởi vì chúng ta quá yếu đuối.

Đôi mắt của tôi đã không còn giả bộ là tỉnh bơ được nữa rồi. Ở thời trung học, tung tin đồn nói là một đứa con gái và một người khác đã ngủ với nhau, không còn trinh là một đòn trả thù phổ biến nhất và cũng là cách có khả năng tổn thương đối phương nhiều nhất. Nếu như không phải là sự hận thù đã lên đến cực điểm thì sẽ chẳng bao giờ người ta dùng cách tung tin đồn này để đi làm tổn thương một đứa con gái mười bảy tuổi. Càng không thể tung tin là đã làm cái việc đó với thằng X, một thằng nổi tiếng là biến thái và lưu manh, rất nhiều người nói, thằng đó có tật thích bạo hành.

Tôi không đi tìm Đoạn Tiểu Ngữ, mặc dù tôi biết tin đồn đó nhất định có liên quan với cô ta. Tôi không những không đi tìm cô ta để tính sổ mà thậm chí cứ nhìn thấy cô ta là tôi đã tránh ngay từ xa.

Cô bé Thuỷ Tha Tha mười sáu tuổi là một đứa trẻ vô cùng yếu đuối và sợ sệt. Cô không có bạn bè. Cô chỉ cô đơn một mình. Cô không có anh chị em. Cô luôn một mình đối diện với mọi sự buồn vui. Cả thế giới của cô, cả tâm hồn của cô, ngoài người mẹ của mình ra thì chỉ có mỗi một mình Hứa Lật Dương. Cậu là người yêu của cô, cũng là bạn của cô, là người anh trai của cô, là người có thể chia sẻ với cô mọi niềm vui, nhưng lại không đủ để làm phá vỡ đi cái thành trì của sự tự tôn của một cô bé yếu đuối nhưng rất vững vàng.

Hơn nữa, mười sáu tuổi, một đứa con gái bị một hội con gái khác bắt nạt là một việc vô cùng nhục nhã, khó mà có thể mở miệng để kể cho ai. Cũng giống như một thằng con trai bị cả một lũ hư hỏng bắt nạt hoặc trấn lột, chắc chắn thằng con trai đó sẽ không dám, không muốn nói với bạn bè mình, bố mẹ mình vậy. Nó sẽ một mình chịu đựng hết đau đớn và sỉ nhục, một mình tìm cách để trốn chạy.

Cái cảm giác này, bây giờ chúng ta nhìn lại, thấy sao mà khó hiểu. Nhưng trong bầu trời của một thiếu niên mười sáu tuổi, điều đó tồn tại vững chắc như một chân lý vậy.

Từ trước tới giờ Hứa Lật Dương chưa từng hỏi tôi về những chuyện này, còn tôi cũng chưa bao giờ kể cho cậu ấy nghe.

Chỉ cần Hứa Lật Dương không tin vào những tin đồn, tôi sẽ tiếp tục nhẫn nhịn đến cùng, kiên cường đến cùng. Trên thế giới này, người phụ nữ duy nhất có thể làm tổn thương tôi chỉ có một mình mẹ tôi, nhưng tôi đã sớm hoá đá trước những việc bà gây tổn thương cho tôi. Những việc Đoạn Tiểu Ngữ làm nào đã đáng gì? Đối diện với những sự công kích của phụ nữ, chắc chắn tôi là một người khổng lồ đủ kiên cường và vững chãi. Từ trước đến giờ vẫn vậy.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK