• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mùa hè năm 2001 là mùa hè rực rỡ nhất từ trước đến nay của tôi. Ngày ngày chúng tôi quấn quít bên nhau không rời, cứ như thể chúng tôi đang sống mùa hè cuối cùng của cuộc đời vậy.

Ngày nào chúng tôi cũng ở bên cạnh nhau. Chi tiết về từng cuộc hẹn tôi đã quên rồi, chỉ nhớ là vì nhà Hứa Lật Dương thường không có ai ở nhà nên tôi hay sang bên đó. Mọi người đừng quá căng thẳng, khi đó chúng tôi thực sự là những đứa trẻ vô cùng trong trắng. Tôi cũng không hiểu bọn trẻ con bây giờ như thế nào nữa, đứa nào cũng như ăn phải thuốc kích thích, đều cao to khác hẳn chúng tôi ngày xưa. Bây giờ học sinh cấp II, nếu ở bên nhau lúc không có ai ở nhà, thì đúng là như lửa gặp rơm, bén ngay lập tức.

Tôi tự nhận mình cũng là một đứa trưởng thành sớm nhưng so với lũ trẻ bây giờ thì đúng là không thể nào so sánh được.

Chúng tôi ở nhà Hứa Lật Dương chẳng qua chỉ cùng nhau xem phim hoạt hình, ăn vặt mà thôi. Lúc xem phim hoạt hình, hai đứa ngồi trên ghế sofa, nắm tay nhau, lòng bàn tay dính mồ hôi.

Có lúc, tôi ngồi một mình trong phòng khách xem tivi còn Hứa Lật Dương thì vào tủ lạnh lấy ra một chiếc kem sữa nói với tôi: “Anh thích ăn loại này nhất chỉ có điều nhà hết mất rồi.” Nói xong, đứa chiếc kem đó cho tôi còn tự nhìn đi lấy một loại kem khác ăn.

Tôi nói: “Anh ăn đi, em ăn loại nào cũng thế.” Hứa Lật Dương cười nhẹ nhàng cốc nhẹ vào đầu tôi.

Một chi tiết như thế đến tận bây giờ, sau bao nhiêu năm tôi vẫn còn nhớ. Nhưng chỉ vẻn vẹn có thế thôi. Tôi tự lấy làm xấu hổ vì trí nhớ tồi tàn của mình.

Khi tôi cầm giấy gọi của trường Đại học X Vũ Hán còn Hứa Lật Dương thì nhận được của trường Đại học Công nghiệp X, chúng tôi mới nhận ra mùa hè tươi đẹp của chúng tôi đã chấm dứt rồi.

Chúng tôi ngồi bên vườn hoa cạnh trường cũ, mặt mày ủ rũ.

“Làm thế nào bây giờ?” Tôi cất tiếng hỏi Hứa Lật Dương.

“Anh cũng không biết.” Hứa Lật Dương buồn rầu trả lời tôi.

Nếu như không đỗ vào trường Đại học X Vũ Hán, tôi sẽ thi lại. Sự lựa chọn đó không hẳn vì tình yêu mà cái chính là do tôi không muốn đối diện với sự thất bại sau mười hai năm miệt mài đèn sách. Tôi nhất quyết không chấp nhận sự bất công của ông trời.

Nhưng bây giờ người không đỗ lại là Hứa Lật Dương. Khuyên anh ấy thi lại thì sao? Tôi hiểu rất rõ cái việc học ôn thi lại. Học xong một năm lớp Mười hai đã làm tôi có cảm giác giảm thọ mất ba năm, học hai năm lớp Muời hai, ít nhất cũng phải tổn thọ mất 30 năm.

Muốn học và muốn vào đại học là hai việc hoàn toàn khác nhau.

Tôi không thể mở miệng khuyên Hứa Lật Dương thi lại. Nói thế chẳng khác nào nói với Hứa Lật Dương rằng: “Anh vì em xuống địa ngục một lần này đi, anh hãy vì em mà giảm tuổi thọ xuống ba mươi năm đi.”

Chỉ cần nghĩ đến việc ôn thi lại đã cảm thấy vô cùng kinh hãi giống như một người bị rơi xuống vực sâu vậy, sau mười hai năm vất vả trèo lên núi cao, gần đến đích rồi thì tuột tay rơi xuống vực. Cái cảm giác đó thật đáng sợ.

Chúng tôi cứ thế ngồi một đêm. Lúc trời sáng, cuối cùng Hứa Lật Dương đã quyết định vào học ở trường Đại học Công nghiệp X ở phía Bắc.

Tôi ích kỉ bao nhiêu thì tôi thấy buồn chán bấy nhiêu. Nhưng tôi không muốn nói gì.

Tình yêu vốn là sự cam tâm tình nguyện. Hứa Lật Dương đã cam tâm tình nguyện yêu bản thân mình hơn, không muốn tiếp tục ôn thi vất vả.

Sự buồn chán lúc này làm tôi cảm thấy tình cảm ba năm qua cứ như một câu chuyện cười.

Chúng tôi đã từng nghĩ là đối phương rất yêu mình, tình yêu đó vô cùng sâu đậm.

Nhưng thực ra chúng ta yêu bản thân chúng ta nhiều hơn.

Và thế là Hứa Lật Dương đi về phía thành phố X nhập học. Còn tôi ở lại Vũ Hán học trường Đại học X Vũ Hán.

Tình yêu tuổi học trò của chúng tôi cứ thế hạ màn. Đêm trước khi Hứa Lật Dương đí, chúng tôi ngồi trên khán đài sân vận động ở trường cũ ôm nhau.

Tôi hỏi: “Anh sẽ nhớ em chứ?”

Hứa Lật Dương trả lời: “Có.”

Tôi lại hỏi: “Anh sẽ mãi yêu em chứ?”

Hứa Lật Dương lại trả lời: “Có.”

Các bạn, xin hãy tha thứ cho những câu hỏi ngờ nghệch này của tôi. Chúng ta ai cũng có những lúc ngờ nghệch, ai cũng từng có thời ôm chặt lấy người mình yêu mà nói “Em mãi mãi yêu anh.” Nhưng sẽ có một ngày, chúng ta nhận ra rằng chẳng có gì là “mãi mãi” và sẽ không bao giờ dùng nó nữa.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK