• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thời gian đó, gần như tất cả con gái trong lớp đều tránh xa tôi, trừ Châu Hảo, không ai nói chuyện với tôi. Tôi biết bọn chúng nói xấu sau lưng tôi. Tôi biết bọn chúng vốn đã luôn ganh tị với sự xuất sắc trong học tập của tôi. Thêm vào đó tôi lại là người ít nói, không khéo léo, vì thế chẳng mấy ai ưa thích tôi cả. Tôi biết bọn chúng nhìn thấy tôi sẽ đồng loạt lườm tôi một cái. Tôi cũng biết bọn chúng quan hệ rất tốt với Đoạn Tiểu Ngữ.

Ai nói thế giới của trẻ con nhất định là thơ ngây, trong sáng? Trên thực tế, trong thế giới đó, giới hạn của trắng và đen có lúc chỉ quyết định bởi bạn có nhiều đồng bọn hay không?

Có một lần, trên đường một mình tan học về nhà, bỗng nhiên tôi bị ai đó ném đá vào đúng chân. Tôi quay đầu lại nhìn thì ra là mấy đứa con gái cùng lớp. Chúng nó dàn hàng ngang bảy, tám người, nghênh nghênh ngang ngang đi qua mặt tôi, sau đó chúng đồng thanh hét lớn: “Đúng là đồ không biết xấu hổ, bé tí mà đã không còn trinh, đã ngủ với người khác rồi.”

Tôi cắn chặt răng không để nước mắt trào ra. Tôi nhìn thấy Đoạn Tiểu Ngữ ngoảnh mặt lại nhìn tôi, đắc ý cười.

Lúc đó, tôi tự thề với lòng mình: Tao nhất định sẽ học thật giỏi, phải luôn luôn vượt tất cả lũ chúng mày! Sau này tao nhất định phải sống tốt hơn lũ chúng mày! Tất cả những sự đố kị của chúng mày cũng không thể làm tao tổn thương được.

Bẵng đi vài ngày, lúc hết giờ, một đứa con gái ngồi sau lưng tôi kêu ầm lên là nó đã mất chiếc bút mực hiệu Packer. Tôi vẫn còn chưa kịp biết rõ là đang xảy ra chuyện gì thì Ngô Tam Cúc tiến đến trước mặt tôi, nói: “Thuỷ tha Tha, cậu không được về ngay. Chúng tớ sẽ khám cặp.”

Đứa con gái đó, và cả Ngô Tam Cúc đều cùng một hội với Đoạn Tiểu Ngữ.

Tôi liền hiểu ngay, đây nhất định là một âm mưu.

“Cậu dựa vào đâu chứ? Tớ không hề lấy bút của bạn ấy. Tớ còn chưa bao giờ nói chuyện với bạn ấy cả!” Tôi đáp trả lại một cách yếu ớt. Yếu ớt như vậy là vì tôi biết bọn chúng đã sắp đặt hết rồi. Và nếu như bọn chúng sắp đặt hết rồi thì tôi có giải thích thế nào đi chăng nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Ngô Tam Cúc trả lời lại tôi một cách rất lịch sự: “Tớ không có ý đó, không lấy thì là không lấy! Chúng ta cùng khám cặp mọi người có phải là sẽ biết ngay ai đã lấy không? Có phải chỉ khám mỗi cặp của cậu đâu.”

“Không được!” Tôi kiên quyết lắc đầu, “Các cậu muốn khám cặp thì cũng phải để cô giáo khám. Các cậu đi báo cô Vu đi.”

“Đúng đấy! Sao lại có quyền khám cặp của bạn cơ chứ?” Không biết Châu Hảo chạy lên từ lúc nào, đã cất tiếng ủng hộ tôi.

“Được thôi!” Đoạn Tiểu Ngữ cũng chạy lại, nói: “Vậy chúng mình đi báo cô Vu! Tự khám cặp của nhau đúng là không được hợp lý lắm. Tớ cũng tin là nhất định không phải Thuỷ Tha Tha lấy chiếc bút.

Thái độ của Đoạn Tiểu Ngữ vô cùng thành thật.

“Vậy để tớ đi tìm cô Vu!” Châu Hảo chạy ra khỏi lớp.

Mặc dù dã hết giờ nhưng thấy khu vực xung quanh tôi đang túm tụm lại nên có rất nhiều người đi ra đi vào nhìn cả bọn. Tôi thấy Hứa Lật Dương vừa nhìn tôi một cái, rồi đi ra khỏi lớp. Có lẽ cậu ấy hoàn toàn không biết đang xảy ra việc gì và tôi cũng chẳng muốn để cậu ấy biết chuyện.

Tôi biết là tôi sẽ không sao cả bởi vì Châu Hảo đã đi gọi cô Vu.

Cô Vu vào lớp hỏi về chuyện đang diễn ra. Đoạn Tiểu Ngữ vừa đứng bên bàn tôi vừa nhẹ nhàng kể cho cô nghe, vừa cầm túi bút chưa kịp cất vào của tôi kéo ra kéo vào chiếc khoá. Nhìn thấy cô ta làm vậy, tôi không kìm được, liền cắt ngang lời nó: “Đừng có kéo ra kéo vào cái khoá thế! Nó hỏng bây giờ!” Tôi chúa ghét người khác động vào đồ của tôi.

Đoạn Tiểu Ngữ ngừng lại, sau đó quay sang cười với tôi nói: “Xin lỗi nhé, để tớ kéo vào cho cậu.”

“Em nói tiếp đi, rốt cuộc là có chuyện gì?” Cô Vu thấy cô ta ngừng kể, hỏi giục.

Bồng nhiên Đoạn Tiểu Ngữ thất thanh kêu lên: “Trời ơi!”

Tất cá ánh mắt của chúng tôi đổ dồn vào tay Đoạn Tiểu Ngữ, một cây bút mực màu đen.

“Thuỷ Tha Tha, tại sao cây bút đó lại nằm trong túi bút của cậu thế?” Đoạn Tiểu Ngữ tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.

Tôi không nói được gì, khóc cũng không khóc nổi. Tôi biết rất rõ đang xảy ra việc gì. Tôi vẫn biết là sẽ có ngày hôm nay, Đoạn Tiểu Ngữ sẽ trả thù tôi một cách đau đớn nhưng tôi không thể ngờ rằng cô ta lại dùng cái cách vô cùng bỉ ổi, vô cùng đê tiện như thế này.

Tôi ấm ức nói với cô Vu: “Thưa cô, không phải là em. Thực sự không phải là em. Em không hề lấy chiếc bút này. Em hoàn toàn không biết tại sao nó lại ở trong túi bút của em!”

Ánh mắt của cô Vu tỏ rõ vẻ bối rối. Cô do dự một lúc lâu rồi nói với mấy đứa con gái chúng tôi: “Bút đã được tìm thấy rồi. Có thể là Thuỷ Tha Tha mượn bút và quên trả lại. Bây giờ tìm thấy rồi thì ai về nhà nấy. Về cho sớm kẻo bố mẹ lại lo.”

“Thế là xong ạ?”

“Thế là không công bằng ạ.” Mấy đứa con gái thấy cô Vu nói thế liền nhao nhao lên nói.

“Tất cả về nhà đi, bút đã tìm thấy rồi thì hết việc rồi. Chiều còn phải đi học nữa. Về nhà nghỉ ngơi ăn cơm, chiều đi học đúng giờ.” Cô Vu vừa nói với mấy đứa, vừa đập vai tôi nói: “Đi theo cô nào.”

Mấy đứa chúng nó vênh mặt lên đi ngang qua tôi, ra khỏi cửa lớp. Châu Hảo tiến lại gần đập vào vai tôi nói: “Không sao, không sao đâu! Đừng có để bụng làm gì, vui vẻ lên nhé!”

Tôi quay lưng lại, khóc oà lên. Cô Vu nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi, nói: “Đừng khóc nữa, cô tin em, bạn bè cũng sẽ tin em, mọi việc chỉ là hiểu nhầm thôi mà.”

Bàn tay ấm áp đó đã làm ấm áp cả bầu trời của cô bé mười sáu tuổi. Cả đời tôi sẽ không bao giờ quên và sẽ luôn ghi nhớ sự ấm áp này như một ân đức cô dành cho tôi.

Và cả đời này tôi cũng sẽ không bao giờ quên được Đoạn Tiểu Ngữ, hơn nữa tôi còn biết rằng một đứa con gái mười sáu tuổi đã có thể ác độc đến mức độ nào, và càng cảm thấy xấu hổ và ân hận vì thái độ ngạo mạn mà trước đây tôi đã dùng để đối xử với Châu Hảo.

Khi đó, Châu Hảo đã chính thức yêu một cậu bạn trai ở lớp bên cạnh. Tan học, cậu bạn trai đó đạp xe đứng trước cổng trường chờ nó. Mấy lần bị chúng tôi bắt gặp nhưng Châu Hảo không hề tỏ ra ngượng ngùng. Trước đây tôi cứ thầm cười về sự dễ dãi, bộp chộp của Châu Hảo. Nhưng bây giờ tôi biết đó là một sự dũng cảm.

Lúc ra khỏi cổng trường, tôi nghĩ lần này chúng nó không đạt được mục đích của mình, nhất định sẽ lại tiếp tục bắt chẹt tôi nhưng tôi không thể ngờ rằng, lần tiếp theo lại nhanh đến thế.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK