• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ đó về sau Lý Minh vẫn cùng Hạ Tiểu Xuyên đi tập bóng rổ. Lưu Uy sau khi bị đánh cho một trận dường như cũng ngán, không thấy gây sự với Lý Minh nữa, hết thảy mọi việc đều đi vào quỹ đạo bình thường.

Cuộc thi diễn xướng khép lại, thời gian bận rộn của Hạ Tiểu Xuyên cuối cùng đã kết thúc. Cả đám đều được lên lớp, vô cùng hào hứng rủ nhau ăn mừng thắng lợi.

Bàn tới bàn lui cũng chỉ có trò đánh bài sai khiến là vui nhất, mới chơi được mấy vòng đã có cả đống người chịu phạt. Hạ Tiểu Xuyên phải cõng cô bạn ủy viên văn nghệ đi đủ ba vòng, bất quá Lộ Viễn còn thảm hơn, lãnh phải một cô bé thuộc dạng thừa cân…

Sau một hồi te tua, Lộ Viễn rốt cuộc cũng rút được quân K, dương dương tự đắc xòe bài. Tất cả mọi người cũng xòe bài tính điểm, phát hiện người cầm quân A là Lý Minh. Trên nguyên tắc, người rút quân K sẽ đặt ra yêu cầu cho người cầm quân A. Lộ Viễn vắt óc suy nghĩ, sau đó sờ miệng cười nói: “Cậu phải hôn người mình yêu nhất.”

Lộ Viễn dứt lời, chờ mãi chẳng thấy Lý Minh có động tĩnh gì. Hết thảy đều nghĩ rằng yêu cầu này bị xù luôn rồi, nào ngờ cậu ta lại chậm rì rì đứng lên.

Hạ Tiểu Xuyên thoáng kinh ngạc, thì ra Lý Minh đã có người mình thích rồi ư? Là ai vậy nhỉ? Chính mình sống chung nhà với Lý Minh, vốn nghĩ bản thân là người hiểu hắn nhất, vậy mà hắn thích ai cũng chẳng thấy hé răng nói bao giờ! Nghĩ vậy, trong lòng Hạ Tiểu Xuyên trào lên chút cảm giác khó chịu!

Hạ Tiểu Xuyên cứ mải mê suy nghĩ lung tung, không hề biết rằng Lý Minh đang sừng sững đứng trước mặt mình, bất chấp ánh mắt ngạc nhiên của mọi người cúi đầu xuống…

Bỗng dưng trên môi có một nụ hôn thoáng qua, Hạ Tiểu Xuyên vô cùng kinh ngạc. Vừa ngẩng đầu lên đã bắt gặp ánh mắt bình tĩnh đến không ngờ của hắn.

Lúc này hàng tá vấn đề xuất hiện trong đầu làm Hạ Tiểu Xuyên nói không nên lời, cậu chỉ có thể ngơ ngác nhìn người đối diện. Mà đối phương cũng chẳng khác gì, đang lẳng lặng nhìn mình. Có chút gì khác lạ hiện lên trong đôi mắt đó, là chờ mong sao? Lý Minh, cậu rốt cuộc đang chờ cái gì cơ chứ?

Chờ mong tôi nói gì sao? Tôi biết trả lời thế nào bây giờ?

Tia sáng trong mắt cậu đang ẩn chứa điều gì? Cậu muốn nói gì với tôi? Không, đừng dùng ánh mắt đó nhìn tôi, tôi không hiểu… và tôi cũng không hề muốn biết…

Hai người cứ im lặng nhìn nhau thật lâu, cuối cùng Hạ Tiểu Xuyên chịu không nổi dời mắt đi hướng khác, vội vàng ném lại một câu: “Xin lỗi, tôi có việc phải đi trước” rồi chạy thật nhanh ra khỏi phòng học.

Lý Minh trong chốc lát đã đuổi kịp, không để Hạ Tiểu Xuyên kịp chạy xuống lầu dưới, ngay lập tức kéo cậu lại, mạnh mẽ xoay cả thân thể người kia đối diện với mình. Tiếp đó dùng cả cánh tay giữ chặt lấy eo Hạ Tiểu Xuyên, nửa muốn ôm cậu vào lòng, nửa lại ngập ngừng không dám hành động.

Cả hai cứ ngây ra như vậy, giữ nguyên tư thế có phần ám muội đứng mãi ở cầu thang. Hạ Tiểu Xuyên vẫn như trước không hề nói gì, thậm trí còn không dám nhìn vào Lý Minh, cảm xúc trong đôi mắt đó thật sự làm cho cậu cảm thấy kinh hãi.

Hạ Tiểu Xuyên chật vật điều chỉnh tâm trạng một hồi, miễn cưỡng kéo ra một nụ cười: “Lý Minh, tôi muốn… cậu sẽ yêu một người con gái xinh xắn…”

Câu tiếp theo chưa kịp thốt ra khỏi miệng đã bị đôi môi Lý Minh chặn lại, hắn dùng sức thật mạnh ôm chặt cơ thể Hạ Tiểu Xuyên không cho cậu nhúc nhích. Trên môi Hạ Tiểu Xuyên phảng phất chút vị ngọt, Lý Minh nhịn không nổi đưa lưỡi ra liếm. Như đã biết từ lâu, hắn đem đầu lưỡi đặt xuống hàm răng của cậu, nhẹ nhàng liếm qua liếm lại.

Lý trí mách rằng phải nhanh chóng đẩy hắn ra mắt ra nhưng Hạ Tiểu Xuyên bỗng nhận ra cơ thể mình đang vô lực, chỉ có thể vô ý tiếp nhận nụ hôn của đối phương. Ước chừng nửa thế kỉ vừa trôi qua Lý Minh mới chịu buông Hạ Tiểu Xuyên ra, cậu mền nhũn ngã vào ngực của hắn, thở dốc từng hồi.

Hạ Tiểu Xuyên hoảng sợ nhận ra rằng mình không thể chống lại tên này, mùi hương quen thuộc tỏa ra từ thể hắn cơ hồ làm cậu không muốn buông tay.

Không! Không thể như vậy được! Cả hai đều là con trai, cứ như thế này thì chẳng bình thường chút nào!

Lý trí đã dần tỉnh lại, Hạ Tiểu Xuyên vội vàng đẩy Lý Minh ra để chạy nhưng hắn vẫn nắm chặt bàn tay cậu không buông. Cậu cũng chẳng buồn quay đầu lại, Lý Minh đành tiến lên phía trước, ấn vào tay cậu một tờ giấy:

‘Hạ Tiểu Xuyên, tôi không muốn yêu bất kỳ ai khác

Mãi yêu một mình cậu!’

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK