• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Mộ Thiên Sơn đi vào phòng, nhìn Hoa Bách Hoa hỏi “ cung sa điểm xong chưa?”

Hoa Bách Hoa kính cẩn, hiền thục cúi đầu đáp “ hồi cung chủ, đã điểm xong rồi”

Thu Địch Phỉ thấy Hoa Bách Hoa thay đổi thái độ thì giật mình không thôi, đúng là hung hăng bắt nạt chuột, còn gặp đại gia mèo thì ỉu xìu như bánh tráng gặp mưa.

Không biết khi đại gia mèo thất thế thì lại ỉu xìu trước mặt ai đây?

Thu Địch Phỉ vẫn chưa hoàn hồn thì Mộ Thiên Sơn đã đột nhiên xuất hiện trước mặt nàng, nâng hai tay nàng lên.

Mộ Thiên Sơn nhìn thấy dấu thủ cung sa trên tay Thu Địch Phỉ thì tươi cười thỏa mãn nói “ không tệ, không tệ. Bách Hoa công lực điểm thủ cung sa của ngươi lại tăng thêm một tầng rồi”

Thu Địch Phỉ thấy hai cánh tay trắng bóc của nàng cứ vậy mà bại lộ trước mắt Mộ đại gia thì ngượng ngùng không thôi, hận bản thân không thể rút tay lại hoặc là cầu cho Mộ đại gia đột nhiên bị mù đi…

Thu Địch Phỉ giãy dụa rút tay lại, cố lấy bình tĩnh nói với Mộ Thiên Sơn “ đại…gia…đại…cung chủ, ta khi nào có thể về nhà?”

Mộ Thiên Sơn nghe Thu Địch Phỉ gọi mình là cung chủ thì sắc mặt tối lại, thanh âm không vui “ Hương Hương, sao lại tùy tiện thay đổi cách xưng hô? Sau này không được gọi bậy vậy nữa, nhớ rõ, ta thích nghe ngươi gọi ta là đại ca”

Thu Địch Phỉ bó tay, nói chuyện với mấy người biến thái thực là hại não.

Thu Địch Phỉ âm thầm cắn răng, cố bày ra vẻ mặt tươi cười mà hỏi tiếp “ đại ca, Hương Hương khi nào mới có thể về nhà?”

Mộ Thiên Sơn khoát tay, ý bảo Hoa Bách Hoa rời đi, đợi khi nàng đi khỏi, hắn mới nhìn Thu Địch Phỉ, vẻ mặt tươi cười hỏi “ vừa rồi Hoa Bách Hoa có nói cho Hương Hương biết thủ cung sa này là để làm gì không?”

Thu Địch Phỉ tâm thần bất định đáp “ không phải nó đại biểu cho việc gia nhập Thiên Khuyết cung sao?” Thủ cung sa, là dấu hiệu chứng minh đã gia nhập Thiên Khuyết cung.

Mộ Thiên Sơn thu lại vẻ tươi cười, thanh âm có chút khác thường “Hương Hương, đại ca nói cho ngươi biết, khắp cả Đại Mẫn vương triều cũng chỉ có người của Thiên Khuyết cung ta mới có thủ cung sa, ngươi được để nó biến mất, nếu không ta sẽ san bằng Thu Dương sơn trang”

Thu Địch Phỉ nghe tới chuyện diệt môn lần nữa thì rốt cuộc không thể nhịn nữa, giận dữ vỗ bàn quát lớn “ Mộ Thiên Sơn, các ngươi cuối cùng có thể trả lời trọng điểm hay không? ta hỏi chừng nào ta có thể về nhà, ngươi lại nói dong dài đi đâu? Mạng của ta bất quá chỉ có thể kéo dài được ba đến năm năm mà thôi, vì sao trong khoảng thời gian ngắn ngủi này không để ta vui vẻ một chút, cứ đem chuyện diệt môn ra để bức hiếp ta, ta đến tột cùng đã đắc tội gì với ngươi? Thích diệt thì cứ diệt đi, cùng lắm là mọi người chết cùng nhau mà thôi”

Thu Địch Phỉ nói xong thì thấy bi thương không thôi, nàng chẳng qua xuống núi đưa thiệp mời mà thôi, không ngờ lại dây dưa với Mộ Thiên Sơn hơn mười ngày rồi.

Trong mười ngày qua, nàng vô duyên vô cớ bị cuốn vào cuộc chiến giữa Mộ Thiên Sơn và các sư huynh điên cuồng của hắn, còn bị ép ăn độc dược uy hiếp tới tính mạng, cái mạng nhỏ của nàng ăn bữa nay lo bữa mai còn chưa nói, sau này còn phải chịu dày vò, đau đớn thấu tim mỗi tháng khi độc dược phát tác. Từ nhỏ nàng đã giải ngây giả dại chỉ mong một cuộc sống an ổn, chưa từng làm qua chuyện xấu nào nhưng hết lần này tới lần khác lại bị vị đại gia biến thái này uy hiếp. Nghĩ tới đây, Thu Địch Phỉ rốt cuộc không ngăn được dòng lệ, mặc nó tuôn trào.

Thu Địch Phỉ thương tâm nức nở nghẹn ngào nói: “Cầu ngươi bỏ qua cho ta đi! Ta không cao quý như ngươi, ta hèn mọn, bình thường nhưng dù sao cũng là co người. Người khác đánh ta, ta cũng sẽ biết đau, người khác mắng ta, ta cũng sẽ tức giận, người khác đù giỡn ta, ta cũng sẽ thương tâm khổ sở. Ta không phải là đồ chơi để ngươi giải buồn. Ta là một con người a”

Lúc này Thu Địch Phỉ cảm thấy những ủy khuất, mệt mọi cùng tuyệt vọng suốt mấy ngày qua đèn nén trong lòng nàng, làm nàng như không thể thở được.

Nói xong, Thu Địch Phỉ từ nghẹn ngào đã chuyển sang gào khóc.

Mộ Thiên Sơn nhìn Thu Địch Phỉ, khẽ thở dài một cái.

Xem ra hắn đã chọc cho con thỏ nhỏ nổi nóng rồi.

Mộ Thiên Sơn để Thu Địch Phỉ tùy ý khóc, chỉ vươn tay nhẹ ôm nàng vào lòng, sau đó lấy từ trong ngực ra một cái khăn gấm, ôn nhu lau nước mắt cho nàng.

Mộ đại gia vừa lau nước mắt vừa ôn nhu nói “ đừng khóc nữa, lát nữa ta sẽ đưa ngươi về nhà, có được không?”

Phong Nham vừa đến tìm chủ tử đã bị tình cảnh trước mắt làm cho choáng váng, chẳng khác nào bị sét đánh.

Chủ tử thần thánh của hắn lại dùng cái khăn gấm bất ly thân lau nước mắt cho tiểu cô nương gầy yếu kia.

Mà tiểu cô nương kia còn không biết tốt xấu, cứ khóc lóc không ngừng.

Cái này cũng quá mất mặt rồi, không thể để nàng chà đạp thể diện như vậy được, cứ vậy sẽ dưỡng thành tật xấu thì sao?

Nghĩ tới đây, Phong Nham vì bảo vệ chính nghĩa mà quát to với Thu Địch Phỉ “ ngươi khóc cái gì, cung chủ của ta chưa từng lau nước mắt cho nữ nhân, đừng có không biết tốt xấu nữa”

Thu Địch Phỉ nghe xong thì hung hăng dùng tay đẩy Mộ Thiên Sơn ra, thút thít nói “ không cần ngươi lau giúp ta, có gì đặc biệt hơn người đâu, ta cũng không thèm”

Mộ Thiên Sơn nhìn cánh tay trống rỗng của mình, trong lòng có chút giật mình, vừa rồi nha đầu kia rời khỏi, hắn dường như có cảm giác mất mác.

Mộ Thiên Sơn quay đầu lạnh lùng nhìn Phong Nham “ Ngươi theo ta về Thiên Khuyết cung, việc tiễn Hương Hương về Thu Dương sơn trang để Phong Vũ thay thế đi”

Phong Nham ngẩn người, không hiểu ý tứ chủ tử thế nào.

Mộ Thiên Sơn nhàn nhã nói “ lúc ta từ nội cung đi ra, không cẩn thận làm rơi một đồng tiền trong Thiên Khuyết hàn trì, lúc đầu cũng không thấy quan trọng nhưng giờ nghĩ lại một đồng tiền cũng là tiền ah, mà kỹ năng bơi của ngươi lại tốt nhất, cho nên ta nghĩ ngươi theo ta hồi cung thay ta kiếm lại đồng tiền đó, phân phó Phong Vũ nửa canh giờ sau đến hộ tống Thái cô nương về Thu Dương sơn trang”

Giờ thì Phong Nham đã hiểu.

Chủ tử là muốn trừng phạt hắn.

Thiên Khuyết hàn trì ah! Lạnh ah! Rất lạnh. Có thể làm cho người ta trong khoảng ba đến năm tháng không thể sinh hoạt vợ chồng ah.

Bình thường, ai phạm sai lầm đều bị chủ tử phạt đến đó tắm rửa giặt giũ ah.

Thiên Khuyết cung thiếu gì người để sai bảo, còn hắn đường đường là hộ vệ bên cạnh cung chủ giờ phải rơi vào thảm cảnh bơi trong hàn trì. Quả thực là bi ai.

Phong Nham vừa đi ra khỏi phòng vừa huy động tất cả nơ ron thần kinh cùng chất xám trong đầu để nghĩ xem vừa rồi hắn phạm sai lầm ở chỗ nào.

Nghĩ đi nghĩ lại, Phong Nham vỗ đùi, kích động lầm bầm lầu bầu hét lớn: “Không phải vì ta nói nha đầu xấu xí kia chứ? Cung chủ ah, nàng có gì tốt chứ? Nàng còn không bằng một phần của Hoa Bách Hoa, ngươi sao có thể vừa ý nàng đây?”

Trong lúc Phong Nham đang lâm vào suy nghĩ rối rắm phiền muộn, không biết nên giải quyết thế nào thì giật mình vì trước mặt hắn đột nhiên xuất hiện một đạo + một đạo + một đạo + một đạo + một đạo = tổng cộng là năm biểu hiện tình cảm nóng bong.

Phong Nham nhìn chằm chằm vào Hoa Bách Hoa đang hầm hầm như mẫu dạ xoa, tức giận lớn tiếng nói “ ngươi bị thần kinh sao? đột nhiên xuất hiện làm ta giật mình, hơn nữa ta cũng đâu có chọc ghẹo gì ngươi, ngươi vô duy vô cớ mặt xưng mày xỉa với ta có ích gì ah”

Hoa Bách Hoa giận dữ đáp lại “ còn nói ngươi không trêu chọc ta? Có phải ngươi vừa nói Thái Hương Hương kia ngay cả ta cũng không bằng đúng không? ngươi dám đem gà mà so với phượng hoàng sao? đúng là muốn chết mà”

Phong Nham tắt tiếng.

Hắn đúng là ra ngoài mà quên xem lịch rồi, lẽ ra hắn phải biết hôm nay là ngày đại hung, không nên gặp người.

Phong Nham rưng rưng thầm nghĩ: đúng là không nên không tin tưởng vào bói toán, nhìn đi, chỉ có một buổi sáng thôi mà thể xác và tinh thần của hắn đều bị tổn thương nghiêm trọng.

Hết thảy đều là mệnh ah…

*************************************************************

Thu Địch Phỉ nghe Mộ Thiên Sơn nói nửa canh giờ nữa nàng sẽ được về nhà thì tảng đá trong lòng cuối cùng cũng buông xuống, lúc này mới ngừng khóc.

Mộ Thiên Sơn nhìn thấy hai mắt Thu Địch Phỉ hơi sưng đỏ thì trong lòng mềm nhũn, nha đầu kia dường như có khả năng bắt hắn làm những chuyện trước giờ hắn chưa từng làm…

Phong Nham nói không sai, hắn đường đường đại gia đệ nhất thiên hạ, chưa từng có chuyện lau nước mắt cho nữ nhân nào, giờ phải hạ mình làm việc đó.

Mà vừa rồi hắn nghe Phong Nham quát thấu nha đầu này thì trong lòng lại thấy khó chịu, không vui.

Đời này có thể làm cho nha đầu kia khóc, làm cho nàng cười, làm cho nàng sốt ruột nóng nảy chỉ có thể là một mình Mộ Thiên Sơn hắn.

Nếu người khác làm vậy, hắn sẽ rất khó chịu.

Cho nên, bạn Phong Nham đáng bị lặn trong hàn trì tìm đồng tiền ah.

Mộ Thiên Sơn đi đến bên cạnh Thu Địch Phỉ, lấy trong ngực ra một vật đeo lên cổ nàng rồi nói “ đây là ngọc bội Tử Dương Noãn Ngọc, ngươi mang trước ngực, kết hợp với nội công tâm pháp ta dạy ngươi, đến lúc độc phát tác thì cũng không đau nhức kịch liệt như hôm trước nữa”

Thu Địch Phỉ cúi đầu nhìn ngọc bội màu tím trên cổ mình, nhịn không được mà chắc lưỡi.

Ngọc bội này, toàn thân óng ánh màu tím thanh thúy, cầm trong tay cảm giác ấm áp.

Thu Địch Phỉ ngẩng đầu hỏi “ ta nhận nó, có cần phải ăn dược gì đó để làm điều kiện trao đổi không?’

Trong lòng Mộ Thiên Sơn nổi lên một tia không đành lòng, rốt cuộc là hắn đã làm nha đầu này sợ rồi.

Mộ Thiên Sơn nghiêm mặt hồi đáp: “Đưa cho ngươi là đưa cho ngươi, không có gì cần trao đổi cả, ngươi cứ giữ ngọc bội đó đi, đừng để người bên ngoài nhìn thấy, lúc nào cũng phải mang theo bên người, biết không?”

Thu Địch Phỉ lúc này nghe lời gật đầu

Cho không đấy, hơn nữa có thể giúp nàng giảm bớt thống khổ khi độc phát, ngu sao mà không lấy.

Về phần không để cho người khác trông thấy, nàng cũng nghĩ vậy, không sợ bị trộm, chỉ sợ người ta tra ra vật này của ai thì phiền toái rồi.

Thu Địch Phỉ vừa đem ngọc bội giấy vào ngực thì cảm giác một dòng nước ấm nhè nhẹ, chậm rãi thấm vào tim, làm cho nàng cảm giác thoải mái vô cùng.

Thu Địch Phỉ ngẩng đầu nhìn Mộ Thiên Sơn, sau đó lập tức gục đầu xuống, lẩm bẩm thật nhỏ trong miệng “ cảm ơn”

Mộ Thiên Sơn có cảm giác khi Thu Địch Phỉ nhìn hắn thì hắn thấy có thủy quang lóe lên, làm cho dần mình, sau đó mới hiểu thủy quang đó phát ra từ đôi mắt của Thu Địch Phỉ.

Đôi mắt kia vừa khóc, còn ngấn lệ lại sáng trong, lóng lánh nước.

Giật mình, Mộ Thiên Sơn cũng thu hồi suy nghĩ của mình, nhẹ giọng nói “ Hương Hương muội muội cần gì phải khách khí, đại ca cho ngươi thêm một thứ” vừa nói, Mộ Thiên Sơn vừa đưa khăn gấm cho Thu Địch Phỉ “khăn gấm này từ lúc ta vào Thiên Khuyết cung thì nó đã theo ta, người trong Thiên Khuyết cung đều biết nó là vật bất ly thân của ta, nhìn thấy nó cũng như nhìn thấy ta, tương lai nếu có gặp người Thiên Khuyết cung thì chỉ cần đưa khăn gấm này ra, ngươi muốn bọn họ làm gì bọn họ sẽ lập tức thi hành. Hương Hương, cất cho kỹ, đừng có ném đi đó”

Thu Địch Phỉ ngẩng đầu nhìn Mộ Thiên Sơn, hai mắt sáng rỡ hỏi “ có phải khăn gấm này cũng cho không không? có phải không cần ăn độc dược gì không? nếu phải ăn độc dược thì ta đây không thèm”

Mộ Thiên Sơn ha ha cười nói: ” nha đầu ngươi thật là biết cách làm ta vui, yên tâm, sau này đại ca sẽ không cho ngươi ăn độc dược nữa”

Thu Địch Phỉ thiếu chút nữa cảm động đến rơi nước mắt! Đây là mơ ước mấy ngày qua nàng vẫn hằng mong ah, nhưng nàng không ngờ mộng tưởng cũng có lúc thành sự thật.

Thu Địch Phỉ đang âm thầm cao hứng thì thấy Mộ đại gia lấy bình sứ từ trong ngực ra. Nàng nhìn cái bình sứ, lo lắng hỏi “ ngươi vừa mới nói sẽ không bao giờ cho ta ăn độc dược nữa, chưa gì đã nuốt lời”

Mộ Thiên Sơn ôn nhu nói “ Hương Hương quá lo lắng rồi, cái này là bách hoa đan đại bổ hoàn, đại ca cho ngươi, ngươi giữ lấy mà dùng”

Thu Địch Phỉ nhận bách hoa đan, vẫn còn nơm nớp lo sợ nói “ đừng, đừng cho ta gì đó nữa được không? ngươi đột nhiên đối tốt với ta như vậy, làm cho ta cảm thấy tương lai sẽ có đau khổ lớn hơn đang chờ ta”

Mộ Thiên Sơn hừ nhẹ một tiếng “ ta chưa từng thấy nữ nhân nào không biết phân biệt như ngươi a. Ta vốn muốn đối tốt với ngươi, lại bị ngươi nghi ngờ như vậy”

Thu Địch Phỉ thấy khuôn mặt tuấn tú yêu mị của Mộ Thiên Sơn thập phần không vui thì tim đột nhiên đập gấp, sợ vô thường đại gia này bực mình lên lại đổi ý, không cho nàng về nhà liền lập tức thức thời mà nói lời cảm tạ

Mộ Thiên Sơn nhìn hai má tái nhợt của nàng thì oán niệm trong lòng cũng lặng yên tiêu tán. Ôn nhu nói với Thu Địch Phỉ “ Hương Hương, ngươi quay về Thu Dương sơn trang gặp lại cha và sư phụ ngươi đi, đợi đại ca giải quyết xong công việc, nói không chừng sẽ sai người đến mời người tới Thiên Khuyết cung chơi. Ta rời Thiên Khuyết cung cũng đã lâu, cần phải trở về xem xét, nếu không đại ca đã tự mình đưa ngươi về lại Thu Dương sơn trang rồi”

Thu Địch Phỉ nghe xong mấy lời của Mộ Thiên Sơn chẳng những không có chút thụ sủng nhược kinh mà ngược lại toàn thân cứng đờ, không tự chủ mà lạnh run.

Lão thiên gia! Ngươi vừa đá một cái vào đầu Mộ đại gia sao?sao hắn cứ như thuốc dán dính chặt vào ta không chịu buông như thế?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK