• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:



Người dịch: /fb: dot.chay.lang.man/

Triệu Dật là người thông minh bực nào, hắn tìm đường sống trong kẽ hở dưới sự áp bức của Hoàng hậu và Thái Tử, hễ là vụng về một chút, thì đã bị Đề hoàng hậu sát hại mà thần không biết quỷ không hay rồi.

Vừa nhìn sắc mặt của Trịnh Nhân Nhi là Triệu Dật đã biết có điều mờ ám.

Triệu Dật không thể nhìn thấy Đề Kiêu đi tới, hắn tỉnh bơ, trì hoãn một chút rồi mới nói: “Trịnh tiểu thư đi đường cẩn thận.”

Bởi vì trên người có vết thương nhẹ, gã ác ôn Đề Kiêu đó còn đang ở trong cung, Triệu Dật cũng muốn đi nghỉ trước, lại thay thêm một lần thuốc nữa. Hôm nay, con ngựa mà hắn cưỡi tự dưng nổi điên, chắc chắn là Hoàng hậu đã động tay, Triệu Dật cũng muốn phái người đi thăm dò một phen.

Trịnh Nhân Nhi chờ Triệu Dật quay đầu đi khuất, lúc này mới nhấc váy, vội vàng vòng theo đường tắt đuổi theo Đề Kiêu.

Nàng ta xuất thân danh môn, cha là tướng quân, nên đặc biệt yêu thích những người đàn ông có vũ lực cao cường. Hiện tại đàn ông con trai trong kinh thành quá mức nho nhã hiền lành. Trịnh Nhân Nhi lại thích kiểu người có thân hình cao to, mặt mũi khôi ngô sáng sủa như Đề Kiêu. Kiểu người này, vừa nhìn là đã có cảm giác an toàn.

Hơn nữa, thân phận của Đề Kiêu tôn quý biết bao… là Tần vương, người gặp được thiên tử cũng không cần hành lễ đó.

Trong số các Vương gia khác họ, kể ra Đề Kiêu là lợi hại nhất.

Trịnh Nhân Nhi có tính tình gan dạ hoạt bát, nàng ta biết, chỉ có người con gái thông minh dũng mãnh như mình mới có thể xứng đôi với Đề Kiêu. Đám quý nữ nhà quyền quý trong kinh thành chỉ biết ngấm ngầm mưu tính, đâu có thể sánh được với sự phóng khoáng, nhiệt tình của nàng ta. Kiểu đàn ông có quyết đoán, có dã tâm giống như Đề Kiêu, bên người nên sánh đôi với người vợ có tài có đức như nàng ta.

Nàng ta đi đường vòng, rất nhanh đã chạm mặt Đề Kiêu.

Sự kiện ngày hôm nay rất theo quy củ, Hoàng hậu và Quý phi đều có mặt, Trịnh Nhân Nhi mặc một thân đỏ chót, tươi đẹp loá mắt, hơn nữa mặt mũi nàng ta sinh động, đôi mắt lấp lánh vô cùng hoạt bát, quả thực là thu hút ánh mắt người khác.


Trịnh Nhân Nhi vốn tưởng rằng lúc hai người giáp mặt, Đề Kiêu sẽ chú ý đến mình.

Dù sao dung mạo của Trịnh Nhân Nhi xuất chúng, quý nữ kinh thành cũng không còn ai nổi bật hơn nàng ta nữa.

Thế nhưng, Đề Kiêu cũng chẳng cả dừng lại, cứ tiếp tục đi về phía trước.

Trịnh Nhân Nhi không cam lòng, nàng ta hô lên một tiếng: “Ra mắt Tần Vương điện hạ.”

Đề Kiêu lạnh nhạt “Ừ” một tiếng, cũng không để ý tới nàng ta, tiếp tục đi về phía trước.

Trịnh Nhân Nhi đi theo: “Tần Vương điện hạ, cha tôi là Tuyên Uy Tướng Quân, ông vẫn luôn rất ngưỡng mộ ngài, lần này ngài tới kinh thành, không biết có thời gian tới hàn xá làm khách hay không ạ?”

“Tuyên Uy Tướng Quân?” Đề Kiêu đứng lại, thoáng liếc nhìn Trịnh Nhân Nhi.

Là nữ, một con nhóc con.

Trên mặt Trịnh Nhân Nhi hiện lên sắc đỏ nhàn nhạt: “Tôi là đích nữ của phủ Tướng quân, tôi thường nghe cha và anh cả nhắc tới ngài.”

Tuyên Uy Tướng Quân Trịnh Hồng là người của Nhị hoàng tử, trung thành và tận tâm với Hoàng đế và Triệu Dật, trong nhà thường nhắc tới Đề Kiêu sao?

Sợ là lúc nào cũng muốn đối phó Đề Kiêu.

Đề Kiêu nói: “Nếu có chuyện quan trọng, bản vương sẽ tự tới phủ tướng quân thăm hỏi.”

Trịnh Nhân Nhi còn muốn nói thêm gì đó nữa, nhưng Đề Kiêu đã đi lên trước rồi, nàng ta còn chưa tiến lên, hai thị vệ sau lưng Đề Kiêu khẽ chạm vào bội kiếm bên hông, ngăn cản nàng ta đi tiếp.

Tiếng kiếm va leng keng, hù Trịnh Nhân Nhi trợn tròn mắt, nàng ta lui về sau hai bước, chỉ có thể trơ mắt nhìn Tần vương đi xa.

Trịnh Nhân Nhi tiu nghỉu như mất mát thứ gì, nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt.

Nàng ta rốt cuộc đã nhìn ra, nhiều năm như vậy Đề Kiêu chưa thành thân, chưa lấy vợ, không gần nữ sắc, e là không phân biệt được phụ nữ đẹp hay xấu.

Nàng ta từng nghe nói về đủ loại sự tích của Đề Kiêu, người đàn ông này, xuất sắc nhất không phải là tướng mạo.

Trước đây Địch Nhung xâm phạm biên cảnh Yến triều, Địch Nhung binh hùng tướng mạnh, râu vàng mắt xanh, người người đều dũng mãnh bạo ngược, đã quấy nhiễu Yến triều nhiều năm, chém giết con dân Yến triều, cướp đoạt phụ nữ, đáng hận nhất chính là cướp đoạt hàng trăm trẻ em ở biên cảnh để moi tim tế tự.

Võ tướng trong triều đều không có cách nào làm gì bọn họ. Đề Kiêu tuổi còn trẻ đã mang binh đánh giặc, nổi danh nhất là một lần chiến dịch, Đề Kiêu đã đốt cháy 13 tòa thành của Địch Nhung, giết hàng loạt mấy vạn Địch Nhung, rửa sạch nỗi nhục trước kia, báo thù cho vô số người dân Yến triều đã mất mạng, điều này khiến Địch Nhung nghe tin thì sợ mất mật, đưa thư cầu hoà tới, cắt đất bồi thường xin khoan dung.

Đàn ông như vậy, Trịnh Nhân Nhi sao có thể không ái mộ.

Lúc này không hấp dẫn được Đề Kiêu, Trịnh Nhân Nhi cũng không gấp, xinh đẹp đứng đầu kinh thành như nàng ta, Đề Kiêu cũng chẳng thèm liếc mắt nhìn thêm một cái, càng không cần nhắc tới người khác.

Lúc Trịnh Nhân Nhi đi đến cung Chiêu Dương, mọi người gần như đã ngồi vào chỗ rồi. Diệp Ly Châu ngồi bên cạnh Hoàng hậu, bên kia thì là Nhị công chúa, Tam công chúa, Tứ công chúa và Ngũ công chúa đang ngồi. Lục công chúa nhỏ tuổi, còn đang quấn tã, nên không được ôm tới.

Diệp Ly Châu cách Trịnh Nhân Nhi quá xa, đến cả cơ hội để hỏi mấy câu nàng ta cũng không có.


Trong lòng Trịnh Nhân Nhi vẫn chán ghét như trước, cảm thấy là Diệp Ly Châu đã mê hoặc Triệu Dật.

Dù cho Trịnh Nhân Nhi bây giờ ái mộ Đề Kiêu, cũng không mong muốn người đã từng ái mộ mình thay lòng.

Nàng ta nhìn về phía Diệp Ly Châu, cười nói: “Lần đầu gặp Diệp cô nương, nhưng thật ra rất lạ mắt, trước kia tôi nghe nói Diệp cô nương lớn lên ở trong chùa, chẳng biết Diệp cô nương có từng đọc sách chăng?”

Trịnh Nhân Nhi biết, Thịnh quý phi luôn luôn khởi xướng việc con gái không tài mới là đức, Hoàng hậu thiên vị người thông tuệ có tài hoa, mặc kệ Diệp Ly Châu nói thế nào, chung quy sẽ khiến một người trong đó không vui.

Diệp Ly Châu nói: “Trụ trì trong chùa mỗi ngày đều sẽ dạy học, thân thể tôi ốm yếu không thể học lâu, thỉnh thoảng có nghe giảng một chút, chỉ nhớ rõ một ít mà thôi.”

Những lời này của nàng nửa thật nửa giả, như là khiêm tốn, cũng giống như đang nói mình không hiểu mấy thứ này cho lắm. Thịnh quý phi và Đề hoàng hậu đều không cảm thấy phản cảm.

Trịnh Nhân Nhi nghe xong những lời Diệp Ly Châu nói, đã nổi lên cảnh giác, xem Diệp Ly Châu là cường địch.

Dung mạo của Diệp Ly Châu ở trên nàng ta, ăn nói trôi chảy đến giọt nước không lọt, không phải là cái loại vụng về dễ đối phó.

Mọi chuyện Trịnh Nhân Nhi đều muốn đè lên đầu người ta, tự nhiên muốn có danh tiếng nổi bật hơn Diệp Ly Châu.

Diệp Ly Châu trái lại không hề đặt Trịnh Nhân Nhi ở trong lòng.

Tâm của nàng vẫn luôn không ở chỗ này.

Từ lúc Đề Kiêu rời đi, thân thể Diệp Ly Châu lại mệt mỏi rã rời giống như lúc trước, tay nàng khẽ chạm vào đầu ngón tay của mình, chỗ đó từng được Đề Kiêu chạm qua.

Cái cảm giác tê dại đó lại một lần nữa quanh quẩn trong lòng, Diệp Ly Châu biết, nàng đã mê đắm cảm giác này.

Tuy rằng người đàn ông đó không phải người tốt.

Nhưng cảm giác mà hắn mang tới, lại là cảm giác cực tốt.

A, khi nào thì có thể gặp lại hắn lần nữa đây?

Trịnh Nhân Nhi vẫn luôn len lén quan sát Diệp Ly Châu, nàng ta thấy Diệp Ly Châu hơi thất thần, không biết là đang nghĩ gì. Nhìn càng lâu, Trịnh Nhân Nhi nhận ra Diệp Ly Châu càng xinh đẹp.

Từ góc độ của nàng ta, có thể nhìn thấy khuôn mặt kiều mị của Diệp Ly Châu, vòng eo thon thả, bộ ngực thiếu nữ cũng đã rất đẹp, độ cong mềm mại lại nở nang.

Trong lòng Trịnh Nhân Nhi càng khó chịu.

Màu da của Diệp Ly Châu trắng hơn nàng ta, vòng eo nhỏ hơn nàng ta, ít tuổi hơn nàng ta, đến ngực cũng lớn hơn nàng ta.

Nhận ra có ánh mắt không thân thiện, Diệp Ly Châu lấy lại tinh thần, ngước mắt thoáng nhìn Trịnh Nhân Nhi.

Trịnh Nhân Nhi lạnh mặt đối diện với nàng, trong tay Diệp Ly Châu đang nâng chén trà, nàng cúi đầu nhấp một ngụm, cánh môi ướt át lại đầy đặn, trong nước trà trong suốt trôi nổi lá trà xanh biếc, thấy Trịnh Nhân Nhi thật lâu mà không thu lại tầm mắt, trong lòng Diệp Ly Châu không vui, nàng cau mày nhìn Trịnh Nhân Nhi một lần nữa.

Lúc này Trịnh Nhân Nhi mới thu hồi ánh mắt.


Ăn xong bữa cơm này, Diệp Ly Châu và Diệp Gia Hữu trở về nhà.

Về đến nhà, Diệp Ly Châu đã mệt lử, nàng nằm trên giường, ôm gối đầu lật một cái, hàm răng cắn lấy một góc của cái gối.

Luôn không nhịn được mà nhớ lại cảm giác khi người đó tới gần mình.

Cảm giác đó thật là… quá tuyệt vời.

Giả dụ cả người đều ngã vào trong lòng hắn, thì sẽ là cảm giác thế nào đây?

Nghĩ tới cái này, Diệp Ly Châu cảm thấy hổ thẹn trong lòng.

Nhưng nàng chung quy nhịn không được mà nghĩ.

Nếu cả người đều ở trong lòng hắn, sợ là đến xương cũng đều mềm nhũn nhỉ?

Trong đầu Diệp Ly Châu từ từ hiện lên khuôn mặt tuấn lãng mà lạnh lùng của người đàn ông, nhớ lại ánh mắt đáng sợ lúc hắn nhìn nàng.

Ngón tay mảnh khảnh của nàng nắm một bên của cái gối, gối mềm là màu vàng ấm, càng tôn thêm vẻ trắng muốt như ngọc của ngón tay nàng.

Diệp Ly Châu ngẫm nghĩ, nhịn không được khẽ rùng mình.

Giả dụ nàng ngã vào trong lòng hắn, người đó chắc chắn sẽ là vẻ mặt lạnh nhạt lại ghét bỏ đẩy nàng ra, sau đó không kiên nhẫn mà nói một câu “Nam nữ thụ thụ bất thân” .

Nhưng là…

Nàng thực sự rất muốn tới gần người đàn ông lạnh lùng đó thêm lần nữa.

Rất muốn, rất muốn.

Diệp Ly Châu giống như một mèo con đã vụng trộm ăn thịt vậy, một khi đã nếm mùi máu, thì không muốn ăn chay nữa.

Trong đầu nàng rối bời, cuối cùng, Diệp Ly Châu đem khuôn mặt đỏ ửng vùi vào trong chăn. Nàng cảm thấy suy nghĩ của mình quá mức viển vông, đã hết thuốc chữa rồi.






Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK