Mục lục
Sai Gả Tàn Nhan Chi Quân Sư Phu Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Quả nhiên đã xảy ra chuyện! Trong đầu Túc Lăng tự động hiện lại hình ảnh một kiếm xuyên tim kia, lạnh lùng, sắc mặt trở nên rất khó xem. Hàn Thúc kỳ quái nhìn bộ dáng Túc Lăng hô hấp không khoái, vội la lên: “Tướng quân ngài làm sao vậy?”
Thanh âm Hàn Thúc vang dội đem thần trí Túc Lăng trở lại, chỉ thấy Hàn Thúc trừ bỏ biểu tình có chút cổ quái cũng không khác thường, lấy tính cách hắn, nếu là Thanh Mạt ở trong phủ bị tập kích, vẻ mặt hắn không nên là như vậy, Túc Lăng áp chế cảm xúc bất an, một bên đi nhanh hướng Ỷ Thiên uyển một bên hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì?”
Theo sát sau Túc Lăng, mày Hàn Thúc rối rắm cùng một chỗ, vẻ mặt mờ mịt trả lời: “Ỷ thiên uyển phụ cận không biết vì cái gì bỗng nhiên bị hàn khí vây quanh, lạnh như băng. Ta vốn muốn vào xem, đi đến sân cả người đều nhanh đông cứng, không thể không đi ra trước, không biết Thanh cô nương có trong phòng hay không, nếu ở thì rất phiền toái !”
Hàn khí? Băng Luyện mặc dù lạnh nhưng không đến mức làm cho người ta đi đến sân liền chịu không nổi, Túc Lăng cũng không rõ cho nên, bất quá không thấy nghe tin có người đột nhập,tâm có chút lơi lỏng nhưng cước bộ chút không có đình trệ.
Tướng sĩ tuổi lớn hơn dắt ngựa trở về, hai người đã sớm không thấy. Lúc này tiểu tướng tiến đến báo tin chạy gấp, không đợi hắn đứng vững, tướng sĩ kia vội la lên: “Ngươi vừa rồi thấy tướng quân không?”
Tiểu tướng lắc đầu trả lời: “Không có.”
“Túc thống lĩnh?”
Tiểu tướng thất bại trả lời: “Cũng không tìm được, hắn không ở trong viện.” Hắn còn đi thư phòng tìm cũng không phát hiện thống lĩnh, hắn rõ ràng không có ra ngoài, tại sao sẽ không gặp thấy người?
Gió đêm lạnh nhưng tướng sĩ kia ra một đầu mồ hôi, “Ta vừa rồi nghe được Hàn tiên phong nói, Ỷ Thiên uyển đã xảy ra chuyện, Thanh cô nương không phải ở kia sao?”
“Hiện tại làm sao bây giờ?” Tiểu tướng cũng khẩn trương, sớm biết rằng là tình huống này, vừa rồi vô luận như thế nào cũng không thể để Thanh cô nương ra phủ!
Quyền đầu nắm chặt, tướng sĩ kia nói: “Ngươi ở chỗ này, ta đi Ỷ Thiên uyển bẩm báo tướng quân chuyện Thanh cô nương ra phủ.” Không báo, tội quá nặng!
“Ừ!” Tiểu tướng dọa ra mồ hôi lạnh vội vàng gật đầu. Tướng sĩ chạy đi hướng Ỷ Thiên uyển, càng đi càng cảm thấy một cổ hàn khí thẳng bức mà đến, không tự giác run run.
Hàn Thúc cùng Túc Lăng tới Ỷ Thiên uyển cũng bị cảnh tượng trước mắt cả kinh nhất thời không thể động đậy.
Tường viện kết một tầng băng mỏng, mái ngói kết băng trụ hơn hai tấc, lá cây rậm rạp ở gió đêm thổi đong đưa hẳn là phiến lá ma sát ra sàn sạt, giờ phút này bởi vì lá cây cũng kết băng, phát ra từng đợt thanh âm kì quái. Toàn bộ Ỷ Thiên uyển bao phủ bên trong hàn băng, Dưới ánh trăng phát ra oánh oánh lưu quang.
Ngoài Ỷ thiên uyển, tướng sĩ đêm tuần nhìn kỳ quan như vậy tất cả đều trợn mắt há hốc mồm mà đứng ở trước viện liên tiếp run run .
Túc Lăng trước hết lấy lại tinh thần, hướng tới cửa vào đi đến, Hàn Thúc thẳng tắp trừng nhìn băng trụ, nhịn không được quái kêu: “Trời ơi! Vừa rồi ta đi vào còn không có băng trụ đâu? Mới là tháng mười một , như thế nào sẽ có loại việc lạ này a!” Khung Nhạc ở phía nam, kinh thành lại tuyển ở nơi ấm áp sảng khoái, cả năm chỉ có mấy ngày năm mới phiêu chút bông tuyết, khi nào thì gặp qua trường hợp này a?
Túc Lăng đi đến ngoài cửa, cửa bỗng nhiên từ bên trong mở ra, một cỗ hàn khí lập tức trào ra, những người đứng ở cạnh cửa không tự giác rùng mình! Cao tráng thân ảnh vừa đến vỗ vụn băng trên người, một bên mắng đi “Lạnh chết lão tử !”
Theo ngoài cửa nhìn lại, phòng trong lộ ra đẹp mắt bạch quang đem trong viện chiếu sáng, trên cỏ băng kết nửa thước, cửa sổ mái hiên tất cả đều là băng, đứng ở viện ngoạ, đã muốn có thể cảm nhận được tận xương băng hàn, nếu là đặt mình trong trong đó, tư vị kia có thể nghĩ. Túc Lăng vội la lên: “Yến thúc, nàng ở bên trong sao?”
Túc Yến chạy nhanh đóng cửa lại, một bên xoa xoa ngón tay cứng ngắc, một bên run run trả lời: “Nha đầu không ở. Băng Luyện không biết phát điên cái gì, cách nó một trượng đều bị nó đông lạnh thành khối băng, bạch quang chói mắt. Không nghĩ tới năng lực Băng Luyện cư nhiên mạnh như vậy, nếu không phải hắn có hơn bốn mươi năm nội công hộ thể, sợ là không đi ra được !”
“Nàng không ở?” Kia nàng đi đâu a? Túc Lăng đẩy cửa, muốn vào đi tìm hiểu đến tột cùng. Băng Luyện không thích hợp, nhất định là biết nàng phát sinh chuyện gì.
Vừa mở ra, hàn khí trào ra thế nhưng càng thêm đến xương. Túc Yến rụt cổ lại. Một phen bắt lấy ống tay áo Túc Lăng, vội la lên: “Lăng, ngươi đừng đi vào, đêm nay Băng Luyện thực không thích hợp!” Nhiều năm qua, Băng Luyện tuy rằng vẫn đều lạnh nhưng là người ta đụng vào nó, nó đều đã thu liễm hàn khí, cho dù vẫn lạnh như băng cũng không bị tổn thương do giá rét. Đêm nay hắn đi vào, Băng Luyện chẳng những không có thu liễm hàn khí, ngược lại khi hắn tới gần, hàn khí càng tăng lên, nếu không phải hắn thân thủ nhanh nhẹn li khai, nhất định sẽ bị đông lạnh ở bên trong

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK