• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người ta vẫn nói tình yêu cần có những cọ xát,va chạm để bạn có thể hiểu đối phương nhiều hơn.Và 1 trong những hành động giúp thắt chặt quan hệ,cải thiện tình cảm,vun đắp yêu thương,là hành động ko thể thiếu khi yêu chính là .. HẸN HÒ.

Vì thế cho nên mọi người vẫn quan niệm,bạn chưa thực sự yêu nếu bạn chưa hẹn hò.Vậy nên yêu chắc chắn phải hẹn hò,mà hẹn hò chính là yêu.Hai khái niệm luôn đi song song đồng hành cùng nhau này rất dễ hiểu ấy thế nhưng có 1 vài người lại vô tình hay cố ý ko hiểu..

“Hả?Tại sao tôi phải hẹn hò với anh?Ko đi!” cô nhíu mày nói giọng ko đồng ý.

Hắn hít 1 hơi thuốc,đôi mắt nâu nheo lại nhìn cô,cầm điếu thuốc trên tay phả 1 hơi khói mờ bạc vào ko khí,hắn chậm rãi nói “Ko đi cũng được.Đưa 100 triệu đây rồi muốn làm gì thì làm!”

“Cái.. cái .. cái gì?100 Triệu?ANh đi cướp nhà băng đi!” Nhi gào lên.

“Theo giấy nợ nếu cô phá vỡ hợp đồng,hoặc ko hợp tác cô phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.Đồng thời phải bồi hoàn gấp đôi số tiền cô mượn.” hắn lạnh lùng nói,lại hút thêm 1 hơi.

Nhi nheo mắt lại.Đúng là cô có viết điều này trong giấy nợ.Bây giờ cô có cảm giác mình y chang người cha khốn nạn trong mấy phim cổ ngày xưa,1 chồng 2 vợ,đã thế mỗi bà vợ còn sinh ra 1 lũ con.Kết quả chúng cứ bám lấy tay kẻ làm cha là cô,đấu đá đánh nhau giành quyền lợi.Bi kịch.Quá bi kịch.Tại sao 1 con người đầu đội trời chân đạp đất,thậm trí còn đạp hết bọn con trai xuống dưới đáy xã hội như cô,lại có thể dẫm vào vết xe đổ của bọn đàn ông xấu xa chơi trò “tam thê tứ thiếp” thế này?Giờ thì sướng chưa,mỗi bên 1 bà vợ,mỗi vợ dẫn theo 7 đứa con lít nhít,than khóc.Giờ cô mới là người nên khóc đây này.

Cúi gằm mặt xuống,cô khẽ thở dài.Thôi thì “vợ đau con xót”,đấng trượng phu dám làm thì phải dám chịu. “Để tôi đi thay đồ!” cô nói giọng chán nản,hai tay buông thõng vắt vẻo như 2 miếng vải chẳng còn sức sống,lững thững đi vào nhà thay đồ.

Hắn khẽ mỉm cười,quả nhiên chỉ có chủ tịch Hồ Chí Minh vĩ đại mới đối phó được với con khủng long này.Đứng dựa người vào xe,vừa hút thuốc vừa chờ đợi.Nghĩ lại hắn cảm thấy thật buồn cười.Cũng có ngày hắn đứng đợi con gái thay đồ.

Khoảng 15 phút sau cô bước ra,vẫn mái tóc buộc cao tung bay trong gió,tóc mái khẽ bay bay theo mỗi bước chân cô đi,khuôn mặt nẻ hồng ửng đỏ 2 má,đôi mắt đen của cô ánh lên trong ánh nắng mùa đông,làn môi đỏ hồng khẽ mím chặt.Cô mặc 1 chiếc áo khoác dài màu xám,bên trong mặc 1 chiếc áo thun dáng xì bo dài,hơi eo,thêm 1 chiếc quần bò rách ôm lấy đôi chân dài thon thả.Hắn nhìn cô khẽ mỉm cười.Bình thường mặc đồng phục hắn ko phát hiện cô dáng vẻ thế nào,nhưng lần trước khi cô ngủ gục ở quán karaoke bàn tay hắn ôm eo cô cũng khiến hắn có thể hình dung 1 chút về thân hình của cô.Khi cô tiến tới trước mặt hắn,đôi mắt đen trong veo nhìn hắn bướng bỉnh,đôi mối cô hơi cong lại vẻ bất bình.

“Hôm nay nhớ là phải diễn cho tốt 1 chút!” hắn nói,gương mặt cao ngạo nhìn cô.

“Là ý gì?” cô nhíu mày.

“Tôi ko cần biết là cô diễn theo phim Hàn Quốc hay phim trung quốc,miễn sao diễn thật tốt cho tôi.Hôm nay là Duy muốn thử chúng ta,nếu để cậu ta phát hiện sơ hở thì cô biết cô phải đền cho tôi bao nhiêu đấy!” hắn nhướng mày nhìn cô.Hôm nay thì hãy ngoan ngoãn đấy con khủng long bạo chúa kia.

“100 triệu?” cô nuốt nước bọt hỏi nhỏ lại như để chắc chắn.

“Phải!” hắn khẳng định nhướng mày nhìn cô.Khủng long,hôm nay biết điều 1 chút,tôi có thể cho qua cuộc điện thoại của cô.

Nhi nuốt nước bọt cái ực.Liếc nhìn hắn 1 cái bực bội.Hắn ta nên sinh ra là phụ nữ mới phải.Hắn nham hiểm như thế làm đàn ông thật là phí,nếu hắn là phụ nữ chắc chắn là sẽ làm mưa làm gió cánh đàn ông rồi.Thật đáng tiếc.

“Còn đứng đấy làm gì?Mau lên xe.” Hắn nhìn cô thúc giục.

Nhi nặng nề bước từng bước tới chỗ hắn,lặng lẽ lên xe ngồi.Khuôn mặt nặng như đeo cả tấn chì.

Hắn nhíu mày nhìn cô. “Xem ra cô thích trả tiền tôi lắm rồi đúng ko?”

Mỉa mai,rõ ràng là mỉa mai.Đá xoáy cũng vừa vừa thôi chứ.Đừng mang anh Minh ra để dọa người thế chứ?Anh đúng là đồ đểu đồ đểu mà!!

“Cười cái xem nào,cô đang hẹn hò hay đang đi dự đám ma thế hả?” hắn bực bội nhìn gương mặt xinh xắn của cô đang xị ra.

“Vậy anh có đi ko đây?” Nhi nói bằng cái giọng dài thượt.

Hắn bực bội quay đầu lại. “Bám chắc vào!”

“Cái.. Á..” chiếc SH đột nhiên lao đi khiến cho cô giật mình bám chặt vào áo hắn.Hắn khẽ mỉm cười nụ cười nửa miệng,kéo 2 bàn tay cô đặt ngang eo hắn.

“Đã bảo bám chắc vào mà!”

Nhi bực bội mún tiện tay thúc 1 cái vào cái bụng của hắn,thế này khác gì mở cửa mời cô đánh.Nhưng lại nghĩ tới 2 bà vợ nheo nhóc cùng lũ con lít nhít,nó đành tiu ngỉu ngồi im re.

Megastar 1 chiều tháng giêng,đông nườm nợp toàn gái xinh giai đẹp.Nhi từ thang máy ra,đôi mắt đen láy ko rời khỏi 1 cô gái với mái tóc xoăn màu hạt dẻ,khuôn mặt trắng xinh xắn,đôi môi hồng bóng mịn màng,số đo vòng 1 thì hấp dẫn,vòng 3 thì nóng bỏng.Ôi,thiên thần.Còn cái tên bên cạnh cô thì mặt đang vô cùng xám xịt,nhìn con mắt đắm đuối con cá chuối của người yêu mình đuổi theo bóng hồng mà hoàn toàn quên mất cô ta đang đi với ai.Hắn bực tức kéo tay cô lại cái rụp.

“Á!” Nhi khẽ nhăn mặt,đang ở trên thiên đường đã bị kéo rụp cái trở lại địa ngục.Nhìn cái mặt gã con trai đang đứng cạnh nó,nắm tay giật mạnh ko thương tiếc,nó biết chắc chắn rằng đây đã là địa ngục rồi.Đột nhiên trong đầu vang lên 1 câu nói quen thuộc “Ta ko vào địa ngục thì ai vào địa ngục đây.” Cho nên cánh cửa địa ngục này,có muốn hay ko vẫn cứ phải nhắm mắt nhắm mũi bước vào.Tự nguyền rủa mình ngu ngốc,nhưng cứ nghĩ tới 2 tay 2 bà vợ là nó đành nhắm mắt đưa chân.

Tuấn Tú kéo nó đi như băng trong hành lang,khi đi qua cô gái xinh xắn thiên thần như người mẫu kia,Nhi ko khỏi bị cuốn hút vì gái đẹp lại quay lại nhìn cô đắm đuối lần nữa.Hắn bực bội giật mạnh tay cô 1 cái nữa cảnh tỉnh.Tôi còn chưa ngắm gái,cô định ngắm cái gì hả?Thậm trí nãy khi vào thang máy cô ta còn chỉ cô gái đó cho hắn nữa,khác nào bảo hắn cứ thế tiến công.

“Ơ,anh Tú!” một tiếng nói thanh thanh cất lên phá tan cái sát khí của 2 đôi mắt đang đấu nhau.

Hắn lúc này mới để ý là cô gái mà con nhỏ nhìn suốt từ nãy tới giờ,có vẻ như có quen.Có quen ko nhỉ?Hắn cố gắng lục lại kí ức của mình,nhưng nghĩ mãi ko ra.Thật ra thì con gái hắn quen cô nào cũng vậy,ko tóc đỏ,thì cũng tóc vàng,ko nâu thì cũng là màu khói,quanh đi quẩn lại cũng chỉ có từng ấy kiểu,từng ấy loại phấn son.Người cũng từng ấy vòng.Xét 1 cách toàn diện là ko ấn tượng,ko nhớ nổi.

Cô gái xinh xắn khẽ che miệng cười “Anh ko nhận ra em đúng ko?”

Ôi,người đẹp thì dù nói năng làm gì cũng đẹp.Nhi ngơ ngẩn nhìn cô gái,từ người cô lại còn toát ra một mùi hương thơm dịu dịu.Đúng là người đẹp,hương thơm cũng ngọt ngào.

Cô gái xinh xắn dịu dàng đưa mắt nhìn cánh tay Tuấn Tú đang nắm chặt,lại nhìn lên cô gái đang bị nắm tay thật chặt.Một cô gái ko trang điểm,quần áo mặc loại đồ dài kín đáo,trông hơi dáng thể thao,nhưng đôi mắt thì đen láy rất đẹp,khóe miệng ko son nhưng vẫn hồng nhạt tự nhiên.Trông cô ta khá là ưa nhìn và khiến người ta nghi ngại.

“Cô gái này là..” cô đưa mắt nhìn Nhi dò hỏi.

“À tôi là bạn..” Nhi nhanh nhảu nói khuôn mặt tươi cười,nhưng nhanh như chớp hắn vòng 1 tay ra sau lưng ôm vai cô dựa sát vào hắn.

“Bạn gái anh!” hắn mỉm cười rất tự tin.Nghe rõ chưa cô gái,ko cần biết cô xinh xắn thế nào nhưng cô gái này là hoa đã có chủ rồi.Hơn nữa,con khủng long chắc chắn giờ đang kinh ngạc lắm.Bất cứ cô gái nào chẳng cảm thấy xao động khi 1 chàng trai tuyên bố như thế trước mặt người khác.

Phải,quả thật là Nhi đang rất rất kinh ngạc.Cô chỉ định nói cô là bạn của hắn ta.Kết quả bị hắn nhả ra 1 chữ bạn gái khiến đột nhiên cô gái xinh xắn nhìn cô 1 cái lạnh người.Thế là tan tành mộng đẹp được trò truyện cùng người đẹp.Hắn ta đúng là kẻ thù truyền kiếp của cô mà.Hình như cô vui thì hắn ta khó chịu lắm thì phải.Có cần thiết phải đang tâm phá hoại chuyện tốt của cô vậy ko?Hắn đúng là sinh ra để ám cô mà.

“Vậy em ko làm phiền 2 người.” cô gái sau khi để lại 1 ánh mắt vô cùng chán ghét cho Nhi thì cúi đầu duyên dáng bỏ đi.Để lại trái tim thiếu nữ bồi hồi của Nhi nhìn theo bóng người đẹp đi khuất.Lúc này cô mới biết sát khí đã bao vây lấy mình rồi.

“Nhớ cho kĩ cô phải đền bù bao nhiêu đấy!” hắn ghé sát vào tai cô thì thầm.

Tới lúc này,Nhi hoàn toàn tỉnh ngộ.Cái này gọi là đã 2 vợ thấy gái vẫn sáng mắt mà.Ôi chỉ 1 từ “dại gái”.Quá dại gái đi!!.. quay về với thực tại,quay về với thực tại rồi.Người đẹp thì ko có chỉ có 2 bà vợ già nheo nhóc mỗi tay 1 bà có tên là 50 triệu đang đeo bám cô thôi.Cô nhắm chặt đôi mắt lại,hít thật sâu 1 cái rồi mở mắt ra.Đôi mắt đen của cô sáng lấp lánh nhìn hắn “Anh an tâm tôi sẽ ko phải đền bù 1 xu nào đâu!”

“Tôi hy vọng là thế!” hắn nói rồi kéo cô đi thật nhanh tới chỗ quầy bán vé,đã thấy Duy và cô bạn gái đứng ngoài quầy đợi.Vừa nhìn thấy cô Duy mỉm cười.

“Chà mấy ngày rồi ko gặp em!”

“Chào anh ạ!” Nhi nói giọng dịu dàng,đôi mắt đen lấp lánh cười.

Hắn khẽ liếc cô 1 cái.Thay đổi thái độ cũng nhanh thật nhỉ?

“À giới thiệu với em,đây là Trinh.Còn cô ấy là Nhi bạn gái của thằng kia.” Duy giới thiệu.

Nhi khẽ mỉm cười thân thiện nhìn cô gái đó.Cô gái này thật xinh xắn,dễ thương.Chà đúng là hợp đôi thật đấy.

“Được rồi mọi người ăn gì để anh đi mua?Cũng sắp tới giờ chiếu rồi.” Duy nói giơ những tấm vé lên.

Duy vừa quay người khoác vai cô người yêu bước được mấy bước thì đã nghe 1 tiếng nói vô cùng lạnh lùng.

“Khoan đã!”

Nhi trố mắt nhìn hắn,gì đây?Đại gia ko phải đổi ý ko hẹn hò nữa về nhà nằm ngủ chứ?Tốt quá,tốt quá.Tôi buồn ngủ lắm rồi.

Hắn quay đầu nhìn cô bạn gái của mình mỉm cười,đôi mắt nâu ánh lên nét hiền dịu ẩn chứa đằng sau là cả 1 âm mưu đen tối.

Nhi khẽ lùi lại.Não phải của cô thông báo đây là tình trạng nguy hiểm.Đôi mắt to đen của cô nhìn hắn soi mói,rõ ràng dưới cái nét cười kia của hắn có tia nhìn vô cùng gian tà.

“Người yêu,em đi mua đồ ăn cho mọi người đi!” hắn dịu dàng.

Biết mà!Biết ngay mà!Lại cái trò ra oai khoe mẽ đây mà.Lại bắt ta làm osin ko công đây mà.Hắn rõ ràng là cố ý diễn cho bạn hắn xem.Rõ ràng đang phá tôi phải ko?Anh muốn tôi phải trả anh gấp đôi tiền chứ gì?Còn lâu nhé,vợ dại con nhỏ cũng 1 nửa là của anh,còn lâu tôi mới chấp nhận mang vợ người khác về nuôi.

Đôi mắt đen láy của cô sáng lên,khóe môi khẽ cười để lộ chiếc răng khểnh xinh xắn,đôi mắt cô khẽ nheo lại cười tươi tắn. “Dạ,để em đi mua!”

Hắn đờ người,nhìn theo cô bước đi về phía quầy bán đồ ăn.Cái cái .. cái câu vừa rồi,cô ta thật sự xưng em à?Ngọt còn hơn mía lùi nữa.Trái tim của hắn đột nhiên nhảy tưng tưng vì vui sướng.Mỗi khi cô ta tỏ ra ngọt ngào là 1 lần hắn bị rơi vào bẫy,nhưng lần này hắn ko rơi vào bất cứ cái bẫy nào cả.Có phải hắn đang mơ ko?

Một lúc sau cô trở lại trên tay bê nào nước nào túi bắp rang lỉnh kỉnh,cô đưa cho Duy và cô gái kia nước và bắp rang bơ,rồi quay về phía hắn mỉm cười.

“Của anh này!” nụ cười vô cùng ngọt ngào,đôi mắt đen láy nheo lại lấp lánh như sao trời,làn môi hồng cong lên dịu dàng để lộ chiếc răng khểnh tinh nghịch.Hắn đột nhiên rất rất muốn nhéo vào má cô 1 cái thật đau,nhưng hắn kiềm chế mình cầm gói bắp rang cô đưa.Nhìn gói bắp rang hắn hơi nhíu mày.

“Sao thế?” cô hỏi.

“Anh muốn ăn bắp mặn!” hắn hơi nhăn mặt nói nhỏ.Trong lòng hắn lo sợ cô ta sẽ nổi điên lên mất.

Thật sự lúc này trong lòng Nhi đang vô cùng,vô cùng điên loạn.Cái tên công tử bột này thật đòi hỏi,muốn ăn thì tự đi mà mua.Nhưng mà nghĩ tới cọc tiền mà cô đã nhận,lại nghĩ tới lãi mẹ đẻ lãi con 1 nhà nheo nhóc nếu cô 1 giây oai hùng bồng bột lúc này.Cô lại đành nhịn.

“Để em đi mua cho!” cô mỉm cười dịu dàng chạy đi mua.

Hắn nghĩ có phải mình sắp đến lúc chết tới nơi ko?Sao cô ta có thế?Sao cô ta lại quá ngọt ngào như vậy?Ko phải là mình vừa bị đập đầu nên ngất xỉu rồi đang nằm mơ chứ?

Bộ phim hôm nay là phim hành động,vị trí chỗ ngồi là 2 nam ngồi ngoài và 2 nữ ngồi trong.Bên nhà đối diện đôi tình nhân đang vô cùng mặn nồng,bên nhà này thì rõ là 2 ông bà già đã ngoại tứ tuần ngồi xem phim.Bà già thì chỉ chăm chăm nhìn màn hình ăn bắp rang,ông già thì gương mặt vô cùng chán chường nhìn vào cái máy nghiền bên cạnh mình mà tức tối ghen tị với nhà hàng xóm.

Đột nhiên bà già thấy vai mình hơi nặng nặng,quay ra thì ra ông già nhà này đã ngủ gục lúc nào ko biết.Nhi khẽ nhăn mặt,con trai con đứa gì mà ngủ lại dựa vào bạn gái,anh ko thấy ngượng à đồ công tử bột?

Trong khi đó,Tú đang chìm trong mộng đẹp,ngủ vẫn còn mở miệng cười.Con khủng long giờ phải cho cô nếm mùi mỏi vai là như thế nào,lần trước vì cô ngủ say như chết biết tôi khốn khổ thế nào ko hả?Lần này xem như là trả được thù.

Dựa vào đôi vai gầy của cô,hắn khẽ mỉm cười.Hắn ngửi thấy thoang thoảng mùi hương nhẹ dịu của dầu gội đầu,hay mùi sữa tắm ngọt như kẹo từ người cô tỏa ra.Hắn cảm thấy vô cùng dễ chịu,nhắm mắt lại cảm giác người mình dãn ra dễ chịu.Khủng long nợ cũ phải trả chứ?Cho nên ngồi yên cho tôi.

Nhi khẽ nhíu mày,con trai gì mà xem phim hành động lại đi ngủ.Hắn ta đúng là đàn bà mà.Cô ngồi vừa xem phim vừa ăn bắp rang kệ cho hắn ngủ gục trên vai mình.Nhưng kì thực bộ phim này có hơi nhàm chán,Nhi vừa ăn bắp rang bơ vừa cố gắng cho tỉnh táo.Cuối cùng mới được nửa phim thì mí mắt cô đã hoàn toàn bị đánh bại.Cô khẽ nghiêng đầu chạm vào đầu hắn lúc nào ko hay.Giờ đây trên hàng ghế khán giả,có 1 cặp đôi đang chụm đầu vào nhau ngủ rất ngon lành.

Duy nhìn sang nhà hàng xóm khẽ cười,thật ra thì đôi lúc cái thằng ngốc bạn hắn cùng cô người yêu có gây gổ cãi nhau.Nhưng ko hiểu sao cứ mỗi lần nhìn thấy họ hắn lại có 1 cảm giác rất ngọt ngào,đến nỗi hắn hơi sởn da gà.Giống như tình yêu của những đứa con nít đôi lúc vô cùng dễ thương.Hắn cười,khẽ lôi điện thoại ra chụp 1 tấm.Đèn flash lóe sáng làm nhân viên trong rạp tới kiểm tra.Hắn phải giải thích mất 1 hồi họ mới rời đi.

Tới khi bộ phim kết thúc,mọi người đều đứng lên ra về.Ánh đèn của khán phòng làm Tú nhíu mày tỉnh giấc,vẫn đang phải chớp mắt lia lịa để quen với ánh sáng,đột nhiên anh nhận ra có gì đó đang dựa vào mình.Ngước mắt nhìn lên thì ra là khuôn mặt đang ngủ ngon lành.Anh khẽ cười,lần nào đi xem phim cô cũng ngủ vậy sao?Rồi anh giơ tay búng 1 cái vào chiếc mũi nhỏ của cô.

“Ái!” Nhi giật mình tỉnh dậy,đưa tay ôm mũi. “Làm gì vậy?” cô nổi khùng nhìn hung thủ vừa tàn nhẫn bóp chết giấc mơ đẹp của cô.

“Hết phim rồi!Dậy!” hắn lạnh băng nói,ko giấu nổi nụ cười.

Nhi bĩu môi phụng phịu,cô ngủ vẫn chưa đã mà.Nhưng cũng đành đứng dậy hòa vào dòng người đi ra khỏi rạp.Đi ra tới cửa người chen kẻ lấn,hắn bèn đi sát lại đằng sau lưng cô như 1 tấm lá chắn từ phía sau,hắn đi sát tới nỗi hắn có thể cảm nhận được lưng của cô đang phập phồng theo mỗi hơi thở,và có gì đó hơi cộm lên phía trong áo.. Đột nhiên hắn thấy mình hơi nóng mặt.

Ra tới ngoài hành lang,ánh sáng của đèn leon đủ màu làm cho người ta choáng ngợp.Ko khí ăn chơi của ngày tết vẫn làm cho người ta lưu luyến ko thôi.Hắn thở phào nhẹ nhõm khi thoát được ra khỏi cái dòng người chen lấn ấy,càng ko phải chạm vào tấm lưng nhỏ của cô nữa.Đứng lại hít 1 hơi lấy lại bình tĩnh của mình.

“Mặt mày làm sao mà đỏ thế?” thằng bạn tinh quái đã nhìn ra vẻ bất thường của hắn,nở 1 nụ cười gian xảo nhìn hắn cười.

Hắn quay mặt đi ko đáp,đôi mắt nhìn bâng khua trốn tránh.Hẹn hò với bao nhiêu gái,ăn cũng ăn rồi,nhìn cũng thấy nhiều rồi,mà giờ chỉ vì có cái chạm nhẹ thôi cũng làm hắn đỏ mặt thế này đây.Nghe chẳng có lý chút nào hết.

Đột nhiên đôi mắt đen láy mở to nhìn thẳng vào gương mặt hắn dò xét,hắn khẽ lùi người lại,cảm giác hình như gương mặt mình càng nóng hơn.

“Anh ốm hay sao mà mặt đỏ thế?” Nhi nhìn hắn chăm chú.Tại sao cái tên này đột nhiên mặt đỏ bừng,lại lúng túng như gà mắc tóc.Ko phải là mình trù ẻo hắn chết yểu giờ hắn trúng gió thật chứ?Ôi ông trời,thật ko uổng công năm nào tôi cũng thắp hương cúng gà đầu năm.Cuối cùng cũng có lúc ông nghe lời thỉnh cầu của tôi.

“Tôi ko sao!” hắn đáp lạnh băng,lao đi trước ko nhìn lại.Nếu tiếp tục bị ánh mắt đen láy ấy soi mói ko biết chừng hắn sẽ còn nghĩ ra những chuyện bậy bạ hơn thế.Tất cả là tại cô ta,tại cái con khủng long đầu óc tối như kỉ Jura chưa có điện thắp sáng ấy,cho nên làm cho hắn cũng suy nghĩ những chuyện bệnh hoạn theo.Ko được.Ko được.Hắn xem ảnh nóng còn ko có cảm giác,tại sao chỉ vì có 1 chiếc dây áo mà lại trở nên thế này?Hơn nữa hắn còn chẳng tận mắt nhìn thấy,chỉ là cảm thấy vật cộm cộm trong áo thôi.Trời ơi!Hắn ta trở thành kẻ biến thái thật sao?

“Làm gì mà anh đi nhanh thế?” Nhi vội vàng đuổi theo.Cái tên này đột nhiên tăng tốc,ko phải đây là triệu chứng của máu nhồi lên não quá nhanh đấy chứ?Hắn trúng gió thật hả?Thật chứ?Ông trời,đừng làm tôi vui quá chứ,tôi có thể khóc vì vui sướng quá đấy.

“Ko có gì!” hắn đáp lạnh te.

Sau khi xem phim xong,4 con người,2 cặp đôi đi xuống tầng dưới định ăn uống.Cô bạn gái của Duy muốn vào nhà hàng Hàn Quốc để ăn cho nên họ quyết định chọn quán đó.Quả nhiên là người đẹp,đồ ăn ko ngon thì cô ko gọi.Nhi nhìn cái bàn ăn ú ụ,toàn những món ngon,nào bò nướng cao cấp,nào trứng cá hồi,nào gỏi cá.. vân vân và mây mây.. thậm trí nguyên 1 con cá hồi sắt lát đựng trong thuyền gỗ y chang con cá mà Geum Jam Di ăn trong phim,cái cằm của cô ko khỏi há hốc.Đúng là người đẹp,ăn cũng phải ăn món ngon.Ăn ngon như vậy ko đẹp thì chắc là ông trời quá bất công rồi.Nhìn cô gái gọi món thành thạo như họ hàng với tờ thực đơn là cô biết,cô ấy hay tới đây ăn thế nào.

“Sao thế?Ăn đi!” hắn nhìn cô vẫn đang ngậm đũa nhìn mê mẩn người con gái đối diện,nên giục.

“Ukm!” Nhi khẽ gật đầu,cuối cùng nhìn cái bàn ăn lại ko biết nên gắp món gì.Đúng là toàn sơn hào mĩ vị,nhưng nhìn quá nhiều sơn hào mĩ vị thế này,đột nhiên khiến cô thấy ớn.Ko phải cô chưa từng đi ăn gỏi cuốn,nhưng có đi cũng chỉ vào những quán bình dân,cùng lắm tốn vài chục nghìn 1 suất ăn chứ ko phải cái kiểu tính bằng giá đô thế này.Nhưng phải công nhận 1 điều tiền nào của ấy,ăn 1 miếng nhớ tới già.

“Ngon ko?” hắn nhìn cô khuôn mặt đang vô cùng xúc động khẽ cười nói.

Nhi gật đầu lia lịa.Quả thật rất ngon.Ngon tới độ cô ko thể dừng được mà tiếp tục gắp.Nghĩ lại đây là của trời cho,tội gì ko ăn chứ.Hơn nữa chẳng mấy khi được ăn những món này.Vậy dĩ nhiên là nên tẩm bổ cho bản thân,cũng là cho não bộ của mình thêm dinh dưỡng rồi.Nghĩ thế nào thì cũng là mình được lợi.

Hắn nhìn cô ăn thì khẽ mỉm cười,nhấc chén rượu lên uống 1 ngụm cho ấm người rồi đủng đỉnh ngồi ăn.Duy cũng vui vẻ nhìn cô gái vô cùng thú vị kia ăn ngon lành,quả thật ngồi ăn cùng người này có cảm giác rất thoải mái,ko phải câu nệ.Chỉ có duy nhất 1 người đang cảm thấy khó chịu,là cô gái ngồi đối diện.Con gái con đứa gì mà chả có ý tứ gì hết,trong khi cô ta ỏn ẻn ăn thì cái cô gái này thật là..

Bắt gặp ánh nhìn của cô gái khi cô vừa đưa tiếp đũa gắp miếng tiếp theo,Nhi khựng lại,khẽ nuốt nước bọt.Có phải mình hơi quá đà rồi ko.Cũng phải dù sao đây cũng là nhà hàng cao cấp.Cô lại nuốt nước bọt khan cái nữa.Thu đũa về,cầm cốc nước lên uống nhẹ nhàng.Sau đó,cô tuyệt đối co người lại y chang con mèo con ngoan ngoãn,vô cùng thục nữ ngồi ăn ỏn ẻn.

“Sao ko ăn nữa?” hắn nhìn cô đang ngồi ngoan hiền đúng dánh tiêu chuẩn tự hỏi,con khủng long lại trở về lốt mèo con rồi.

Cô khẽ lắc đầu “Em no rồi!” mặc dù trong cái dạ dày của cô đang gào thét Tiếp đi,tiếp đi.Nhưng lý trí của cô lại tuyệt đối ko dám gắp thêm miếng nào.Ngồi nhìn cô gái bên đối diện đang uyển chuyển đài các cô khẽ nuốt nước bọt.

Khi hai chàng trai đứng dậy ra ngoài thanh toán cùng nhau,trong phòng chỉ còn lại 2 người con gái,cô gái nhìn cô dò xét từ đầu tới chân rồi nói “Này,làm sao cô quen được anh ta vậy?”

“Hả?” Nhi mở to đôi mắt nhìn cô gái trước mặt,ý cô ta quen là quen ai?

“Thì anh Tú ấy.Làm sao cô câu được con cá sộp thế?” cô ta nhướng mày dò hỏi đôi môi hơi nhếch lên.

“À!” lúc này Nhi mới vỡ lẽ “Tôi và hắ.. tôi và anh ấy học cùng trường!” Nhi trả lời.

“Hèn gì!” cô ta nhướng đôi mày lá liễu đảo 1 vòng nhìn cô 1 lần nữa.Đúng là nếu cô ta ko học cùng trường chắc chắn chẳng bao giờ có thể quen được anh ta.

Nhi hơi bĩu môi nhìn cô gái xinh xắn trước mặt,ko phải chứ bà chị.Hắn lại ko phải con trai chị,làm gì mà nhìn người ta cứ như mẹ chồng nhìn con dâu tương lai thế.Nếu thích con cá sộp ấy thì nhảy vào vớt nó đi hộ tôi 1 cái.Ao nhà tôi nước đang trong,tự dưng cái con cá sộp của bà chị từ đâu nhảy vào,làm cái ao tự dưng thành ô nhiễm.Ko hiểu hắn sộp ở chỗ nào?Đầu óc thì đơn giản,gương mặt thì bình thường,dáng người thì cứ như cây xào,lúc nào cũng ra vẻ ta đây hơn người,cuối cùng hắn hơn được ai chứ?Vừa dễ bị lừa,lại rất ấu trĩ,sở thích cũng vô cùng biến thái,thậm trí hắn còn có 1 bà vợ 52 tuổi nặng 80kg cô có biết ko hả?Tôi đâu có rảnh mà câu 1 con cá to như thế.Chỉ tại hắn cứ bám lấy tôi vì vụ cá cược ko buông,cho nên bây giờ,tôi đang từ người độc thân chưa vợ,ko con,đời sống tình cảm vô cùng phong phú,trở thành 1 ông chồng tán tận lương tâm,hai tay mỗi tay 1 bà vợ cùng bầy con nheo nhóc than khóc.Cô nói hắn sộp hả?Nếu được làm ơn mang hắn đi ngay dùm tôi.

Nhưng quả nhiên con cá sộp đúng là con cá sộp.Cô vừa cầu nguyện trong đầu có ai mang nó đi dùm thì quả nhiên,hắn nổi lên khỏi mặt nước nhìn cô chăm chăm.Đôi lúc cô tự hỏi,bao nhiêu người chết sao anh ko chết?Hơn nữa,có cần thiêng vậy ko?Sau này hắn chết,chắc ko phải tốn tiền mua hương trầm đâu,thắp hương muỗi chắc hắn cũng về.

Sau bữa ăn,Duy và bạn gái tách ra đi riêng,Nhi thấy vậy thì thở phào nhẹ nhõm.Cái bà cô xinh xắn thích đóng vai mẹ chồng khó tính ấy,đúng là làm cho cô nổi da gà.Ngồi nghĩ lại thấy thương cho đứa trẻ nào bất hạnh đầu thai vào làm con trai cô ta,cứ như một sự đồng cảm,nhìn cái gương bà me già độc thân tiền mãn kinh của cô là biết,đứa bé nào là con cô gái kia chắc chắn cũng ko sướng hơn cô đâu.Nghĩ tới đây ko khỏi thương xót lắc đầu.

“Nhìn gì thế hả?” hắn lạnh băng đứng sau lưng cô hỏi.

“Ko có gì!” cô đáp lại.

“Rõ ràng đang nhìn 2 người họ.Sao?Thấy bạn tôi đẹp trai quá à?”

“Phải.Nhưng thật đáng tiếc..” người ta vẫn bảo hồng nhân bạc mệnh,nhưng ko ngờ câu này còn đúng cả với con trai.Thật vô cùng đáng tiếc.

Hắn nghiêm nghị chống nạnh,rồi bàn tay cứng rắn túm lấy cằm cô quay về hướng hắn,trong con mắt nâu ánh lên sự tức giận “Đáng tiếc gì?Nói cho cô biết cô đang là người yêu tôi ko phá được hợp đồng đâu.” Giọng hắn chắc nịch pha lẫn chút giận dữ.

“Dư thừa,tôi cũng ko định phá hợp đồng!” phá rồi lấy cái gì mà đền cho ông.Nếu ko phải vì 1 nhà nheo nhóc cũng đủ phiền rồi,giờ lại thêm 1 nhà nữa,dĩ nhiên là tôi chỉ có cam chịu rồi.Chứ ko ông nghĩ hôm nay tôi nhẫn nhịn chịu đựng diễn vở người yêu hiền lành đáng yêu trong mấy phim Hàn Quốc làm gì?

“Cô biết vậy là tốt.Cô ko có cơ hội với thằng đó đâu.Vì nó sẽ ko thích kiểu người như cô!” đôi lông mày của hắn dãn ra,miệng nói lạnh băng.Hắn muốn vùi dập tận gốc cái suy nghĩ mới nảy sinh trong đầu cô.

“Hả?Ai nói tôi muốn có cơ hội với anh ta?” Nhi tròn mắt nhìn hắn.Quả là người ko bình thường,suy nghĩ cũng khác thường quá chứ.Cô vẫn nghe nói não cá bé,có phải vì thế suy nghĩ cũng kì quái vậy ko,cá sộp?

“Vậy cô nói tiếc là tiếc cái gì?” hắn tròn mắt nhìn cô.

“Tiếc là tiếc cho con cái họ thôi.Bố mẹ đẹp thế sinh con chắc chắn ko rồng thì cũng là phượng,nhưng với bà mẹ như thế..Đúng là cảm thông sâu sắc mà!” cô nói khẽ thở dài,cứ nghĩ tới bà mẹ già nhà mình,ko biết giờ này đang làm cái trò gì trong bệnh viện.Hy vọng đừng có hành động quá khích như sáng nay nó lại ko khỏi động lòng.

Hắn nhìn cô cười “Ko phải cô nghĩ bọn họ yêu nhau rồi cưới đấy chứ?”

“Chứ ko phải yêu nhau để đám cưới thì là gì?” Nhi tròn mắt nhìn hắn.

“Khủng long cô suy nghĩ theo logic thời cổ đại à?Có ai thời buổi này yêu nhau đã xác định tương lai đâu chứ.Hơn nữa mấy ngày nó thay người yêu 1 lần.Cô lâu nhất cũng chỉ được 2 tháng.Nếu ko thì cũng 2 3 cô 1 lúc,nếu nó xác định cưới thì chắc nó phải mở được cả cái nhà chứa ấy!” hắn vừa cười vừa nói.Khủng long bạo chúa ko biết yêu đương hẹn hò,cho nên nghĩ đơn giản vậy sao?Đây có xem là suy nghĩ lãng mạn của con gái ko nhỉ?

“Hèn gì!” cô nheo đôi mắt đen lại lấp lánh.Với quan niệm kiểu đó,hèn gì cô ta lại hỏi cô câu được con cá sộp này cách nào.Có lẽ trong đầu bọn họ,ai cũng có 1 quan điểm để kiếm lợi riêng.Cho nên mới như vậy.

“Giờ cô muốn đi đâu?” hắn nhìn cô đáng suy nghĩ thì hỏi.

Cô nhìn hắn suy nghĩ.. cả ngày nay bị bắt nạt rồi.Ko lẽ ko tự thưởng cho mình chút tiền công.Tiểu thư cứ để anh bắt nạt thế này đâu có được.

Nghĩ tới đây gương mặt cô sáng bừng lên nhìn hắn cười nửa miệng.Cả ngày nay theo anh vất vưởng rồi,lại còn phải làm ghế tựa cho anh ngủ,giờ dĩ nhiên là phải tới phiên cô lựa chọn rồi.

Trà chanh phố cổ bao giờ cũng ngon hơn bình thường.Tới cái quán là 1 căn nhà cấp 4 quét vôi xanh,cửa kéo bằng sắt đã han rỉ,ở ngoài cửa ra vào đặt 1 bàn gỗ trên mặt bàn la liệt nào ly cốc nào trà,nào kẹo,anh chàng bán hàng nhìn thấy cô thì lập tức tươi cười.

“À à.. dạo này người nhớn ghê nhỉ còn bắt đầu có bạn trai rồi cơ đấy!Thế mà ko bảo anh,anh đăng kí ứng viên!”

Nhi đôi mắt đen láy môi hơi bĩu ra,khóe miệng cười tinh quái “Chị nhà anh đi đâu mà anh mạnh mồm thế?!”

“Bậy nào,anh mà phải sợ à?” anh bán hàng tiếp tục kêu mưa gọi gió.

“Thật à?Vậy tí em đợi chị về bảo với chị anh đang tìm vợ 2 nhé!” con nhỏ tinh quái đôi mắt sáng long lanh nhìn anh bán hàng.

“Mày chỉ có bênh chị mày thôi!” ông anh tiu ngỉu nhìn cô bé. “Hai đứa uống gì?”

Nhi chui vào kéo chiếc ghế nhựa thấp chọn 1 góc sát tường ngay sau lưng chỗ ông chủ quán, “2 trà chanh đi anh!” nói rồi nó quay lại nhìn cái kẻ đang ngơ ngác vì chỗ chật hẹp bên cạnh nó ngán ngẩm.Đúng là công tử bột.

“Sao?Ko phải anh hay lê la quán nước cổng trường lắm à?Đại công tử cái mặt anh thế là sao đây?” nó nói vô cùng mỉa mai.

“Thì ngoài cổng có cái quán café nào đâu!” hắn trả lời,đảo 1 vòng nhìn cái quán mà cô ta bảo.Thật ra chỉ là 1 căn phòng mở cửa trong có những chiếc ghế nhựa,ngoài vỉa hè cũng có thêm vài cái ghế.Có lẽ đang giờ tụ điểm nhìn bọn họ trâu đầu vào nói chuyện,tiếng ồn ào,có khi anh nghe rõ được cả cuộc đối thoại từ bàn bên kia.Thật đúng là hỗn tạp đủ mọi loại người.

Anh chàng bán hàng quay người lại đưa 2 cốc trà chanh cho Nhi,nó vui vẻ đón lấy “Người yêu hả con ranh?”,ông hỏi.

Nhi quay lại nhìn cái gã mặt trắng đang ngồi cạnh mình, “Anh thấy giống người yêu à?”

“Thế chả nhẽ ko phải người yêu cô?Thôi đi cô ơi,tôi có phải ông già đâu mà cô định lừa!”

“Nhưng em đâu có định lừa!” con nhỏ cười rất tươi để lộ cái răng khểnh dễ thương.Đưa cho hắn cốc trà chanh,thấy ánh mắt của hắn kì kì,cô nói “Uống thử đi!”

Hắn nhìn cái cốc thủy tinh trong chưa hỗn hợp hơi nhàn nhạt màu,trên có 1 lát chanh cắt tròn,ko phải hắn ko biết cái gì là trà chanh,nhưng hắn lại chưa từng muốn uống thử.Nhưng đã tới đây rồi ko lẽ ko uống.Đưa cốc trà lên miệng,1 mùi hương chanh thơm thơm khiến cho hắn thấy dễ chịu hơn,uống thử 1 ngụm.Cái hương vị của trà thanh thanh,hơi có gì ngai ngai của trà mạn,lại có vị chanh thơm thơm chua chua,nhưng lại vô cùng ngọt ngào.Tất cả hòa trộn lại thành 1 vị ngọt thanh mát,thơm nhẹ.

“Sao?Ngon đúng ko?” cô nhìn hắn cười vô cùng dịu dàng.

Đột nhiên hắn ngồi im nhìn cô,là vị của trà chanh vẫn còn ngọt nơi đầu lưỡi,hay là bởi vì đột nhiên cô rất ngọt ngào?Hắn ko biết nhưng quả thật đây là lần đầu tiên hắn uống trà chanh,lần đầu ngồi quán cóc phố cổ.

“Anh ơi cho 3 trà nữa!” từ 1 góc phòng xa nhất có 1 cậu con trai nói với lại.

“Anh pha đi để em đưa cho!” Nhi nhanh nhảu nói với ông chủ hàng.

“Được rồi!” ông ta vui vẻ như đã quen với chuyện này pha nhanh rồi đưa cho cô mang đi.Khi Nhi đã bê cái khay đi phân phát rồi ông chủ hàng mới quay lại nhìn Tuấn Tú.

“Hai đứa mới hẹn hò à?”

“Dạ!” hắn đáp.

“Thật ko ngờ đấy,làm sao cậu cưa được nó vậy?” ông ta gương mặt tươi cười,ánh mắt vô cùng tò mò.

“Dạ thì cưa như bình thường thôi!” hắn đáp đưa cốc lên uống thêm 1 ngụm.Mới nghĩ thôi đã thấy nghẹn rồi.Có ai mà cưa nổi cô ta đâu anh.Em bị cô ta dần cho thừa sống thiếu chết để lết được tới ngày hôm nay ấy.Giờ anh hỏi em cưa sao em làm sao biết trả lời,có hỏi thì phải hỏi anh Minh ấy.

“Em giỏi thật đấy!Lần đầu anh thấy nó đi cùng con trai!” ông chủ hàng tỏ ra vô cùng thán phục nhìn cậu ta.

“Lần đầu á?” hắn nhìn ông ta ngơ ngác.

“Uh bình thường nó toàn đi với lũ quỉ nhỏ toàn con gái thôi.” Ông ta trả lời,lại có người gọi trà chanh nên ông chủ quán phải tạm dừng câu chuyện để quay lại bán hàng.

Hắn nhìn cô gái vừa lon ton đưa trà cho khách xong,quay lại quầy ngồi xuống cạnh hắn khẽ cười.Lần đầu tiên hắn tới quán này uống trà chanh,cũng là lần đầu tiên cô dẫn bạn trai tới đây, hình như hắn có cảm giác gần cô hơn 1 chút,lần đầu tiên hắn thấy hắn và cô có điểm chung.

“Nhìn cái gì?Anh vừa bị đập đầu trúng đâu à?” Nhi nhìn hắn đang mỉm cười hỏi.Cái con cá sộp này mắc chứng gì,tự dưng ngồi cười 1 mình.Ko phải chứng bệnh si khờ của người già chứ?

Hắn giờ y như con chuột bị dội cho 1 gáo nước lạnh,đang ướt nhoẹt kêu rít.Tâm trạng của hắn vừa vui lên được 1 chút,thì cái con khủng long bạo chúa này lao người như cầu thủ bóng bầu dục đốn đổ cái rầm.Thật đúng là con người biết phá hoại tâm trạng người khác.

“Này này..” Nhi ghé mặt sát lại bên vai hắn,tay khẽ kéo áo hắn cúi xuống.Hắn ngại ngùng rồi ghé sát tai lại muốn xem cô nói gì.

“Anh đoán thử xem áo lót của cô gái ngồi đằng kia màu gì?” đôi mắt đen tinh quái của con nhỏ sáng lấp lánh,đôi môi nở 1 nụ cười.Cô đánh ánh mắt nhìn ra 1 bàn ở góc phòng,có 1 cô gái tóc dài tới tận eo.

Hắn nhìn cô ko chớp mắt,y chang nhìn thấy khủng long của kỉ Jura.Ko phải chứ?Cái con khủng long này.Cô là con gái mà lại hứng thú với cái thú vui tao nhã của đàn ông vậy hả?Hơn nữa có cô bạn gái nào lại bảo người yêu mình đi đoán áo lót của người khác ko hả trời.

Hắn gõ cho cô 1 cái vào đầu. “Cô thích thì tự đi mà đoán!” nói rồi hắn uống thêm 1 ngụm trà chanh ngọt cho át đi vị đắng ở lưỡi.Thật ko tin được cái con bé này.

Nhi bĩu môi nhìn hắn, “Thôi đi cha nội,rõ ràng anh thích đồ lót bỏ xừ còn làm bộ ngây thơ trong sáng với ai chứ!”

Phụt..

Ngụm trà chanh còn chưa tẩy được vị đắng trong miệng đã bị hắn nhả ra ko thương tiếc.Hắn cảm thấy đầu lưỡi cay sè như vừa uống phải 1 ngụm rượu mạnh,gương mặt cũng nóng bừng bừng bực bội.Hắn vụt đứng lên nhìn cô hét lớn “Ai bảo là tôi thích đồ lót bao giờ?”

Đôi mắt đen tròn sáng lấp lánh đang nhìn hắn.Chớp.Chớp.Hắn đột nhiên cảm thấy có gì đó vô cùng kì lạ.Hình như thiếu thiếu 1 cái gì đó.Phải rồi hắn ko còn nghe bất cứ cuộc trò truyện nào trong cái căn phòng nhỏ này nữa.Hắn lấy hết can đảm,đảo mắt nhìn quanh quả nhiên mọi con mắt trong lẫn ngoài quán đều đang dõi theo cái người vừa đứng lên quát lớn vào mặt bạn gái là hắn.Nhưng rõ ràng họ nhìn ko phải vì cặp đôi đang gây gổ,mà họ nhìn giống như nhìn kẻ biến thái thích đồ lót.Gương mặt của hắn trở thành xám ngoét,hắn im lặng ngồi phịch xuống ghế.Phải sau đấy 3 giây ko khí ồn ào râm ran trong quán mới trở lại bình thường.Nhưng có vẻ như giờ mọi câu chuyện đều xoay quanh.. chàng trai thích đồ lót.

“Haha ha ha ” con nhỏ vô cùng khoái trá ôm lấy cái bụng mà cười rũ rượi.Hắn lúc này chỉ còn biết căm phẫn nhìn con khủng long đang nghiêng ngả vì cười,trong bụng thầm nguyền rủa hàng nghìn lần.Biết trước là cô ta hoàn toàn ko tốt đẹp gì mà.Đột nhiên lại cười dịu dàng thế.Rốt cuộc để cho ta vào bẫy phải ko?

Ông chủ bán hàng cũng đang khẽ cười.Nhưng nhìn mặt hắn vô cùng khốn khổ bèn liệng cho 1 câu chữa cháy “Ko sao.Ko sao.Con trai đứa nào mà ko thích đồ lót.Ko thích mới là có vấn đề.”

Nhi nhìn mặt con cá sộp giờ như con cá ngão,trong lòng vẫn ko nhịn được cười nhưng vẫn bá vai ông chủ quán khẳng định quan điểm “Đấy,thấy chưa!Chuyện này là chuyện bình thường.Con trai ai chẳng vậy,phải ko anh?”

“Đúng đúng.Thằng này ko thích chỉ có là pê đê!” ông ta trả lời vẫn tiếp tục cười.

Hắn bực bội cảm giác toàn bộ cơ thể vẫn đang nóng rực “Cho em 1 cốc trà chanh nữa!”

“Anh an tâm đi,tuyên ngôn của anh chắc chắn được mọi người ủng hộ!” Nhi vẫn tiếp tục cười nhìn cái mặt bực bội của con cá sộp càng khiến cô mát lòng mát dạ.Hôm nay ai là người bắt tôi đi mua đồ ăn cho anh,ai là người dựa vào vai tôi làm tôi tê hết nửa bên người?Đáng đời.

Và quả nhiên lời cô nói vô cùng đúng.Bởi vì cho tới sau này khi anh ghé lại qua quán trà chanh,ông chủ hàng vẫn ủng hộ nhiệt tình anh bằng cái tên “Ah đồ lót cậu đến rồi à?!”

Sau khi đãi con khủng long 1 trầu cười miễn phí tới no nê,và hắn tự thưởng cho mình 3 cốc trà chanh để hạ hỏa,họ đứng dậy rời quán cóc vỉa hè.

“Cô có thể thôi cười được ko?” hắn bực bội nói.

“Được rồi.Tôi ko cười nữa!” cô cố gắng mím môi lại,1 lúc sau khóe miệng lại tự động cong lên.Cứ nghĩ tới cảnh hắn đứng lên phát biểu hùng hồn là y như rằng cô lại buồn cười.

Hắn bực bội cắn chặt môi lại “Hừ” 1 tiếng.

“Biết rồi!Biết rồi!Ko cười nữa!Ko cười nữa!” cô xua xua tay dàn hòa.

“Giờ cô muốn đi đâu?” hắn hỏi.

“Hmm.. tôi đói rồi!” Nhi khẽ nhăn mặt.

“Sao nãy bảo no rồi?”

“Người yêu bạn anh nhìn tôi như vậy,nuốt làm sao trôi?” cô nói giọng nhỏ gần như ko nghe thấy.

“Giờ cô muốn ăn gì?” hắn khẽ cười hỏi,thì ra con khủng long này cũng biết ngại người ta sao?

“Cánh gà nướng!” Nhi đôi mắt sáng ngời,đúng như kẻ lâu ngày đói ăn nhìn thấy sắc màu ẩm thực.Giống y như kỉ Jura được nhìn thấy ánh sáng văn minh.

“Hả?” hắn ngạc nhiên hỏi.Lần trước BBQ là kì quái rồi.Giờ cô ta lại ăn cái gì đây?

Lý Vạn Phúc chiều đông Hà Nội,người cứ nờm nượp ra vào,xương gà que tre la liệt ngổn ngang còn hơn gò Đống Đa năm xưa,đúng là cảnh tượng hãi hùng đối với đôi giầy hàng hiệu của hắn.Nhìn cái mặt đang nhăn nhó của cái tên biến thái thích đồ lót nhưng yếu sinh lý ngồi trước mặt mình,Nhi nhíu mày.

“Này công tử,ở đây ko phải trại hủi đâu mà anh làm vẻ mặt ghê tởm vậy?” đôi mắt đen của cô chau lại nhìn hắn chán chường.Con trai gì mà ẻo lả ẽo ợt.Cái kiểu con trai này,nếu vứt hắn ra ngoài đường đảm bảo là chết đói ko ai thương.

Một lúc sau người phục vụ mang ra 1 mớ cánh gà,và chân gà còn nghi ngút khói đặt vào bàn cho họ.Hắn nhìn những thứ trên đĩa ko khỏi rùng mình 1 cái,trong lòng thầm thương xót cái dạ dày của mình.Ăn vào có lẽ hắn sẽ kết giao với Tào Tháo mất.

Nhi nhìn thấy gương mặt hắn,liền nhếch miệng chê bai “Đúng là công tử bột!”

Nhi chẳng thèm quan tâm tới gã đối diện,bèn thuận tay cầm 1 chiếc chân gà thảm nhiên gặm ngon lành.Hắn nhìn cô đang gặm xương bèn nghĩ trong đầu.Khủng long cũng thích gặm xương à?Mình cứ tưởng khủng long bạo chúa chỉ thích ăn thịt thôi chứ.

“Sao?Chưa thấy người ta ăn chân gà bao giờ à?” Cô nhìn hắn đôi mắt đen láy sáng lên vẻ khó chịu.

“Ko.Ko có gì!” hắn đáp,ánh mắt nhìn đi nơi khác.Trong cái ko khí toàn mùi khói nướng này,mấy chiếc bàn được thắp sáng nhờ có cái bóng điện tròn,bàn ghế nhựa kê thành dãy,người ăn thì ngồi lộn nhộn,ồn ào nói chuyện,ăn xong thản nhiên vứt ra sàn nhà.Cái quán ăn vỉa hè này,đúng là ko bao giờ hắn muốn đặt chân tới.

Nhi khẽ mím môi thở dài,ôi công tử bột.Rồi cô lấy 1 chiếc cánh gà nướng đặt vào bát trước mặt hắn. “Ăn thử đi!”

Hắn nhìn cô khẽ lắc đầu.Khủng long giờ cô định dùng chiêu hạ độc tôi à?

“Nó ko chán như anh nghĩ đâu!” cô nói.

Hắn nheo đôi mắt nâu lại dò xét,đôi mắt đen của cô sáng lấp lánh nhìn hắn đầy thúc giục.Hắn muốn kiếm tìm 1 tia bất thường để chắc rằng mình ko bị mắc vào cái bẫy nào cả,nhưng hắn ko tìm được gì ngoài 1 màu đen tuyền tinh khiết trong suốt như hổ phách.

“Ăn đi!” cô lại nói. “Anh làm gì nhìn tôi?Ăn thì ko ăn.” Cô nhíu mày,đôi mắt đen tuyền lay động.

Hắn nhìn chiếc cánh gà vàng ròn trong bát,lại nhìn đôi mắt đen đang nhìn mình.Thôi thì ko thể để mất phong độ được.Người ta bảo dại gái là thiên chức của đàn ông.Lần này dù có là hạ độc hay phải làm bạn với kẻ đa nghi là Tào Tháo thì cũng phải liều mà tiến lên.Hắn cầm chiếc dĩa chọc chọc vào miệng cánh gà.

“Ko phải chứ đại gia.Tay anh để làm cảnh hay sao?Ăn gà nướng phải dùng tay mới được.” nói rồi cô cầm miếng gà đặt vào tay hắn.

Cái cảm giác mỡ màng khi chạm trực tiếp vào miếng thịt làm hắn ko khỏi rùng mình.Hắn ái ngại nhìn cô,rồi lại nhìn cái đối tượng sắp được đưa vào hệ thống tiêu hóa của hắn.Hắn nghe rõ tiếng dạ dày mày đang ọt ọt yếu ớt biểu tình.Nhưng nhìn đôi mắt đen láy của cô,hắn lại ko muốn mất thể diện,liều mạng đưa miếng gà lên miệng mà ăn.Một cảm giác hơi ngòn ngọt,nhưng lại hơi mặn mặn của thịt tan trong miệng hắn.Quả thật ko đến nỗi nào.

“Sao hả?Cũng ngon đúng ko?” Nhi nhìn hắn cười.

Hắn chỉ khẽ gật đầu.Ko ngờ trong cái xó xỉnh này,nơi bàn ghế thì bẩn thỉu,bếp nướng thì chỉ là cái máng đựng than,nhưng món ăn lại ko đến nỗi tệ.

“Thấy chưa.Đâu phải cứ vào quán đẹp đồ ăn đắt tiền mới ăn được món ngon.Người Hà Nội ko ăn quán vỉa hè đâu có được.” cô nói tiếp tục ăn ngon lành.

Hắn nghĩ lại lời cô nói cũng thật có lý.Hắn tiếp tục ngồi ăn vừa nhìn sang đối diện.Con Gozila lúc này đang vô cùng vui vẻ,bàn tay dính mỡ đang gặm ngon lành,đột nhiên hắn cảm thấy dễ chịu lạ thường.Đúng như cô nói ngồi ăn quán vỉa hè,thật sự rất ngon.Đôi khi ko cần tốn nhiều tiền,nhưng người ta vẫn ăn được những món ngon mình thích.Lần đầu tiên trong đời hắn ngồi ăn cánh gà nướng bằng tay,lần đầu ngồi quán vỉa hè,cũng lần đầu tiên hắn ăn 1 bữa ăn ngon như vậy.

Đột nhiên Nhi khẽ cười,bàn tay cô với lấy 1 tờ giấy ăn,đưa sang phía đối diện lau má cho hắn.

“Này đồ lót,anh ăn thế nào để bẩn tùm lum thế này?” cô cười.

Hắn đôi mắt xám lại.Hình như cô ta sinh ra để phá hỏng cảm xúc của người ta phải ko?Hắn vừa cảm thấy dễ chịu ấm áp được 1 chút,trái tim hắn vừa mới đập nhanh hơn 1 chút,thì bụp 1 cái,cô ta hoàn toàn thổi bay chúng đi ko hề thương tiếc.Khủng long bạo chúa đúng là khủng long bạo chúa,chỉ giỏi phá hoại mà thôi.

Hiện tại tâm trạng của Nhi đang rất tốt.Vừa ăn 1 bữa no nê,nên nó đang ở đỉnh cao của phong độ.Thì đột nhiên điện thoại của nó reo lên.Nhi rút điện thoại ra nghe máy,hắn thấy vậy bèn đi chậm lại .

“Alo?” cô nhìn số máy trong đầu có chút lo lắng “Có chuyện gì?”

Hắn nghe bên đầu dây bên kia giọng 1 người đàn ông nói gì đó.Chỉ nghe cô đáp lại “Tối nay ko cần vào ạ?Vâng.” rồi cúp máy.

Hắn nheo con ngươi màu nâu của mình lại.Nói vậy là,nếu người đó gọi thì cô ta phải đi?Tối nay ko phải đi?Nói vậy là..Hắn cảm thấy cả người mình đang bốc hỏa,lồng ngực đột nhiên thấy nặng nặng khó tả.Cảm giác tức tối và vô cùng bực bội.Đôi mắt nâu của hắn sẫm lại,khóe môi hắn cắn chặt,cặp chân mày đen láy giờ trúc xuống đầy giận dữ.Nhưng hắn chỉ im lặng.

Chiếc SH dứng trước cổng nhà cô,Nhi vui vẻ xuống xe định bụng đi vào nhà tắm rửa rồi trèo lên giường làm 1 giấc tới sáng hôm sau,lâu lâu mới có 1 ngày cô ko phải vào viện,thì một bàn tay cứng rắn kéo cô lại.

Nhi mở đôi mắt tròn to nhìn hắn,trong bóng tối ánh mắt của cô sáng long lanh,đôi môi hồng phản chiếu ánh đèn đường trở nên mềm mại,đôi mắt nâu của hắn giờ đang đen tối như hồ đêm,nhìn thẳng vào cô dò xét.Nhưng vẫn như mọi lần dù có là cô đang đặt bẫy người khác,hay cô đang mưu tính chuyện gì,đôi mắt đen của cô vẫn cứ long lanh sáng như vậy.Hắn hoàn toàn ko nhận ra bất cứ nét bất thường nào.

“Chuyện gì?” cô nhìn hắn nheo mắt.

“Cô có quên gì ko?” hắn hỏi,trong lòng hắn có chút chờ đợi.Lời giải thích chắc chắn cô sẽ nói chứ?

“Quên?” đôi mắt đen láy của cô nheo lại,khẽ lay động chứng tỏ cô đang suy nghĩ,rồi nó sáng bừng lên như đèn điện. “À có!”

Hắn khẽ mỉm cười,phải rồi.Dù thế nào cũng phải có 1 lời giải thích rõ ràng chứ.

“Tiền mua đồ hôm nay là 205k,trả cho tôi!” cô nói đưa bàn tay về phía hắn.

Hắn .. hắn thật sự,thật sự rất rất muốn đập đầu vào cột điện.Cái con khủng long bạo chúa này?Đầu cô ta có nghĩ tới điều gì khác hay ko hả?Trong cái khung cảnh này,tôi đang 1 tay nắm tay cô,vậy mà trong đầu cô chỉ nghĩ tới việc đòi lại tiền vậy thôi hả?Cái con nhỏ chỉ biết phá hoại tâm trạng người khác này..

“Ko phải chuyện đó!” hắn bực bội nhìn cô.

Nhi nhíu mày, “Tức là anh ko có ý định trả tiền cho tôi chứ gì?” Nhi bĩu môi nhìn hắn.Hẹn hò là do anh đề ra phí hẹn hò anh phải chịu chứ.

“Tôi sẽ trả là được phải ko?Nhưng tôi ko muốn nói tới chuyện ấy!” hắn nói.

“Thế anh muốn nói chuyện gì?” cô nhăn mặt nhìn hắn.Rốt cuộc động vật đơn bào có thể tự nhân đôi số lượng này đang suy nghĩ cái gì?Hắn lại ko có não,có nói là có suy nghĩ cũng khiến người ta bất ngờ,chứ đừng bảo là phải đoán hắn suy nghĩ cái gì?

Hắn nheo đôi mắt lại nhìn cô ý nói “Chẳng nhẽ cô ko biết à?”

Cô dùng đôi mắt đen tuyền của mình nhìn vào cái gương mặt đang vô cùng ẩn dụ trước mặt.Động vật đơn bào cuối cùng vẫn là động vật đơn bào,suy nghĩ theo cách nào cũng chả hiểu được loại sinh vật tự phân chia này đang nghĩ gì.Cô khẽ lắc đầu nheo mắt lại,ra chiều hoàn toàn ko hiểu.

Hắn chán nản kéo cô lại gần hơn,Trần Hiểu Nhi cuối cùng cô dịnh vờ như ko có chuyện gì hả?Là bạn gái tôi mà nghe điện thoại của người khác lại bỏ đi,còn ko thương tiếc đạp tôi ra để bỏ đi,giờ lại vờ ko có chuyện gì.Hắn nheo mắt lại,ngọn lửa trong lòng càng cháy càng lớn.

Hắn bắt đầu cúi người xuống,lại gần hơn gương mặt thanh tú đang phản chiếu dưới ánh đèn kia.Cô nhíu mày nhìn hắn,hắn tính làm gì đây?Lại bất giác cúi đầu xuống nhìn bản thân mình,đột nhiên đôi mắt đen linh hoạt trở nên sẫm lại.Nhanh như chớp cô đá vào bộ hạ của hắn 1 cái đau điếng.

“Biến thái!” cô hét.

“Cái con khủng long kia.. cô …” đây là lần thứ bao nhiêu trong ngày cô phá vỡ cảm xúc rồi hả?Vừa bị mất hứng vừa bị đau hắn chỉ còn biết cắn răng chịu đựng.

“Anh đúng là biến thái mà.Nếu muốn biết thật tình hỏi chị đây còn có thể cho anh biết.Dám giở cái trò nhìn trộm ra,ăn đòn là đáng.”

“Ai thèm nhìn trộm cô!” hắn bực bội nói.

“Còn ko phải cậu nhìn trộm áo lót của tôi nên mới cúi mặt xuống sao?Hồi cấp 2 tôi đã từng chơi trò này rồi.” Nhi khoanh 2 tay trước ngực nhìn tên con trai trước mặt đang đau đớn nhăn nhó.Tuy ta sinh sau ngươi 2 năm nhưng mấy trò vặt này ta đều làm hết rồi.

Hắn cảm thấy mi mắt giật giật,này khủng long cái đầu của cô sao chuyện bình thường ko nghĩ,toàn nghĩ mấy chuyện đen như hũ nút thế?Cô mặc áo cổ rộng thật nhưng mắt tôi lại ko phải tia laze nhìn xuyên thấu thế nào?Nghĩ cho có logic được ko?

Nhi ko nói với hắn nữa,cô quay lưng bước nhanh vào nhà.Đôi co với tên biến thái này cả ngày thật là mệt mỏi.Giờ cách tốt nhất là về nhà đánh 1 giấc.

“Khoan đã!” hắn chậm rãi nói.

Nhi ngừng lại quay đôi mắt đen chán ghét nhìn tên động vật đơn bào trước mặt. “Lại muốn gì nữa đây?”

“Hẹn hò vẫn chưa xong.” Hắn thản nhiên.

Nhi nhất thời bực bội,2 tay nắm chặt nhìn hắn tức giận “Bạn anh cũng về rồi còn muốn sao nữa?”

“Cô gọi hôm nay là buổi hẹn hò hả?” hắn nhướng mày nhìn con bé.Nắm tay ko nắm tay,ôm eo thân mật ko ôm eo,ngoài việc cô ta ngoan ngoãn nghe lời hắn ra,có chỗ nào giống hẹn hò.Có chăng chỉ giống như ông anh trai tốt bụng dẫn con em gái đi chơi mà thôi.Nhìn bằng mắt cũng chẳng ra hắn với nó là 1 cặp.

“Đi xem phim,đi ăn tối,đi uống nước.Ko gọi là hẹn hò thì gọi là cái gì?” Nhi gắt gỏng nhìn hắn.

“Cứ đi cùng nhau là hẹn hò à?Thế cô với bạn thân cô yêu nhau bao nhiêu năm rồi?”

Nhi tức giận cắn chặt răng nhìn hắn.Ông mãnh,cuối cùng ông muốn cái gì đây?Có phải muốn cho ta tức chết thì mới được ko?Đúng là loại công tử bột khó chiều.

“Từ mai chúng ta phải tập hẹn hò!” hắn dõng dạc nói,đôi mắt nâu nhìn xoáy vào con khủng long đang há hốc mồm kinh ngạc.Trong lòng nhen nhóm 1 niềm vui khó tả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK