• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm nay,tuyệt đối,tuyệt đối ko được đi học muộn!!Tuyệt đối… >____

Kết cục vẫn lại phải trèo tường!!

Nhưng sao thật kì lạ,hôm nay ko có bi,cũng ko có nước,sân trường hoàn toàn sạch sẽ như ngày thường,chuyện gì đây?Mặc kệ cứ vào lớp trước đã.

Nhi chạy nhanh từ sân sau,băng qua lối hành lang bên hông,chạy qua sân trường để tới cầu thang lên lớp mình thì …

Ào…

Nhi ngước nhanh mắt nhìn lên,chỉ thấy 1 cái sô xanh được rút nhanh về.12A14,Hoàng Tuấn Tú,màn chào hỏi cũng được lắm.Tôi đón nhận.

“Trời!Cô nương,mày vừa đi học lớp hóa trang nào về đấy?Ko phải đi đúc tượng thạch cao đấy chứ?” Ngọc nhìn Nhi trố mắt,nó đang trắng bạch từ đầu tới chân,toàn phấn là phấn..

“Ko sao đâu,tao sơ ý rơi vào hố vôi!” Nhi nói cho qua chuyện.Ngồi xuống bàn tức tối phủi mấy đống bụi trên tóc đi,trong miệng cũng thấy bột bột kinh khủng,thật đúng là tức chết.Mới sáng sớm đã ăn cả 1 xô phấn rã nhỏ vào đầu.Anh được lắm,tên khốn.Cứ chờ đấy mà xem tôi đãi anh món gì.

“Kia,kia rồi!” Nhi đứng nấp ở sau cột chỉ trỏ vào 1 thằng nhóc học sinh đang chen chân vào căng tin. “Chính là thằng nhóc đó!”

“Mày chắc ko?” sau lưng cô là 3 nữ tặc lớp 12A9 khác đang vươn người qua lưng cô để nhìn.

“Sao ko chắc!Tao có gián điệp mà!” Nhi dương dương tự đắc.

“Chắc chứ?” mấy nhỏ bạn mặt lại dài thượt ra nhìn nó nghi ngờ.Mỗi lần cô chị cả này làm việc,có lần nào ko có chuyện tày đình xảy ra đâu.Lần này,ko kéo cả đám chết chung đấy chứ,đại tỉ?!

“Còn chờ gì nữa!Mau đi thôi!” bơ thẳng những cái nhìn đầy “kì thị” của những đồng bào A9,Nhi bất chấp,hậu họa cô gánh đâu để chúng nó phải khổ được.Nghĩ sao là xông tới luôn.

Căng tin vào giờ tan tầm đông thì còn hơn giao thông giờ cao điểm,thấy gã con trai vừa gọi 1 chiếc bánh mì với 1 túi nước coca,cô bán hàng vừa định đưa ra thì đột nhiên 3 thiếu nữ “tác giăng” ở đâu xuất hiện,chắn trước mặt cậu con trai thành 1 vòng tròn.

“Ơ..có chuyện gì?” hắn hơi lúng túng cũng ko biết vì được nữ nhi vây quanh hay tại vì các “chị” này trông khá đáng sợ.

“Ko,có gì đâu tớ trông cậu quen quen,mình gặp nhau ở đâu chưa nhỉ?” 1 cô gái nói.

Trong khi đó cô bán hàng đang ngây ra với cái bánh mì và phần nước trong tay,đột nhiên 1 bàn tay con gái nhỏ xinh đưa ra đỡ lấy,cô quay lại là 1 cô bé có nụ cười rất tươi với 1 chiếc răng khểnh.

“Cháu cầm hộ cậu ta cũng được ạ!” cô nói rồi cầm lấy luôn.Tiếp đó lao thật nhanh tới 1 trong 2 cái bàn ít ỏi trong căng tin,bắt đầu công cuộc chế biến món ăn đãi khách của mình.Mặt ko khỏi nở 1 nụ cười sa tăng.

Sau 1 hồi bị trả lời các câu hỏi của đám con gái,cậu học sinh lúng túng ko biết nên làm gì,thì 1 cô gái đưa cho cậu bánh mì và túi coca “Của cậu đây!Hôm nào lại nói chuyện tiếp nhé!”.Cậu bé ngơ ngẩn đỡ lấy những đồ cô gái đưa,nhìn ngơ ngẩn 3 cô gái vẫy tay chào còn đá lông nheo 1 cái với cậu,rồi biến mất hòa vào cùng dòng người trong sân trường giờ ra chơi.Tới lúc này,cậu mới chợt nhớ ra.

“Chết!Anh Tú..” nghĩ tới đây cậu ko khỏi rùng mình,thoát hoàn toàn khỏi sự ám ảnh của các bà chị,trở lại với trạnh thái bình thường sự ám ảnh của ông anh.Ba chân bốn cẳng chạy về lớp 12A14 đưa phần ăn sáng.

“Mày làm cái gì mà như rùa bò thế!” Tú gắt gỏng.

“Tại căng tin đông quá!” cậu học trò khẽ cười để cầu hòa.Vội đưa bánh mì với nước cho hắn.Hắn cầm lấy mặt vẫn còn hơi giận,nhưng rồi cũng cầm bánh mì lên ăn.

“AAAAAAAAAAAAAA… cái chết tiệt gì thế này!!” Cay… cay quá “Nước!!Nước!!” hắn thấy 2 mắt mình rưng rức chảy cả nước mặt,mặt nóng ran,họng bỏng rát..

Tên đàn em vội đưa hắn túi coca,hắn giật nhanh cho vào miệng,nhưng mà …. Coca cái quái gì đây?Vừa mặn,lại cay xè..Đã nóng nay còn nóng hơn.Hắn như bốc hỏa,lưỡi cháy xén,mắt rưng rức nước mắt.. “Nước.. Nước…”

Cả lũ đàn em luống cuống nhất thời ko biết phải làm sao tìm ra nước bây giờ,thì từ ngoài hành lang có 1 tiếng nói thanh thanh lanh lảnh.

“Chà mát quá!”

Vẫn đang ôm họng,lưỡi lè cả ra ngoài,mặt đỏ bừng và hơi thở thì hồng hộc,hắn ngước nhìn lên.Cái giọng này,còn có thể là ai khác.

Nhi đang đứng ở hành lang thuộc địa phận lớp 12A14,trên tay cầm 1 chai lavie,theo như lượng hơi nước bám trên mặt chai cho thấy chai nước này còn lạnh,Nhi đang uống nước 1 cách rất ngon lành,còn ko quen cảm thán “Nước mới mát làm sao!Thật dễ chịu!”

Hắn gần như phát điên,nhưng cái lưỡi đang rát lên của hắn khiến hắn ko nghĩ được gì ngoài việc cần có nước.Hắn giơ tay ra phía cô.

Nhi dừng lại tròn mắt nhìn hắn,đôi mắt đen mở ra thao láo,linh hoạt đảo 1 vòng từ chân tới đầu,xem ra bữa ăn cô mời hắn ăn rất ngon.Cứ nhìn cái tướng lúc này là biết rồi.Cô nở 1 nụ cười nửa miệng quen thuộc trên môi.Cô giơ chai nước lên

“Ko phải anh cần cái này chứ?”

Hắn mặt đỏ gay,ko nói được chỉ gật đầu lia lịa.Đồ quỉ cái,tôi mà uống nước rồi cô biết tay tôi.Tú nghĩ trong đầu,gần như muốn lột da cô làm thảm trải sàn.Nhưng phải kìm chế.

Nhi vẫn đôi mắt mở to nhìn hắn rồi lấy tay che đôi môi hồng đang chúm chím nói vẻ ngạc nhiên

“Chết phải làm sao đây?”,vừa nói cô vừa dốc ngược chai nước xuống làm nước chảy hết ra hành lang, “Hết nước mất rồi!!” cô thản nhiên, “Nhưng vì anh muốn cái chai nên tôi cho anh cũng được!”,nói rồi cô tiến tới đặt nhẹ nhàng cái chai lavie rỗng vẫn còn đang man mát vào bàn tay đang giơ lên của Tú,nhẹ nhàng khép những ngón tay hắn lại để giữ chai nước,rồi bỏ đi.

“TRẦN HIỂU NHIIIIIII… Cô đứng lại cho tôi!!” hoàn toán ko kìm chế,anh hét bằng tất cả sức lực mình đang có nghe giọng mình khan đi,ko chịu được bàn tay bóp chặt cái chai,rồi dùng hết sức mình ném mạnh về phía con khủng long Gozila đang tản bộ.

Nhi quay lại thấy vẻ mặt nổi giận của hắn,trong lòng có chút hả hê,thấy chiếc chai bay tới cô vội vàng ngồi xụp xuống để né.

Bốp ….

Xoảng…

Hai mắt Tú mở to,trông cô ta như con Gozila vậy mà né cũng giỏi quá chứ.Nhưng cái con nhỏ này..Sao nó có thể né để người khác chịu đòn chứ.

“TRẦN HIỂU NHIIIIIIIIIIIIIIIII!” tiếng hét vang trời quen thuộc lại vang lên,vang đích thị quốc bảo của chúng ta đã có mặt.Cặp mắt kính hình tròn của thầy đang thảm thương kêu liểng xiểng,mặt thầy đang nóng bừng ko khác gì cái tên vừa được cô đãi bữa sáng đằng sau.Ăn cả chai lavie mà sao thầy ko hạ hỏa tí nào vậy thầy?Nhi nghĩ trong đầu.Nhìn hiện vật cần được bảo tồn của tổ quốc bị sứt mẻ,trong lòng ko khỏi dâng lên 1 nỗi niềm thương cảm.Ôi lòng yêu nước.Nhưng ko yêu đồng bào..

“Thưa thầy ko phải em ném đâu là trò Hoàng Tuấn Tú lớp 12A14 ném đấy ạ!” cô nhanh mồm nhanh miệng báo cáo tình hình.Phen này đồng bào ta vào bảo tàng cùng quốc bảo đi nhé.Nghe tiếng cổ vật rít lên tên đồng bào mà con nhỏ ko khỏi kìm được nỗi sung sướng.Tuấn Tú để xem mặt anh còn có thể tuấn tú tới bao giờ.

Thế nhưng mà như đã nói ở trên,nước ta là 1 nước có truyền thống yêu nước nồng nàn,tinh thần tương thân tương ái,đùm bọc lẫn nhau, thân là 1 quốc bảo,dĩ nhiên là thấm nhuần tư tưởng,truyền thống lý tưởng dân tộc 1 cách sâu sắc,chiếu theo cờ đảng sáng soi đường mà tiến bước,cho nên..

“Cả hai em lên văn phòng với tôi!”,quốc bảo chỉ nói có thể rồi nhấc chân đi trước.Nhi nhìn mà ko thể nào tin được.Ko phải chứ thầy ơi?Lần này rõ ràng ko phải em gây họa.Sao bắt em đi cùng.Oan uổng quá Bao đại nhân (T___TT..)

Lại 1 buổi họp tọa đàm cương lĩnh của các “bô lão” bị phá hư,lần này Nhi lại phải bước vào phòng hội đồng lần nữa,với sự chiêm ngưỡng của bao nhiêu ánh mắt,nhưng bất hạnh thay hôm nay Dung mama cũng có ở đây.Vừa nhìn thấy cô học trò bước vào,cô liền tiến tới với dáng điệu vô cùng cố gắng “khoan thai”,nhưng cuối cùng tướng đi lại thành giống như người ta lâu ngày ko thể tuần hoàn cơ thể bình thường được.Cô lại gần quốc bảo của nước ta,cố gắng giữ bình tĩnh.

“Học trò lớp tôi lại gây ra chuyện gì vậy thầy?”

Ko phải chứ cô?Sao cứ mỗi lần có chuyện là y như rằng cô nghĩ em làm vậy?Rõ ràng ko phải tại em.Em chỉ là cái lá lành bị vớ đi theo thôi.Chứ em có làm gì nên tội đâu.

“Tôi cũng đang muốn biết đây!” Quốc Bảo rót 1 miếng trà,lại uống trà và vuốt tóc.Nhi nhìn vào sao thấy quen quen,có nên nói với thầy lý do tại sao thầy bị rụng tóc ko nhỉ?Nhưng cô quyết đình lờ đi,ánh mắt chuyển hướng khác,nhìn vu vơ.Ta đây hoàn toàn vô can.

“Trần Hiêu Nhi em lại gây ra chuyện gì nữa?” Dung mama nói giọng tức tối nhìn con bé đang nhâng nhâng hoàn toàn ko nhận lỗi.

“Em có làm gì đâu ạ!” Nhi nhăn mặt.Lần này em tuyệt đối vô can.

Dung mama vẫn chau mày nhìn con bé này,ko gây chuyện mới là lạ.Ánh mắt ý nói “Nói xem,đã gây lỗi gì?”

“Thật sự em ko làm gì mà!Sao cô cứ nhìn em như em gây chuyện vậy?” Nhi cự lại,đôi mắt đen nhíu mày vẻ giận dỗi.

“Thật ko gây ra chuyện gì?” Dung mama hỏi lại,ánh mắt vẫn dò xét.

Nhi gật đầu quả quyết.Nhìn cái dáng vẻ ấy,Dung mama tạm thời yên tâm.Liếc xéo con bé 1 cái rồi mới quay lại bàn “tọa đàm” tiếp tục câu chuyện,dạo này tôi nghe nói có dạng lừa đảo qua điện thoại.. vân vân và mây mây..

Đến khi chắc rằng các giáo viên khác đã tiếp tục câu chuyện đang nói dở của mình,Quốc Bảo lại 1 lần nữa vuốt tóc,đặt chai nước rỗng lên bàn.

“Rốt cuộc 2 cô cậu đang chơi trò gì đây?”

“Thầy.. Em ko có chơi với thằng… ý quên… cậu bạn này đâu ạ!Em hoàn toàn ko liên quan gì tới cậu ta.” Nhi nói ngay lập tức phản bác khi thấy mình bị kéo vào.Trong đầu thì nghĩ,thầy ơi,quốc bảo dân tộc ơi,thầy làm ơn mở mắt cho kĩ hộ em,em với thằng cha này là kẻ thù ko đội trời chung,gặp đâu đánh đó,chứ thân quen nỗi gì mà chơi với đùa.Làm ơn,em biết truyền thống dân tộc là “lá lành đùm lá rách”,nhưng em có lành thì cũng đâu cần bắt em đi đùm cho cái lá rách tả tơi kia.Em cũng biết “Bầu ơi thương lấy bí cùng,tuy rằng khác giống nhưng chung 1 giàn” ,ko phải thầy đang đùa em chứ?Đã khác giống rồi sao còn phải lo cho hắn.Tranh nhà tranh cửa còn phải giúp hắn giành chỗ chắc..Chắc ko phải thầy đang bảo em phải “đùm” hắn đấy chứ?

Hắn chỉ đứng yên lặng,lần đầu tiên bị gọi tới văn phòng thế này.Cũng có vài điều thú vị.Thì ra con nhỏ này toàn phải chịu cái cảnh làm “con sen” thế này đây.Nhưng nghĩ lại mình cũng đang đứng đây,trong lòng hắn thấy hơi đăng đắng.Rõ ràng là xúi quẩy,tự dưng dính vào con nhỏ này,đúng là con khủng long bạo chúa,làm hắn bị xui lây.Thật bực mình.Sáng nay bắt đám đàn em hì hục giã cả xô phấn,cho cô ta ăn sáng,kết cục thì sao,bị cô ta cho ăn cả bát tương ớt.Nghĩ tới đây cái lưỡi vẫn đang thấy ran rát giật giật.Thế này ăn uống thế nào.Thật quá tàn nhẫn cái con khủng long này.

“Thế cái chai này thì sao?Còn chối?” quốc bảo ánh mắt mang hình viên đạn nhìn 2 đứa học trò đang đứng cạnh nhau,1 đứa điển trai có cái ô to đùng đằng sau,còn 1 đứa thì chuyên gia phá phách nghịch ngợm.Trước đối phó 1 đứa đã đủ đau đầu,giờ mà 2 đứa liên thủ thì cái trường này..có mà thành xóm Liều Thanh Nhàn.Mới nghĩ thôi đã thấy ko ổn.Ko được.Trật tự,kỉ luật trường từ xưa tới nay,chính tay ông quản lý.Ko thể để kỉ cương phép nước bị bọn chúng kéo xuống chân mà bước qua thế này được,thế thì còn gì là tự tôn của quốc bảo dân tộc nữa.

“Thưa thầy,thầy cũng thấy em đi về hướng thầy,tay em ko hề cầm chai.Chỉ là có kẻ cố tình ném chai ra,chứ em hoàn toàn,tuyệt đối là chẳng hề liên quan gì ạ!” Nhi lập tức phản bác.

Tú vẫn im lặng,nói nhiều chi cho khổ,cái họng vẫn thấy ran rát.

“Còn anh kia,rốt cuộc là anh định làm gì mà ném chai lung tung trong hành lang thế hả?” Tháo chiếc kính đã lẻng xẻng,long xòng xọc,gẫy bể lung tung ra khỏi mắt,quốc bảo nghiêm nghị nhìn hắn.Người ta vẫn bảo hổ dữ thì phải giương oai,lúc này ko giương ra còn sợ mang đi về nhà cất làm bảo bối sao.Trò có “ô” to thì ô to,nhưng ta đây vẫn là giám thị trường này.

Nhi trong đầu mừng thầm,phải rồi phải rồi.Tự tin lên thầy.Quốc bảo tổ quốc,niềm tự hào của dân tộc,giám thị siêu anh minh thần võ,kỉ luật thôi.Kỉ luật thôi!Giờ mà có thể chắc chắc Nhi sẽ nhảy ra sau lưng Quốc Bảo dân tộc,hai tay chỉ lên trời miệng hô khẩu hiệu để cổ võ sĩ khí của bảo vật quốc gia.Hí hửng mừng thầm chờ đợi cái tên hotboy này trở thành lá rách như thế nào.

Tú khẽ lấy tay sờ cổ,cái họng vẫn hơi đau đau.Hoàn toàn chẳng muốn nói chút nào.Dáng vẻ của anh ngời ngời như vậy,mà lại á khẩu thì thật là tệ.Ko nên đánh mất hình tượng.

“Sao thế?Cậu bị câm rồi hả?Nói đi xem nào?” quốc bảo tiếp tục giương oai.

Phải rồi!Cứ thế tiếp tục đi thầy!Mắng đi thầy!Nổi trận lôi đình đi thầy!Đánh bốp 1 cái vào đầu hắn đi thầy!Cố lên thầy xử đẹp hắn đi!Giống thầy vẫn xử em đó.Nhi im lặng đứng yên nhưng trong bụng thì ra sức cổ vũ.

Bỗng Tú tiến lại gần bảo vật dân tộc hơn,ông thầy bỗng ngồi lùi sâu hơn vào ghế.Này.. này hiện vật chỉ được nhìn cấm được sờ nha.Ta vẫn còn trong trắng đấy..

Tú ghé vào tai thầy giám thị anh minh nói gì đó rất nhỏ,Nhi khẽ cúi người xuống muốn hóng hớt chút tin tức,nhưng hoàn toàn chẳng nghe được gì,mà đã bị hắn lườm 1 cái,rồi hắn khẽ mỉm cười,tiếp tục nhỏ to với giám thị.

Ê!!Cái gì đây?Ko phải… Ko phải là đoạn đầu của phim G đấy chứ?Nhưng mà bộ này xem ra quá nặng rồi,1 ông lão còn trong trắng,và 1 thằng nhóc ko biết đã đả kích bao nhiêu con gái nhà lành..AAAAAAAAAAAA.. biến thái quá đi!Thầy..ko phải là thầy giữ trinh trằng vì ko tìm thấy nam nhân thích hợp đấy chứ?Đột nhiên bụng Nhi quặn lại.Chúa ơi,sao lại cho con thấy cái cảnh này?!

Sau 1 hồi to nhỏ “tâm sự của hai người đàn ông”,Tú khẽ đứng thẳng người dậy.Quốc Bảo nước nhà khẽ lấy tay che miệng ho 1 tiếng

“Được rồi ko có chuyện gì nữa,Nhi em về lớp trước đi!!”

Hả???Bị dụ.Thật sự là ổng bị dụ rồi?Thầy ko phải chứ?Hắn cho thầy ăn cả chai nước vào mặt,kính cũng sứt mẻ luôn mà chỉ thì thầm vài câu thầy cho qua vậy hả?Cái này gọi là giám thị anh minh thần võ đây hả?Ko phải chứ?Chẳng lẽ tại vì thầy thích mỹ nam nên cứ mỗi lần em có gây ra chút chuyện là thầy vùi hoa dập liễu cho bõ tức đấy chứ??Tên khốn đó…Sao lại được tha dễ dàng vậy.

Thấy Nhi vẫn còn đang ko nhúc nhích,nhìn với con mắt trố lồi đầy đả kích,bảo vật quốc gia đành hắng giọng thêm lần nữa.

“Còn đứng đấy làm gì?Mau về lớp học đi!”

Đành ngậm ngùi cắn chặt môi,Nhi bước ra khỏi phòng hội đồng,tự dưng thấy oan ức ko chịu được,con hơn cái lần cô nhỡ tay ném cặp vào mặt bảo vật rồi bị túm lên văn phòng.Trước khi lểu thểu bước ra ngoài cô ko quên gửi gắm cho tên mặt trắng kia 1 cái nhìn vô vàn trìu mến.Tên khốn đó,cứ đợi mà xem.Nhất định phải cho hắn biết tay.

“Đại ca ko sao chứ?” mấy thằng nhóc xúm lại hỏi lúc thấy Tú nghễm nghệ quay trở lại lớp.

Chỉ nở 1 nụ cười,con nhỏ chết tiệt cứ tưởng là có thể làm khó được ta sao.Nhưng lại hơi nhíu mày cổ họng hơi đau.

“Xuống mua cho tao chai nước!” hắn nói giọng đã lạc đi mấy phần.Bữa ăn sáng nay quả thật là quá phong phú đi,chế biến cũng kĩ quá chứ.Trong lòng hắn nghĩ thầm.Bữa ăn này mãi ko quên.

“Đại ca nước của anh..” thằng bé hộc tốc nói cố ra hơi đưa cho hắn 1 chai nước ướp lạnh.Hắn cầm lấy khuôn mặt hằm hằm,tu 1 hơi dài hết gần nửa chai nước.Bây giờ cái họng mới thấy dễ chịu 1 chút.

“Đại ca rốt cuộc có chuyện gì?” mấy thằng nhóc tuổi dậy thì đang dậy luôn cả tò mò,nhìn đại ca đang thản nhiên uống nước sau khi vừa đi thăm viếng “bảo tàng” về mà ko có bất cứ thương tổn nào.Thật đúng là chuyện lạ đó đây,đáng được ghi vào phòng truyền thống của trường.Quốc bảo dân tộc của phổ thông trung học Đống Đa chưa bao giờ bắt ai xử phạt hành hạ,trù úm nạn nhân thừa sống thiếu chết mới thả thì ko dám gọi là quốc bảo dân tộc rồi.Vậy mà lần này,đã bị tương cả chai nước vào mặt tiền,mà kẻ gây họa lại nhởn nhơ đi ra hoàn toàn ko bị 1 chút hình thức xử phạt nào.Ko đáng để ngưỡng mộ sao?

Hắn uống thêm ngụm nước nữa,nhìn mấy thằng nhóc con đang tuổi tò mò,rồi mới chậm rãi nói tiếp “Ko có gì,tao chỉ là gặp gỡ giao lưu nói chuyện chút thôi!”.Hắn thảm nhiên trong bộ dạng ngơ ngác của mấy thằng đàn em,khẽ cười nhếch mép.

Mấy thằng con trai mắt tròn mắt dẹt nhìn hắn vừa kính nể,vừa ngỡ ngàng.Đại ca thật đúng là có cái ô quá lớn đi.Thật đáng ngưỡng mộ.

“À đúng rồi!” tiếp tục đưa chai nước lên uống thêm 1 ngụm,rồi hắn lấy ngón trỏ vẫy vẫy gọi mấy thằng đàn em lại gần hơn 1 chút “Có chuyện này..”

5 cái đầu chụm vào nhau,rì rầm to nhỏ gì đó,có kẻ gật đầu có kẻ hơi khẽ nhíu mày.Cái vòng tròn của hội nghị bình than có lẽ cũng ko nóng bỏng bí mật như cái vòng tròn của mấy thằng con trai 12A14 này.Bàn tán 1 lúc lâu rồi cái vòng dãn ra,Tú hất hất tay ý cho mấy thằng đàn em đi làm việc đi.Miệng khẽ nhếch lên,Trần Hiểu Nhi,xem tôi làm gì cô đây.

“Làm gì mà cái mặt ỉu xìu vậy mày!” Ngọc nhìn con bạn vừa thất thểu từ văn phòng về hỏi.

“Đừng nói nữa.” Nhi đáp giọng chán nản. “Tao vừa được mở rộng tầm mắt .. quá mở rộng luôn,rộng tới nỗi mắt tao sắp lòi ra rơi xuống đất rồi!”

“Cái gì?Mày nói nghe ghê quá!!” Ngọc nói giọng kinh hãi,nghe tới lòi mắt rớt ra ngoài mới tưởng tượng thôi đã thấy da gà nổi khắp người.Nhưng cái tính tò mò thì vẫn cứ ko bỏ được,giống như người sợ phim kinh dị,nhưng vẫn cứ muốn biết kết cục của phim là thế nào.

Cuối cùng chui vào an phận trong lớp rồi,Nhi ngó đầu nhìn xung quanh an ổn ko có ai,nó mới trịnh trọng kể lại chuyện tình thầy giáo và học sinh vô cùng lãng mạn mà nó vừa được thưởng ngoạn.Nghe tới đây Ngọc tái xanh mặt ko kìm lòng được hét toáng lên

“Ko phải chứ?” miệng thì méo xệch,mặt thì ko khác gì cái bánh xe đạp vừa bị đung 1 trận ác liệt,cong vành,gẫy nan lung tung.

Nghe thấy tiếng Ngọc thảng thốt,mấy học sinh nữ tử lớp A9 đều quay ra nhìn,đôi mắt tò mò liền thu lại nhìn chị gái lớp A9.Chúng liền kéo tới bàn hai,1 cô khoác cổ Nhi nói

“Này,ko phải chứ?Có chuyện cần thì nhờ bọn này giúp.Có chuyện hay lại bỏ rơi bọn này.Trần Hiểu Nhi cậu cũng tốt bụng ghê nhỉ?”

“Đâu có,mình làm sao dám quên các cậu!” Nhi cười ,tay giữ lấy cánh tay đang vắt ngang cổ mình vẻ thân thiện.Đôi mắt đen bỗng sáng lên, “Được rồi!Minh mới phát hiện ra bí mật đồng trời đây!”

Mấy cái đầu con gái cùng chụm vào nhau hết sức hứng thú nghe chuyện,mỗi lúc tới 1 đoạn cao trào,mặt họ hết từ mắt chữ A mồm chữ 0,và cuối cùng khi nghe tới đoạn mĩ nam kiều diễm cúi người ghé sát tai của nam nhân vật chính vô cùng trong trắng,thì nhất bộ đồng loạt,mặt méo xẹo như bánh xe đạp bị bể.Nhi cũng công nhận 1 điều,lúc chứng kiến tận mắt cảnh đẹp này cô cũng ko khỏi bàng hoàng và sửng sốt,nếu có thể chắc chắn là đã ói mửa tại chỗ rồi.Bình thường nhìn thấy trai đẹp đi với trai đẹp là điều tất ngẫu dĩ nhiên,nhưng nhìn thấy giai đẹp đi với giai già thì lại là 1 việc hoàn toàn khác.Đôi lúc Nhi tự hỏi có nên thương cảm cho hoàn cảnh xô đẩy của hắn ko?Nhưng rõ ràng hắn vô cùng gian xảo,cô chưa từng bao giờ thấy quốc bảo dân tộc ậm ừ cho qua chuyện như lần này.Nhất là sau khi bản thân bảo vật lại là nạn nhân.Kết luận của lần này đấy chính là 2 chữ “dại trai” dành cho thầy giám thị đáng kính.Đúng là dù có sắt đá đến đâu cũng ko thoát khỏi 1 chữ “tình” ..Chẹp chẹp (-~– ||| )

Và thế là chỉ trong 2 tiết cuối cùng của 1 buổi sáng rất bình thường,chuyện tình yêu cao thượng vượt qua giới hạn tuổi tác,ngoại hình,địa vị được lan truyền như 1 dịch bệnh trong khối lớp 12 trường phổ thông trung học Đống Đa.Khắp nơi rộ lên tin đồn,thầy giáo B cùng với học sinh T đẹp trai bị lén nhìn thấy đã từng nắm tay nhau ở sân sau,thậm trí còn có tin đồn từng thấy họ hẹn hò buổi tối..vân vân và vũ vũ..

Thế là chỉ trong có 2 tiếng đồng hồ,mà mối tình trung học này đã lan rộng tới độ ko kiểm soát được,bất kể lớp nào,nơi nào,cũng nghe nói tới chuyện tình B và T,thật đúng là giống như tên gọi,BT = biến thái.

Nhi vươn vai khi hồi trống tan trường vang lên,đứng dậy lo dọn dẹp sách vở.Ngọc dọn đồ xong vội đi lên bàn nó nhìn nó với đôi mắt lo lắng.

“Chuyện gì?” Nhi hỏi.

“Này mày nghe tin đồn chưa?” Ngọc lo lắng.

“Tin đồn?Lan nhanh vậy sao?” Nhi mỉm cười.

“Mày còn cười được.Giờ ko phải chuyện nhỏ nữa rồi,hình như lớp nào cũng biết!” Ngọc lo lắng nhìn nó.

“Càng tốt có sao đâu!” Nhi cười.Thật ra cô thừa biết độ nhạy cảm của tin tức này là thế nào.Hơn nữa với mấy cái loa phát thanh kia,còn phải đợi mất 2 tiết cả trường mới biết thì có hơi lâu hơn dự định 1 chút.Nhi lơ đễnh rồi lại cất nốt đồ vào cặp,ko nhìn thấy vẻ hoảng loạn của con bạn thân cứ là bình chân như vại.

“Này..ko phải là..Mày cố tình đấy chứ?” Ngọc hỏi trong giọng nói có chút ko tin được.

Nhi dừng lại,đôi mắt đen lánh sáng ngời lên nhìn con bé bạn thân,đôi môi hồng hơi cong lên,1 nụ cười đầy tinh quái.Hắn tưởng,bữa sáng nay như vậy là xong nhẹ nhàng vậy sao?Còn chuyện mấy hòn bi làm cô ngã dập mông,cả đống bùn quần áo cô dính phải, cô vác cái xác về nhà mẹ cô thế nào cũng tận tình cầm cây lau nhà đập cho 1 trận,chẳng nhẽ chỉ 1 cái bánh mì là xong tất cả.Hắn nghĩ dễ nhỉ?

“Này mày ko biết sợ là gì à?Tao ko quan tâm mày với Tuấn Tú có chuyện gì,mày muốn tung tin đồn ko sao,nhưng lại dính líu tới thầy giáo,chuyện này mà lộ ra thì..” Ngọc nói giọng vô cùng nghiêm trọng.

Nhi khẽ dừng lại,khóe miệng tắt nụ cười.Phải rồi,vốn đối tượng nó nhắm tới là 1 gã hotboy vì thoát tội đi cưa thầy giáo,và dĩ nhiên mỹ nam dành chiến thắng,thầy giáo đổ cái rầm.Quá lãng mạn,quá kịch tính,bất cứ câu chuyện tình lãng mạn nào chả có cái mô típ này.Với lại tình yêu thầy trò,quá hot..Nhưng nó quên là thông thường người ta sẽ chia sự chú ý tới thầy nhiều hơn là tới trò.Và người mà nó kéo vào lúc này,ko ai khác là người cao quí,trắng trong,đã trải qua đến hơn 50 cái mùa xuân trong trắng .. Triệu Quốc Bảo.Trời sao nó có thể quên nhỉ.Chắc chắn dư luận bao giờ cũng có 2 chiều,1 theo phe nam chính,1 theo nữ chính.Mà theo ai thì theo,thế nào kẻ tung tin cũng bị nam chính đập bẹp..Nghĩ tới đây đột nhiên thấy cổ họng khô lại,nó nuốt nước bọt cái ực.

“Sao?Giờ mới biết sợ hả?” Ngọc nhìn con bạn nói.

Nhìn ngước lên con bạn thân đang rất tự tin,dĩ nhiên nó tự tin rồi,vốn ko phải chuyện của nó mà.Nhưng ko thể nào vì chút tác dụng phụ mà bỏ đi tác dụng chính được.Rõ ràng khối lớp 12 đang nhốn nháo,và hắn sẽ được càng nhiều người biết tới hơn với tư cách.. mỹ nam biến thái.Thế là đủ.Quá đủ!

“Sao phải sợ!” Nhi đứng dậy xách cặp vác trên vai. “Dù sao cũng chỉ là tin đồn!Mày biết mà tin đồn thì ko có nguồn gốc xuất xứ!Đâu thể nào biết là do ai làm,đúng ko?Mà nếu có biết ai làm,vậy chứng cứ đâu?” Nhi nói rồi cười rất tự tin,sự tự tin đã trở lại.Đúng,cô phải tự tin.Từ lúc gặp hắn chưa lần nào cô thiếu tự tin có thể đối phó được với hắn cả.Lần này cũng ko ngoại lệ.Có là Quốc Bảo đi nữa thì cũng đừng mong tìm được 1 lời nói đã phát ra từ cách đây mấy ngày.Trừ khi thầy đi cầu cứu Doraemon thôi.Nghĩ tới đây cô càng vững tin.Cùng lắm ko chối được thì ta chỉ bảo các bạn hỏi em chuyện ở văn phòng,có thế nào em kể thế này.Tin đồn mà thầy!! Quá dễ đi.Ko lẽ nào vì cái tin đồn đại lại đi kỉ luật 1 học sinh nữ.Còn gì là công bằng nữa hả trời.Càng nghĩ càng thấy đúng.Cho nên bất giác Nhi nở 1 nụ cười tươi rói.

Nhưng giờ nụ cười của cô hoàn toàn biến mất.Ở bãi để xe,chiếc xe máy của cô 2 lốp hoàn toàn ko còn tí hơi nào.Trên đồng hồ công tơ mét còn dính 1 tờ giấy,Nhi giật mạnh ra đọc “Bữa ăn hôm nay cô mời tôi xin nhận.Hy vọng cô vui vì món quà nhỏ này!”,vừa đọc xong Nhi bèn vô nát tờ giấy hết sức giận dữ.

Ngọc nhìn con bé đang đứng bên cạnh,ko biết nên cười hay nên khóc.Nhưng xem ra trạng thái cười đã chiến thắng.

Nhi quay sang nhìn con bạn tức giận “Mày cười cái gì mà cười!”

“Quả báo của mày đấy!Ai bảo lần trước làm hỏng lốp của người ta.Giờ thì nợ cũ được trả rồi.”

Nhi nắm chặt tay,đúng là tên nhỏ mọn.Cái chuyện xưa như trái đất tới giờ còn tính lại.Hừ..Để rồi xem anh làm gì được tôi.

Tú đang đưa cốc trà đá lên miệng,vừa chờ đợi 1 người dắt xe đi qua.Vừa nhìn thấy gương mặt của cô ta,trong lòng đột nhiên phấn khởi hơn hẳn,bao nhiêu nóng nực vì cái bánh mì ban sáng bay hết cả,càng nhìn tướng cô ta dắt xe lại càng thấy mãn nguyện lạ lùng.Thật là mãn nhãn.

Nhi đi qua quán nước thấy hắn ngồi uống trà ngạo ngễ,trong lòng có chút khó chịu.Nhưng rồi cô nghĩ “Hắn đúng là đồ não phẳng mà.”,lắc đầu rồi đẩy xe qua mặt hắn.Ngọc đi sau nhìn thấy hắn thì dừng lại vẫy tay 1 cái cười.Hắn chỉ khẽ gật đầu.Nhưng chút niềm vui ít ỏi của hắn chính xác bị dừng sau tổng cộng là 20 giây có dư.Cô đang ngồi ở ngay hàng bên cạnh.. vá lốp.Tay cầm cốc nước ngô,mặt tươi roi rói,cái răng khểnh lại lộ ra trên khóe môi hồng.

Đần mặt..

Đần mặt..

Đần mặt…

Đột nhiên anh tự hỏi đúng là não mình phẳng thật rồi.Cô ta làm hỏng lốp mình ở giữa đường,mình lại đi ô tô,cô ta thì đi xe máy,ngay ngoài cổng trường lại có hàng sửa xe.Cô ta cùng lắm chỉ dắt bộ có mấy mét..Trời đất.Mình đúng là sinh vật đơn bào rồi!!

Như đọc được ý nghĩ của Tú,Nhi tay cầm cốc nước ngô,ngon ngọt hớp 1 ngụm cho ngọt giọng,rồi cất tiếng lanh lảnh “An tâm dù sao cái kế của anh cũng làm tôi phải tự dắt xe 1 quãng,cũng xem như là thành công rồi,động vật đơn bào ạ!”

…. Tuấn Tú nghẹn lời,cảm thấy như miếng bánh mì đầy ớt sáng nay lại bị dạ dày đẩy ngược lên 1 lần nữa,tự dưng sao trà đá lại đắng thế chứ.Ngọc huých tay Nhi 1 cái ra chiều bảo cô thôi đi.Rồi quay sang cười với gã hotboy.Hắn chẳng buồn để tâm tới nụ cười thương mại ấy,chỉ lo lườm cái con người vừa cho hắn 1 đòn ko tha kia,gương mặt ngày càng xám xịt.

Cuối cùng thì lốp cũng vá xong,Nhi thoải mái đứng dậy,kéo Ngọc đi về.Ngọc luyến tiếc nhìn gã đang ngồi ở quán bên,mặc dù mọi lời bắt chuyện của cô đều bị vô hiệu hóa.Trước khi cô lên xe,hắn còn ko quên nói với theo 1 câu.

“Đừng nghĩ mọi chuyện tới đây là kết thúc!”

Nhi mỉm cười,đôi mắt đen lấp lánh quay lại nhìn gã.Cô từ tốn nói “Tôi cũng ko nghĩ mọi chuyện lại dừng ở đây,nhưng anh có nghĩ là nên lo lắng cho bản thân mình trước ko?”

Hắn quay đầu lại nhìn cô chằm chằm,con nhỏ này ý muốn nói hắn ko bao giờ thắng được hả? Khinh người hơi quá đáng rồi đấy,chẳng qua hắn nể cô là con gái nên vẫn còn nhẹ tay thôi.Đừng nghĩ hắn sẽ thua cô chứ,dù sao cô ta cũng chỉ là 1 con bé cứng đầu.

Nhi ko nói gì,khẽ nghiêng đầu cười,đôi mắt đen láy khẽ co lại,trong 1 thoáng hắn bỗng im lặng nhìn nụ cười trong đáy mắt của cô.Một cảm giác tức tức len lỏi từ trong tim cứ thi nhau đẩy ra ngoài.Hắn quay mặt đi,cô nổ máy xe và chuồn thẳng.

Cầm cốc nước lên uống cho bản thân mình lấy lại bình tĩnh,đôi mắt anh đảo lung tung cũng giống như con tim anh lúc này,hoàn toàn ko nghe theo sự sai bảo.Bỗng nhiên mấy thằng đàn em đi ra quán,ngồi xuống.Mặt đứa nào đứa nấy vừa bi ai,vừa nể phục.Nói chung nhìn tổng thể thì vô cùng hoang tàn,tiêu điều,nhìn 1 cách khách quan là mấy thằng đang mếu máo nhìn anh.Thấy lạ anh quay lại nhìn chúng nhướng mày.

“Chúng mày làm sao thế hả?”

“Đại ca.. ” 1 thằng nói ko lên lời,đoạn tiếp theo chỉ có thể nuốt vào trong.Sau đó là mấy thằng đồng chí tương thân tương ái lâm vào tình trạng tương tự.Bi thảm nhìn anh ko thốt nên lời.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Hắn gầm lên.

“Đại ca.. Anh thật..” 1 thằng lại bắt đầu tiếng nói cứ nghèn nghẹn.

“..vĩ đại.. anh quá vĩ đại” 1 thằng khác kết thúc phần còn lại,rồi 2 thằng thi nhau mếu,thở hổn hển như đứa trẻ con khóc nhè.

Cuối cùng là dàn đồng ca cả bốn thằng chau đầu vào khóc.Ôi nước mắt của tuổi trẻ,mới bi tráng làm sao.Đúng là đầy nhiệt huyết,đầy lý tưởng.

“Rốt cuộc chúng mày đang nói đến cái gì?” hắn hoàn toàn ko chịu được cái thái độ giả vờ thương hại của mấy thằng này thêm nữa.Đập cho mỗi thằng 1 phát đau giáng trời vào đầu,làm đứa nào đứa nấy la oai oái..và giờ chúng nó bắt đầu khóc thật.

“Giờ thì..nói..Rốt cuộc là có chuyện gì?” hắn dí sát mặt vào 1 thằng đàn em dọa nạt.

Thằng bé vừa xoa đầu đang đau,vừa nhăn nhó,ko dám nhìn thẳng vào mặt nó mà nói.

“Cả trường biết chuyện rồi!”

“Chuyện gì?” hắn nhíu mày ngờ vực.Có tin tức mới nào mà hắn ko biết.Rốt cuộc là chuyện gì khiến cái lũ bám đuôi này ra đây diễn kịch khóc rưng rức đầy cảm động cho hắn xem thế này?

“Chuyện của anh.” Thằng bé ngập ngừng nói tiếng càng ngày càng nhỏ.

“Chuyện của tao?Là chuyện gì?” hắn ngờ vực.Hắn thì có chuyện gì để mà biết.Trừ việc hắn hôm nay có đi học hay là nghỉ,nhà hắn giầu hay ko,hắn đi xe gì..mà mấy chuyện đó,từ lúc hắn mới chuyển trường bọn con gái trường này đã biết hết rồi.Giờ còn chuyện gì nữa mà biết.

“Đại ca.. thì là chuyện anh .. ” nói đến đây cậu bé lại ko dám nói nữa.Cú đập đầu ban nãy còn chưa đủ đau nhớ đời à.

Bốp..

“Á!”

“Rốt cuộc mày muốn chơi anh hả?Định câu giờ tới bao giờ?Nói!” Tú vừa đập vào đầu cậu ta cái nữa,vừa dọa nạt,tay vẫn đang giơ ở trên cao có thể giáng thêm cú nữa bất cứ lúc nào.

Nhìn bàn tay hùng hổ của Tú,cậu bé vẫn đang ôm đầu,mỗi bĩu ra mếu máo,cố gắng nói cho rành mạch.

“Chuyện anh dụ dỗ thầy giám thị cả trường đều biết rồi!” nói thật nhanh và nhắm tịt mắt lại.

Hắn nhướng mày,thì ra là chuyện này.Ko ngờ thông tin cũng lan nhanh quá.

“Đấy ko phải là dụ dỗ,mà là hợp tác làm ăn,thuận mua và bán hiểu chưa?” cứ tưởng có gì trấn động,nói rồi anh ngồi xuống ghế,cầm cốc trà đá hớp tiếp 1 hơi.

Mấy thằng em thấy đàn anh có vẻ xuôi xuôi mới dám ngước mặt lên nhìn hắn.Trông mặt hắn lúc này,rất kool.Gương mặt thanh tú,làn da mịn màng,đôi môi mỏng đang uống nước 1 cách tao nhã,đôi mắt nâu ấm áp,hàng lông mi dài hơi cong cong,mái tóc mềm mại,thi t hoảng gió làm bay tóc mái..Trông hắn thật sự giống minh tinh.

“Đại ca.. anh thật là đáng ngưỡng mộ!” 1 thằng nhóc thốt lên vô cùng thán phục.

Hắn tiếp tục uống nước trà,mặt ko biến sắc.Trong lòng thì nghĩ “Đương nhiên,ta là ai chứ?Ta là Hoàng Tuấn Tú.Trong cái trường này ai giàu bằng ta,cũng ai phong độ như ta!” vô cùng tự đắc,nhưng hắn vẫn phải cố giữ vẻ mặt như ko có gì.

“Đúng vậy,đại ca.Anh là số 1!” thằng khác đế vào.

Hắn lại càng phổng mũi,nhưng vẫn quyết giữ hình tượng,tiếp tục vô lo vô nghĩ uống trà đá.

“Đúng thế,chẳng có ai có đủ can đảm mang thân mình đánh đổi với bảo vật quốc gia,chỉ có đại ca dám làm thôi!”

Phụtttttttttttttttttttttttttt….!!

“Khụ.. khụ…”

“Đại ca,anh ko sao chứ?” 1 thằng nhóc vội vàng xoa xoa lưng cho hắn.Hắn vừa phun ra toàn bộ trà trong miệng,giờ đang ho sặc sụa.

Sau khi kìm chế được cơn ho,hắn xua xua tay ý là hắn ko sao,đôi mắt nâu phút chốc lạnh băng,sặc mùi sát khí nhìn thằng đàn em vừa phun châu nhả ngọc.

“Mày nói cái gì mà mang thân đánh đổi?”

Bắt được mùi sát khí,cậu học sinh chỉ còn biết lệ tuôn hai hàng,môi thì khô khốc,cổ họng ran rát,nuốt khan 1 tiếng.

“Em.. Em…”

Bàn tay lạnh băng kia còn đáng sợ hơn con mắt nâu,hắn nhanh như chớp khuôn mặt thì như xã hội đen,dùng 1 tay túm chặt đầu cậu học sinh đáng thương như cầm 1 quả bóng rổ.

“Rốt cuộc là chuyện gì?” hắn nghiến răng kèn kẹt.

Cậu học sinh đành vừa mếu vừa khai toàn bộ thông tin vừa thu thập được ở khắp đường ngang,ngõ tắt,phòng học,căng tin,nhà vệ sinh trong trường.Nói xong thì chỉ biết mặt mình ở dưới đất,nước mắt rưng rưng.

Bỗng nhiên người ta thấy vang lên 1 tiếng thét rất to..

“TRẦN HIỂU NHIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIII”

Sáng sớm nay đã phải lết xác thật sớm tới trường,hì hục bắt bọn đàn em mài phấn,cuối cùng ngồi mãi cũng nghiền xong được 20 hộp phấn,mà cuối cùng cũng chuẩn bị xong bữa ăn cho khủng long bạo chúa,ai dè bị cô ta chơi lại.Cứ cho là hòa đi.Nhưng rõ ràng lúc lên văn phòng,mình thoát được ko tính là bị thua,hơn nữa nhìn cái mặt cô ta lúc đó giống như hoàn toàn ko cam lòng.Rõ ràng minh đã thắng.Cuối giờ cô ta phải dắt xe,xem ra mình đang có lợi thế.Vì cớ gì,giờ này .. chỉ sau có 1 phút tất cả biến thành ..

Trần Hiểu Nhi..Có phải kiếp trước tôi nợ gì cô,nên kiếp này cô mới khiến tôi khốn đốn thế này?Cái gì?Mối tình học đường trong sáng giữa thầy B và bạn T,mối tình BT siêu cấp,tình yêu vượt qua giới hạn tuổi tác?Dùng thân xác của mình dụ dỗ thầy giáo để tránh bị phạt??…Trần Hiểu Nhi.. Cô.. cô…

“TRẦN HIỂU NHI khốn kiếp đứng lại cho tôi!!!!” cái cảm giác tưng tức trong tim vừa nãy hoàn toàn biến mất như chưa bao giờ từng tồn tại.

Hỗn chiến trường học – round 1.. finished!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK