• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Tagoon


Người trong bộ lạc đều bắt đầu kích động.


Bọn họ rất thích xem người khác chiến đấu.


Hùng Dã và Sư Lệ là hai người mạnh nhất trong số những thanh niên trẻ tuổi, cuộc chiến giữa bọn họ lại càng khiến người chờ mong.


"Sư Lệ và Hùng Dã có hình thú thật xinh đẹp!"


"Qua một mùa đông, Hùng Dã vốn dĩ đã gầy đi nhiều, bây giờ lại béo!"


"Da lông của bọn họ thật bóng loáng, nếu như ta cũng có thể như vậy thì tốt rồi!"


......


Có người thảo luận hình thú của Hùng Dã và Sư Lệ, cũng có người thảo luận sức chiến đấu của hai người.


"Các ngươi nói ai có thể thắng?"


"Ta cảm thấy là Hùng Dã, Hùng Dã hình thú rất to, sức lực cũng lớn."


"Điều này cũng không chắc, Hùng Kỳ hình thú so với Hùng Dã còn lớn một chút, không phải là bại dưới tay Sư Lệ sao?"


......


Trừ cái này ra, còn có người chú ý tới nguyên nhân gây ra sự kiện Chu Tịch, Hùng Bạch liền chạy tới bên cạnh Chu Tịch: "Oa, Chu Tịch, ngươi làm thế nào mà lại có thể khiến cho Hùng Dã yêu thích ngươi?"


Hùng Bạch cảm thấy Chu Tịch quả thực chính là một tên họa thủy, mà nàng rất muốn học tập một chút xem làm cách nào để trở thành họa thủy.


Chu Tịch không nói chuyện, vẫn luôn nhìn Hùng Dã, Hùng Bạch lại tiếp tục thúc giục: "Ê, ngươi mau nói với ta đi, Hùng Dã vì sao lại thích ngươi mà không thích ta?"


Chu Tịch lúc này mới quay đầu nhìn về phía Hùng Bạch: "Đại khái bởi vì ta là nam."
Ă
Hắn phi thường xác định một sự kiện, đó chính là Hùng Dã thích nam nhân.


Hùng Bạch: "......" Bỏ đi, nàng không làm họa thủy được rồi.


Lực chú ý của Chu Tịch thực mau trở về trên "chiến trường".


Hùng Dã và Sư Lệ mặt đối mặt gầm nhẹ vài tiếng, sau đó Hùng Dã lập tức lao tới.


Tốc độ của gấu ngựa bất kể như thế nào cũng so ra kém sư tử. Sư Lệ lập tức liền nhảy ra, sau đó dùng phương pháp giống như khi chiến đấu với Hùng Kỳ -- lợi dụng sự linh hoạt của mình tránh khỏi công kích của Hùng Dã, sau đó lại tìm cơ hội tập kích Hùng Dã.


Hai bên cứ như vậy người tới kẻ lui, chiến đấu hừng hực.


Chu Tịch xem rất nghiêm túc, cơ mà người chăm chú nhất trong lúc này tuyệt đối là Hùng Dã.


Từng kiến thức cuộc chiến giữa Sư Lệ và Hùng Kỳ, biết Sư Lệ lợi hại, hiện tại Hùng Dã không dám có chút chủ quan.


Y tấn công Sư Lệ vài lần cũng chưa thể động đến Sư Lệ, liền bình tĩnh lại, dứt khoát không công kích, chỉ lạnh lùng nhìn chằm chằm Sư Lệ.


Y từng phân tích trận đấu kia của Hùng Kỳ và Sư Lệ, biết Hùng Kỳ sở dĩ sẽ thua, cùng với việc hắn bị Sư Lệ chọc giận có mối liên quan rất lớn.


Lúc ấy Sư Lệ chọc giận Hùng Kỳ, lại làm ra một bộ rất nhanh phải bị Hùng Kỳ đánh, khiến Hùng Kỳ vẫn luôn đuổi theo đánh hắn...... Cứ truy đuổi như vậy, sức lực Hùng Kỳ bị hao hết không nói, còn bị Sư Lệ tìm đúng sơ hở, lặp lại công kích tại chỗ bị thương.


Hùng Dã cảm thấy, Hùng Kỳ khi đó không phải không có cơ hội thắng -- Nếu như Hùng Kỳ trầm ổn, không lãng phí thể lực, biết bảo vệ tốt chính mình, có lẽ là có thể thắng.


Lúc này, y liền trở nên vững vàng.


Hùng Dã không hề chủ động công kích mà chỉ phòng thủ, vài lần khiến Sư Lệ phải chủ động tấn công y, bàn tay gấu cực lớn lập tức chụp tới.


Móng vuốt của Sư Lệ rất sắc, có thể dễ dàng xé mở da lông con mồi, hàm răng của gã cũng cực sắc nhọn, có thể dễ dàng cắn đứt cổ con mồi, những cái này đều khiếm khuyết của Hùng Dã.


Nhưng sức lực Hùng Dã tuyệt đối lớn hơn rất nhiều so với Sư Lệ.


Bị tay gấu của y chụp cho một chưởng...... Những con khủng long hai chân mấy trăm cân cũng có thể bị đập gãy xương sống!


Chẳng qua, Sư Lệ xác thật rất linh hoạt. Hùng Dã có thể cảm giác được, tốc độ của Sư Lệ so với một tháng trước đã nhanh hơn một chút, thế cho nên tổng có thể né tránh công kích của y.


Hai bên trong lúc nhất thời giằng co.


Hùng Dã vẫn luôn đứng yên một chỗ, Sư Lệ thì ở bên cạnh tùy thời tấn công...... Hùng Dã rất rõ ràng, như vậy sẽ tiêu hao của Sư Lệ rất nhiều thể lực, mà Sư Lệ sức chịu đựng kỳ thật không tốt lắm.


Gầm nhẹ một tiếng, Hùng Dã trong một lần Sư Lệ công kích về phía y bất ngờ nhào tới chỗ Sư Lệ......


Người trong bộ lạc đều biết, sức chiến đấu của Hùng Dã so ra kém Hùng Kỳ. Rốt cuộc Hùng Dã mới vừa thành niên, hình thú còn chưa đủ lớn, kinh nghiệm cũng kém Hùng Kỳ rất nhiều.


Nguyên nhân chính là vì như vậy, khi y và Sư Lệ chiến đấu, tuyệt đại đa số người đều cho rằng Sư Lệ có thể thắng.


Nhưng mà, sự thật hoàn toàn tương phản.


Hùng Dã ngay từ đầu chỉ phòng thủ, vụng về trốn tránh, dường như đánh không lại Sư Lệ. Nhưng sau đó lại đột nhiên bạo khởi, cùng Sư Lệ triền đấu!


Một con gấu cùng một con sư tử, cứ như vậy đánh đến khó phân thắng bại.


Sư Lệ lúc trước chiến đấu với Hùng Kỳ không dùng miệng công kích, lúc này lại không ngừng cắn xé Hùng Dã, nhưng Hùng Dã cũng không thua kém chút nào......


Chu Tịch biết, Hùng Dã có thể thắng.


Tuy rằng con sư tử kia hiểu được cách hấp thu năng lượng trong không khí, nhưng hắn đã cho Hùng Dã càng nhiều hơn.


Chu Tịch yên lòng, bắt đầu chú ý tình huống chung quanh, sau đó liền thấy người trong bộ lạc đều nhìn đến không chớp mắt, ngay cả tư tế cũng dẫn theo ba học đồ của mình, ngồi ở cửa động ôm ống trúc mật ong quan sát hết sức chăm chú.


Lúc xem, lão thú nhân lớn tuổi này còn không quên dùng ngón tay dính mật ong ăn, cũng coi như là lợi hại, chỉ là có hơi bẩn......


Vừa nghĩ thế xong, Chu Tịch liền nhìn thấy Hùng Dã cắn Sư Lệ một ngụm.


Cũng có chút bẩn......


Chu Tịch tiếp tục chú ý tình huống trong sân, sau đó liền chú ý tới Sư Lệ dần dần đã không có sức lực, mà Hùng Dã thì vẫn còn rất sung sức.


Sư Lệ thua.


Gấu ngựa đè sư tử ở dưới thân, sư tử không cam lòng rống giận, lại bị gấu ngựa cho một cái tát vào đầu.


"Hùng Dã thắng!"


"Ta biết ngay Hùng Dã lợi hại nhất mà!"


"Hùng Dã thế nhưng thắng Sư Lệ, y có phải so với Hùng Kỳ còn lợi hại hơn hay không?"


"Cũng không nhất định...... Hùng Kỳ không phải nói, hắn bại dưới tay Sư Lệ là bởi vì bị thương sao?"


......


Có người trong bộ lạc bắt đầu hoan hô, đám trẻ trong bộ lạc càng nổi lên một trận tiếng hô gọi tên Hùng Dã: "Hùng Dã! Hùng Dã!"


Lũ nhóc trong bộ lạc thích nhất chính là Hùng Dã!


Gấu ngựa lắc lắc đầu, buông sư tử dưới thân ra, giơ một cánh tay vẫy vẫy về phía Chu Tịch, nhìn thật cao hứng.


Sư Lệ lúc này, lại cảm thấy mất mặt cực kỳ.


Gã không nghĩ tới mình sẽ thua.


Lúc trước cùng Hùng Dã chiến đấu, gã cảm thấy mình thua cũng không kỳ quái. Khi đó gã vừa mới trọng sinh còn chưa kịp thích ứng thân thể của mình, sàn chiến đấu lại quá nhỏ hẹp, hơn nữa gã đối với Hùng Dã có hổ thẹn...... Đương nhiên không thắng được.


Nhưng lần này, gã đã dùng hết toàn lực!


Thời điểm gã chiến đấu với Hùng Kỳ đều không cắn Hùng Kỳ, không đem ưu thế hàm răng của mình phát huy đến mức tận cùng. Nhưng lần này cùng Hùng Dã chiến đấu, gã đã dùng tới hàm răng -- Việc cắn lên người Hùng Dã gã đảo cũng không đến mức không thể tiếp thu.


Kết quả lại vẫn như vậy, gã thế nhưng còn thua.


Rõ ràng đời trước lúc gã và Hùng Dã chiến đấu, hai người đều là ngang tài ngang sức!


Sư Lệ nằm giữa bùn đất trong khe núi, phát ra tiếng gầm thấp thấp, đã tức giận đến cực điểm.


Thời gian gã tu luyện vẫn là quá ngắn! Nếu như cho gã thêm một chút thời gian, gã nhất định sẽ không thua!


Mọi người xung quanh đều đang hoan hô. Sư Lệ tràn đầy hận ý nhìn quét một vòng, từ trên mặt đất nhảy dựng lên rồi chạy về sơn động. Mà lúc này, Hùng Dã lại tính toán biến thành hình người.


"Đừng biến trở về tới." Chu Tịch ngăn trở Hùng Dã -- lúc này Hùng Dã nếu như biến trở về, đó chính là loã thể trước mặt toàn bộ bộ lạc ......


Hùng Dã nghe Chu Tịch nói vậy, còn đang cảm thấy khó hiểu thì Chu Tịch lại xoa lên cái đầu gấu ngựa thật lớn: "Ta thích cái dạng này của ngươi."


Hùng Dã cao hứng cọ cọ lên bàn tay Chu Tịch.


Y cũng thích hình thú của mình, trong bộ lạc có rất nhiều người đều thích hình thú của y. Nhưng lúc trước Sư Lệ không quá thích nó, tổng nói hình thú của y quá lớn, không thể ôm nổi.


Hiện tại Chu Tịch thích, thật sự là quá tốt.


"Chúng ta trở về sơn động thôi." Chu Tịch nói.


Gấu ngựa gật gật đầu, dùng móng vuốt cầm phần thịt đã nướng chín nhưng chưa ăn của bọn họ -- Thịt này rất nặng, không bắt Chu Tịch phải cầm.


Chu Tịch nghe thế thì cũng chỉ nhặt da thú vây quanh hông bị rơi xuống khi Hùng Dã biến thành hình thú, nhẹ nhàng đi theo phía sau gấu ngựa trở về.


Người chung quanh thấy một màn như vậy, hâm mộ cực kỳ.


"Ta lúc trước đã nói Chu Tịch vận khí tốt, không nghĩ tới vận khí của hắn thế nhưng còn có thể tốt đến như vậy!"


"Hùng Dã làm sao lại thích hắn được!"


"Sớm biết là như thế này thì ta đã đi trò chuyện với Hùng Dã nhiều hơn rồi......"


......


Rất nhiều người đều hâm mộ Chu Tịch, Sư Lệ đã về tới huyệt động của Lang Âm lại hận không thể xé xác Chu Tịch ra cho xong. Cuối cùng, vẫn là chuyện Chu Tịch có phụ thân Thú Vương mới khiến gã bình tĩnh được xuống.


Hôm nay gã không nên tìm Hùng Dã nói chuyện, nếu không phải như vậy, Hùng Dã sẽ không đi cầu hôn với Chu Tịch.


Nhưng chuyện cũng đã làm, không còn kịp nữa rồi!


Sư Lệ ảo não đến không xong, còn đang nghĩ ngợi xem phải làm thế nào để ngăn cản Hùng Dã cùng Chu Tịch ở bên nhau thì Lang Âm đã trở lại.


Sư Lệ cảm thấy mất mặt, Lang Âm cũng cảm thấy mất mặt.


Người không có bạn lữ trong bộ lạc muốn cùng ai ở bên nhau, muốn cùng ai sinh con đều là tùy ý. Nhưng một điều giống nhau là chỉ cần dọn đến ở cùng, như vậy trước khi có con bọn họ sẽ không cùng người khác ở bên nhau.


Đặc biệt là nam nhân, bọn họ sau khi dọn đến ở cùng với nữ nhân thì sẽ canh phòng nghiêm ngặt tuyệt đối, không cho nam nhân khác tới gần nữ nhân của mình, sau đó mỗi ngày cày cấy trên người nữ nhân, lấy điều này làm bảo đảm đứa con được sinh ra là của hắn.


Mà sau khi đứa nhỏ hạ sinh, bọn họ tuy rằng có khả năng rất lớn sẽ tách ra, nhưng lúc đầu nam nhân trên cơ bản đều sẽ trợ giúp chút ít cho hai mẹ con, còn người mẹ sẽ nuôi nấng đứa bé đến ít nhất ba tuổi.


Đương nhiên cũng có một vài nữ nhân không muốn ở cùng với một nam nhân cố định, thích tự mình nuôi nấng con cái, vậy thì các nàng có thể ngủ cùng rất nhiều nam nhân. Lại hoặc là có vài nữ nhân còn không muốn sinh con mà chỉ có nhu cầu, vậy thì họ cũng sẽ ngủ một lần với người khác trước......


Lang Âm có tính toán sinh con nhưng lại không tính toán một mình nuôi nấng đứa bé. Cho nên hồi đó nàng đã trực tiếp mời Sư Lệ đến ở cùng với nàng.


Hai người tương đương với xây một cái tổ, kế tiếp nên sinh một đứa con.


Kết quả hành vi của Sư Lệ lại khác biệt hoàn toàn với nam nhân trong bộ lạc!


Ngay từ đầu Sư Lệ đối với mình không tốt, chỉ biết ngủ, Lang Âm đã rất bất mãn. Sau lại Sư Lệ cùng Hùng Kỳ đánh nhau, còn thắng, cách nhìn của nàng về Sư Lệ mới tốt lên.


Kết quả hôm nay, Sư Lệ thế nhưng chạy tới quản chuyện Hùng Dã cùng ai ở bên nhau!


Hắn rõ ràng vẫn còn thích Hùng Dã!


Lang Âm vừa trở lại huyệt động thì nhìn thấy một con sư tử thật lớn nằm giữa huyệt động của mình.


Nàng giận sôi máu: "Sư Lệ, ngươi đi ra ngoài ngay cho ta, ta không sinh con với ngươi nữa!"


Nàng tình nguyện tìm người có thực lực kém cũng không tìm Sư Lệ!


"Ngươi có ý tứ gì?" Sư Lệ biến thành hình người, phẫn nộ nhìn Lang Âm.


"Ta bảo ngươi đi ra ngoài!" Lang Âm nói.


"Ta đánh thua, ngươi lập tức phải đuổi ta đi?" Sư Lệ cảm thấy mình thật sự đã nhìn thấu Lang Âm!


Gã thắng Hùng Kỳ, Lang Âm bày ra sắc mặt tốt với gã. Gã thua, Lang Âm lập tức liền trở mặt không nhận người.


Nữ nhân này...... A!


"Tùy tiện ngươi nghĩ như thế nào cũng được, ngươi đi ra ngoài ngay cho ta." Lang Âm nói. Lang Âm thật sự không phải bởi vì Sư Lệ đánh thua mà ghét bỏ Sư Lệ, hồi trước lúc nàng biểu đạt hảo cảm với Sư Lệ, Sư Lệ vừa mới bị Hùng Dã đánh xong!


Điều nàng chán ghét chính là Sư Lệ chẳng coi nàng ra cái gì cả!


Sư Lệ như vậy, căn bản là không giống như muốn cùng nàng sinh con...... Người này đáp ứng cùng nàng ở bên nhau, là vì được ở chỗ của nàng, bắt nàng phải chiếu cố đúng không?


Nếu nàng tìm một người khác thực lực kém hơn Sư Lệ cùng nhau sinh hoạt, khẳng định cũng so hiện tại còn tốt hơn nhiều! Với cái bộ dạng này của Sư Lệ, trước và sau khi nàng sinh con không thể tham gia đi săn, Sư Lệ có nguyện ý chiếu cố nàng không?


Lang Âm lúc trước ghét bỏ Hùng Kỳ quá già, hiện tại nhưng thật ra cảm thấy Hùng Kỳ cũng không tệ lắm. Ít nhất Hùng Kỳ trước đó sinh con với người khác cũng còn quan tâm đến đứa bé.


Sư Lệ vẫn rất sĩ diện, Lang Âm chỉ vào mũi gã bảo gã đi ra ngoài, gã làm sao còn tiếp tục ở được?


"Ngươi sẽ hối hận!" Sư Lệ ném ra một câu, không chút nghĩ ngợi liền rời khỏi huyệt động của Lang Âm, trở về chỗ Dương Oánh.


Kết quả, sau khi gã dọn ra, Dương Oánh một lần nữa bố trí lại huyệt động. Nơi nguyên bản dành cho gã ngủ hiện tại đã là phòng của Dương Tốc -- Dương Tốc tuổi không còn nhỏ, vốn dĩ không thích hợp ngủ cùng với Dương Oánh mãi được.


Sư Lệ không khỏi lại phát một trận hỏa.


Mà Dương Oánh và Dương Tốc, cũng là hoả khí đầy mình.


Sau khi Sư Lệ dọn đi, cuộc sống của bọn họ thật sự không tốt.


Qua một mùa đông, trong nhà sớm đã không còn tồn lương, bọn họ đều trông cậy vào Sư Lệ có thể tiếp tế bọn họ. Sư Lệ lại khen ngược, sau khi dọn ra thì lập tức hoàn toàn mặc kệ bọn họ!


Dương Oánh đều hối hận đến chết. Bà không thích Hùng Dã chính vì sợ gặp phải loại tình huống này, kết quả Sư Lệ cùng người khác ở bên nhau, ngược lại càng không ổn hơn.


Nếu như Lang Âm có con, Sư Lệ không chừng còn chẳng thèm liếc mắt đến bọn họ lấy một cái!


Cho nên, Sư Lệ trở về bà đã rất cao hứng. Cố tình Sư Lệ sau khi trở về lúc thế nhưng chỉ biết răn dạy bà, còn quát mắng Dương Tốc.


Dương Oánh còn tốt, bởi vì muốn dựa vào Sư Lệ nên mới nhịn xuống tính nết xấu của Sư Lệ. Dương Tốc thì lại sau khi Sư Lệ rống lên vài tiếng thì không nhịn được: "Ngươi hung cái gì mà hung, ngươi như bây giờ xứng đáng! Hùng Dã đối tốt với ngươi như vậy ngươi còn không cần y!"


Dương Tốc mấy năm nay đối với Hùng Dã vẫn luôn không cho sắc mặt tốt, biểu hiện cứ như là vô cùng chán ghét Hùng Dã, mà điều này kỳ thật xuất phát từ ghen

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK