• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Edit: Tagoon


Từ biệt mấy tháng, cảnh còn người mất......


Không, không thể nói như vậy, lão rời đi còn chưa đến một tháng!


Tượng Thiên nhìn cái hồ đã hoàn toàn thay đổi hình dạng, thiếu chút nữa điên rồi.


Lão chẳng qua chỉ trở về tham gia Thần Thú tế một chút mà thôi, là ai tới nơi này lấy đi thần quả của lão?


Thần quả được coi là Thần Thú quả, là tên gọi chung của rất nhiều loại cây.


Trên thế giới này có rất nhiều thực vật thần kỳ. Những cây này không thấy được có thể kết ra trái cây, nhưng tất cả thực vật như vậy đều được coi là thần quả, được người của Thú Thần Điện cho rằng đó là món quà của Thần Thú.


Đương nhiên, Tượng Thiên không tin.


Mấy kẻ Thú Thần Điện ở trong mắt lão chính là một đám đánh cờ hiệu của Thần Thú giả danh lừa bịp lừa đảo, ỷ vào trên tay có một ít tri thức người khác không biết mà cả ngày nhớ thương tranh quyền đoạt lợi.


Những cường giả giống như lão ta, thông minh một chút thì đều không tin một bộ kia của Thú Thần Điện. Trên thế giới này, cường giả vi vương.


Chẳng qua thú nhân bình thường lại tin tưởng, Thú Thần Điện cũng khó đối phó, cho nên cho tới nay, hai bên đều tường an không có việc gì.


Thú Thần Điện sẽ cho Thú Vương đủ loại chỗ tốt, Thú Vương thì vào thời điểm tất yếu phải giữ gìn Thú Thần Điện.


Tượng Thiên không tin Thần Thú tồn tại, nhưng lão ta sinh ra ở bộ lạc lớn, từ nhỏ đã biết thần quả là chân thật tồn tại, cũng biết chúng nó rốt cuộc có bao nhiêu thần kỳ.


Lão còn tự mình nghiệm chứng -- Tinh hạch trong cơ thể lão vốn đã sắp hỏng mất, nhưng từ khi tìm được cây thần quả sinh trưởng ở chỗ này, lão ta ngày ngày đều ngồi bên cạnh thần quả, thân thể liền dần dần tốt lên.


Điều duy nhất tương đối đáng tiếc chính là thần quả này chậm chạp không thành thục.


Cây thần quả lão tìm thấy từng được ghi chép trong văn hiến của Thú Thần Điện, muốn nó thành thục không biết phải mất bao nhiêu năm. Cho nên điều duy nhất lão có thể làm chính là chờ đợi.


Lão ta cảm thấy, chỉ cần chờ mình ăn xong thần quả, thân thể nhất định sẽ có thể chuyển biến tốt đẹp.


Kết quả hiện tại, thần quả thế nhưng không còn!


Tượng Thiên thiếu chút nữa hoài nghi mình đi nhầm chỗ.


Bên này là mãng hoang rừng rậm, thú nhân cư trú rất ít, thú nhân thực lực cường đại lại càng ít, càng đừng nói chung quanh thần quả còn có một đám Tiết Hung Ngô Công chầu trực. Rốt cuộc là ai đã lấy đi thần quả?


Không, thần quả không nhất định bị lấy đi. Loại thần quả này một khi hái xuống trước tiên, lập tức sẽ kiếm củi ba năm thiêu một giờ trực tiếp khô héo. Người đó muốn lấy đi thần quả, chỉ sẽ thành giỏ tre múc nước công dã tràng!


Cho nên, là có người phát hiện thần quả, muốn lấy đi, cuối cùng trời xui đất khiến huỷ hoại thần quả?


Tượng Thiên ngửa mặt lên trời rống giận, năng lượng trong cơ thể rốt cuộc khống chế không được, từ thân thể lão trào ra, bắt đầu phá hư hết thảy chung quanh, trong lúc nhất thời bùn đất văng tung toé, cây cối gãy rạp.


Từng trải qua mạt thế, Chu Tịch đối với môi trường tự nhiên phi thường coi trọng, không muốn tùy ý phá hư. Cho nên nơi này tuy rằng bị hắn dẫm mấy chân huỷ hoại không ít thứ, nhưng cuối cùng đã được hắn khôi phục rất tốt, hiện tại lại không giống.


Dưới sự giận dữ của Tượng Thiên, nơi này đã hoàn toàn bị hủy hoại sạch sẽ.


Không chỉ có như thế, đám cây đại thụ chung quanh cũng gãy đổ một mảng lớn.


Bùn đất dưới tàng cây ẩn giấu mấy chục con Tiết Hung Ngô Công hốt hoảng chạy ra, cướp đường chạy như điên, lại bị Tượng Thiên đuổi theo. Vài đạo năng lượng vọt về phía chúng nó, mấy con Tiết Hung Ngô Công này nháy mắt bị đánh đến nát nhừ.


"Đồ vô dụng!" Tượng Thiên cắn răng nói.


Lúc lão tìm được thần quả, những con Tiết Hung Ngô Công này đã ở bên cạnh thần quả rồi.


Chúng nó ăn thực vật hư thối, sẽ không làm thương tổn thần quả, ngược lại có thể bảo hộ cho thần quả, lão cũng liền không đối phó chúng nó.


Lấy thực lực của mình, tương lai khi thần quả thành thục, lão ta hoàn toàn có thể nhẹ nhàng giết chết mấy con Tiết Hung Ngô Công này. Nếu không có hại, tự nhiên cũng liền không cần để ý chúng nó!


Giữ lại chúng nó, ngược lại có thể để chúng bảo vệ tốt thần quả khi lão không có ở đây.


Nói chung, chỉ cần không phải người có cấp bậc Thú Vương thì sẽ không thể thoải mái từ đám Tiết Hung Ngô Công này lấy mất thần quả.


Kết quả hiện tại, thần quả không còn!


Chẳng lẽ có Thú Vương nào đã tới nơi đây? Nhưng lão không có nghe được tin tức......


Lại hoặc là, chính là mấy thứ đồ chơi này không trông coi kỹ thần quả, không cẩn thận làm thần quả rơi xuống mặt đất, hủy diệt mất thần quả.


Tượng Thiên phát tiết một hồi, cỗ tức giận ngập trời kia rốt cuộc nguội bớt nhưng vẫn ở trong ngực lão quay cuồng không thôi.


Mặc kệ làm hỏng thần quả của lão là người hay là thứ gì, lão đều phải đem kẻ đó bầm thây vạn đoạn!


Trong lúc Tượng Thiên ở trong rừng rậm tàn sát bừa bãi, mọi sinh vật đều cướp đường mà chạy, trong đó thoát được nhanh nhất chính là đám Tiết Hung Ngô Công kia.


Thứ nhất chúng nó chạy trốn với tốc độ rất nhanh, thứ hai...... Những con Tiết Hung Ngô Công này sinh sống đã lâu ở xung quanh thần quả, hấp thu rất nhiều năng lượng, nhờ vậy mà chúng nó so với các sinh vật sống trong rừng rậm khác thông minh hơn một ít.


Chúng nó biết Tượng Thiên rất nguy hiểm.


Bộ lạc Đại Hùng, Hùng Dã đã ngủ, ngủ thật sự say sưa.


Mấy ngày hôm trước mỗi buổi tối Hùng Dã đều sẽ nhờ Chu Tịch "hỗ trợ" cho mình, nhưng hôm nay y nghĩ đến ngày mai còn phải đi săn nên đã ngủ từ rất sớm.


Sau khi y ngủ rồi, Chu Tịch liền dùng gỗ Hùng Dã mang về làm gia cụ.


Thân gỗ này mộc chất cực kỳ tốt, mang theo một cổ mùi hương không nói, còn vô hại với thân thể con người. Chỉ là điêu khắc khá khó khăn -- nó đặc biệt cứng!


Nhưng mỗi khi Hùng Dã điêu khắc đều có Chu Tịch hỗ trợ, cho nên y hoàn toàn không hề ý thức được điểm này. Gần đây phát hiện Chu Tịch dùng đầu gỗ làm chút nồi chén gáo bồn, y cũng không để ý -- Chu Tịch ở nhà cả ngày, làm ra mấy cái chén cũng chẳng có gì hiếm lạ.


Chu Tịch thấy Hùng Dã như vậy, dứt khoát làm ra càng nhiều đồ đạc. Hiện giờ, trong sơn động của bọn họ nhiều thêm một cái giá gỗ đơn giản, bên trên đặt rất nhiều đồ dùng sinh hoạt, lại nhiều thêm hai gốc cây làm ghế gỗ, còn có một cái bàn giản dị.


Chu Tịch còn tính toán đào sâu huyệt động hướng vào trong, sau đó dùng một cánh cửa ngăn cách giữa bên ngoài và bên trong huyệt động, bên ngoài nấu cơm bên trong ngủ nghỉ. Chẳng qua cái này cần phải từ từ, nếu có thể, hắn cảm thấy còn có thể ở huyệt động đào ra cái ống khói.


Thế giới mà hắn từng sinh hoạt, có vài nơi người ở dưới hầm trú ẩn. Hầm trú ẩn còn có thể ở, thạch động đương nhiên cũng có thể ở.


Hôm nay Chu Tịch đang làm cái giá chưng thì đột nhiên cảm giác được, ở một phương hướng, có một cỗ năng lượng phóng lên cao......


Chu Tịch nhìn về phía đó, trong lòng cả kinh.


Từ sau khi đi vào thế giới này, hắn cũng chỉ tiếp xúc với người trong bộ lạc Đại Hùng và đám khủng long chung quanh bộ lạc. Lúc ấy cảm giác của hắn chính là, người ở nơi đây so với những người cùng hắn trải qua mạt thế đều cực kỳ yếu ớt.


Nhưng hiện tại......


Chu Tịch nhìn về phương hướng truyền đến cỗ năng lượng kia, biểu tình bắt đầu trở nên ngưng trọng.


Hắn không biết người đó là ai, nhưng hắn biết người kia rất mạnh, phi thường phi thường mạnh.


Thế giới này, so với hắn tưởng tượng còn nguy hiểm hơn nhiều!


Lúc trước Hùng Dã thực lực tăng lên thong thả, hắn kỳ thật một chút cũng không thèm để ý. Rốt cuộc đám khủng long chung quanh tuy rằng có rất nhiều con Hùng Dã không thể địch nổi, nhưng chỉ cần y không chủ động trêu chọc, muốn chạy trốn thì một chút vấn đề cũng không có.


Nhưng hiện tại...... Hắn phải nhanh chóng giúp Hùng Dã tăng thực lực lên mới được!


Nghĩ vậy, Chu Tịch lại nhìn về phía truyền đến cỗ năng lượng kia.


Từ từ, phương hướng đó...... Hình như là nơi mà hắn hái được trái cây mà?


Chu Tịch nhíu mày. Chẳng lẽ trái cây hắn hái có chủ?


Ở mạt thế sinh hoạt, hắn đảo cũng không đến mức bởi vì thế mà lòng mang áy náy, nhưng rốt cuộc có chút ngượng ngùng.


Ngày hôm sau trời chưa sáng, Chu Tịch đã thức dậy.


Chung quanh bộ lạc trồng một loại thực vật giống khoai tây. Lúc này chúng đã bắt đầu sinh trưởng, chỉ là còn rất nhỏ, nhưng hắn giục sinh một ít mang về nhà.


Buổi sáng dậy, hắn trước tiên đặt mấy thứ này trong đống lửa nướng, sau đó lại cho dầu vào nồi, xào trứng chim ngày hôm qua Hùng Dã cho hắn.


Trứng chim chỉ có hai quả, hơi ít, cho nên Chu Tịch lại thả thêm chút rau xanh.


Lúc xào trứng mùi hương toả ra ngào ngạt, Hùng Dã lập tức tỉnh.


"Hùng Dã, bữa sáng còn chưa làm xong, ngươi ăn chút trái cây trước đi." Chu Tịch nói, chỉ chỉ trái cây trong chén gỗ bên cạnh.


Hùng Dã nghe lời ăn trái cây.


Y nguyên bản không quá thích ăn rau dưa trái cây, nhưng sau khi ở cùng với Chu Tịch một thời gian dài ăn rất nhiều, y nhưng thật ra đã có thói quen ăn mấy thứ này.


Chủ yếu là trái cây Chu Tịch đưa cho y đều ăn rất ngon, rau xanh sau khi dùng dầu xào qua, cỗ hương vị cỏ mà y không thích đã giảm bớt rất nhiều.


Hùng Dã ăn một nửa trái cây, dư lại để dành cho Chu Tịch, sau đó liền nhìn thấy Chu Tịch từ trong đống lửa lấy ra một ít......


"Trứng đất?" Hùng Dã có chút kinh hỉ.


Loại thực phẩm giống khoai tây này được người trong bộ lạc gọi là trứng đất. Chu Tịch gật gật đầu: "Đã chín, ăn đi." Hắn dùng tinh thần lực nhìn rồi, trứng đất này hiện tại vừa vặn chín tới.


"Hiện tại trứng đất không phải chỉ mới lớn bằng móng tay sao?" Hùng Dã có chút kinh ngạc nhìn những củ trứng đất to bằng nắm tay trẻ con.


"Thứ này lớn rất nhanh, bởi vì ta bón phân." Chu Tịch nói.


"Bón phân?"


Chu Tịch nói: "Ta và tư tế phát hiện, một ít phân động vật có thể giúp thực vật lớn lên càng tốt."


"Còn có thể như vậy?" Hùng Dã kinh ngạc cực kỳ. Y cầm một củ trứng đất, không thèm lột da mà trực tiếp ăn luôn.


Y không thích ăn rau, nhưng loại rau này y vẫn luôn rất thích.


Vừa no ăn còn ngon!


Chu Tịch vốn đang lo lắng Hùng Dã không thích, hiện tại yên lòng. Nghĩ cũng đúng, đường bột có thể cung cấp rất nhiều năng lượng, những người nguyên thủy này khẳng định rất thích.


Hắn cười cười, cân nhắc về sau có thể cho thêm món chính vào thực đơn của Hùng Dã, đồng thời phải dạy cho Hùng Dã học cách lột da.


Chu Tịch bắt đầu lột da, lột xong liền bỏ vào trong bát của Hùng Dã.


Hai người vô cùng cao hứng ăn bữa sáng, phía dưới bộ lạc lại có người ồn ào nhốn nháo. Là Hùng Kỳ lại tìm Sư Lệ phiền toái.


Sau khi Hùng Kỳ khỏi hẳn liền bắt đầu săn thú. Hắn cố tình ở cùng một đội với Sư Lệ, lại cố tình thể hiện, nơi chốn biểu hiện tốt hơn so với Sư Lệ. Không chỉ có thế, bình thường nhìn thấy Sư Lệ, hắn còn nói móc vài câu.


Mà Sư Lệ mỗi lần đều dùng ánh mắt khinh thường nhìn lại hắn, khiến cho hắn càng thêm phẫn nộ. Mâu thuẫn giữa hắn và Sư Lệ đã hoàn toàn bộc lộ ra bên ngoài.


Tỷ như sáng sớm hôm nay, Hùng Kỳ hẹn người khác cùng đi săn. Nhìn thấy Sư Lệ cũng muốn ra cửa, hắn liền trào phúng Sư Lệ khẳng định cái gì cũng không bắt được.


Chu Tịch cảm thấy, cách làm này của Hùng Kỳ cực kỳ giống những tên pháo hôi trong tiểu thuyết hoặc là phim điện ảnh, ở lúc vai chính còn chưa thành danh chuyên chạy đi tìm vai chính phiền toái, giúp vai chính tích luỹ kinh nghiệm.


Sư Lệ tuy rằng đi săn không tận tâm, nhưng thực lực tăng trưởng rất nhanh. E là không bao lâu nữa, Hùng Kỳ lại phải bị đánh.


Chẳng qua hắn không tính toán quản.


Liền tính Hùng Kỳ rất biết vuốt mông ngựa cũng chẳng quan hệ gì với hắn. Hơn nữa Hùng Kỳ đều một đống tuổi rồi còn ấu trĩ như vậy, bị đánh là đương nhiên......


Chu Tịch tiếp tục ăn, không nghĩ tới đang ăn thì một cỗ uy áp cường đại đột nhiên bao phủ xuống dưới.


Là vị cường giả tối hôm qua! Chu Tịch cả kinh.


Bên ngoài, Sư Lệ đồng dạng kinh ngạc -- Theo lý Tượng Thiên phải qua hai tháng nữa mới tới, như thế nào bây giờ đã đến rồi?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK