• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Vừa nghe thấy lời này của Tây Môn Trúc Âm, Tây Môn Mộc Nhất, Tây Môn Vương Linh Linh và bác Tề – ba người đang đứng ở cửa đều có chung một biểu tình … khiếp sợ! Đoạn Vũ bị bịt lại miệng, hai mắt ngập đầy sự phẫn nộ, người bịt miệng cậu – Vương Chỉ thì mang theo nét nghiền ngẫm trên khuôn mặt, thiếu niên bị Tây Môn Trúc Âm cầm tay, vẻ mặt tràn đầy nét bối rối , trong khi ấy người đang cầm tay hắn thì lại cực kỳ bình tĩnh.

“Trúc Âm? Con… con đang nói gì vậy? Cậu ta… là Đoạn Hoa?” Tây Môn Vương Linh Linh cực kỳ choáng váng, bà thực hoài nghi: phải chăng thằng con mình tương tư quá độ nên đầu óc có vấn đề???

Thiếu niên hít sâu vài hơi. Do dự một hồi, cuối cùng, hắn gạt tay của nam nhân bên cạnh ra, tiến về phía trước khom người ôm lấy người phụ nữ trung niên dáng dấp nhỏ bé đứng trước mặt. Vương Linh Linh sửng sốt.

Nắm chặt tay, trong cái tình cảnh hỗn loạn này, thiếu niên rốt cuộc cũng nhịn không được.

“Mẹ nuôi…”

Khuôn mặt của Vương Linh Linh trong nháy mắt trắng bệch, Tây Môn Mộc Nhất lui về phía sau hai bước, cả người ông dựa hẳn vào tường, hộp thức ăn trên tay bác Tề rơi xuống đất.

“Mẹ… thực xin lỗi… là con, là con, Đoạn Hoa…”.

Vương Linh Linh mở to miệng, hai tay run run giơ lên: “Cậu.. cậu là Đoạn Hoa?”.

“Mẹ nuôi…” thiếu niên khóc “ Là con, là con, mẹ…..”

Ngẩng đầu lên, Vương Linh Linh lấy tay che lại miệng … không thể tin được nhưng ngoại trừ Đoạn Hoa ra thì liệu còn ai có thể gọi bà là mẹ nuôi như thế?

Tây Môn Mộc Nhất nhìn con mình, nhìn đến Vương Chỉ, nhìn cả Đoạn Vũ, cuối cùng ông nhìn lại thiếu niên đang khóc đầy thương tâm kia, hai mắt ông mở to: “Cậu thật sự là Đoạn Hoa?”.

Thiếu niên đứng thẳng người lại, có chút sợ hãi, gật gật đầu: “Cha nuôi, thực xin lỗi vì con đã giấu cha và mẹ, con có thể giải thích. Con .. con đã chết nhưng mà linh hồn của con thực ra lại không chết, vì vậy con đã tham gia một môn thể thao gọi là “xuyên qua”…” thanh âm của thiếu niên càng ngày càng nhỏ lại “Con liền cứ thế trở thành… trở thành tiểu Phá… ưm … cũng chính là Lục Bất Phá”.

“Cậu nói thân thể cậu là tiểu Phá còn linh hồn của cậu là Đoạn Hoa?” Tây Môn lão gia trông hết sức bình tĩnh trong khi ấy Vương Linh Linh và bác Tề đã hóa đá từ lâu.

“Vâng..” thoáng lui về sau một chút, thiếu niên cực kỳ ủy khuất đáp “Con vốn định tìm một cơ hội thích hợp…”.

Thiếu niên còn chưa kịp nói xong, chỉ kịp thấy hai mắt Tây Môn lão gia hơi nhíu lại, ‘sét đánh không kịp bưng tai’ nhanh như chớp ông nhéo lấy lỗ tai của hắn, rống giận: “Ta đã nói mà! Ta đã nói mà! Cái thằng nhãi nhà ngươi! Làm sao Trúc Âm bỗng dưng lại nghe lời y tá như thế được? Làm sao tự nhiên nó lại bám dính lấy người lạ nhanh như thế cơ chứ? Ngoại trừ Đoạn Hoa, ta chưa từng thấy nó đối xử với ai như vậy. Nguyên lai… nguyên lai là ngươi cái thằng nhãi này!”.

“Cha ơi, cha ơi, con biết sai rồi mà… au … au.. đau quá”.

Thấp hơn Đoạn Hoa một cái đầu, Tây Môn Mộc Nhất xách tai hắn lôi vào trong phòng khách: “Mẹ nuôi ngươi vì ngươi rơi không biết bao nhiêu là nước mắt, còn ngươi cái thằng nhóc này, ngay cả chúng ta mà ngươi cũng không chịu nhận. Hôm nay ta phải dạy bảo lại ngươi mới được!”.

“Cha nuôi không phải là con không muốn nhận cha mẹ mà là con sợ dọa tới hai người. Mẹ nuôi, help me, mẹ nuôi, con không dám nữa mà”. Nhóc tiểu Phá nghiêng nghiêng cái đầu, thê thảm cực kỳ, bị lão cha lôi tai vào phòng khách.

Đoạn Vũ rất muốn cứu lão ca nhà mình nhưng dáng vẻ nổi giận của Tây Môn lão gia quá đáng sợ hơn nữa đó cũng là cha nuôi của lão ca nên cậu chỉ có thể đồng tình thương cảm với ông anh về mặt tinh thần mà thôi. Tuy thế, cậu vẫn không quên trừng tên đầu sỏ gây ra sự vụ này vài cái. Vương Chỉ đứng sau lưng Đoạn Vũ nhịn cười, trong lòng thầm rủa: tên khốn kia, ai bảo ngày trước hay ức hiếp anh đây, “quân tử báo thù mười năm không muộn” câu này của các cụ quả là không sai… hắc .. hắc.

“Cha nuôi, đau mà, đau mà… con biết sai rồi” đôi mắt của thiếu niên ngập nước. Mắt hắn trở nên long lanh (vì nước mắt) không phải là vì ủy khuất mà là vì đau.

Bàn tay của Tây Môn Mộc Nhất lại vặn thêm một cái, rất nhanh người ta nghe được tiếng kêu thảm thiết của bạn trẻ nào đó cùng với tiếng của Tây Môn lão gia: “Ta không phải là cha nuôi ngươi! Ngươi dám không nhận lão già này! Được lắm! ngươi thực sự khiến ta tức chết! Còn… còn dám gạt ta.. cái gì mà kêu là tiểu Phá, ngươi cái thằng nhãi này, hôm nay ta mà không dạy ngươi một trận thì ta không phải là cha nuôi ngươi!”.

“Ba” Tây Môn Trúc Âm tiến lại gần, nếu không phải trên người đang có vết thương, thật sự là lực bất tòng tâm, thì anh đã tới giải cứu cho tên kia rồi.

“Ngươi câm miệng lại cho ta!” Tây Môn lão gia chỉ tay về phía Tây Môn Trúc Âm “Ngươi ngoan ngoãn ngồi xuống cho ta! Ta đã nhịn lâu lắm rồi!”. Một tay véo lỗ tai của thằng nhóc tiểu Phá, một tay chỉ mặt thằng con, Tây Môn lão gia nhanh chóng biến thành Godzilla.

“Vào lúc đó ngươi trúng tà hay sao mà đối xử với Đoạn Hoa như vậy? còn bức chết nó, ta đã sớm muốn đập cho ngươi một trận rồi. Khi đó mặc kệ lời khuyên can của ta và mẹ ngươi, ngươi cứ nhất nhất muốn rước nữ nhân kia vào nhà, lần này nếu không phải ta mạnh tay thì ngươi làm gì có chịu ly hôn. Hiện tại Đoạn Hoa đã trở lại, ngươi với nó quan hệ lại bắt đầu nhập nhằng, rốt cuộc ngươi xem nó là cái gì hả?”.

Mắng xong thằng con ruột, Tây Môn lão gia lại quay sang mắng thằng con nuôi: “Còn cả ngươi nữa! Có ra sao thì cũng cứ mặc kệ nó, làm tiểu Phá thì làm luôn đi, nó đối xử với ngươi như vậy mà ngươi vẫn còn lo lắng nó sống hay chết à? Nếu ta là ngươi thì ta cứ mặc kệ, cho nó chết luôn đi, tuyệt đối không quan tâm tới nữa!”

“Lão gia!” ba hồn của Tây Môn Vương Linh Linh đã trở về được một hồn rưỡi. Bà vội vàng chạy tới trấn an ông chồng đang nổi cơn thịnh nộ: “Cẩn thận huyết áp của ông”.

Ngồi im trên ghế sô pha, Tây Môn Trúc Âm nghe cha quở trách: “Ba, ba muốn đánh con thế nào cũng được nhưng mà ba buông tiểu Phá ra đi”.

“Cha nuôi…” nhóc tiểu Phá nước mắt lưng tròng, lỗ tai của hắn sắp đứt luôn rồi!!!

“Bác Tây Môn, anh cháu không phải cố ý lừa dối bác với bác gái. Anh cháu lúc trước bị tai nạn giao thông phải nằm viện suốt một năm. Không tin bác cứ điều tra, cháu không lừa bác đâu” Đoạn Vũ cũng vội vàng cầu tình hộ ông anh.

“Bác, Đoạn Hoa cùng chỉ vì sợ bác với bác gái không tiếp nhận được nên mới không đến nhận mặt hai bác. Dù sao việc như vậy cũng hết sức kỳ quái, không phải ai cũng có thể dễ dàng tin tưởng được” Vương Chỉ cũng lên tiếng.

“Ta là cha nuôi của nó!!!” mấy lời mới chui ra được khỏi miệng của Vương Chỉ ban nãy đã nhanh chóng bị lửa giận của Tây Môn Mộc Nhất bắn lùi trở lại: “Một đứa là bạn, một đứa là em trai. Hai đứa tụi bây có thể chấp nhận được việc này vậy thì tại sao kẻ làm cha làm mẹ này lại không thể chấp nhận được? Nó chỉ là giận Trúc Âm, nó chỉ là giận chó đánh mèo! Vậy nên mới không chịu nhận chúng ta!”

“Cha nuôi, con không phải như thế. Con vẫn muốn đến nhận hai người. Ngày đó khi được uống canh bánh trôi hoa quế của mẹ nuôi, con thực sự đã khóc… mọi việc … chỉ là con không muốn nói sự thật với cậu ta” Tiểu Phá chỉ về phía người đang ngồi trên sô pha, đôi mắt màu lam của người kia trở nên âm trầm.

“Lão gia, ông cứ buông lỗ tai Đoạn … Tiểu Phá ra đã, tai nó sưng đỏ hết cả rồi” Tây Môn Vương Linh Linh cầm lấy tay chồng mình, gỡ những ngón tay của ông ra. Có lẽ do khuôn mặt non nớt kia giờ nhìn thật thê thảm nên Tây Môn lão gia cuối cùng cũng nương tay. Nhóc tiểu Phá của chúng ta nhanh chóng lấy tay che đi hai lỗ tai ửng đỏ sưng tấy, đôi mắt mở to, ngập nước.

“Cha nuôi, mẹ nuôi, ngày nào con cũng mơ thấy cha mẹ, con thực sợ cha mẹ sẽ không chấp nhận được việc này, hơn nữa” hai mắt ngập nước nhìn về phía người nào đó “Con không muốn cậu ta biết con còn sống, con không muốn nhận mặt lại cậu ta”.

Người nào đó cắn chặt môi, ánh mắt càng thâm trầm nhìn thẳng về phía tiểu Phá.

Tây Môn lão gia ngồi xuống, lúc nãy phát hỏa nên giờ huyết áp lên có chút cao. Sau một lúc nghe vợ mình khuyên giải, ông mới khàn khàn mở miệng: “Ngươi nếu không muốn nhận nó, cha cũng ủng hộ ngươi. Nhưng ngươi không thể quên người cha với người mẹ này. Nó là con của bọn ta nhưng ngươi cũng là con của bọn ta, ngươi có thể vụng trộm gọi điện báo cho cha mẹ biết mà, chúng ta nhất định sẽ giúp ngươi giấu việc này”.

“Mặc dù ngươi đã đi được hai năm nhưng mỗi lần nhớ tới ngươi, ta và mẹ ngươi vẫn không khỏi đau lòng. Chúng ta cũng đã nhiều tuổi vậy mà ngươi lại khiến chúng ta ‘người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh’, thật là tàn nhẫn a. Hiện tại ngươi … hừ … rõ ràng có thể khiến hai kẻ già này bớt đau khổ đi được hai năm, vậy mà ngươi cư nhiên lại lừa dối, ngươi nói xem thế có đáng để ta dạy cho ngươi một bài không hả?”.

“Nên ạ! Nên ạ!” nhóc tiểu Phá ngồi xổm xuống, dâng lên lỗ tai của mình: “Đây cha nuôi, cha dạy con tiếp đi. A!”.

Tây Môn Mộc Nhất không chút nể tình, mạnh tay nhéo lỗ tai phải của tiểu Phá: “Ta thật sự là bị hai đứa tụi bây làm cho tức chết mất”.

“Cha nuôi…” nhanh chóng nâng cấp từ một lên thành hai tai đỏ hồng, đứa nhỏ đáng thương nhìn về phía người phụ nữ đang rưng rưng nước mắt: “Mẹ nuôi”.

Tây Môn Vương Linh Linh lau đi nước mắt, nâng tay vuốt ve khuôn mặt xa lạ trước mắt, nước mắt không kìm được lại tuôn rơi: “Rất tốt, rất tốt, so với trước kia đẹp trai hơn nhiều, cái đầu cũng cao lên. Chỉ có cái tính ăn tham là vẫn không đổi”.

“Mẹ nuôi…” quỳ xuống, tiểu Phá ôm lấy người mẹ này của mình: “Thực xin lỗi”.

“Cái đứa nhỏ này…” Vương Linh Linh nghẹn ngào, “Nếu không phải là ta với cha nuôi ngươi lại đây thì không biết ngươi còn lừa dối chúng ta đến lúc nào nữa? ngươi có thể không tha thứ cho Trúc Âm nhưng cũng không thể lừa dối cha mẹ. Đoạn Hoa a, trên đời này tình yêu quan trọng nhưng mà tình thân cũng quan trọng không kém. Mẹ, cha ngươi, Đoạn Vũ, Lily nhiều người thương ngươi như vậy, sao ngươi lại nỡ… sao ngươi nỡ lòng làm thế?”.

“Mẹ nuôi…” tiểu Phá ôm lấy mẹ nuôi, khóc đầy hối hận: “Con sẽ không bao giờ xúc động như vậy nữa, không bao giờ nữa”.

Vương Linh Linh lau nước mắt, hít sâu: “Tốt lắm, ngươi còn sống cũng coi như ông trời có mắt, cho ngươi một cơ hội để sửa lại sai lầm, một lần nữa tận hưởng cuộc sống. Ngươi phải biết quý trong không được lấy sinh mệnh mình ra đùa giỡn nữa nghe chưa”.

“Vâng, vâng” Lục Bất Phá khóc đến nói không nên lời.

“Lão gia, phu nhân, Bất Phá cũng chưa ăn cơm. Có muốn đánh muốn chửi thì cũng nên chờ bọn họ ăn no đã” hai mắt cũng rưng rưng, bác Tề vừa cười vừa nói. Vương Linh Linh vội vàng nâng tiểu Phá đứng dậy: “Tốt lắm, đừng khóc, sao trên trán lại bị thương vậy?”.

“Con không cẩn thận … chạy ở cầu thang … vấp nên ngã xuống” kẻ đáng thương mà cũng thê thảm nhất trả lời.

Đau lòng xoa xoa cái trán con nuôi, Vương Linh Linh mỉm cười: “Tốt lắm, tốt lắm, đi rửa mặt rồi vào ăn cơm”.

“Vâng” đứa nhỏ đáng thương vào toilet rửa mặt, hắn khóc đến nấc cả lên rồi.

Tên da trâu nào đó cũng muốn đi vào cùng nhưng lại bị lão ba nhà mình rống: “Ngươi ngoan ngoãn ngồi một chỗ cho ta!!! Vừa mới kiểm tra xong đã chạy loạn xung quanh, muốn tăng thêm bệnh khiến tiểu Phá lo lắng hả?” Da trâu đành ngoan ngoan ngồi xuống.

Đoạn Vũ rất là khâm phục Tây Môn bá bá, khí thế này, sự uy nghiêm này cả phong thái không chút nể tình thân này nữa chứ, cậu quyết định, từ nay về sau coi Tây Môn bá bá làm thần tượng của mình! Mà cái tên nghẹn đến sắp nội thương Vương Chỉ kiếm cớ đi pha trà nhanh chóng chui vào phòng bếp cười thật to….thiệt là thích!!! sung sướng quá!!!



Lau sạch mặt, đứa nhỏ đáng thương vác hai cái tay thũng đỏ của mình đi ra khỏi toilet, không thèm ngó ngàng đến kẻ đang ngồi ở ghế sô pha nhìn mình đầy áy náy, hắn ngồi xuống giữa cha và mẹ nuôi. Bác Tề vào phòng bếp đem đồ ăn hâm nóng lại sau đó mang ra sắp lên trên bàn. Vương Linh Linh sờ đầu con nuôi: “Nếu đã có thêm một cơ hội bắt đầu lại cuộc sống, cố mà vui vẻ hưởng thụ a. Tên hiện tại thực thích hợp với con. ‘Không phá bỏ, không dựng lại’ sau này phải sống cho tốt, đừng dính vào mấy vướng bận kia lần nữa”.

“Vâng, mẹ nuôi”.

“Cha mẹ hiện giờ của con là ai? Đang ở nơi nào? trong nhà còn có anh em gì không? Hiện tại đang đi học hay đi làm rồi?” Tây Môn Mộc Nhất có vẻ quan tâm đến mấy chuyện thực tại.

Tiểu Phá con nào dám giấu diếm, nhanh chóng đem thân phận hiện tại của bản thân nói cho cha nuôi, mẹ nuôi, hơn nữa cũng không quên cường điệu: “Con hiện tại ngày nào cũng phải uống thuốc Đông y, lúc trước bác sĩ chuẩn đoán là chết não, vì lão mẹ tức giận nên bác sĩ vội đổi thành sống thực vật nhờ vậy con mới không bị rút ‘nội khí quản’[1]. Con không phải cố ý nói dối cha nuôi, mẹ nuôi”.

[1]: thiết bị trợ giúp việc thở.

Nghe hắn sau khi sống lại phải chịu nhiều tội như thế, Vương Linh Linh lại muốn khóc. Bà nắm lấy tay con nuôi, cố gắng kiềm chế nước mắt.

Tây Môn Mộc Nhất nghe xong, tâm tình cũng không khỏi trùng xuống: “Cha mới của con là Lục Duy Thành hả? Hình như ta đã từng gặp ông ấy tại một bữa tiệc ở Paris. Bởi vì Thế Hoa cũng không chuyên sâu lắm ở mảng truyền thông giải trí nên thật tiếc là không thể kết thân được với ông ấy. Tuy nhiên ta vẫn nhớ rõ ông ấy là một người khá trầm ổn. Sau này nếu có cơ hội, Thế Hoa nhất định sẽ chú tâm phát triển mảng giải trí như vậy cũng qua lại làm ăn được ít nhiều với cha con”.

“Cha nuôi cảm ơn cha” Tiểu Phá dĩ nhiên nghe ra được ý tứ của cha nuôi. Được tập đoàn “Thế Hoa” hàng đầu nước Mĩ giúp đỡ thì còn gì bằng, như vậy công ty của lão ba sẽ dễ dàng xâm nhập được vào thị trường Âu Mĩ hơn.

Tây Môn Mộc Nhất thoáng nhìn qua thấy thằng con mình liếc mắt nhanh một cái, ánh mắt màu lam trở nên âm trầm.

Đúng lúc này, bác Tề từ phòng bếp đi ra, cười nói: “Đồ ăn xong hết rồi. Mọi người muốn ăn ở phòng bếp hay phòng khách?”.

Nhóc tiểu Phá nhà chúng ta liếc nhìn người nào đó một cái:”Ăn ở phòng khách ạ. Để cháu vào bê đồ ăn”. Đoạn Vũ cùng Vương Chỉ cũng đi theo hỗ trợ.

“Trúc Âm, ngươi cũng đừng có hồ đồ nữa” tức giận nhắc khẽ thằng con, Tây Môn Mộc Nhất đột nhiên cao giọng nói: “A Tề a, gọi điện thoại cho lái xe bảo anh ta lái một cái xe to hơn đến đây, đêm nay tiểu Phá, Đoạn Vũ với Vương Chỉ sẽ tới nhà chính ngủ”.

“Bác Tây Môn [cha nuôi]” hai người đang bưng thức ăn đi ra sửng sốt. Đặc biệt Lục Bất Phá không chỉ sửng sốt mà còn phát hoảng.

“Sức khỏe của Đoạn … Tiểu Phá không được tốt, về nhà chính ở để mẹ nuôi nấu canh tẩm bổ cho con. Tiểu Vũ với Vương Chỉ, hai đứa mấy hôm nay cũng mệt mỏi rồi, hơn nữa trong mấy đứa chẳng có ai biết nấu cơm cả, thôi tốt nhất cứ theo ta về nhà”.

“Về bên đó thì cháu tới trường có hơi xa” Đoạn Vũ quả thật rất muốn đánh chén một bữa ra trò tuy nhiên thứ nhất là chỗ đó hơi xa không tiện đi lại, thứ hai là cậu không muốn cùng tên khốn nào đó hít thở chung một bầu không khí, hơn thế thằng con của tên chết bằm đó, cậu thực sự không muốn gặp.

“Ở chỗ đó cháu đi làm cũng có chút bất tiện” Vương Chỉ tiếp lời: “Thôi cứ để cháu với Đoạn Vũ ở lại đây vậy. Nếu bác trai với bác gái không phiền thì cuối tuần bọn cháu xin phép được tới đó ăn một bữa”.

“Có gì mà phải câu nệ thế, bọn ta lúc nào cũng mở rộng cửa đón hai đứa” Vương Linh Linh cười đáp lời, bà cũng lại gần đỡ lấy mấy bát đồ ăn trên tay con nuôi: “Tiểu Phá, thuốc Đông Y vẫn là sắc bằng nồi đất là tốt nhất, cùng mẹ nuôi về đi, con gầy quá cần phải điều dưỡng cho tốt”.

“Mẹ nuôi…” hắn không muốn đi.

Tây Môn lão gia thấy thế liền trừng mắt: “Ngươi đã gầy đến cái dạng này rồi, cứ để Trúc Ân nằm ở viện đi, ngươi theo bọn ta về “.

Cha nuôi lần thứ hai xuất mã, tiểu Phá dù không muốn nhưng cũng đành phải nghe lời, hắn gật đầu lia lịa. Ánh mắt màu lam của ai đó đột nhiên lóe sáng.

Một chút cơm, mặc kệ trong lòng đang suy nghĩ gì, phàm là những ai chưa có gì bỏ bụng đều vùi đầu chăm chú ăn. Chỉ có Tây Môn Trúc Âm – người tay chân đang có chút vấn đề là được mẹ múc cháo cho. Nhìn đứa nhỏ hai tai sưng tấy đang ngồi cùng Vương Chỉ ở bàn trà tranh đồ ăn, Vương Linh Linh thỉnh thoảng lại nuốt ngược nước mắt vào, đồng thời quay sang nhìn đứa con vài lần. Tây Môn Trúc Âm yên lặng ăn cháo, đặt tay lên đùi trấn an mẹ mình, anh sẽ không giẫm lên vết xe đổ một lần nữa.

Ăn cơm xong, đứa nhỏ đáng thương lưu luyến chia tay tên bạn chí cốt cùng thằng em yêu quý, tay xách nách mang ôm hành lý ra đi. A không, thực ra thì hành lý cùng va li được hai bạn trẻ thân yêu kia của hắn cầm dùm. Tóm lại, chính là hắn miễn cưỡng nói lời từ biệt với bạn tốt và em trai để leo lên chiếc xe siêu dài màu đen. Ôm lấy đứa em đáng thương của ai đó, Vương Chỉ vẫy vẫy tay chào từ biệt: Đi đi, đi đi a, tốt nhất là đi lâu vào đừng có vác xác về cản trở hắn tình thương mến thương với tiểu Vũ.

Đoạn Vũ cũng vung tay vẫy vẫy: anh à, anh nhất định phải giữ vững phòng tuyến đó, không được tha thứ cho tên khốn kia đâu!.

“Vương ca, tại sao anh lại giúp tên đó vậy?” đứa nhỏ đáng thương nhà ai đó bất mãn hỏi.

Vương Chỉ kéo cậu quay vào nhà: “ Ai buộc chuông thì người đó đi cởi chuông,em cũng không muốn anh trai mình cứ mãi trầm luân trong bi thương phải không? Bất kể lúc trước Tây Môn Trúc Âm làm như vậy vì nguyên nhân gì, cậu ta cũng đều phải có lời giải thích rõ ràng với anh em. Em cũng thấy bác Tây Môn lợi hại thế nào rồi đó, sau này anh em nhất định sẽ hạnh phúc”.

“Tuy nói như vậy cũng đúng, nhưng mà…” Đoạn Vũ vẫn cảm thấy có chỗ nào đó không ổn “Em vẫn có cảm giác như mình vừa dâng dê vào miệng cọp a”.

“Làm sao có thể như thế được? em nghĩ nhiều quá rồi, cậu ta chẳng qua là đến nhà cha nuôi, mẹ nuôi mình thôi. Còn cái tên kia, em đừng để ý nhiều làm gì, hắn cũng chẳng làm gì được anh em mà”.

Đoạn Vũ vừa đi vừa nghĩ, cuối cùng cậu nói một câu: “Anh ta mà dám bắt nạt anh em thì em mác mẹ anh ấy”.

Vương Chỉ cười sặc “Đúng, đúng, lão mẹ của anh em cũng không phải là người bình thường, ai dám bắt nạt con của bà, nhất định bà sẽ đạp cho gẫy chân”.

“Đúng” Đoạn Vũ nghiêm túc gật đầu, đột nhiên cậu cảm thấy rất là yêu quý lão mẹ mới của ông anh.

Hai người dắt díu nhau vào nhà, trong khi ấy trên một chiếc xe nào đó, một đứa nhỏ đáng thương nào đó bám chặt lấy cha nuôi mẹ nuôi, cách cái tên chuyên bắt nạt mình càng xa càng tốt.

Đường về nhà vẫn còn dài và người nào đó vẫn còn một đoạn đường rất là dài nữa phải đi. Ánh mắt ai đó trở nên thực âm hiểm.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK