• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 27: Mười Hai Thần Phù

– Ba trăm bốn mươi ba tức, đây là Tiểu La Thiên kiếm trận của Lăng Vân Tông ? Cũng không gì hơn cái này mà thôi.

Ngắn ngủn vài câu, liền khiến cho đệ tử Lăng Vân Tông bên dưới đều tức giận, nhưng ngay lập tức sau lại là một hồi im lặng.

Trong một trăm tức phá trận, ba trăm bốn mươi ba tức liền chém vỡ toàn bộ kiếm khôi lỗi thực lực không hề tầm thường.

Nhân vật như vậy, quả thật có tư cách, nói một câu ‘không gì hơn cái này mà thôi’.

Ngoại trừ vị thiếu niên tuấn dật đến thần kỳ trên Minh Kiếm Đài, còn lại bất luận kẻ nào cũng không có tư cách này.

Trong suy nghĩ rất nhiều người, thậm chí đều cho rằng bộ Tiểu La Thiên kiếm trận mà Lăng Vân tổ sư lưu lại căn bản chính là vì làm khó thiên hạ anh hào. Thế gian tuyệt đối không người nào có thể dưới tình huống không cần nội tức phá vỡ trận này.

Nhưng mà hôm nay lại nhìn tận mắt kỳ tích sinh ra đời.

Một ít người biết được tiền căn hậu quả đều là da mặt đỏ bừng một mảnh. Chỉ có thể là tức cười, nói không nên lời nửa câu phản bác.

Hoàng Dịch đứng cạnh Lương Diệu Tử càng âm thầm thở dài. Sư thúc nhà mình thật là làm quá mức, làm nhục như vậy, cũng không trách được người ta, sẽ nói ra lời ấy.

Tùng Vân Phong Kiếm trong tay Tông Thủ đã thu lại, chỗ lưỡi kiếm đã xuất hiện vết rách, hắn dứt khoát ném đi, cắm ở chính giữa Minh Kiếm Đài, rồi sau đó ánh mắt lại nhìn về phía bên trái, nhìn về phía bệ đá còn lại.

Cũng không chần chờ chút nào liền từ trên Minh Kiếm Đài đi xuống, trực tiếp đi về hướng đối diện.

Khi dạo bước cũng không có khí độ khinh người gì. Nhưng những đệ tử Lăng Vân Tông lại vô ý thức tách sang hai bên, nhượng xuất một con đường để Tông Thủ đi tới tòa Thiên Phù Đài kia.

– Thiên Phù Đài, hắn muốn lên Thiên Phù Đài để làm gì?

– Hắn là sau khi phá Tiểu La Thiên kiếm trận còn muốn si tâm vọng tưởng, vẽ mười hai thiên phù sao?

– Tiểu La Thiên kiếm trận, khảo nghiệm chính là thiên phú võ đạo. Mười hai tòa bia đá trên Thiên Phù Đài lại đều là thủ đoạn của Linh Sư, nguyên thần cùng vẽ phù đều cần thiên tư tuyệt đỉnh mới có thể vẽ, thiếu một thứ cũng không được. Vạn năm qua, dưới Viết Du Cảnh, không có người nào có thể vẽ dù là một phù trong đó.

– Ta từng nghe sư phụ nói, muốn vẽ thiên phù do tổ sư lưu lại cần có thần hồn vô cùng tinh thuần, thư pháp cũng phải có thần thế mới có vài phần khả năng. Đâu phải là chuyện Linh Sư trước Viết Du Cảnh, có thể làm được?

– Ba trăm bốn mươi ba tức phá trận, kiếm đạo của người này thật sự mạnh đến nỗi đáng sợ. Ta không tin phù pháp của hắn cũng tuyệt diễm như thế!

Mắt nhìn Tông Thủ từng bước một bước lên bệ đá bên trái, trong đám người lại là một hồi nghị luận nhao nhao.

Ánh mắt nhìn về phía thiếu niên nhất thời phức tạp đến cực điểm. Lại không một người nào dám trước khi có kết quả chính xác nói ra một câu không biết lượng sức.

Doãn Dương, Sơ Tuyết cũng hai mặt nhìn nhau. Tông Thủ có thể phá vỡ Tiểu La Thiên kiếm trận cũng đã khiến bọn hắn kinh dị cuồng hỉ.

Còn chưa đợi hai người phục hồi lại từ vui mừng thì thế tử nhà mình lại leo lên Thiên Phù Đài.

Kiếm thuật của Tông Thủ ba tháng trước, bọn hắn dĩ nhiên đã được chứng kiến một lần, trong nội tâm chung quy cũng có chút tin tưởng.

Nhưng phù đạo, đến cùng cần tiêu chuẩn dạng gì bọn hắn thật không biết. Tuy là ở trong Lâm Hải thư viện, học tập trọn vẹn ba năm, nhưng đến cuối cùng, Tông Thủ lại ngang với việc bị đuổi khỏi thư viện.

Tố Sơ Tuyết đột trong lòng khẽ nhúc nhích, nhớ tới trong ba tháng này, Tông Thủ thỉnh thoảng mua những tài liệu kia, đều là thứ cần thiết của Linh Sư cả.

Còn có trận chiến cùng Tông Du lúc trước, trận pháp trên Vân Xa đột nhiên phá vỡ. Lúc trước nàng vẫn cho là lục pháp của mình tu hành không tới nơi tới chốn, mới đưa dẫn đến lục trận mất đi hiệu lực. Hiện nay cẩn thận nhớ lại, chưa hẳn không phải là thủ bút của Thiếu chủ .

Chỉ là mười hai khối bia đá trên Thiên Phù Đài dù sao cũng là do Lăng Vân tổ sư trước khi vũ hóa lưu lại, là Thiên Phù.

Cho dù Thiếu chủ nhà mình có thể phá vỡ ‘Tiểu La Thiên kiếm trận’ thì nàng cũng không hề có nửa phần tin tưởng Tông Thủ.

Ngay khi người dưới đài ý niệm hỗn loạn thì Tông Thủ đã đứng trước tấm bia đá thứ nhất.

Bia cáo ba trượng, ngoài phía trước được khắc ra không có bất cứ tân trang nào nữa. Toàn thân nhìn như bằng đá, kỳ thật nhưng đều là quặng thô Túy Kim từ Hoàng Linh Giới

Truyền thuyết thế gian này, nới có túy kim đều có ác linh quấy phá. Cũng là một trong những tài liệu tốt nhất để Linh Sư viết phù lục.

– toàn thân Túy Kiếm, không phải như thế, không đủ để chịu tải phù này truyền thừa hàng tỉ năm thời gian.

Mà phù văn thứ nhất trong mười hai tấm bia đá kia là chứ ‘càn’!

Kỳ thật mỗi một chứ, mỗi khi vẽ một chữ đều như ngân câu sái vĩ, du vân kinh long. Lại giống như Loan hồi Phượng vũ, nộ sư tử quyết thạch. Hùng hồn trầm trọng, khí thế bàng bạc, lại mang theo nhẹ nhàng.

Vô luận kết cấu nét bút, đều nhìn không ra là chữ ‘càn’, nhưng ý thức của Tông Thủ lại hết lần này tới lần khác biết được, đây là một chữ ‘càn’ chân chân chính chính

Hoặc là nói, chữ trước mắt trong mắt thường nhân như là gà mới mới là bộ dáng vốn có của nó.

Chẳng biết lúc nào, vị Lâm Phi kia đã đến sau hắn. Ánh mắt lóe ra, nhìn về phía Tông Thủ:

– Quy củ của nơi này, cũng như trên Minh Kiếm Đài kia, không được sử dụng bất luận hồn lực niệm gì, cũng không thể mượn Linh Bảo trợ giúp, tự gánh lấy hậu quả. Một vạn năm qua, người vẽ mười hai thiên phù tổng cộng bốn vạn sáu ngàn linh bốn mươi bốn người, người bị thiên phù cắn trả mà chết gần nửa! Không thể không cẩn thận.

Thần sắc lão nhân kia cũng phức tạp đến cực điểm, chỉ từ lời nói mà thiếu niên nhỏ bé và yếu ớt này nói vừa rồi liền đã biết, đứa nhỏ này đã triệt để tuyệt đi ý niệm bái vào môn hạ rồi.

Phá vỡ Tiểu La Thiên kiếm trận, chỉ là đánh trả đối với Lăng Vân Tông.

Liếc mắt nhìn Lương Diệu Tử bên kia, Lâm Phi âm thầm lắc đầu, thầm nghĩ những năm này, đối với sự phóng túng của Tập Anh Điện Chủ này phải chăng có chút quá mức? Chỉ là hôm nay, dù tự trách thế nào cũng không làm nên chuyện gì.

Kinh thế chi tài, lại cự tuyệt ngoài cửa. Lăng Vân Tông sau này đã đã chú định phải bị người chê cười rồi.

Nếu đứa nhỏ này sau khi phá vỡ Tiểu La Thiên kiếm trận lại vẽ được mười hai thần phù.

Chỉ sợ trong Đan Linh Sơn không thiếu được một trường phong ba. Đám người cao thấp nơi này, kể cả thủ tọa ở tất cả mọi người khó tránh khỏi bị chỉ trích.

Trong nội tâm lại không tự kìm hãm được sinh ra một ít ý niệm không nên có, chỉ mong Thiên Phù tổ sư chỗ vẽ ra đúng như lời đồn đãi, Linh Sư dưới Hoàn Dương Cảnh không người nào có thể vẽ. Kẻ trước mắt này nếu chết đi thì càng tốt. Chỉ là ý niệm vừa nổi lên, liền khiến cho Lâm Phi một hồi vô cùng xấu hổ.

Lời của Lâm Phi, Tông Thủ cũng không để ý tới, khi hắn đến trước bia đá vài thước thì tâm tình đã tươi sáng, loại bỏ đi toàn bộ ý niệm phân loạn.


Chương 28: Thiên Phù Chữ “Vận”

Thiên Phù Thông Thần, Thần Sư Thủ Hội. Bất luận tạp niệm không nên có nào xuất hiện, đều đều như tìm chết vậy, cũng là nhục nhã đối với chủ nhân tấm bia đá này.

Hắn cắn ngón tay, điểm lên chỗ bắt đầu ký tự chữ ‘ càn ’, bên tai Tông Thủ lập tức nổ mạnh một tiếng.

Một lớp ý niệm mãnh liệt, nhảy vào hắn trong óc. Chính là người vẽ phù lưu lại, lịch sử vạn năm, cũng chưa từng biến mất nửa phần.

Cùng thần hồn của hắn cộng hưởng, mang theo ý thức của hắn, tiến vào đến một mảnh Thiên Địa vô cùng rộng lớn. Đó là một mảnh bầu trờ bao la bát ngát bát ngát, có thể tự tại ngao du. Trong đó có thủy, có phong, có hỏa, có lôi. Có tro bụi hạt cát, cũng có được đủ loại sinh vật đang phiêu phù ở không trung.

Tông Thủ ánh mắt chớp lên, mười hai thiên phù này khi hắn ở kiếp trước cũng tốn thời gian một năm. Trong 365 ngày, tổng cộng vẽ 3227 lần.

Chỉ là kinh nghiệm bực này hắn lại chưa từng trải qua, chỉ trong chớp mắt như vậy, hắn đối với lý giải ký tự chữ ‘càn’ cũng đã đến một cái cực hạn.

Ngón trỏ dời sang phải, theo những khắc ngấn kia di động. Tiếp theo liền chỉ cảm thấy vô số vòng xoáy Linh Nănh sinh ra ở chung quanh. Một cổ dị lực, hoặc lôi kéo hoặc bài xích, muốn khiến ngón tay của hắn phải dời sang bên cạnh.

Mỉm cười, Tông Thủ không hề có nửa phần bối rối, hoặc thuận theo tự nhiên, hoặc cưỡng ép lướt qua, hoặc mượn lực mà đi. Ở trên tấm bia đá, hoạch xuất ra một đầu vết máu quanh co khúc khuỷu, như con giun, nhưng từ đầu đến cuối lại chưa từng chếch ra khỏi những khắc ngấn kia.

Mỗi khi vẽ một nét đều rất chăm chú, cũng không hề bị trì trệ. Thẳng đến cuối, nét cuối cùng mới bị một cổ lực lượng mạnh mẽ tuyệt đối không hiểu ngăn cản đường đi.

Lúc này mọi người dưới Thiên Phù Đài đều nhao nhao ngừng hô hấp. Biết được lần này đã đến thời khắc mấu chốt nhất, một nét này thành tắc thì sinh, bại liền chết.

Lâm Phi cũng nhìn không chuyển mắt, không dám đều rời đi một lát. Muốn thành công vẽ thiên phù, cần phải lý giải chân ý trong phù.

Thiên hạ văn tự, đều có thể thuyết minh thế gian đại đạo, mà tất cả phù lục, lại là đạo chi thống hợp.

Thiếu niên gọi là Tông Thủ, thế tử của Càn Thiên Sơn này đến cùng có thể làm được hay không?

Sau một khắc, đã thấy trên mặt Tông Thủ lộ ra mỉm cười.

Đó là vui mừng tràn ngập sau khi hiểu đạo, dáng cười không hề có nửa phần tạp chất. Mà đồng từ Lâm Phi cũng trong tức khắc này rút thành châm.

– Càn vi thiên, thiên người thanh đấy! Chính Dương chi Vô Thượng đằng vi thiên!

Một nét nghiêng qua, một nét này vẫn như cũ quanh co khúc khuỷu, lại đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi, phá tan sạch lực cản không hiểu kia.

Khi huyết phù vừa thành, trong thiên địa lập tức có một cổ thanh khí, hợp thành cuốn tới. Linh Năng chỗ này cũng tức thì kéo lên gấp trăm lần.

Mà dưới Thiên Phù Đài cũng đồng thời vang lên một tiếng ‘híz-khà-zzz’, tất cả đều vang lên một hơi hít khí lạnh.

Tông Thủ chỉ cảm thấy thân hình mình phảng phất đã không có sức nặng. Càng có một cổ dòng nước ấm nhập vào cơ thể, lại không phóng tới đan điền, mà tiến vào trong hồn hải của hắn.

Vẫn không có tâm tình đi để ý tới, ánh mắt Tông Thủ trực tiếp nhìn sang hướng khác, tấm bia đá thứ hai – Thiên phù chữ ‘khôn’

– Khôn vi địa! Mà người trọc vậy. Chính âm chi không hạ kết làm địa! (Câu này mình để nguyên văn)

Dưới Đan Linh Sơn, vẫn như cũ là mưa to như trút nước. Mây đen giăng khắp khiến toàn bộ Tô Điện sơn mạch đều tối đen như mực, Lôi Đình lập loè, thỉnh thoảng lại chiếu sáng toàn bộ bầu trời.

Ngay ở sơn môn cách Đan Linh Sơn không xa, trên một cỗ Phiên Vân Xa có hai bóng người, đang nhìn lên đỉnh núi xa xa.

– Đã hơn nửa canh giờ, sao đến giờ vẫn còn chưa xuống? Hiểu thúc, trên núi có đáp ứng không? Sẽ không có chuyện xấu gì chứ?

Người nói chuyện, là một vị thiếu niên, diện mạo tuấn tú, có vài phần tương tự với Tông Thủ. Giờ phút này sắc mặt đang mang theo vài phần nghi hoặc.

Còn vị bên cạnh lại là một vị trung niên ba mươi tuổi, da mặt ố vàng, sau khi nghe vậy lập tức cười khẽ một tiếng:

– Tông Linh công tử không cần lo lắng, vị Lương Diệu Tử tiền bối kia chính là điện chủ Tập Anh Đông Điện, cùng sư trưởng của Tông Thế thiếu chủ tương giao tâm đầu ý hợp, đã đáp ứng tất nhiên sẽ có chín thành nắm chắc ngăn lại được. Một quả Cửu Âm Tuyết Liên, cũng đủ để khiến hắn tận lực rồi!

Giờ phút này nếu Tông Thủ ở đây nhất định có thể từ thanh âm nghe ra người này, đây chính là vị Phùng Hiểu mấy tháng trước đã nói chuyện với Doãn Dương kia.

Tông Linh cũng không yên tâm lắm, mi tâm ngược lại hơi nhăn lại:

– Cái này ta tự nhiên biết rõ, bất quá vị đường đệ kia của ta mặc dù không cách nào tu tập Luyện Khí Thuật nhưng mấy vị sư trưởng trong tộc cũng đều từng nói qua, không nói đến thể chất, thiên tư tập võ của hắn kỳ thật chính là tuyệt hảo. Khảo hạch nhập môn của Lăng Vân Tông chỉ sợ hơn phân nửa không làm khó được hắn. Bất quá Lăng Vân Chu Lệnh kia.

– Linh Thiếu chủ đây là không biết cách xử thể của các đại tông môn nội kia!

Phùng Hiểu trực tiếp cười lạnh một tiếng, tràn đầy ý khinh thường:

– Càng là đại môn đại phái như Đan Linh Tông thì bên trong lại càng xấu xa. Mặc dù thông qua khảo hạch thì đã sao? Chỉ là một cái song mạch thân thể đã đủ để khiến bất cứ vị nào trên núi có đầy đủ cớ để từ chối hắn ngoài cửa rồi. Trừ phi kẻ này có thể phá vỡ Tiểu La Thiên kiếm trận trên Minh Kiếm Đài hoặc là vẽ ra mười hai Thiên Phù mà Lăng Vân tổ sư lưu lại!

Tông Linh thần tình khẽ giật mình, tiếp theo lại bật cười lắc đầu:

– Tiểu La Thiên kiếm trận không người nào có thể phá, về phần mười hai ‘Thiên Phù’ kia, đến nay cũng không phải dưới cảnh giới Viết Du có thể vẽ thành công. Đừng nói là hắn, mặc dù là những thiên tài hôm nay được thu vào nội môn Lăng Vân Tông cũng không cách nào làm được. Đường đệ kia của ta lại càng không phải nói. Chỉ là hôm nay chính là chuyện đầu tiên Tông Thế huynh trưởng giao cho ta xử lý, Tông Linh thật sự không muốn xảy ra sai lầm gì.

Lúc nói chuyện, Tông Linh lần nữa ngẩng đầu lên, nhìn về phía sườn núi kia, lẩm bẩm nói:

– Trước kia thúc phụ còn, vị đường đệ kia của ta luôn cao cao tại thượng, cần ngưỡng mộ mới được. Những năm qua ta luôn thấy rõ ràng Tông Thủ này chỉ là một tên tạp chủng, phế nhân không cách nào tu hành mà thôi, dựa vào gì có thể áp đảo trên chúng ta? Có thể kéo hắn xuống khỏi mây, kéo xuống mặt đất lại hung hăng giẫm lên mấy cước, coi như chấm dứt một khúc mắc của ta!

Phùng Hiểu không khỏi một hồi xấu hổ, cố tình đón ý nói hùa vài câu. Nhưng mình dù sao cũng từng hạ thuộc hạ của vị Yêu Vương tiền nhiệm kia, nói những lời này, đến cùng vẫn có chút không ổn, cũng khiến cho người xem thường. Chần chờ một chút, cuối cùng khẽ lắc đầu:

– Tông Thủ thế tử vô luận tài đức, đều không đủ dùng đảm đương đại vị, thật sự không tự mình hiểu lấy. Chuyện hôm nay kỳ thật cũng trách không được người khác.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK