• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Một đêm an ổn.

Ngày hôm sau, Khương Hòa lại thức dậy từ sớm, mở cửa luyện kiếm. Đây là điều mà cô đã đồng ý với Hứa Thanh, mở cửa để cho anh ta nhìn.

Tuy rằng Hứa Thanh vẫn chưa thức dậy, nhưng cũng không ảnh hưởng gì lớn tới cô.

Ở một thời đại xa lạ, thứ duy nhất có thể nương nhờ chính là võ nghệ của bản thân.

"Buổi sáng tốt lành a."

Lúc Hứa Thanh thức dậy rửa mặt, Khương Hòa đã vệ sinh cá nhân xong. Vài sợi tóc trên trán bởi vì rửa mặt mà vẫn còn có chút ẩm ướt, cầm túi thức ăn của mèo đổ vào bát của Đông Qua.

Tất cả đều tiến bộ theo chiều hướng tốt.

Nếu như bây giờ trên đường gặp phải sự kiểm tra, chỉ cần không giật não đột ngột, thì cơ bản đều có thể tránh thoát. Sẽ không bị coi là phần tử tình nghi..

Vốn dĩ đã có đặc quyền của phụ nữ, còn có cả nhan sắc. So với một tráng hán nhiều râu xuyên tới thì tốt hơn rất nhiều.

Hứa Thanh đánh giá, nếu người xuyên đến là Đại Đương Gia, một mặt râu quai nón, thân cao tám thước, một thân cơ bắp. Mang theo đại đao nấp trong hành lang, phỏng chừng đã bị Trình Thẩm hoặc một người nào đó báo cảnh sát ngay từ ánh mắt đầu tiên.

Hình ảnh thật đẹp.

Đánh răng xong, súc miệng ùng ục nhổ ra một ngụm nước, Hứa Thanh lấy khăn lau một chút, thuận miệng nói: "Đại Đương Gia của các người trông như thế nào?".

"Cao hơn anh một chút."

"Có nhiều râu không?"

"Có.. Tại sao anh lại không mọc râu?"

"Bởi vì tôi là một tú tài, không phải là một lùm cỏ đại hán." Hứa Thanh nhún nhún vai, khẳng định tưởng tượng của mình là đúng. Quay người cầm chìa khóa và điện thoại chuẩn bị ra ngoài ăn sáng.

"Tú tài cũng sẽ mọc râu, chẳng lẽ.."

"Không có chẳng lẽ, tôi là một người đàn ông bình thường. Tôi còn có dao cạo râu, chính là chuyên môn dùng để cạo râu."

"Ồ."

"Điện thoại di động cho cô đâu rồi?" Hứa Thanh hỏi.

Khương Hòa từ trên người lấy ra chiếc di động: "Ở đây."

Dừng một chút cô ấy cúi đầu nói: "Hình như là hỏng rồi.."

"Không, là hết pin rồi, di động cần phải sạc điện."

Hứa Thanh một lần nữa quay lại phòng, lấy ra một cái sạc dự phòng. Dẫn Khương Hòa ra cửa, vừa sạc điện thoại vừa giúp cô ấy mở máy.

"Hôm nay là cuối tuần, cô có thể không cần phải làm việc, trò chơi có thể để sang một bên. Hãy mau học cách sử dụng điện thoại, nếu như lúc chúng ta không ở cùng nhau. Ví dụ tôi ra ngoài, cô lại nhìn thấy Sở mỹ nhân hoặc thứ gì đó, thì có thể dùng wechat gửi giọng nói cho tôi hoặc hoặc điện thoại cho tôi. Có thể kiếm tiền và tiêu tiền đều phải cùng tới cái này."

"Tiêu tiền?"

"Đúng, hai chữ này có biết không?"

"Túi tiền" Khương Hòa vẫn là nhận biết được không ít chữ.

"Không sai, đây chính là túi tiền của cô. Bây giờ ở bên trong không có, tôi chuyển cho cô một trăm, như vậy là cô có một trăm có thể tiêu rồi." Hứa Thanh chuyển cho Khương Hòa một trăm tệ, nói "đây coi như tôi cho cô vay tiền, đến lúc đó nhận được lương thì trả lại cho tôi."

Đối với việc vay tiền, từ trước đến nay Hứa Thanh là xin miễn cho kẻ bất tài. Chỉ có rất ít người có thể vay được tiền từ trong tay của anh ta. Mấy người đó bình thường cũng không cần phải vay tiền, cũng chưa từng vay. Mà người vay anh ta tiền lại không nằm trong số những người đó.

Vì vậy lần đầu tiền trong đời anh ta cho người khác vay tiền, chính là cho Khương Hòa vay.

"Lần đầu tiên của tôi đã giao cho cô rồi." Nhận thức được điều này, Hứa Thanh rất trịnh trọng nói với Khương Hòa.

"..."

* * *

"Nồi thép, vì sửa nồi mà khóc chảy nước mắt."

Hết giờ trực ban Tần Hạo cưỡi trên chiếc xe điện nhỏ về tới dưới lầu nhà mình, ngâm nga một bài hát, khóa xe xong thì lên lầu.

"Bố, con về rồi."

"Trong nồi có cháo." Tần Mậu cầm tờ báo ngẩng đầu lên nhìn con trai "Đêm qua bắt được mấy tên trộm?"

"Làm gì có nhiều trộm như vậy, ngày ngày bắt. Bây giờ là niên đại hòa bình, có tay có chân ai còn làm trộm? Làm một kẻ ăn xin còn kiếm được nhiều tiền hơn trộm."

Tần Hạo lầm bầm bước vào phòng bếp. Múc một bát cháo to, lại lấy thêm một cái bánh to ở bên cạnh, bưng dưa muối ra.

Lúc mới gia nhập vào ngành, thổi so với trâu còn to hơn, bây giờ một cái đều không thành hiện thực.

"Hứa Thanh nhà người ta không làm cảnh sát còn bắt được một tên trộm. Con làm cảnh sát cái rắm.

" Hửm? "Tần Hạo liếc mắt" Chuyện sảy ra khi nào? "

" Chính là mấy ngày trước, nghe lão Hứa nói, phòng cũ ở bên đó bị trộm lẻn vào. Bị Hứa Thanh đánh cho một trận tơi bời sau đó thả đi. "

" Còn có việc tốt như vậy? "

Tần Hạo mở to hai mắt, nâng tay muốn tìm điện thoại" Tên này cũng không biết tìm tới con, thả cái gì a.. Vô tổ chức, vô kỷ luật, con phải mắng cho cậu ta một trận! ".

Làm cảnh sát ngày nào cũng muốn làm một việc có ý nghĩa, hết lần này tới lần khác đều không gặp được. Tên này ở nhà đợi đều có thể gặp được hàng đưa tới cửa, thói đời gì vậy.

" Ôi chao, đi đã đi rồi, con còn nhiều chuyện làm gì.. Nghe nói nó còn tìm được một cô bạn gái, ở cùng nhà với nó nữa. "Tần Mậu ánh mắt sáng ngời dõi theo Tần Hạo.

" Hài! Tiểu tử đó muốn diện mạo có diện mạo, muốn chiều cao có chiều cao, tìm một bạn gái còn không phải là chuyện vô cùng đơn giản hay sao.. "

Tần Hạo tùy tiện cắn một miếng bánh, nhấm nuốt một lát, không nghe thấy âm thanh trả lời mới nhìn lên. Trông thấy ánh mắt của lão tử nhà mình, động tác nhất thời dừng lại.

" Con cũng biết người ta bộ dáng tốt? Bộ dáng tốt còn biết nỗ lực tìm bạn gái, con thì sao? "

" Con.. Không vội, con mới tìm được việc làm, vội vàng như vậy làm gì. "

Tần Hạo khó khăn đem bánh nuốt xuống, bưng bát húp một ngụm cháo" Bố nhìn con làm gì có thời gian a. Mỗi ngày không biết lúc nào một cuộc điện thoại gọi tới là phải đi, sớm đi tối về. Tìm sớm quá cũng không có tác dụng gì, muốn tìm thì chính là tìm người có thể kết hôn, nếu không thì sớm muộn cũng sẽ chia tay. Người nhìn người trước của Thanh Tử không phải chính là như vậy hay sao.. "

" Người ta đều đã hai người rồi! "Tần Mậu càng bực bội" Biết mình không dễ tìm còn không mau cân nhắc, ngày ngày đều cưỡi trên chiếc xe hỏng của mình lắc lư, con lắc lư cái gì? "

" Bắt trộm a "

" Bắt được chưa? "

"... "

Tần Hạo nhàn nhạt cúi đầu, qua một lúc lại mạnh mẽ ngẩng đầu lên" Mấy ngày trước có một bài báo đã bán cái gì đó, con xem tình huống tám chín phần mười là ổn rồi, đợi con quét mại dâm.. "

" Con quét người ta làm gì? "Tần Mậu lé mắt nhìn anh ta.

" Đó là trái pháp luật! "

" Ngăn trở việc của con không? "

" Nó là trái pháp luật a "

" Người ta là ngươi tình ta nguyện, kiếm tiền vất vả cực nhọc. Con nhất quyết quét người ta, thật nhàn rỗi a? "

" Nó là phạm.. Bố, có phải là bố? "Tần Hạo buồn bực.

Lão tử tịch mịch mười mấy năm rồi, cô đơn khó nhịn.. ai ya!

" Là cái trứng! Ngày ngày không làm chút chuyện chính sự, con khi nào thì tìm bạn gái đem về cho ta nhìn một cái? Đừng nói là con còn trẻ, ngoài trẻ tuổi thì cũng chẳng có gì khác. Còn không nắm chắc điểm này thì ta xem con đi đâu tìm. "

Tần Mậu hùng hùng hổ hổ đặt tờ báo xuống quay người trở về phòng.

" Đợi một chút, bố đừng đem chuyện này làm rối tung lên. Nếu một ngày nào đó quét quét quét, đem bố quét ra, con ở trong cục như thế nào làm người? Con làm sao đối mặt với đồng nghiệp? Đúng không? "

" Ta nhìn tiểu tử con là ngứa da rồi! "

" Không, con nói nghiêm túc.. Bố xem, quân pháp bất vị thân. Xin lỗi, huy hiệu trên vai con, bố đừng.. ai ya, đừng đánh đừng đánh, ăn cơm! "

Tần Hạo cầm cái bánh to ôm đầu trốn tránh" cái kia cái gì, hôm khác ta ở trong cục tìm một cảnh hoa làm bạn gái, đem về cho tiểu tử ngươi xem. "

" Người? Cảnh hoa? Hoa cái rắm!".

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK