• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- “Này! Cô kia!

Nhỏ chậm chạp nhìn xuống, tròn mắt nhìn người con trai đang ngẩng đầu lên, hai tay cậu ta thò vào túi quần. Dưới màn đêm, nhỏ hầu như không nhìn rõ dung mạo.

- Haha, tôi...tôi...à, chó con của tôi bị lạc vào đây, hư quá nó dám trèo lên cây ổi!

Chó biết trèo cây? Nhỏ hố nặng bối rối đến ăn nói linh tinh rồi.

Người kia không đủ kiên nhẫn nghe tiếp. Cậu ta ra hiệu nhỏ tụt xuống. Loan tái mặt đứng thất thần một chỗ ngoài cổng.

Trâm Anh một hồi đắn đo cũng quyết định leo xuống, uổng ghê, còn ổi chín quá trời, nhỏ còn chưa kịp hái xong, kêu kêu cái gì.

Trâm Anh nhét trái ổi cuối cùng vào túi áo, từ từ mò mẫm bám vào cành cây, nhưng lại cảm nhận mình vừa chạm phải thứ gì mềm mềm, nhìn qua thì nguyên một em sâu bé bự yên vị ở bàn tay.

- Aaaaa

Chỉ kịp hét lên, Trâm Anh sợ hãi đạp vào khoảng không biểu diễn màn rơi tự do mạo hiểm, một lần nữa minh chứng cho lực hút của trái đất.

Trâm Anh ngã nhào vào người con trai đứng dưới.

- A!_Cậu hít một hơi, hai tay bị nhỏ ép chặt, chà xát vào da, đau âm ỉ.

Nhỏ từ từ ngước lên, mắt chạm mắt với cậu bạn. Ánh trăng khuất sau đám mây ló dạng, soi rõ khung cảnh nên thơ của đôi bạn trẻ. Nàng nhìn chàng, khuôn mặt đẹp như tạc, từng đường nét mạnh mẽ rõ ràng, mắt to, sống mũi cao vút nam tính, bờ môi bạc gợi cảm, khiến người con gái du côn như nàng rơi khẽ một nhịp. Chàng nhìn nàng, ánh mắt lạnh lùng sắc lẻm, một tay đẩy người đẹp ra khỏi người.

Cậu đứng dậy, thần thái vẫn như cũ.

- Ui da, cậu có cần mạnh tay như vậy không hả?_Trâm Anh nhăn nhó, tên này không biết thương hoa tiếc ngọc là gì à?

- Cậu đang làm gì trong nhà của tôi?

- Tôi chẳng phải đã nói rồi sao, chó con tôi đi lạc vô đây!

Cậu di chuyển ánh mắt xuống dưới chân nhỏ, ổi văng tứ tung. Trâm Anh thoáng chút bối rối, mấy trái ổi này là bằng chứng tố cáo nhỏ rồi.

- Bảo Minh, có chuyện gì thế con?

Loan nhanh chóng túm lấy cơ hội, chạy một mạch vào trong nắm tay Trâm Anh.

- Xin lỗi bạn, thật sự xin lỗi. Con bé ở thành phố mới về nên không biết, cậu bỏ qua cho!

Nói xong, kéo nhỏ chạy đi.

- Ai thế?

Vú Lành nghe tiếng động thì ra xem, Bảo Minh lặng lẽ trở vào, lời nói nghe như tiếng thở dài.

- Mấy đứa nhỏ phá phách!

Chạy được một khoảng, cô Loan buông tay, thở ì ạch trách móc.

- Cháu thấy hậu quả chưa, cũng may là người ta hiền lành không bắt tội!

- Huhuhu, ổi của cháu đâu mất tiêu rồi!

Trâm Anh lại nghĩ đến chuyện khác, đau khổ vì mất hết số ổi nhọc công hái được, cũng tại cái tên kia, có vài trái ổi thôi cũng ki bo, để không cũng hư hết mà.

Cô Loan lắc đầu bất lực, cô còn phải đau tim nhiều với bà nhóc này.

...

Sáng sớm, tiếng gà gáy liên tục réo gọi cái con người nướng khét trên giường. Trâm Anh lấy chăn bịt tai lại, mắt mở không ra.

“Ò...Ó...O...O...”

Nhỏ quăng chiếc gối xuống giường, bực bội hét lên.

- Kêu một tiếng nữa là tao đem mày đi luộc đó!

Nội cười toe toét bước vào, nhặt cái gối lên, đánh yêu vào đầu cô cháu nhỏ.

- Cái con bé này, còn đòi luộc gà nữa cơ đấy, mau dậy đi, hôm nay không phải ngày đầu tiên đến trường à?

Trâm Anh đưa đôi mắt híp lại nhìn đồng hồ. Cuộc đời đen tối gì thế này, mới có 6h mà bắt nhỏ rời giường, giết nhỏ luôn đi.

Đánh răng rửa mặt xong, Trâm Anh chải lại mái tóc. Cô Loan từ đâu bước tới.

- Cháu đi xe đạp được không?

Trâm Anh nghe như sét đánh, trước giờ đi học được đưa rước toàn bằng xe bốn bánh, kể cả những lúc đi học cùng lũ bạn thì cũng được êm mông mà ngồi xe máy điện. Xe đạp là gì? Có trong từ điển phương tiện của nhỏ à?

Cô Loan hiểu ý, khoanh hai tay giảng giải.

- Cháu í, phải học cách sống thôn dã ở đây đi, học sinh chỉ có xe đạp là phương tiện duy nhất, không có bất cứ một lựa chọn nào khác đâu!

Trâm Anh đau khổ, khóc than.

- Tôi đang sống ở đâu vầy nè trời!!!

...

Bảo Minh dắt xe đạp ra, từ từ khép cửa lại.

- Bảo Minh!

Cô gái có nụ cười tươi tắn đập vào mắt cậu, Hải Yến với bộ đồng phục cùng mái tóc đen dài thắt bím xuất hiện thật rạng ngời từ bao giờ.

Cậu dường như không để mắt lắm, vẫn lặng thinh bước ra.

- Hôm nay xe mình bị xì lốp á, cậu cho mình đi hộ đến trường được không?

- Tôi có thể nói không sao?

Hải Yến hạnh phúc ra mặt, e dè ngồi sau lưng Bảo Minh. Cả hai cùng nhau đến trường.

Đi được một khoảng khá xa, Yến tự động vòng tay qua eo Minh, chủ động ôm chàng.

“kíttttttt”

Tiếng phanh xe bất ngờ làm sống mũi cao kều đập vào lưng cậu thiếu niên. Hải Yến nhăn nhó, cậu là quá kích động khi được con gái ôm à? Nhưng cô nhầm rồi, phía trước có vật cản.

- Xin lỗi cậu, xin lỗi cậu nhiều lắm...ây Trâm Anh à? Cháu biết lái xe không đó?_Cô Loan ngồi sau giật thót cả tim ra ngoài.

- Là do tên đó đi đứng không nhìn đường á chứ!_Trâm Anh gong cổ lên cãi, chỉ thẳng mặt đôi tình nhân trước mắt.

Bảo Minh chau mày, định đạp xe đi luôn, nhưng người phía sau cậu không chịu bỏ qua.

- Nè, bạn nói gì kì vậy, rõ ràng khi đi ra ngõ bạn phải nhìn trước ngó sau chứ!

Ôi trời, nổi hết cả da ốc da gà, lông dựng đứng như cộng chổi luôn. Trâm Anh tò mò, bộ con gái ở miền Tây đều có cái giọng chua lè chua lắt đến chảy nước thế à? Bạn trai cô ta có gu độc thiệt!

- Bộ mấy người không biết đường mà né à?

- Thôi, đi thôi Trâm Anh!

Loan thấy tình hình căng thẳng nên giải vây, kéo cô bé thành thị này leo lên xe, khổ quá chứ lị.

Trước khi được cô Loan kéo đi Trâm Anh còn khó chịu lườm Bảo Minh một cái rõ dài.

....

Mới sáng sớm đã bị hãm tài rồi, Trâm Anh lò dò theo chỉ dẫn của cô Loan đi về khu B, khu của khối 11, vừa đi vừa lằm bằm hậm hực.

Đứng trước cửa lớp ghi 11B1, nhỏ nửa muốn vô nửa muốn không, bên trong rất im ắng, một tiếng động nhỏ cũng không có, giáo viên ở đây vô sớm vậy à?

- Em là...

Nhỏ giật mình quay ngoắt người lại, trước mặt là một ngừoi phụ nữ với tà áo dài tím nhạt, mái tóc đen dài mượt mà, ánh mắt dịu dàng, nhìn cô đúng chất một nàng thơ miền Tây sông nước.

- À....dạ em là học sinh từ thành phố mới chuyển đến!

- Trần Nguyễn Trâm Anh đúng không?

- Dạ vâng!

- Đi theo cô!

Cô mỉm cười đi trước, nhỏ lẽo đẻo theo sau.

Sự xuất hiện của Trâm Anh phá tan bầu không khí ngột ngạt im lìm lúc đầu, giờ đây chuỗi những lời bàn tán thì thầm vang lên.

Cô gái xuất hiện tại vùng quê nông thôn với chiếc áo trắng form rộng kết hợp cùng chân váy jeon đến gối, cùng đôi giày sneaker đen chất. Với thời trang này ảnh hưởng không nhỏ đến ánh mắt ngỡ ngàng của các bạn nam, ghen tị len lỏi trong từng mạch máu của các bạn nữ.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK