• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Chương 31: Bị cắm sừng ư?

Cùng lúc đó.

Tần Khải lao nhanh như một mũi tên phi tới tập đoàn Triệu Thị.

Tất cả mọi người trông thấy cách ăn mặc của anh đều phải trố mắt ra nhìn.

“Tên kia mặc đồ ngủ đến công ty ư? Lẽ nào… anh ta sống chúng với sếp mình à?”

“Hu hu! Nữ thần của tôi, sao lại cặp với một con heo thế này? Tức quá mà!”

“Ông trời thật không có mắt! tại sao lại để một tên xấu như ma cấu thế kia làm chồng sắp cưới của sếp chứ?”

Mọi người đều tỏ vẻ ghanh ghét ra mặt, có người còn đấm ngực thể hiện sự bất mãn.

Có người còn báo tin cho Tô Chí Bân.

Hôm qua, sau khi bị Tần Khải đuổi đi, Tô Chí Bân đã thề là sẽ chơi với Tần Khải đến cùng, để anh thành trò cười ở Trung Hải.

Vì thế có vài nhân viên muốn lấy lòng Tô Chí Bân thấy Tần Khải đến công ty đã lập tức báo cho anh ta ngay.

Họ cũng đang mong Tần Khải bị xử lý.

Song, Tần Khải chẳng rảnh đâu mà để mắt đén họ, anh chạy thẳng lên phòng của tổng giám đốc.

Anh đinh giơ tay lên gõ cửa thì chợt nghe thấy âm thành kỳ lạ ở bên trong.

“Oa, sao ngày càng to thêm thế này, đã thế còn cứng nữa…”

Cái gì to, cái gì cứng?

Sau đó đến giọng cười của Triệu Băng Linh: “Đồ xấu xa này, đừng có sờ nữa”.

“Hi hi, cục cưng, sờ cái nào!”

Mẹ kiếp! Gian tình à?

Mà Triệu Băng Linh còn là một nhân vật trong số đó?

Tần Khải méo miệng, sau đó có cảm giác cao thêm.

Mắt anh nhìn thứ gì cũng thấy một màu xanh xanh.

Thôi xong, cuộc hôn nhân còn chưa bắt đầu này đã có một màu xanh mướt rồi.

Mình đã gây ra lỗi gì chứ?

À mà như vậy cũng hay, coi như được giải thoát, vì anh đâu có muốn treo cổ trên cái cây này.

Nhưng vẫn phải nói vài câu cho bõ tức, Triệu Băng Linh ngày thường lạnh lùng như núi băng.

Ai mà ngờ cũng là tay chơi, đã thế còn gian díu ngay trong phòng làm việc?

Tần Khải hào hứng mở cửa rồi đi vào.

Hôm nay anh sẽ bắt gian tại trận, để xem ông cụ Triệu còn nói được gì.

“Á!”

Đột nhiên có tiếng động vang lên, hai người ở trong phòng giật bắn mình.

Họ dừng việc đang làm lại rồi ngước lên nhìn Tần Khải.

“Hai người… hai người đang làm gì thế hả…”

Tần Khải cứ tưởng sẽ được thấy một màn nóng bỏng, nhưng sau đó lại ngẩn ra.

Ngoài Triệu Băng Linh ra thì còn một cô gái xinh đẹp khác đang ngồi trên sofa.

Cô gái mặc một chiếc váy màu đen trông rất quyến rũ.

“Ớ, con gái à?”

Tần Khải không ngờ “bồ” của Triệu Băng Linh lại là phụ nữ.

“Chậc chậc, bảo sao mà em không chịu lấy anh, ra là thích kiểu này”.

Tần Khải dựa người vào cửa rồi chẹp miệng nói.

“Nhưng nói đi cũng phải nói lạ, hai em làm thế này đúng là lãng phí tài nguyên, tiếc quá!”

Hai cô gái vội vàng đứng dậy.

Vương Kỳ ngại ngùng liếc nhìn Tần Khải rồi khôi phục hình tượng thục nữ.

Triệu Băng Linh nhanh chóng sửa sang lại quần áo, sau đó giả vờ bình tĩnh nhìn Tần Khải.

“Cái gì mà thích kiểu này, mẹ anh không dạy anh phải gõ cửa trước khi vào à?”

Tần Khải khoanh tay nói: “Tôi là cô nhi nên không có mẹ, thế nên không cần gõ cửa”.

Ặc!

Vương Kỳ phì cười.

Không ngờ Tần Khải đúng là kiểu người không cần sĩ diện như mình tưởng.

Triệu Băng Linh đen mặt mắng: “Độ dày của da mặt anh có điểm cuối không vậy? Tôi hỏi anh, anh vào phòng ngủ của tôi làm gì?”

Biết ngay lại nhắc chuyện này mà!

Tần Khải cười trừ rồi nhún vai.

“Tôi đi loanh quanh thôi, ai biết trong phòng cô lại có người đâu, đã thế còn đi tắm không đóng cửa”.

“Đi loanh quanh?”

Triệu Băng Linh tức đến mức muốn ăn thịt Tần Khải, phòng con gái là chỗ để anh đi dạo à?

“Tôi thấy anh cố ý thì có, sau này đừng vào nhà tôi nữa, làm tôi phát khiếp lên được”.

Tần Khải cười híp mắt.

“Không vào nữa thì thôi, cô tưởng tôi thích à? Tôi chẳng thèm”.

“Anh!”

Triệu Băng Linh tức điên.

Tên điên này!

“Tần Khải, anh đừng có không biết điều. Nếu hôm nay anh không xin lỗi tôi thì đừng hòng rời khỏi đây. Tư Tư đang đến đây rồi, ba chúng tôi sẽ xử lý anh”.

Tần Khải nghe xong thì cười ra nước mắt.

Một mình Triệu Băng Linh thôi là anh đã đủ nhức đầu rồi.

Giờ còn thêm Chu Tư Tư nữa, khéo anh bị lăng trì mất.

Không được, phải tính kế chuồn thôi.

“Khoan đã, sao cô nói như chỉ có mình tôi sai thế?”, Tần Khải bắt đầu cãi lý.

“Anh nói sao!”

Triệu Băng Linh lạnh lùng lườm anh.

Tần Khải hất hàm rồi nói.

“Tôi có nhìn thấy gì đâu. Mà sao tôi biết cô gái kia ở trong phòng cô chứ, hơn nữa đi tắm mà không đóng cửa. Đàn ông thấy thế mà không nhìn thì chỉ là thằng có vấn đề”.

Nói rồi, Tần Khải còn làm ra vẻ như mình chính trực lắm.

“Còn nữa, cô còn công khai cắm sừng tôi giữa ban ngày ban mặt! Bồ bịch ngay trong văn phòng, cô định giải thích thế nào đây?”

“Cắm sừng?”

“Bồ bịch?”

Hai cô gái ngơ ngác nhìn nhau rồi cùng nhìn Tần Khải, không biết anh đang nói gì.

“Bồ bịch cái gì? Cô ấy là bạn thân của tôi, tên là Vương Kỳ, ban nãy chúng tôi chỉ đùa với nhau thôi”.

Triệu Băng Linh giải thích.

Tần Khải chẹp miệng: “Bạn thân, tôi không tin! Tôi đang nghi ngờ giới tính của cô, bảo sao hôm qua mới gặp, nhà cô đã định gài hàng tôi. Haizz, tôi bị lừa rồi, tôi phải đi tìm ông cô để đòi công bằng, tốt nhất là hôm nay từ hôn luôn”.

Nói rồi, anh vùng vằng định bỏ đi.

Trước khi đi, anh còn không quên liếc xéo Triệu Băng Linh: “Cô nghĩ cho kỹ đi”.

Triệu Băng Linh trợn tròn mắt, á khẩu không biết nói gì.

“Rõ ràng là anh ta sai mà lại thành mình sai rồi, còn có lý lẽ không vậ? Vương Kỳ, cậu nói gì đi”.

Thấy Triệu Băng Linh nổi giận, Vương Kỳ cười nói: “Anh ta cố ý đánh trống lảng đấy, giờ cậu biết thế nào là vô lại chưa?”

Triệu Băng Linh hiểu rồi, nhưng cũng đang tức lắm đây.

“Tớ sẽ không tha cho tên khốn này đâu”.

Vương Kỳ vỗ vai bạn mình: “Sếp à, bớt giận đi. Mức độ vô lại của anh ta vượt ngoài tưởng tượng của tớ, tớ bằng này tuổi rồi mà chưa thấy ai vô sỉ thế bao giờ”.

“Đúng, mặt dày vô địch thiên hạ rồi!”

Triệu Băng Linh gật đầu đồng ý.

Vương Kỳ lắc đầu nói: “Nhưng đó cũng là ưu điểm đấy, cậu nên học theo anh ta. Sau này khi đối phó với mấy lão kia sẽ rất hữu dụng, đảm bảo sẽ chọc cho họ tức chết luôn”.

Đầu Triệu Băng Linh đầy vạch đen.

“Thôi đi, học anh ta ư? Học cái quái gì chứ!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK