• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Từ Linh cảm thấy gần đây Tô Mẫn có chút không bình thường.

Công việc vẫn diễn ra như bình thường, chỉ là cô cũng không biết nàng khác với hồi xưa ở chỗ nào.

Nàng dường như đã phai nhạt đi rất nhiều, cũng không còn quá "Cấp tiến" đối với một số chuyện như trước nữa, như một viên ngọc bích được mài nhẵn, điềm đạm hơn rất nhiều.

Đây là điều mà Từ Linh muốn thấy, thời gian cô đặt cho Tô Mẫn là hai năm, dần dần tẩy đi những vết tích để trở nên mạnh mẽ hơn, không ngờ nàng lại đạt được tâm ý của chính mình nhanh như vậy, mặc dù cảm thấy rất hài lòng, nhưng trong lòng cô cũng mơ hồ cảm thấy bất an, cô cảm thấy dường như có chỗ nào đó không đúng cho lắm......

Lâm Tiêu Tiêu cũng cảm thấy Tô Mẫn không giống nhau, biểu hiện ở rất nhiều khía cạnh, nhưng có thể diễn tả trong một câu —— nàng không còn trốn tránh như trước nữa.

Hôm nay, Nam Dương có một cuộc họp khẩn cấp, gần nhất cuộc chiến giành người với Thánh Hoàng lại bắt đầu bùng lên oanh oanh liệt liệt.

Hồ Phỉ Phi và đám người già của nhà họ Hồ đều có chung một truyền thống, hễ gặp phải người có liên quan đến thánh hoàng là phải đích thân ra trận, hùng hổ, lkhiến cả công ty đều bị cuốn vào trận chiến.

Họp xong, đã hơn tám giờ.

Lâm Tiêu Tiêu mở điện thoại lên và xem, lúc 6 giờ hơn, Tô Mẫn đã gửi cho cô một tin nông.

—— em đang đợi chị dưới lầu.

Một cái khác ở sau bảy giờ.

—— em đang ở siêu thị và mua ít rau và cá, chị không cần phải vội, mở họp xong thì kêu em.

Buổi họp hôm nay quá chính thức, Lâm Tiêu Tiêu không có thời gian nhìn điện thoại, ảo não gọi điện thoại cho Tô Mẫn, sợ nàng tức giận chờ đợi.

Tô Mẫn lại cười: "Vừa lúc, em về nhà nấu xong đồ ăn hết rồi, lúc này đã đậy nắp lại, chị xuống dưới đi, em đang ở dưới lầu."

Hử?

Lâm Tiêu Tiêu đọc tin nông này mà tim cô như bay lên, cô không kịp làm khác, nắm lấy áo khoác và chạy xuống.

Dưới lầu có chút tuyết đang bay.

Tô Mẫn đang đứng dưới ánh đèn, nàng có hơi lạnh, hai tay thở phì phò, chân nhẹ nhàng chen chúc, nhìn Tiêu Tiêu đi xuống, cô mỉm cười bước tới chào hỏi.

Một tay quen thói ôm eo của Lâm Tiêu Tiêu, Tô Mẫn ôm cô: "Sao lại vội vàng như vậy? Quần áo còn chưa mặc xong."

Lâm Tiêu Tiêu hơi thở hổn hển, "tại sao không gọi điện thoại cho chị?"

Nàng đã đợi bao lâu rồi, quay đi quay lại bao nhiêu lần rồi?

Tô Mẫn cong môi: "Biết chị đang bận, được rồi, phó giám đốc Lâm, chúng ta về nhà ăn cơm đi." Nàng cúi đầu hôn lên môi Lâm Tiêu Tiêu, Lâm Tiêu Tiêu cười như một đứa trẻ.

Gần đây, Tô Mẫn luôn đến đón cô khi tan sở.

Khi mới bắt đầu, cô ấy nghĩ rằng mình bị lóa mắt, hoặc là cho rằng đây chỉ là do Tô Mẫn có hứng thú.

Nhưng sau đó, khi Tô Mẫn nghiêm túc nói với cô ấy: "Em cảm thấy rất hạnh phúc khi chờ người yêu em tan sở", trái tim của Lâm Tiêu Tiêu chợt mềm mại.

Ai bảo Tô Mẫn lạnh lẽo khó hiểu phong tình.

Nếu nàng thật sự muốn đối xử tốt với một người nào đó, sẽ thực sự khiến người kia cảm thấy được hạnh phúc vây quanh.

Đã về đến nhà.

Lâm Tiêu Tiêu rửa tay, tay có chút lạnh, Tô Mẫn đi tới, nắm tay cô, đặt ở trên môi nhẹ nhàng thở dài: "Thể chất của chị hơi lạnh, đợi đó để em nấu thuốc bắc cho chị uống."

"Không cần." Lâm Tiêu Tiêu dứt khoát cự tuyệt, "Nó rất đắng.."

Lắc lắc đầu, Tô Mẫn không có biện pháp gì với cô.

Thật sự.

Trong mắt người ngoài, Lâm Tiêu Tiêu tuyệt đối mạnh mẽ, khí thế bức bách, thậm chí có lúc cho người ta cảm giác áp chế.

Nhưng ở nhà, đối với Tô Mẫn, cô chỉ giống như một đứa trẻ đang muốn ăn kẹo mà thôi.

Thịt lợn kho được hầm vừa miệng, cho vào miệng bóp nhẹ là tan ra giữa môi và răng, da hơi dính và nhai rất dai, lúc nhai có cảm xúc khá tốt, Tô Mẫn thậm chí còn nấu cho Lâm Tiêu Tiêu món mướp đắng trộn rau, biết cô sợ nị, còn muốn giữ dáng.

Lâm Tiêu Tiêu ăn bữa ăn này một cách vui vẻ, bọn họ ở cùng nhau cũng đã hình thành thói quen.

Lâm Tiêu Tiêu phụ trách rửa bát, Tô Mẫn phụ trách nấu cơm.

Trong lúc cô đang rửa bát, Tô Mẫn liền đi xem thuốc đun sôi, vừa ngửi thấy mùi thì Lâm Tiêu Tiêu không muốn uống nữa, cô vừa lau bát, trong lòng cũng vừa đếm ngày tháng.

Đã bốn mươi lăm ngày.

Có... mười lăm ngày.

Sau này sẽ ra sao đây?

Thời gian càng ngày càng đến gần, trong lòng Lâm Tiêu Tiêu càng ngày càng lo lắng, cô vừa hoảng sợ vừa bồn chồn, vừa có chút chờ mong.

Cô hy vọng, khi đến thời hạn hai tháng đó, Tô Mẫn sẽ nói với cô rằng: "Thố Thố, em luyến tiếc chị, em sẽ không đi."

Cô lại càng sợ hãi.

Sợ hãi thật sự hai tháng sau, Tô Mẫn cứ rời đi như vậy, đến lúc đó, cô còn có lập trường gì để giữ lại nàng?

Ước định hai tháng kia là do cô tự đặt ra.

Tưởng tượng đến Tô Mẫn có khả năng rời đi, đôi mắt của Lâm Tiêu Tiêu có hơi nóng, cô vốn là một người mạnh mẽ, nhưng vì Tô Mẫn, mọi rào cản của cô đều bị phá vỡ, và trái tim của cô rõ ràng đã được trao cho nàng.

"Chị đang nghĩ gì vậy?" Tô Mẫn nghiêng người ôm cô từ phía sau, cô thật sự càng ngày càng quen với những hành động thân mật như vậy.

Lâm Tiêu Tiêu giấu diếm lắc đầu, "Không có việc gì."

Tô Mẫn cười, "Mau tới đây, không cần trốn tránh."

Lâm Tiêu Tiêu:......

Chén thuốc bắc này là Tô Mẫn vừa đấm vừa xoa đè nặng cô đi khám ở chỗ một vị bác sĩ nổi tiếng ở đây, lúc khám bệnh Lâm Tiêu Tiêu rất ngoan, cảm thấy người ta nói gì cũng đúng, cũng thành thật nấu thuốc đàng hoàng, nhưng hương vị kia quả thực...... Lần đầu tiên uống nó, Lâm Tiêu Tiêu đã nôn ra.

Khi Tô Mẫn mang bát thuốc ra, Lâm Tiêu Tiêu đã nằm sẵn, cô ấy nằm trên giường và trùm chăn bông lên đầu.

Đúng là đáng yêu.

Tô Mẫn không khỏi muốn bật cười, dáng vẻ sợ hãi này đúng là không khác gì hồi còn bé cả.

Nàng đi lên trước, để thuốc đã nguội sang một bên.

"Thố Thố."

Tô Mẫn đi tới chọc vào vai cô ấy, Lâm Tiêu Tiêu di chuyển, nhưng không nhìn lại.

Tô Mẫn cười một tiếng, cô bước đến bên kia giường, vén chăn bông lên.

Lâm Tiêu Tiêu kiều khí bĩu môi, "Chị không muốn uống."

Tô Mẫn mỉm cười, nàng cúi đầu hôn lên môi cô.

Lâm Tiêu Tiêu đột nhiên mở mắt ra, trong lòng kinh ngạc, thuốc đắng vào miệng cùng môi cô, Tô Mẫn khóe mắt cong cong, khẽ cười.

Một ngụm uống xong rồi.

Lâm Tiêu Tiêu vẫn duy trì một tư thế cứng nhắc.

Tô Mẫn lại uống ngụm thứ hai.

Cứ đút thuốc như thế.

Lâm Tiêu Tiêu chỉ được nhìn thấy cảnh này ở trên TV hoặc trong tiểu thuyết.

Đồng cam cộng khổ sao......

Một bát thuốc mà các tế bào của toàn cơ thể sẽ kháng lại khi uống nó, nhưng lại bị hai người họ uống một cách thích thú.

Cuối cùng, Tô Mẫn nhìn chằm chằm Lâm Tiêu Tiêu: "Miệng của em bị đắng tới mức tê hết cả."

Lâm Tiêu Tiêu mặt đỏ bừng, tim đập rộn ràng, rõ ràng là cô và nàng đã gần kề da thịt rồi, nhưng mỗi lần...Tô Mẫn chủ động thân cận đều khiến cô muốn ngừng mà không được, cứ rung động giống như mối tình đầu vậy.

Nhìn thấy nàng nói khổ, Lâm Tiêu Tiêu ngồi dậy, cô lấy một viên kẹo từ ngăn kéo bên giường ra.

Tô Mẫn thật sự không nhịn được nở nụ cười khi nhìn thấy cảnh này, "Chị nói chị xem, đường đường phó giám đốc Lâm, lại sợ uống thuốc, còn trộm giấu kẹo."

Lâm Tiêu Tiêu iếc cô một cái rồi bỏ qua lời mỉa mai của cô, mở gói kẹo bỏ vào miệng, sau đó đứng dậy quỳ trên giường, vòng tay ôm cổ Tô Mẫn.

Làm nàng cũng cảm nhận được hương vị ngọt ngào.

Cũng không thể để nàng chịu khổ mà không được ăn ngọt nhỉ?

Hôn, sẽ khiến người mê muội.

Lâm Tiêu Tiêu cảm thấy nếu cô có thể tiếp tục làm việc này, cô chỉ hận không thể vứt hết toàn bộ công việc ở Nam Dương, chỉ nghỉ cùng Tô Mẫn ở bên nhau, mỗi ngày chẳng cần làm cái gì cả, như vậy cũng đủ rồi.

Nhưng cô ấy không thể.

Cha mẹ cô từ nhỏ đã vì cô mà tan nát cõi lòng, bây giờ hai người đều đã già yếu, thân thể không tốt, Lâm Tiêu Tiêu mua cho họ một biệt thự ở ngoại ô, làm một cái sân nhỏ, bọn họ chỉ cần ở đó vui vẻ trồng hoa nuôi cỏ là được, bảo dưỡng tuổi thọ, trước đó vài ngày Lâm Tiêu Tiêu đi xem, thấy bọn họ sống vô cùng tốt.

Ngày hôm sau là một ngày nghỉ ngơi.

Lâm Tiêu Tiêu mang theo Tô Mẫn trở về nhà một chuyến.

Tô Mẫn trên đường vô cùng khẩn trương, "Em...... Em có nên nói gì không?"

Nàng mua rất nhiều quà, nhưng lại không rõ hai bác thích cái gì.

Nàng biết lần này mình đi sẽ dùng thân phận bạn bè để đi, nhưng vẫn không nhịn được mà cảm thấy khẩn trương.

Lâm Tiêu Tiêu mỉm cười: "Bọn họ biết em, em đi sẽ biết."

Cô thích xem Tô Mẫn cứ lo lắng vì cô như vậy.

Tô Mẫn không nghĩ nhiều, cho rằng ý mà cô nói là ba Lâm mẹ Lâm còn nhớ rõ bộ dạng khi còn nhỏ của nàng.

Nhưng khi đến nơi, Tô Mẫn mới nhận ra mọi chuyện không như cô tưởng tượng.

Ba Lâm tuy đã trung niên nhưng khí chất lại mang theo vẻ nho nhã của thư sinh, ông mang theo một cái kính gọng bạc đi ra chào đón hai người, "Cuối cùng cũng tới."

Ông vỗ vỗ bả vai của Tô Mẫn, "Cháu mà không đến nữa thì đứa con gái này của bác..."

"Bố ~" Lâm Tiêu Tiêu gióng như làm nũng túm chặt cánh tay của ba Lâm, không cho ông nói tiếp.

Mẹ Lâm cũng từ trong phòng đi ra, bà vẫn xinh đẹp và khí chất như trong trí nhớ của Tô Mẫn, nhưng lại điểm thêm một vài sợi tóc bạc: "Vào đi, Mẫn Mẫn thật sự không thay đổi, vẫn đẹp giống trên ảnh chụp nhỉ."

Trên ảnh chụp?

Tô Mẫn bước vào với dấu chấm hỏi trên trán.

Trong nhà, ba Lâm mẹ Lâm đều thực nhiệt tình, thái độ của họ khiến Tô Mẫn rất thoải mái.

Lâm Tiêu Tiêu vào bếp cắt hoa quả, mẹ Lâm lôi kéo tay Tô Mẫn: "Mấy năm nay vất vả lắm đúng không, Tiêu Tiêu đã nói với chúng ta biết rồi, sau này, cháu cứ xem đây là nhà của mình, nhớ thường xuyên đến nhé."

Ba Lâm cười ha hả: "Đúng vậy, bác gái của cháu nói không sai, hai đứa vất vả lắm mới được ở bên nhau, không có việc gì thì thường xuyên lại đây, nếu không phải cháu tới thì Tiêu Tiêu cũng không chịu trở lại.

Tô Mẫn há hốc mồm kinh ngạc nhìn hai người.

Mẹ Lâm cùng ba Lâm liếc nhau, mẹ Lâm vỗ đầu một cái, "Ai da, nhìn hai ông bà già chúng ta này, lại lắm miệng rồi, hóa ra Tiêu Tiêu không nói với cháu hả."

Đúng vậy.

Lâm Tiêu Tiêu đã nói với bố mẹ cô về chuyện này từ rất lâu rồi.

Là một người đã từng cùng Tử Thần gặp thoáng qua, cô có cái gì không dám chứ.

Khi lần đầu tiên cô ấy nói với ba Lâm mẹ Lâm rằng cô ấy thích Tô Mẫn, cả hai đều cho rằng cô tương tư thành bệnh, còn cho rằng đó chỉ là lời của một đứa bé mà thôi, cho nên cũng không xem trọng.

Nhưng năm đó, khi thư thông báo về bệnh tình nguy kịch được đưa tới, ba Lâm và mẹ Lâm ngồi ở mép giường khóc thút thít nghe thấy Lâm Tiêu Tiêu ở trong mộng vẫn luôn kêu tên của Tô Mẫn thì bọn học liền biết biết rằng đứa trẻ này cũng không phải đang đùa giỡn.

Mấy năm nay.

Tô Mẫn tuy rằng không gặp Lâm Tiêu Tiêu.

Nhưng mà từ khi Lâm Tiêu Tiêu đến Nam Dương nắm quyền và có được sức mạnh của riêng mình, điều đầ u tiên cô làm là tìm được Tô Mẫn, bí mật quan sát và tìm hiểu mọi thứ về cô.

Tình yêu thầm cay đắng đến nhường nào?

Mẹ Lâm đã mấy lần nhìn thấy con gái khóc thầm trên giường, có lúc cô còn dựa vào giường ngơ ngác nhìn ra ngoài cửa sổ.

Bà và ba Lâm cảm thấy đau khổ, đồng thời không hiểu tại sao con gái mình lại si mê như vậy, dù sao đó cũng chỉ là cuộc gặp mặt lúc bé mà thôi, cứ cần phải nhớ mãi không quên cả đời như vậy sao?

May mắn thay...... Tô Mẫn cuối cùng cũng đáp lại.

Ba Lâm và mẹ Lâm tuy rằng từ nhỏ đã cho Lâm Tiêu Tiêu cảm nhận được hoàn cảnh gia đình dân chủ, nhưng điều đó không có nghĩa là họ không quan tâm đến việc con gái mình thích phụ nữ.

Nhưng mà...... khi chứng kiến ​​con gái mình bước ra từ bờ vực sinh tử, và niềm tin về cuộc sống duy nhất của cô lại là Mẫn, làm sao họ vẫn có thể nhẫn tâm từ chối được?

Sau khi ăn xong.

Tô Mẫn muốn đi đến phòng của Lâm Tiêu Tiêu nhìn xem, nhưng phó giám đốc Lâm mặt đỏ, giống như một cô gái nhỏ, cảm thấy xấu hổ: "Không cho em đi, sau này...... Thật sự ở bên nhau mới cho em đi xem."

Tô Mẫn càng trở nên tò mò hơn.

"Thực sự ở bên nhau gì thế?" Mẹ Lâm nghĩ đó là lời tán tỉnh giữa những cặp tình nhân trẻ tuổi, "Ha ha, tất nhiên không thể để Mẫn Mẫn xem được rồi, mấy cái đồ ở trong phòng, mẹ nhìn mà cũng...... Chậc chậc."

Tô Mẫn cười nhìn Lâm Tiêu Tiêu: "Chị còn có gì giấu em hả?"

Lâm Tiêu Tiêu hừ lạnh, "Phải xem biểu hiện tương lai của em đã."

Trò chuyện với ba Lâm mẹ Lâm, Tô Mẫn rất thoải mái và cũng có thể cảm nhận được tình yêu thương như ở nhà mình vậy.

Lâm Tiêu Tiêu rất hạnh phúc, cô luôn dựa vào mẹ, dịu dàng nhìn Tô Mẫn.

Đây từng là khung cảnh xuất hiện trong giấc mơ của cô.

Mang theo Tô Mẫn tới xem ba mẹ, và bây giờ điều đó thực sự trở thành hiện thực.

Hôm nay mọi thứ đều như mơ.

Khi rời đi, mẹ Lâm bắt lấy tay Tô Mẫn ân cần dặn dò: "Nhất định phải thường xuyên ghé qua đây thăm bác nhé."

Ba Lâm thành thật gãi đầu.

Hai vợ chồng có một mối quan hệ rất tốt, xây dựng gia đình ấm áp như vậy là điều mà Tô Mẫn vẫn luôn mơ ước, nàng thự c sự rất muốn gặp lại mẹ mình, muốn quay về thời gia đình ấm áp của xưa kia.

Tô Mẫn nghiêm túc gật gật đầu.

Lên xe.

Lâm Tiêu Tiêu hỏi: "Có chuyện gì cần làm sao?" Cô thấy Tô Mẫn thường xuyên nhìn vào điện thoại của mình sau bữa trưa hôm nay, lập tức biết nàng có sắp xếp, cho nên mới dỗ ba mẹ rời đi.

Tô Mẫn: "Đi gặp sư phụ, em có chuyện muốn nói với chị ấy."

Nàng rất thích hoàn cảnh của nhà họ Lâm, trong lòng cũng biết rõ ràng gia đình này đã phải trải qua những gì, càng cảm thấy rằng mối quan hệ gia đình này là đáng quý.

Nếu mẹ vẫn ở......

Khống chế không để cho chính mình suy nghĩ lung tung, xe dừng lại, Lâm Tiêu Tiêu mỉm cười nhìn Tô Mẫn: "Còn lâu không? Không lâu, thì chị chờ em."

Tô Mẫn sờ sờ tay cô: "Chị đi về trước đi."

Có chút chuyện quan trọng cần phải nói.

Thời gian dài hay không, nàng chưa thể đoán trước được,

Đến văn phòng, thời điểm này đã là giờ nghỉ trưa, lặng yên không một tiếng động.

Trợ lý đều đi nghỉ ngơi, Từ Linh đang cúi người đếm tài liệu trên mặt đất, cẩn thận đọc hết trang này đến trang khác, Tô Mẫn đi tới phía sau cô, "Sư phụ, để em làm cho."

Từ Linh vừa nhấc đầu thấy Tô Mẫn, mỉm cười, "Sao em lại tới đây?"

Hôm nay không nên nghỉ ngơi sao?

Tô Mẫn cười không nói lời nào, cúi đầu giúp Từ Linh đếm hồ sơ, phân loại rõ ràng.

Từ Linh đứng thẳng người, đấm đấm eo, "Ai da, già rồi, may mắn có em."

Tay Tô Mẫn dừng lại, nàng ngửa đầu lật xem tài liệu ở trong tay: "Em cũng rất biết ơn khi được gặp sư phụ ở trong cuộc sống của mình, sau này, dù em có làm trong ngành gì, thì chị cũng là sư phụ cả đời của em."

Những lời này gióng như búa tạ đập mạnh vào đây, Từ Linh ngẩng đầu khiếp sợ nhìn Tô Mẫn.

Mẫn Mẫn...... Nàng nói gì vậy???

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK