• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tô Mẫn nhìn Tô Bồi, khi còn nhỏ, nàng vô cùng vô cùng yêu ba mình, có sự tin tưởng và dựa dẫm tuyệt đối vào ông, chỉ cần có ba ở, Tô Mẫn cảm thấy cho dù trời có sập xuống cũng có ông khiêng. Nhưng bây giờ, gương mặt của ông lại khiến nàng sợ hãi vô cùng, "Ba, con biết, ba đã phái người tra xét con và cũng tìm người tra xét Lâm Tiêu Tiêu, theo như ba nghĩ, chúng ta đang ở bên nhau."

Nàng không nghĩ đến việc che giấu, và nàng biết cho dù có giấu diếm cũng không thể che giấu được.

Tô Mẫn bề ngoài rất bình tĩnh nhưng trái tim đã khẩn trương đến run rẩy, "Ba, con từ nhỏ đến lớn, không muốn điều gì cả, thậm chí bây giờ còn sống giống như cái xác không hồn, không có tự mình, nhưng giờ đây, nhờ chị ấy, con mới cảm nhận được cái gì gọi là tồn tại, cái gì gọi là hạnh phúc, ba, con cầu xin ba, đừng tách bọn con ra có được không."

Nói xong lời cuối cùng, âm thanh của nàng đã mang theo nghẹn ngào.

Từ nhỏ đến lớn, Tô Bồi trước nay chưa thấy con gái mình như vậy, cho dù năm đó bởi vì biết được việc Lâm Tiêu Tiêu không còn sống là giả, nàng cũng chỉ làm ầm lên một thời gian, khóc lóc một thời gian nhưng cuối cùng cũng thuận theo, nhưng hôm nay, Tô Bồi thấy được ở trong mắt nàng có sự quyết tuyệt.

Ha hả.

Tô Bồi cười lạnh, cơ bắp trên mặt cử động, "Con biết nhiều nhỉ, nhưng có phải con đã quên mất chuyện gì không?"

Tô Mẫn trầm mặc một lát, "Ba, năm đó có rất nhiều lời con nói ra cũng là vì con muốn ba không đắm chìm vào chuyện mẹ rời đi nữa."

Nhắc tới chữ "Mẹ" này, Tô Bồi giống như đã bị cái gì chọc trúng, lập tức táo bạo: "Mẫn Mẫn, con đã nhìn thấy sau khi mẹ con rời đi ba đau khổ cô đơn đến nhường nào, chuyện như vậy ba tuyệt đối không thể để nó phát sinh lần nữa ở trên người con, đừng có đi yêu một ngườin ào cả, tình yêu là chữ không đáng tin nhất ở trên đời này, nó có thể dễ dàng phá hủy một người. Ở lại bên người của ba, ba sẽ vĩnh viễn bảo vệ con, sẽ không để con phải chịu bất kỳ tổn thương nào cả, được không?"

Tô Bồi hai mắt đỏ đậm, gắt gao nhìn chằm chằm Tô Mẫn.

Từ khi còn bé đến khi trưởng thành, đây là lần đầu tiênTô Bồi nói với Tô Mẫn nhiều lời như vậy.

Tô Mẫn nghe xong như có tảng đá lớn trong lòng, "Chị ấy sẽ không."

Trên đời này, còn ai quan tâm đến nàng hơn Lâm Tiêu Tiêu nữa chứ.

Ba bị ám ảnh bởi mẹ.

Lâm Tiêu Tiêu và nàng sao mà không phải chứ?

Tô Mẫn cúi đầu, không nói chuyện nữa, nàng biết tâm tư của Tô Bồi, ây giờ dù cô có nói bao nhiêu, nói bao nhiêu lý do thì ông cũng cũng không nghe theo, ngược lại sẽ càng kích thích ông.

Tô Bồi nhìn con gái, đứa con mà ông dành hết công sức nuôi dưỡng và lớn lên kể từ khi Dĩ Nhu rời đi.

Nàng trông rất giống mẹ của mình.

Nhưng tính cách lại giống ông như đúc.

Không đâu vào tường thì chưa từ bỏ ý định.

"Cứ như vậy đi...... Ba, con đã nói tất cả những gì nên nói rồi." Tô Mẫn nhìn ông, nàng muốn rời đi. Ông bà tuổi đã lớn rồi, ngày càng già yếu, nàng không bọn họ quay về còn phải buồn rầu thối ruột về chuyện tranh cãi của hai ba con.

Vẻ mặt của Tô Bồi đột nhiên trở nên rất nhợt nhạt, ông nhìn Tô Mẫn: "Mẫn Mẫn, con còn nhớ rõ hồi bé ba đã nói gì với con không?"

Vẻ mặt của ông như vậy, khiến Tô Mẫn trong lòng phát lạnh.

Tô Bồi lấy ra một điếu thuốc và châm lửa, "Ba đã nói với con rằng nếu con muốn đánh bại một người, một kẻ vô cùng mạnh mẽ, con phải chọc vào nơi mà người kia sợ đau nhất."

Ông đứng dậy, hít một hơi khói, đi đến bàn cà phê trong phòng khách, ngồi xổm xuống, mở ngăn kéo, "Con là con gái của mẹ. Lẽ ra phương pháp này không nên dùng với con, nhưng con đã làm ba con thất vọng quá rồi."

Tô Bồi lấy trong ngăn kéo ra một chiếc túi da bò dày cộp, quay lại ghế sô pha đặt lên bàn cà phê, nhìn Tô Mẫn một cách dửng dưng: "Con hãy nhìn cái này đi đã rồi lại đưa ra quyết định."

********

Tô Mẫn cũng không biết mình ra khỏi nhà bằng cách nào.

Nàng lang thang không có mục tiêu đi ở trên đường cái, người đi đường sôi nổi hỗn loạn đi ngang qua, thổi qua bên tai nàng, nhưng nàng lại không nghe thấy gì cả.

Cái xác không hồn.

Nàng thực sự không thể cảm nhận được tình cảm của mình nữa.

trời bắt đầu mưa nhẹ và sự thay đổi đột ngột này khiến người đi đường phải tăng tốc độ nhanh chóng.

Tô Mẫn vẫn lê những bước chân nặng nề một cách lang thang không có mục tiêu

Là Lâm Tiêu Tiêu.

—— Mẫn Mẫn, cuối cùng em cũng nhận ra tôi.

Mẫn Mẫn, không cần đẩy chị ra, chị... Chị sẽ chết đấy.

......

Là Tô Bồi.

—— Ba muốn con tự nhìn xem tình cảm của con hát hèn hạ đến mức nào, không cần nghĩ rằng ba đang dụng tâm kín đáo, muốn dụng tâm kín đáo cũng phải do đối phương không làm ra chuyện có thể bị ba bắt lấy nhược điểm mới được.

Ánh mắt của con là gì thế? Hận ba hả? Ba càng hận cô ta, đứa con gái ngoan của ba mọi thứ đều tốt, sao bỗng dưng gặp được cô ta thì thay đổi chứ?

Mẫn Mẫn, chỉ cần con trở về, ba có thể xem như chưa từng xảy ra chuyện gì cả. Lâm Tiêu Tiêu vẫn như cũ có được gia đình hạnh phúc của cô ta, còn con vẫn như cũ là đứa con gái ngoan của ba.

Ha ha, con cảm thấy con có Từ Linh, có Lâm Tiêu Tiêu, có dì của con lý giải, quyền thế và địa vị của bọn họ có thể giúp con không còn nỗi sầu lo sao? Con sai rồi, Mẫn Mẫn, bọn họ dù sao cũng là người ngoài, không thể trả giá toàn bộ mọi thứ vì con được, cũng chỉ có ba có thể liều mạng vì con.

......

Tô Mẫn cứ thế chết lặng đi ở trên đường cái nửa giờ, trên đường, điện thoại di động của nàng vang lên, cũng không thèm quan tâm.

Đến cuối cùng, Từ Linh đã phải tìm người để xác định vị trí của nàng rồi tìm được nàng.

Nhìn thấy học trò như vậy, Từ Linh đau lòng không thôi, cô không quan tâm đến bất cứ điều gì, trực tiếp xuống xe và nắm lấy nàng.

Cơ thể của Tô Mẫn vô cùng lạnh lẽo, khi Từ Linh bắt lấy tay nàng thì đã bị cơ thể của cô làm lạnh rùng mình, nhưng khi Tô Mẫn quay đầu nhìn cô, Từ Linh mới phát hiện ra thứ lạnh lẽo nhất nhưng màtrái tim của nàng.

"Sư phụ......"

Cơ thể Tô Mẫn lung lay như sắp đứng không vững.

Nàng rốt cuộc vẫn đánh giá thấp Tô Bồi.

Từ Linh đưa Tô Mẫn về nhà của mình, bắt nàng thay quần áo và tắm nước nóng.

Lúc này nếu bị cảm mạo thì không dễ lành được.

Cơ thể của Từ Linh cũng ướt sũng, khi cô bước ra khỏi phòng tắm, Tô Mẫn đang ôm chân nhìn ra ngoài cửa sổ, thu mình lại giống như một quả bóng, đáng thương vô cùng.

Từ Linh thở dài thườn thượt, "Mẫn Mẫn."

Tô Mẫn quay đầu, nhìn sư phụ.

Từ Linh bước tới bên người nàng, nhẹ nhàng chạm vào tóc nàng: "Là do bên phía Tô Bồi đúng không?"

Trừ bỏ Tô Bồi, cô không thể nghĩ ra có kích thích gì có thể làm Tô Mẫn giống như một cái xác không hồn như vậy.

Tô Mẫn thân thể có chút run lên, cô ôm lấy eo của sư phụ mình, áp hai má vào đó mà khóc thầm.

Nàng không thể nói cho sư phụ.

Lấy quyền thế của sư phụ đsung là không cần kiêng kị Tô Bồi cái gì cả.

Nhưng mà ông nói không sai.

Cá chết lưới rách. (*)

(*) cá chết lưới rách: bên sứt càng bên gãy gọng; mất cả chì lẫn chài (hai bên đấu tranh cuối cùng đều bị tận diệt)。

Nếu ông thật sự liều mạng, Từ Linh chắc chắn sẽ bị tổn thương.

Bây giờ cô còn đang có rất nhiều vấn đề khó giải quyết.

Tô Bồi quả thực có thể nhìn thấu tâm can của Tô Mẫn, dễ dàng nắm lấy điểm yếu của nàng, tất cả mọi con đường lui và sự giúp đỡ mà nàng có thể nhờ cậy đều bị ông phá bỏ hết.

Từ Linh nhìn thấy Tô Mẫn như vậy, tim như bị dao cắt, "Mẫn Mẫn, em nói chuyện đi."

Tô Mẫn cắn môi không nói gì, chỉ có nước mắt tuôn rơi.

Thân thể của nàng rất lạnh.

Trái tim, lạnh hơn.

Đó đã từng là tín ngưỡng nàng muốn dùng để trợ giúp cô bò ra đáy cốc.

Bây giờ cũng chỉ là một giấc mộng của Hoàng Lương, sau khi tỉnh lại từ trong mộng, nàng vẫn nặng nề ngã xuống, những ký ức đẹp đẽ lại hóa thành bụi gai mọc đầy đất, đâm ở trên người, máu tươi đầm đìa, đau vô cùng.

Không biết qua bao lâu.

Tô Mẫn mới chậm rãi tỉnh lại, Từ Linh ở ngay đối diện ghế sô pha, cau mày nhìn cô chằm chằm.

Cô biết Tô Mẫn.

Biết nàng là một người kiên cường đến cỡ nào.

Hôm nay nàng đã trải qua chuyện gì mà khiến cô suy sụp như vậy, giống như linh hồn cũng không còn nữa vậy.

"em tỉnh rồi." Từ Linh đi tới, đưa tay sờ sờ trán của nàng: "Đỡ hơn rồi, còn hơi sốt nhẹ, em xem điện thoại một cái đi, phó giám đốc Lâm đã gọi rất nhiều cuộ c cho em."

Vừa nghe đến cô, Tô Mẫn mũi cay xè không chịu nổi, nước mắt lại trào ra.

Từ Linh nhìn đau lòng, nhưng cô lại không thể nói bất cứ điều gì, và cô không thể làm gì được.

Khi Lâm Tiêu Tiêu đến đón Tô Mẫn thì cô đã sắp phát điên rồi, hôm nay Tô Mẫn mất liên lạc nửa ngày, cô đã tìm kiếm tất cả những nơi mà cô có thể tìm thấy.

Từ Linh mở cửa, "Em ấy bị sốt, ở chỗ tôi ngủ cả trưa."

Lâm Tiêu Tiêu thót tim, "Sao lại bị sốt chứ?"

Từ Linh không nhìn vào mắt cô, mà thay vào đó là nhìn vào phòng, "Để em ấy tự mình nói chuyện với cô đi."

Tô Mẫn ngồi dậy, đắp chăn trên người, vẻ mặt rất nhợt nhạt, giống như lần đầu tiên Lâm Tiêu Tiêu nhìn thấy nàng, như một ngọn núi vô hình không cách nào có thể xuyên qua được: "Có tlẽ là do quá mệt mỏi thôi."

Trên đường trở về.

Lâm Tiêu Tiêu quay đầu nhìn Tô Mẫn rất nhiều lần, nàng luôn nhắm mắt dựa vào ghế phụ, cau mày, như thể vẫn không thoải mái.

"Về nhà nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai xin nghỉ một ngày."

Tô Mẫn không mở mắt ra, "Không cần, em còn có rất nhiều chuyện phải làm."

Lâm Tiêu Tiêu nhìn chằm chằm nàng hồi lâu, trái tim cô như bị kim châm.

Rốt cuộc chuyện gì đã xảy ra vậy?

Trở về nhà.

Tô Mẫn nằm trên giường, cô có vẻ rất mệt, thể lực suy kiệt, thậm chí còn không quay đầu lại.

Lâm Tiêu Tiêu chạm vào đầu nàng và đo nhiệt độ cơ thể, người nàng vẫn luôn sốt nhẹ.

Đêm nay, cô canh giữ cho Tô Mẫn ngủ, căn bản không ngủ được.

Khoảng sáu giờ ngày hôm sau, cô bàng hoàng mở mắt ra và thấy Tô Mẫn đang gối tay nhìn chằm chằm vào mình.

Phát hiện cô tỉnh, Tô Mẫn xoay người.

Lâm Tiêu Tiêu im lặng một lúc, cô đứng dậy, chạm vào trán Tô Mẫn một lần nữa và thở ra.

Cơn sốt cuối cùng cũng giảm bớt.

Cơm sáng, Lâm Tiêu Tiêu không có tâm trạng nấu, vì vậy đã gọi điện thoại và yêu cầu Sue mang một ít đến đây.

Cháo và dưa chua đơn giản.

Lâm Tiêu Tiêu nhìn Tô Mẫn, "Buổi tối để chị đi đón em, sao ngày hôm qua lại gặp mưa được chứ?"

Tô Mẫn cúi đầu, "Em chỉ là hơi mệt cho nên muốn thả lỏng một chút."

Buổi sáng ra cửa, áp suất không khí luôn ở mức thấp.

Ở trên xe, Lâm Tiêu Tiêu phát hiện Tô Mẫn sẽ luôn nhìn chằm chằm vào cô một cách bí mật,, ánh mắt si ngốc, nhưng lại quay đi khi hai người định nhìn nhau.

Lâm Tiêu Tiêu trong lòng đặc biệt bất an, Tô Mẫn như vậy khiến cô cứ có cảm giác như đã xảy ra chuyện gì đó.

Bởi vì sắp gần cuối kỳ.

Các kỳ thi của trường học dường như cũng thi xong hết rồi, Nguyên Bảo cũng thu dọn đồ đạc theo Lão Hà ra nước ngoài.

Trước khi đi, nàng còn tìm Tô Mẫn, "Chị ấy bị bệnh, bị bệnh rất nặng rất nặng, cho nên mới muốn đẩy mình ra.."

Nguyên Bảo đôi mắt hốc hác, nhưng cũng không giống như một mảnh tro tàn trước kia, đã có tia sáng, "Mình muốn đi bắt chị ấy về đây, sau đó suốt quãng đời còn lại sau này sẽ tra tấn chị ấy cả đời.

Đây là Nguyên Bảo, cô luôn nói được thì làm được.

Tô Mẫn không thể không nhìn lên bầu trời.

Còn nàng thì sao?

Nàng nên làm gì?

Ai có thể nói cho nàng biết được không?

Buổi chiều Từ Linh đang xem qua tài liệu trong tay, cau mày nhìn người bên cạnh, tức giận nói: "Đây là thứ tài liệu gì thế, chuyện lần này lớn như vậy, cậu đang viết cái gì đây hả? Sử dụng tài liệu năm trước sao? Cậu ——"

Người đối diện run rẩy không ngừng, bị dọa sợ chết khiếp, lúc này bả vai lại bị người vỗ vỗ, anh vừa quay đầu đã thấy là Tô Mẫn.

Tô Mẫn nhàn nhạt: "Để tôi làm cho."

Anh ngạc nhiên nhìn cô, rồi quay sang nhìn Từ Linh.

Từ Linh nhìn thấy Tô Mẫn nhíu mày, cô nói với người đàn ông trước mặt: " Anh đi ra ngoài trước đi."

Tô Mẫn không nói gì thêm, nàng nhìn nhìn trong tay tài liệu, "Sư phụ, để tôi sửa cho."

Từ Linh nhìn chằm chằm nàng nhìn thật lâu, rất nhiều lời nói muốn hỏi ra miệng, nhưng cuối cùng vẫn nuốt xuốgn, trong miệng chỉ có một tiếng "ừm".

Mà lúc này, cách hai tháng đã định sẵn còn hai mươi ngày.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK