• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ngày hôm sau, Hứa Nhan Du đã xin thầy cho mình chuyển về bàn đầu, đến buổi trưa cô cũng không còn xuống canteen ăn cùng Tạ Hoằng Văn nữa.

Chuyện này đã khiến cả lớp xôn xao bàn tán. Nhưng đương nhiên bọn họ không dám nhiều lời ngay trước mặt cô mà chỉ dám bàn tán trong âm thầm, hoặc là đợi khi Tạ Hoằng Văn ở riêng một mình thì bắt đầu đi giễu cợt anh.

“Bị Tô Tấn Bằng bỏ rơi rồi à?”

“Tao biết ngay mà! Người ta là cậu chủ nhà họ Tô, làm sao có thể làm bạn với loại người như mày được chứ?”

“Haha đáng thương quá mà. Nhưng mà đáng đời lắm, ai bảo mày quá dơ bẩn nên mới không ai chấp nhận được mày.”

Những lời như vậy còn chưa quá đáng lắm. Nếu là bình thường, Tạ Hoằng Văn đáng lẽ phải nghe thấy nhiều lời kinh khủng hơn thế này. Nhưng vì một trong những tên độc mồm nhất lớp là Lã Đắc Vũ, mà lần trước Tạ Hoằng Văn lại đánh Lã Đắc Vũ một trận, cho nên bây giờ hắn ta rất sợ Tạ Hoằng Văn, cũng không dám nói ra những lời khó nghe với anh nữa.

Chính vì vậy, anh cũng ít phải nghe mấy lời chửi rủa hơn.

Nhưng dù có bị chửi rủa thì anh cũng chẳng quan tâm nữa, vì anh vốn đã quen rồi.

So với bị chửi rủa, thì việc không được ở cạnh Hứa Nhan Du càng khiến anh khó chịu hơn.

Bây giờ ngày nào anh cũng chỉ muốn sớm tan học, như vậy có thể cùng Hứa Nhan Du về ký túc xá, sau đó cùng cô đi ăn tối, cùng cô ngủ chung một phòng.

Đến thứ bảy.

Giờ tan học đến.

Tạ Hoằng Văn vô cùng vui vẻ, liền cùng Hứa Nhan Du rời khỏi lớp.

Mấy người trong lớp lại bắt đầu bàn tán:



“Lạ thật! Sao Tô Tấn Bằng vẫn còn đi cùng Tạ Hoằng Văn nhỉ! Mấy hôm nay hôm nào hai đứa nó cũng về cùng nhau, trông không giống như là cạch mặt nhau đâu.”

“Mà hai đứa nó vẫn còn ở cùng phòng ký túc xá đó.”

“Tao nghe nói là do sức khỏe không tốt nên Tô Tấn Bằng không ăn trưa ở canteen nữa, còn chuyển về bàn đầu là do mắt có vấn đề. Lúc đầu tao còn không tin, nhưng bây giờ thì khéo đúng là thế đấy.”

“Vãi thật! Đến bây giờ vẫn còn chưa thấy tởm Tạ Hoằng Văn, Tô Tấn Bằng đúng là trâu đấy!”

Nghe thấy những lời thế này, Lý Kha Y đang chuẩn bị ra khỏi lớp liền khựng người lại. Cô ấy cảm thấy mấy bạn học kia đúng là quá đáng, lúc nào cũng bắt nạt và nhục mạ Tạ Hoằng Văn. Nhưng cô ấy lại không có cách gì để giúp anh cả, cô ấy không thể mạnh mẽ giống như anh ngày hôm đó, lao đến bảo vệ cô ấy khỏi đám côn đồ.

Nghĩ đến đây, Lý Kha Y chợt cảm thấy áy náy, nhưng cũng chợt cảm thấy vui mừng. Bởi vì cô ấy tưởng rằng bình thường Tạ Hoằng Văn bị bắt nạt nhưng không phản kháng, vậy mà khi cô ấy gặp chuyện gì anh lại giúp cô ấy.

Cô ấy ảo tưởng rằng có lẽ là anh cũng có chút tình cảm với cô ấy rồi.

Nhưng cô ấy không biết rằng, hôm đó người bị đám côn đồ kéo vào hẻm dù có là ai thì Tạ Hoằng Văn cũng sẽ cứu.

Bởi vì anh biết trong trường hợp đó, mình có đủ khả năng để cứu người. Mà nếu có khả năng cứu nhưng lại không cứu, vậy không phải là rất xấu xa sao?

Mà nếu xấu xa, vậy thì sẽ không thể nào xứng với Hứa Nhan Du được nữa.

Tạ Hoằng Văn nghĩ như vậy, cho nên mới quyết định cứu người.



Tại một quán ăn gần cổng trường.

Tạ Hoằng Văn và Hứa Nhan Du đang ngồi đối diện nhau, cùng nhau ăn tối.

Tâm trạng Tạ Hoằng Văn lúc này rất vui, bởi bây giờ anh lại có thể ở gần Hứa Nhan Du rồi.

Hứa Nhan Du cũng nhận ra Tạ Hoằng Văn đang vui vẻ, gần đây cô lại phát hiện ra anh thường hay nói chuyện với cô hơn trước.

Như bây giờ, anh đang ăn thì bỗng hỏi cô: “Hôm nay tiết Hóa có vài phần lý thuyết hơi khó, cậu có hiểu không?”

Hứa Nhan Du nói hiểu, Tạ Hoằng Văn liền bảo: “Cậu thông minh thật!”

Hứa Nhan Du bật cười, “Đương nhiên rồi, tôi phải thông minh chứ. Nhưng mà người thông minh nhất vẫn là cậu.” Nói dứt câu, Hứa Nhan Du liền đưa tay xoa đầu Tạ Hoằng Văn.

Đây là lần đầu tiên được cô xoa đầu, Tạ Hoằng Văn có hơi bất ngờ.

Sau đó, anh khẽ cong môi rồi bảo: “Cậu xoa đầu tôi thế này, khiến cho tôi thấy giống như là người lớn xoa đầu trẻ con vậy.”

Hứa Nhan Du gật đầu: “Ừm. Bây giờ xoa đầu cậu, tôi cũng cảm thấy mình giống như người lớn xoa đầu trẻ con thật.”



Tạ Hoằng Văn lại khẽ cười rồi bảo: “Nhưng tôi lớn tuổi hơn cậu đấy.”

“Không có đâu nha.” Hứa Nhan Du nói, “Tôi biết cậu từng nghỉ học một năm mới đi học lại, cho nên cậu lớn tuổi hơn mấy học sinh trong lớp. Nhưng tôi năm nay cũng lớn hơn bọn họ một tuổi, tôi đã 19 tuổi rồi. Hai chúng ta bằng tuổi nhau đó.”

Tạ Hoằng Văn nghe vậy thì rất ngạc nhiên. Bởi vì thứ nhất là anh không ngờ Hứa Nhan Du lại bằng tuổi mình, còn thứ hai là anh không biết tại sao cô lại biết chuyện anh nghỉ học một năm.

Thế là anh liền hỏi cô, không ngờ rằng cô lại nói: “Tôi còn biết rất nhiều về cậu nữa đó.”

Nghe vậy, hai tai Tạ Hoằng Văn hơi đỏ lên.

Một lát sau, hai người ăn tối xong thì liền rời khỏi quán.

Trên đường về ký túc xá, hai người lại bắt đầu cùng nhau nói mấy chuyện linh tinh, bầu không khí vô cùng hòa hợp.

Thế nhưng, Hứa Nhan Du đột nhiên lại nói: “Sáng mai tôi phải về nhà một chuyến rồi.”

Tạ Hoằng Văn nghe vậy thì sắc mặt liền thay đổi, cảm giác vui vẻ trong lòng cũng nhanh chóng tiêu tan. Thế nhưng anh vẫn giấu cảm xúc không vui mà nói: “Ừm, cậu nên về nhà nghỉ ngơi.”

Hứa Nhan Du lúc này lại không nói gì. Cô có thể cảm nhận được rằng Tạ Hoằng Văn đang buồn.

Dù sao anh cũng chỉ có một mình, mấy ngày gần đây cô lại không ngồi cạnh anh, bây giờ cô lại muốn về nhà cả một ngày, làm sao anh có thể không buồn chứ.

Nhưng Hứa Nhan Du cũng chẳng có vui gì. Trong thế giới này anh là người gần gũi với cô nhất, thân thiết với cô nhất, cho nên cô cũng không muốn xa anh một chút nào.

Về đến ký túc xá, sau khi bước vào phòng, Tạ Hoằng Văn cuối cùng cũng không chịu nổi nữa.

Anh đột nhiên quay sang ôm lấy Hứa Nhan Du, ôm cô vô cùng chặt.

Hứa Nhan Du biết anh buồn, vậy nên cô cũng ôm anh rồi dỗ dành: “Tôi chỉ đi một ngày, thứ hai sẽ quay lại thôi.”

Tạ Hoằng Văn không đáp lời, chỉ vùi đầu vào vai cô.

Sau đó không biết qua bao lâu, hai người mới tách nhau ra.



Sáng hôm sau.

Hứa Nhan Du rời khỏi ký túc xá từ lúc tám giờ. Ủng‎ hộ‎ chính‎ chủ‎ 𝙫ào‎ nga𝙮‎ ﹍‎ 𝑻rUm𝑻ru𝙮𝘦n﹒𝙫n‎ ‎ ﹍

Sau khi cô đi, Tạ Hoằng Văn liền ngồi trầm mặc trong phòng, trong lòng chỉ mong ngày thứ hai mau đến.



Đây là lần đầu tiên anh mong chờ đến ngày thứ hai tới như vậy.

Trong lúc đó, Hứa Nhan Du đã đến căn nhà mà cô mới thuê. Xem nhà một hồi, cô liền ra trung tâm thương mại mua quần áo và các vật dụng cần thiết.

Cô có dẫn theo anh đầu đinh và một người anh em của anh ấy để giúp cô xách đồ.

Đến lúc mua đồ xong, hai người họ liền giúp cô đồ mang về nhà.

Xong xuôi, hai người họ lại lái xe đưa cô về nhà họ Tô rồi mới rời đi. Còn cô sau đó liền vào nhà họ Tô, đầu tiên là gặp Tô Tấn Bằng, sau đó là gặp ông Tô để nói về chuyện nhập học.

Đến tối.

Hứa Nhan Du nằm trong phòng của Tô Thấm Di.

Phòng của Tô Thấm Di rất lớn, còn lớn hơn phòng 101 của Hứa Nhan Du và Tạ Hoằng Văn.

Thế nhưng, Hứa Nhan Du vẫn thích phòng 101 hơn.

Giường của Tô Thấm Di cũng rất êm, không giống như chiếc giường trong phòng 101.

Thế nhưng, Hứa Nhan Du vẫn muốn nằm trên chiếc giường ở phòng 101 hơn.

Thật là kỳ lạ mà!

Hứa Nhan Du thở dài, tự nhiên lại cảm thấy nhớ phòng 101.

Nhưng so với phòng 101, cô lại càng nhớ Tạ Hoằng Văn hơn.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenOnl.COM
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK